Truyen3h.Co

Honey Lemon

chap 14

trhvuuu

Khi chúng tôi ra khỏi cổng trường, tôi đề nghị chở Vũ Hà Trang. Tôi không ngại để con gái lái xe, dù sao trong những việc nhỏ nhặt thế này, chỉ cần con gái muốn, tôi đều có thể dễ dàng nhượng bộ. Tôi cũng biết rõ lý do Vũ Hà Trang chủ động muốn chở tôi, chỉ là nó đi quá chậm, chậm đến mức tôi mất hết sạch kiên nhẫn.

Vũ Hà Trang hơi do dự một chút, cuối cùng nó vẫn gật đầu nhường vị trí cho tôi.

Damn, càng ngày tôi lại càng thấy Vũ Hà Trang hợp gu. Nó thông minh, tinh tế, biết cách nói chuyện, có khiếu hài hước, và đặc biệt là biết điểm dừng. Kiểu con gái thế này rất khó tán, thậm chí, càng tấn công nhiệt tình thì lại càng phản tác dụng. Nhưng mà, cái gì càng có tính thách thức thì mới càng thú vị.

Đi được một đoạn, đột nhiên Vũ Hà Trang vỗ nhẹ vào vai tôi. Nó hơi ngập ngừng một chút.

"Lỡ mà có người phát hiện mày chở tao về thì sao?"

Tôi hỏi lại nó: "Người ta thấy mày đi với tao thì làm sao?" Thực sự thì tôi không cảm thấy vấn đề có gì to tát, hơn nữa, điều này còn giúp tôi loại được không ít thằng có ý định tiếp cận Vũ Hà Trang. Tất nhiên tôi không ngán thằng nào cả, nhưng bớt được càng nhiều rắc rối càng tốt.

Vũ Hà Trang chán nản thở dài:

"Mày không biết siêu năng lực stalk của con gái à? Khéo ngày mai cả dòng họ nhà tao đều bị mấy em gái thích mày đào ra hết."

Tôi chợt rùng mình nhớ đến bạn gái cũ hồi tôi còn học trên Hà Nội. Hồi đấy tôi vẫn còn non, dùng có một account Facebook cho tất cả mọi thứ. Tôi nhớ tôi chỉ like bài và rep comment con bạn cũ ở một cái page xàm chó nào đấy, thế quái nào mấy tiếng sau em ấy stalk ra in4 từ thời còn học mẫu giáo của con bạn tôi, sau đó bù lu bù loa đòi tôi giải thích, chửi tôi bắt cá hai tay. Thôi giải thích cái mẹ gì nữa, giải tán quốc hội sớm cho lành.

Tôi hơi ái ngại hỏi nó:

"Mày có chắc là không ai nhận ra mày không?"

Nếu vì tôi mà Vũ Hà Trang vướng phải rắc rối, thế thì nó không ghét lây cả tôi là may, còn cua thế nào được nữa.

"Chắc chắn." Vũ Hà Trang đáp lại chắc nịch. Hình như nó rất tự tin rằng cái kính râm và áo khoác sẽ biến nó thành một người khác.

Tôi bất lực thở dài. Đôi khi nó rất khôn khéo, nhưng có những lúc nó còn ngây thơ hơn thằng em 5 tuổi của tôi nữa.

Đúng lúc này, Nguyễn Tiến Thành từ phía sau phóng xe vượt qua chúng tôi. Thu ngồi sau xe nó mỉm cười vẫy tay với Vũ Hà Trang, nói to:

"Hôm nay Vũ Hà Trang về với Trần Doãn Bách à?"

"..."

"..." Tôi ép mình không được cười ra tiếng.

Vũ Hà Trang có vẻ không cam tâm hỏi lại tôi:

"Trông tao không khác tí nào à?"

Tôi gật đầu, sau đó lại lắc đầu, cố gắng nghĩ ra cái gì đấy để an ủi nó:

"Cũng không hẳn... Lúc nãy tao phải nhìn mày lâu hơn vài giây để nhận ra mày là Vũ Hà Trang."

"Thôi mày không cần nói nữa."

"Vũ Hà Trang!"

Bàn tay đang rút chìa khóa của tôi hơi khựng lại khi nghe thấy tiếng gọi của Trần Doãn Minh, tôi dứt khoát cho chìa khóa và vé xe vào túi, không quay đầu lại mà đi thẳng vào lớp. Nếu tôi nhớ không nhầm thì tôi đã đơn phương chiến tranh lạnh với Trần Doãn Minh được 4 ngày.

Tôi vốn không phải người giận dai và thích ghi thù, nhưng tôi là người có nguyên tắc. Nếu chỉ là bạn bè xã giao, dù hôm trước có bị đâm một nhát thì hôm sau tôi vẫn có thể tỏ ra vui vẻ cười với người ta nếu có việc cần, có điều, bạn thân lại là câu chuyện khác. Đấy là lý do tôi không chấp nhận được thái độ ác ý một cách khó hiểu của Trần Doãn Minh dành cho tôi. Tôi đã cho nó cơ hội giải thích một lần, nhưng nó lại không thể nói gì khác ngoài lời xin lỗi.

"Đến sớm thế?" Nguyễn Tiến Thành vừa cúi đầu chăm chú bấm điện thoại vừa thuận miệng hỏi tôi.

"Năm phút nữa vào lớp, sớm gì?" Tôi uể oải vứt cặp lên bàn, ngồi xuống cạnh nó.

"Sớm với mày." Nguyễn Tiến Thành nhếch miệng cười cợt, mắt vẫn không dời khỏi màn hình điện thoại.

"Kệ tao." Tôi lườm nó, tay cho vào cặp lấy sách vở tiết đầu ra.

"F*ck, thua rồi." Nguyễn Tiến Thành khẽ lẩm bẩm chửi thề, nó vứt điện thoại ra một góc, hất cằm nhìn tôi "Không lấy sổ đầu bài à?"

"Bồ tao lấy hộ rồi." Tôi lơ đãng trả lời nó, lôi ra quyển vở văn dày cộp đặt lên bàn.

"MÀY CÓ NGƯỜI YÊU RỒI HẢ VŨ HÀ TRANG???"

Nguyễn Tiến Thành đột nhiên la toáng lên, hai bàn tay to đùng của nó đặt lên vai tôi, lắc đi lắc lại như muốn lắc bay cả não của tôi ra ngoài.

Tôi còn chưa kịp nói gì, Nguyễn Tuấn Đạt đang ngồi trên bàn giáo viên đã lao xuống chỗ tôi, tỏ ra hào hứng hết sức:

"Vũ Hà Trang có người yêu rồi á?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co