Truyen3h.Co

HÔN NHÂN ❤[{MINAYEON COUPLE}]

1.

paroled

Hôn nhân, có người nói đó là sự ràng buộc. Đúng, nhưng với Mina, hôn nhân là một sự ràng buộc hạnh phúc. Vì em được ràng buộc với người em yêu nhất - Im Nayeon.
   .
   .
   .
Khẽ nhíu mày, Mina đẩy nhẹ gọng kính, em ngồi trước laptop đã hơn 2h rồi.
Em có vẻ bận rộn hơn trước nhỉ? Sau khi kết hôn, em chưa từng được xả hơi buông lỏng quá nhiều, từ chuyện công ty đến chuyện nhà cửa. Nhưng, bằng một lý do thần kỳ nào đó, em không mệt. Và có lẽ, lý do duy nhất chỉ có thể là vì chị - vợ em - Nayeon.
   Đang suy nghĩ, Mina cảm nhận được vòng tay ai đó choàng qua cổ em:
  " Chị dậy rồi, vẫn còn sớm mà, ngủ thêm một chút, nhé?". Em nói, đồng thời cũng quay đầu hôn lên bên má chị.
    " Đã 9h rồi mà, đâu còn sớm nữa."
    " Nhưng hôm qua Nayeonie hơn 2h sáng mới ngủ, không phải sao?" Thật vậy, dạo này chị bị khó ngủ, và nó hành hạ chị mãi đến sáng, hôm qua cũng vậy.
   " Nhưng không có em, không ngủ được nữa mà~" Chẳng biết Nayeon học từ ai hay là do bẩm sinh, nhưng thi thoảng, chị lại hay kéo dài câu chữ và cái giọng liu líu như một đứa trẻ làm nũng, Mina chưa từng khó chịu về nó mà ngược lại, em luôn chẳng kìm lòng được.
Như lúc này đây, Mina đóng máy lại, đứng dậy, xoay người đối diện với Nayeon, hôn khắp khuôn mặt nhỏ, từ cái trán bướng bỉnh, đến cánh mũi thon cao, qua đến bên 2 má bầu bĩnh và dừng lại thật lâu ở đôi môi mềm. Và, có lẽ hành động đó làm chị thích thú, chị cười khúc khích như đứa trẻ được quà.
    " Hôm nay em rảnh, sẽ chơi với Nayeon, sẽ ôm vợ ngủ mãi, không bỏ bảo bối một mình nữa."
    " Là em hứa đó."  Chị nhón lên hôn lên đầu mũi em thật nhẹ.
   " Em hứa mà. Bây giờ để em đi nấu bữa trưa nhé, chị đói rồi đúng không?"
Không chờ Nayeon trả lời, em một tay dắt chị, hai chân bước đi vào bếp. Nhưng, em lại không bắt tay vào nấu ngay mà Nayeon thấy em đang pha sữa, " Minari, là em uống sao?"
    " Cho chị đó, chị nên uống nó thay bữa sáng trong thời gian chờ em nấu ăn vì sẽ phải chờ lâu đó."
   " Nhưng Mina ah~ sữa đó có mùi như sữa bột cho em bé ấy~ chị không muốn uống đâu~"
    " Em nghe người ta nói nó rất tốt cho việc tăng cân đấy, chị lại ốm như vậy, nghe lời em, uống hết nào."
   " Chồng à~ Nayeon thật sự rất ghét nó mà~."
  " Ngoan, uống đi, em thương, là vợ không thương em sao."
......
   Thì uống vậy, Nayeon đem ly sữa trước mặt, uống lấy một ngụm, mặt nhăn lại, thật rất khó uống mà.
  " Được rồi, ngoan, uống cho hết trong lúc chờ em nấu ăn nhé."
  " Mina là đang bắt nạt chị"  Chị nói, mắt xụp xuống, môi chu ra giận dỗi.
  " Từ khi nào cho vợ uống sữa lại là bắt nạt vợ vậy? Đừng dỗi nữa mà, sẽ không đẹp đâu" Em là đang cố nhịn cười đấy, chị 22 tuổi rồi mà lại còn giận em chỉ vì bị bắt uống sữa? Nhìn xem, chị so với 1 đứa con nít thì khác nhau chỗ nào?
Lại quay đầu, Mina bước đến hôn lên trán chị một lần nữa rồi mới an tâm vào bếp nấu nướng, và người kia khóe môi bất giác hiện lên một nụ cười.
     Và cứ như vậy, Nayeon nín thở mà uống hết ly sữa người yêu bỏ công pha cho.
Cô không ghét sữa nhưng cái loại sữa này thì cô chẳng ưa nổi. Nó có mùi như sữa bột cho em bé ấy, nên khi uống, cô có cảm giác như mình bị trẻ hóa, chỉ còn 3 tuổi. Và Nayeon không muốn bị xem là con nít đâu~.
   
" Mina ah~ Nayeon không thích sữa này, hôm sau chồng mua sữa dâu cho Nayeon, nhé~?"

  Ôi trời ạ, 1 cô gái 22 tuổi đã kết hôn và lại đang vòi vĩnh người yêu mua cho sữa dâu? Vậy mà vẫn bướng bỉnh không chịu nhận mình còn con nít đấy, thật khổ cho cái người được gọi là chồng kia.
Nhưng không, Mina chưa từng than phiền điều gì, cũng chưa từng chán ghét cái tính trẻ con của chị, mà em nghĩ, nếu chị không đáng yêu như vậy, chị sẽ không phải là thỏ con của em và chắc là em cũng chẳng yêu chị đâu. Cho nên, Myoui Mina chính là luôn yêu chiều Im Nayeon hết mực. Như vừa rồi, chỉ mới nghe chị làm nũng, tay chân đều mềm đi, phải khó khăn lắm mới bình tĩnh mà nói: " Em biết rồi, sau này sẽ mua thật nhiều sữa dâu cho Nayeon, nhưng hôm nay nhà hết rồi, chị nghe lời em uống loại đó đi, nhé?"
" Um, nhớ mua nha~"
" Nhớ rồi vợ."
..........
Im lặng, cả hai đều im lặng. Mina bận rộn tay loay hoay trong bếp, ngoài này, Nayeon ngẩn người nhìn từng động tác của em.
Và, Nayeon đã nghĩ, chồng cô thật hoàn hảo, nhỉ? Em xinh đẹp, giỏi giang, giàu có, biết yêu thương chiều chuộng vợ, lại biết nấu ăn, làm việc nhà, từ ngày cưới em, cô chưa từng động tay vào bếp, hay đúng hơn, em chẳng cho cô làm: " Không được, chị muốn ăn gì thì để chồng nấu, nếu không biết chồng sẽ học. Vợ của em hậu đậu như vậy, lỡ làm bị thương mình thì sao, em xót lắm, không chịu nổi đâu. Chị chỉ cần yêu em thật nhiều là được, còn lại không cần bận tâm, có em bận tâm thay chị."
Rõ ràng là Nayeon bị Mina chê hậu đậu đấy, vậy mà chị không buồn cũng chẳng tức giận chút nào, mà ngược lại, lòng thấy hạnh phúc ngập tràn, người yêu cô ngọt ngào như vậy, cô làm sao chịu được? Nhìn dáng lưng em, nhiều người lại bảo em trưởng thành, khó đoán nhưng trong mắt cô, nó lại ngập tràn một trời yêu thương.
" Bảo bối làm sao vậy? Sao lại ngẩng ra thế kia?" Mina đặt lên má chị một nụ hôn nhẹ nhàng.
Nayeon thoáng giật mình, không trả lời, cô ngước lên nhìn em, không biết đang nghĩ gì mà cười thật tươi rồi lại nũng nịu nói: " Mina~ vợ đói rồi~"
Em bật cười, hôn lên cánh môi hồng: "Đã xong rồi, đợi em dọn ra nhé."
Và, bữa ăn diễn ra không vội vã, thời gian như cố tình chậm lại, đủ để cả hai cảm nhận đủ hạnh phúc cùng nhau.
-----------------------------------------
 

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co