20
Anh ơi anh, thật sự không thích khuyên ti sao?
Nếu bây giờ có người hỏi Chúc Kinh Nho làm tình có cảm giác thế nào?
Câu trả lời chắc chắn sẽ là: Thích chết đi được.
Tỉnh dậy trời đã về chiều, Chúc Kinh Nho nheo mắt mơ màng. Mạch não y không được bình thường cho lắm, đang nghĩ ngợi liệu mình có nên viết một cuốn hồi ký về việc làm tình hay không, cảm giác phê đến mức da đầu tê dại này rất đáng để ghi chép lại. Y nhìn lên trần nhà, vẫn chưa xác định được mình đang ở đâu, tính ngồi dậy thì phát hiện chân tay mềm nhũn, không chút sức lực.
Chúc Kinh Nho gắng gượng khép đùi lại rồi bò dậy, động tác vô cùng vụng về. Chỉ đến khi nghe thấy tiếng động bên tai y mới hoàn toàn tỉnh táo, ngẩng đầu mở mắt, va phải ánh mắt của Bách Thanh Lâm đang ngồi cuối giường.
Mảnh ngọc Quan âm buộc dây đen lắc lư trước ngực, những dấu hằn đỏ và vết móng tay trên ngực còn chưa tan. Chúc Kinh Nho chỉ mặc mỗi chiếc quần đùi rộng thùng thình, lười không muốn nhúc nhích nên dứt khoát vươn tay ra.
“Anh Bách, bế.”
Bách Thanh Lâm đeo dây đai đen trên cánh tay, ống tay chiếc sơ mi xám cotton được xắn lên tới khuỷu. Anh vừa hâm nóng lại đồ ăn, mới vào phòng được năm phút thì Chúc Kinh Nho tỉnh giấc, không chút chần chừ đưa tay ôm lấy y, một tay đỡ mông, bế bổng Chúc Kinh Nho rời khỏi giường như bế trẻ con.
Bách Thanh Lâm hỏi: “Còn đau không?”
Chúc Kinh Nho chưa từng được ai bế kiểu này, thấy mới lạ mà cũng rất hưởng thụ. Hai tay y khoác lên vai Bách Thanh Lâm, tựa đầu lên người anh như không có xương, tay chân đung đưa tùy ý: “Không đau, chỉ thấy hơi trướng.”
“…”
Chúc Kinh Nho cố ý trêu chọc: “Chỗ đó hình như vẫn đang ngậm gì ý.”
Bách Thanh Lâm hơi khựng lại trong giây lát, mặt không biến sắc, tiếp tục bế y ra phòng khách. Anh không rảnh tay để xoa bụng cho y, chỉ “ừ” một tiếng rồi nghĩ sau này phải thường xuyên chuẩn bị thuốc bôi.
Chúc Kinh Nho có chút sức là lại bắt đầu nghịch ngợm, giọng điệu đùa bỡn: “Từ chiều qua đến sáng sớm, lần cuối trong nhà tắm, tổng cộng tám lần, mua bao cao su hơi thừa thãi nhỉ.”
Bách Thanh Lâm im lặng hồi lâu rồi bình tĩnh đáp: “Bắn bên trong không tốt cho sức khỏe.”
Chúc Kinh Nho cúi đầu bật cười, thật sự không chịu nổi cái kiểu giải thích nghiêm túc này.
Khiêu gợi thật.
Bách Thanh Lâm bế Chúc Kinh Nho đến bàn ăn, suy nghĩ một lát thấy ghế không thoải mái bằng đùi mình, bèn trực tiếp ôm y ngồi xuống. Cánh tay anh săn chắc vững vàng, chăm chú đút cháo và đồ ăn kèm cho Chúc Kinh Nho. Lần đầu tiên đút cho người khác nên anh vô cùng cẩn thận, sợ thìa đũa chọc vào miệng y.
Chúc Kinh Nho đang nhai bỗng cảm thấy tai nhẹ bẫng, đưa tay lên sờ thì không thấy gì.
Bách Thanh Lâm chậm rãi thổi nguội cháo: “Anh tháo ra cho em rồi.”
Chúc Kinh Nho nghiêng đầu nhìn đối phương, giọng điệu có phần ngả ngớn: “Không thích em đeo chúng sao?”
“Không.”
“Vậy anh có thích khuyên ti không?”
“…” Bách Thanh Lâm im lặng không đáp.
Chúc Kinh Nho cố ý hỏi dồn: “Thích hay không?”
Bách Thanh Lâm dùng tay kia ấn vào đùi trong của Chúc Kinh Nho để cảnh cáo, ngoài miệng thì chỉ hờ hững đáp: “Ăn trước đã.”
Chúc Kinh Nho ngoan ngoãn nghe lời. Ăn hết nửa bát cháo, y định tự mình đi lại, cúi đầu thì thấy vật lạ trên mắt cá chân, một sợi dây đỏ được bện rất tinh xảo, vô cùng xinh đẹp: “Đây là gì vậy?”
“Vòng chân.” Bách Thanh Lâm ôm chặt không buông, chóp mũi khẽ chạm vào gáy Chúc Kinh Nho, cảm nhận hơi ấm, chạm vào da thịt. Cảm giác tinh thần được vỗ về khiến anh càng thêm nghiện: “Làm đứt một sợi, đền em sợi mới.”
Nhớ tới sợi dây đỏ bị đối phương chịch tới đứt tối qua, Chúc Kinh Nho có chút không chống đỡ nổi. Hai người họ ban đầu một không chút kinh nghiệm tình trường, một chỉ có ít kinh nghiệm, đều không ngờ bản thân lại có thể quấn quýt đến mức này. Sống hơn ba mươi năm trên đời, lòng dạ trăm mối ngổn ngang, nhưng mối quan hệ giờ đây lại quá đỗi thân mật và gắn bó, đến mức chỉ cần ôm lấy nhau, ánh mắt thoạt chạm nhau là cảm thấy tim đập thình thịch, không khí nóng nực.
Chúc Kinh Nho vừa định đứng dậy thử đi lại, kết quả eo bị ôm chặt, Bách Thanh Lâm hoàn toàn không có ý định buông tay.
Chúc Kinh Nho: “Anh Bách, em muốn đi vệ sinh.”
“Ừ.”
Chúc Kinh Nho cười khẽ: “Chẳng lẽ anh định bế em đi sao?”
Tay Bách Thanh Lâm vẫn siết chặt, lòng bàn tay thỉnh thoảng xoa nhẹ vòng eo, phải mười mấy giây sau mới chịu buông ra. Anh hôn lên trán, lên đuôi mắt, lên má của Chúc Kinh Nho, nhéo nhẹ vành tai rồi mới cho phép y rời đi.
Chúc Kinh Nho nhìn Bách Thanh Lâm, cảm thấy như có thứ gì đó mềm mại cọ nhẹ trong lòng, chọc đúng điểm yếu của mình. Y không quay người rời đi ngay, ngược lại cúi người hôn lên trán anh.
Hôn xong còn cất tiếng trêu đùa, hệt như đang chòng ghẹo người quân tử: “Năm phút nữa hôn tiếp, đợi em.”
Bách Thanh Lâm ngồi trên ghế yên lặng dõi theo bóng lưng Chúc Kinh Nho. Anh rửa bát rồi phơi khô, mọi thứ đều đã ngăn nắp gọn gàng thì rửa tay sạch sẽ bằng xà phòng. Bách Thanh Lâm liếc nhìn đồng hồ trong phòng khách, còn bốn mươi giây nữa.
Chúc Kinh Nho đang rửa mặt thì nghe thấy tiếng gõ cửa. Những giọt nước thấm ướt khuôn mặt y, cả lông mi cũng ướt nhẹp, đôi môi sưng đỏ đến mức kỳ cục, vừa nhìn là biết do bị ai đó mút quá mức.
Y đang lấy khăn giấy lau mặt.
Thì cửa mở ra.
Chúc Kinh Nho bị Bách Thanh Lâm kéo vào lòng, nhịp thở trầm thấp cùng tiếng tim đập như đang nhắn nhủ.
Không muốn chờ thêm nữa.
.
Mặt lại bị cắn thêm vài cái, môi nếu không phải còn đau thì e là cũng khó thoát. Chúc Kinh Nho bị Bách Thanh Lâm đè trên sofa hôn cổ, không hề có ý định kháng cự. Cảm giác ngứa ngáy cùng những nụ hôn dịu dàng đến theo đúng kế hoạch, mềm mại, dễ chịu, xương cốt cũng mềm nhũn.
Hai người hôn nhau mười mấy phút thì Bách Thanh Lâm mới dừng lại. Anh ngồi trên sofa đeo kính không gọng đọc báo, mất khá nhiều thời gian để xem hết một trang.
Chúc Kinh Nho lại hiếu động không chịu ngồi yên, không chịu nằm yên trên sofa, cứ nhúc nhích, chỉ thoáng lơ là đã gác chân lên đùi Bách Thanh Lâm.
Bách Thanh Lâm cuộn tờ báo để sang một bên. Anh duỗi tay nắm lấy mắt cá chân của Chúc Kinh Nho, đầu ngón tay chai sần xoa nhẹ. Đôi mắt đen thẳm ẩn chứa chút tối tăm, từ từ nhắm mắt lại như muốn che giấu điều gì.
Song, động tác vuốt ve mắt cá chân vẫn không ngừng.
Chúc Kinh Nho vắt tay ra sau gáy, vừa thư thái vừa tùy hứng, vô tình tì chân kia lên quai hàm của đối phương, mũi chân chạm nhẹ lên thái dương, hành động như trêu ghẹo tán tỉnh.
Yết hầu Bách Thanh Lâm chuyển động. Anh kìm nén, cố che giấu nét mặt hưởng thụ, không khí xung quanh nóng dần lên.
“Anh ơi anh.” Chúc Kinh Nho gọi anh như vậy, “Thật sự không thích khuyên ti sao?”
Chương 55 <<
Bách Thanh Lâm im lặng không đáp, cố tình vậy, càng khiến Chúc Kinh Nho nổi hứng quậy hơn. Anh đúng kiểu trong ngoài bất nhất, ấp ủ ý đồ xấu cũng rất kín đáo, tạo nên sự đối lập rõ rệt với khuôn mặt lạnh lùng.
Mà Chúc Kinh Nho lại thích trêu chọc người nghiêm túc, ngồi dậy rồi ngắm nghía Bách Thanh Lâm từ trên xuống dưới, chăm chú dùng ánh mắt để “giở trò lưu manh”.
Bỗng có người chạm vào lòng bàn chân, Chúc Kinh Nho khẽ rùng mình, vừa định dịch mắt cá chân thì lại bị Bách Thanh Lâm ghì chặt, không cho nhúc nhích. Đầu ngón tay có vết chai sần, xúc cảm hơi thô ráp, vuốt dọc từ mắt cá xuống lòng bàn chân, bàn tay vuốt ve càng lúc càng gợi tình.
Chúc Kinh Nho có cảm giác toàn bộ cơ thể đều bị người đàn ông này kiểm soát, như trở về khoảnh khắc lên đỉnh khi làm tình tối qua. Y bò từ giữa giường lên đầu giường nhưng rồi lại bị anh kéo trở lại, tiếp tục chịch. Y nuốt nước bọt, tay bám vào lưng ghế sofa, cũng không nói lời nào, tiếp tục nhìn chằm chằm Bách Thanh Lâm.
Bách Thanh Lâm nghiêng đầu qua, hỏi: “Em tính nhìn bao lâu nữa?” Tay còn lại của anh mở báo, gọng kính gác trên sống mũi cao, đường quai hàm sắc bén, vừa có cảm giác xa cách nhưng cũng không thiếu tính công kích.
Không có gì thay đổi so với lần đầu tiên Chúc Kinh Nho gặp anh, điểm khác biệt duy nhất là lúc này anh đang ở rất gần, rất gần y.
Chúc Kinh Nho hôn lên kính của Bách Thanh Lâm: “Rất lâu, rất lâu.”
Sau đó, không đợi anh phản ứng, y đã nói tiếp: “Anh Bách, lát gọi Đường Trầm giúp em, kêu cậu ta tới đón em.”
Bách Thanh Lâm trong vô thức vò nhăn tờ báo: “Có việc gì phải xử lý sao?”
“Không có việc gì cả, em chỉ muốn về thu dọn một chút.”
Bách Thanh Lâm không nhúc nhích.
Chúc Kinh Nho nhịn cười, tiếp tục trêu chọc: “Dù sao cũng không thể mặc đồ của anh hoài được.”
“Ừ.” Bàn tay cầm tờ báo của Bách Thanh Lâm nóng rực, lòng bàn tay ngứa ngáy, cảm giác rất khó chịu, bèn dứt khoát đặt xuống.
Chúc Kinh Nho nhúc nhích chân, nói đầy ẩn ý: “Hơi rộng.”
“Anh sẽ mua đồ mới.”
Chúc Kinh Nho gọi người ta bằng chất giọng ngọt ngào quyện dính: “Anh Bách.”
Bách Thanh Lâm giải thích rất nghiêm túc: “Bên đó đang sửa đường điện, đèn hỏng rồi, không cần phải quay về.”
Chúc Kinh Nho bật cười thành tiếng, vừa định buộc tội để trêu anh, hỏi có phải lần trước anh tới nhà y đã cố ý làm hỏng hay không. Kết quả, Bách Thanh Lâm từ tốn tháo kính xuống, tư thế tạo áp lực hơn, vươn tay chạm vào vành tai không đeo khuyên của Chúc Kinh Nho vừa sờ vừa nhéo.
“Kinh Nho.” Nhéo xong Bách Thanh Lâm gọi tên Chúc Kinh Nho, lặng lẽ tiếp tục vuốt ve làn da y, sau đó nhẹ nhàng bóp tay y. Anh ghé đầu lại gần, khẽ hít hà cổ y, hơi thở nóng hổi phả tới, đến cả tóc Chúc Kinh Nho cũng không bỏ qua. Rõ ràng muốn dính chặt người ta không rời nhưng lời hỏi ra miệng vẫn vòng vo và khắc chế như trước: “Em còn đau không?”
“Không đau.”
Giọng Bách Thanh Lâm trầm xuống, sờ eo Chúc Kinh Nho: “Chỉ sợ em đau thôi.”
.
Lần đầu tiên trong đời, Chúc Kinh Nho bị người khác âm thầm chuyển hướng câu chuyện, y chỉ biết kêu trời. Lúc đứng dậy định đi loanh quanh trong nhà thì y thấy chiếc bàn vuông, tò mò nên bước lại gần.
Chiếc khuyên y vốn thường đeo đang ngâm trong dung dịch khử trùng, bên cạnh còn đặt mười mấy đôi khuyên mới rất đẹp với kiểu dáng và chất liệu khác nhau.
Còn có thể làm gì đây, từ trên xuống dưới của Chúc Kinh Nho thật sự không còn món nào là của bản thân nữa. Áo sơ-mi vải lanh, áo khoác lông vũ và chiếc quần đang mặc đều là của Bách Thanh Lâm. Trên tai y đeo đôi khuyên có hình vòng xoắn mobius[1], chất liệu màu tối nhưng khi dưới ánh sáng lại thấy được dải màu rực rỡ.
Chúc Kinh Nho tựa lưng vào lan can ban công, ngửa đầu ra sau, miệng ngậm điếu thuốc, dáng vẻ vẫn đầy phóng khoáng và tự do. Y híp mắt hưởng thụ, phía sau là ánh hoàng hôn bao trùm, Bách Thanh Lâm có thể thấy rõ đến từng sợi lông tơ trên mặt y.
Anh biết người trước mặt không thích bị trói buộc, không thích cuộc sống lặp lại nhàm chán.
Con người Chúc Kinh Nho sở hữu thứ sức sống tự nhiên mãnh liệt, dù ở bên Bách Thanh Lâm, y vẫn cứ là chính y.
“Anh Bách, nhìn kìa, thế giới bên ngoài cũng đang nhớ em đấy.” Trong hoàng hôn, một chú chim dừng lại trước mặt Chúc Kinh Nho, y nghiêng đầu rít thuốc, trong vô thức nhỏ giọng nói câu bông đùa.
Bách Thanh Lâm đứng cạnh y, cũng học theo tư thế dựa lưng vào lan can. Góc nhìn này có thể thấy trọn bầu trời thành phố. Gió thành phố Nam Hải pha lẫn chút dịu dàng, hương thuốc lá nơi chóp mũi phảng phất mùi bạc hà mát lạnh. Anh nắm lấy cổ tay Chúc Kinh Nho nhưng không nhìn y, chỉ khẽ nói theo: “Ừ, chúng đều nhớ em.”
Chúc Kinh Nho hỏi thẳng: “Anh không nỡ để em đi sao?”
Bách Thanh Lâm gật đầu.
“Vậy em ở lại ăn tối cùng anh, được không?”
Bách Thanh Lâm im lặng một lúc, quay sang nhìn Chúc Kinh Nho, sau đó đặt một nụ hôn thật khẽ, thật khẽ lên chóp mũi y: “Không được.”
Điếu thuốc trong tay của Chúc Kinh Nho bị Bách Thanh Lâm lấy đi, chuyển sang môi anh, khẽ ngậm lấy.
Anh bình thản ngậm điếu thuốc, làn khói thoát ra từ khóe môi lại bị mũi hít vào: “Không cần ăn cùng.”
“Nhưng em muốn.” Chúc Kinh Nho rất biết cách được đà lấn tới.
“Ăn cháo thôi cũng làm loạn bàn ăn.” Bách Thanh Lâm thong thả rít thuốc. Trước khi đi rửa tay, anh thuận tay xoa đầu Chúc Kinh Nho, ngón tay luồn vào mái tóc bị gió thổi rối, động tác dịu dàng thân mật. Sau đó anh bỏ lại một câu ngắn gọn: “Không cần con nít ngồi ăn cùng, phiền.”
“Kẻ phiền phức” cười đuổi theo Bách Thanh Lâm hỏi: “Anh nói ai là con nít đấy?”
Ánh mặt trời bên ngoài vừa đúng lúc đẹp nhất, sợi dây trên mắt cá chân lắc lư theo từng bước chân của người chủ.
.
Màn đêm buông xuống, cuộc sống về đêm của thành phố Nam Hải bắt đầu cùng ánh đèn neon. Quán cà phê và quán bar nằm đối diện nhau ở ngã tư đường Ngân Hà vẫn mở cửa như thường lệ. Chúng quá gần nhau, bóng rọi từ ánh đèn biển hiệu đan xen lẫn nhau giữa dòng xe tấp nập.
Sau ba ngày mới xuất hiện trở lại quán cà phê, Bách Thanh Lâm đeo tạp dề, đứng ở quầy gọi đồ. Anh cúi đầu tỉ mẩn pha cà phê, tay áo được xắn tới khuỷu, chờ cà phê chiết xuất trong lúc xay bột.
Cả quá trình chờ đợi dường như cũng trở nên sinh động và thú vị hơn. Nét mặt anh thả lỏng, không còn vẻ lạnh lùng, ủ ê trước đây, trông có nét gì đó khác biệt.
Tiếng chuông gió vang lên lanh lẻo theo cánh cửa mở ra.
Nhạc Xuyên liếc thấy khuôn mặt lạnh lùng kia có thoáng chút thất vọng thì không nhịn được cười: “Nghe nói ai đó hôm qua đã dẫn người ta về rồi, sao giờ lại chẳng thấy tăm hơi đâu.”
Bách Thanh Lâm lấy khăn lau tay sạch sẽ rồi mới ngước mắt nhìn Nhạc Xuyên. Môi anh rõ ràng không còn mím chặt, rất nể mặt mà thốt ra ba chữ khiến người khác tò mò: “Đoán thử xem.”
Nhạc Xuyên mắng thầm, mấy kẻ yêu đương toàn là đồ chó, có thể đừng mặt mày hớn hở như thế không: “Tôi đoán chắc tới giai đoạn người lớn rồi.”
Bách Thanh Lâm không đáp.
Nhạc Xuyên nhỏ giọng hỏi: “Thành công rồi chứ?”
Bách Thanh Lâm gật đầu, tay vẫn không ngừng bận rộn.
Nhạc Xuyên đầu hàng. Vẫn là khuôn mặt đơ như gỗ, kiệm lời ít nói đó, hóa ra là tiêu chuẩn kép, chỉ hăng hái với Chúc Kinh Nho mà thôi. Hắn lải nhải: “Phim 18+ của Nhật, Hàn, Âu, Mỹ, tôi không gửi ông mà gửi cho Chúc đẹp trai, muốn chơi thì chắc chắn cậu ấy biết chơi hơn.”
Đông Ngâm nhịn cười, vội chạy sang bên.
Bách Thanh Lâm vẫn làm thinh như không nghe thấy gì. Lúc ra bếp sau tìm hạt cà phê, anh phát hiện cúc tay áo bị Chúc Kinh Nho cố tình cài lệch trước khi rời đi. Anh không chỉnh lại, ngẩn người một chốc rồi khẽ mỉm cười.
Sau đó anh lại tiếp tục làm việc.
Trước cửa quán cà phê, Chúc Kinh Nho vừa lái xe lướt qua. Y ngoái đầu liếc mắt về phía cửa sổ bằng kính, cố ý không dừng lại. Y vừa về nhà thay quần áo của bản thân, cất công chọn đồ hợp với chiếc khuyên mới trên tai.
Bên trong là áo sơ mi tay ngắn cùng áo vest lửng không tay màu nâu nhạt, bên ngoài mặc áo khoác gió đen, quần bò xám ôm sát mông vô cùng cá tính. Y ăn mặc lịch lãm mà gợi cảm, trên đầu đội chiếc mũ len đen, góp phần cùng khuôn mặt mang số đào hoa này, tỷ lệ người khác ngoái đầu nhìn là trăm phần trăm.
Vừa vào quán bar đã cảm thấy nóng nực, Chúc Kinh Nho bèn xắn tay áo để lộ hình xăm ở cổ tay, tâm trạng cực kỳ vui vẻ.
Bốn người Đường Trầm, Rick, nhân viên pha chế và Hoàng Sâm đang ngồi quây lại chơi bài, từ xa đã trông thấy bóng người huênh hoang cực độ kia.
“Mày cũng biết về cơ à, ngày nào cũng chui rúc ở quán cà phê. Hoàng Sâm và nhỏ Đông dính nhau thì thôi đi, mày thì hay rồi, trực tiếp lừa ông chủ quán người ta đi mất.” Đường Trầm lên án mạnh mẽ: “Hai quán chúng ta kết thông gia luôn đi.”
Chúc Kinh Nho cầm ly sạch trên bàn rồi rót rượu, nâng cốc từ xa với Hoàng Sâm, mỉm cười nói: “Vừa in băng rôn rồi. Tất cả những ai từng mua cà phê ở chỗ ông chủ Bách, về sau tới chỗ chúng ta uống rượu sẽ được giảm nửa giá.”
Đường Trầm mắng: “Có ai khoe khoang tình cảm như mày không.”
Chúc Kinh Nho nói tiếp: “Tối nay sẽ có chiếu ở màn hình lớn tại tháp Song Tử. Vòng quay khổng lồ và pháo hoa ở công viên giải trí thì chờ mai.”
Đường Trầm lặng lẽ giơ ngón cái lên, ngẫm kỹ thì thấy đúng là quá bình thường mẹ nó luôn. Phải hoành tráng rầm rộ, công khai đàng hoàng như thế, dù sao thì đây cũng là người đầu tiên mà Chúc Kinh Nho thật sự thích.
Nói về lãng mạn, không ai vượt được Chúc Kinh Nho. Một khi đã muốn đối tốt với ai, y chỉ hận không thể mang cả thế giới rực rỡ nhất trao cho người đó.
Cả đám người nhộn nhịp treo băng rôn giúp Chúc Kinh Nho, tiện mở sâm panh chuẩn bị bắn pháo giấy.
Đến tám rưỡi tối, theo lý thì giờ này quán cà phê chưa đóng cửa, Chúc Kinh Nho vốn định tạo niềm vui bất ngờ cho Bạch Thanh Lâm, ai ngờ cửa kính quán bar lại đã mở trước.
Bách Thanh Lâm ôm một bó hoa hồng trắng bước vào từ trong màn đêm mịt mù. Anh đeo găng tay da, cặp kính gác trên sống mũi trông nho nhã và chín chắn, dáng người cao lớn, thẳng tắp. Điểm đến của anh là nơi đây, giữa đám người chỉ nhìn độc Chúc Kinh Nho, sau đó không chút do dự bước về phía y.
“Anh Bách sao lại tới vậy.” Chúc Kinh Nho thậm chí có thể nghe thấy rõ tiếng bước chân của Bách Thanh Lâm giữa những tạp âm ồn ào, mới tạm thời tách ra có mấy tiếng mà đã thấy nhớ rồi. Y nhận lấy bó hoa trắng thuần thơm ngát, trong lòng như được rót mật, mất một lúc mới nhận ra đây mới gọi là niềm vui bất ngờ.
Vừa gặp mà tay hai người đã dính chặt lấy nhau. Mười ngón tay đan chặt, kẽ tay khẽ cọ sát nóng ấm. Việc nắm tay trước bao con mắt giống như đang tán tỉnh nhau một cách quang minh chính đại.
Bách Thanh Lâm cúi đầu cẩn thận quan sát cách ăn mặc của Chúc Kinh Nho từ đầu tới chân, sau đó anh lịch sự gật đầu với những người xung quanh rồi nói với giọng trầm thấp, điềm đạm.
“Tôi tới đón bạn trai tan làm.”
Chú thích:
Sau khi tiếng pháo nổ vang, những mảnh kim tuyến lấp lánh như dải ngân hà rơi xuống, cả người Chúc Kinh Nho dính đầy vật thể phát sáng, nhưng bó hồng trắng kia được y bảo vệ thật cẩn thận trong lòng.
Kính của Bách Thanh Lâm cũng dính lấm tấm kim tuyến, tầm nhìn bị cản trở. Anh nhíu mày, phản ứng đầu tiên là cúi xuống kiểm tra xem có mảnh kim tuyến nào dính vào khớp tay bị trầy xước của Chúc Kinh Nho không, xác định không có mới khẽ thở phào.
Chúc Kinh Nho nháy mắt với Bách Thanh Lâm, chai rượu và hoa đều nắm chặt trong tay.
“Hôm khác sẽ mời mọi người đi ăn…” Lời vừa dứt, Chúc Kinh Nho nhân lúc mọi người chưa kịp phản ứng, ba hai một nắm tay Bách Thanh Lâm chạy vụt ra ngoài. Y chưa bao giờ hành động theo lẽ thường, vẫn điên rồ như trước, như khi nhảy xuống biển lúc bình minh, như khi tặng hoa giữa đêm đông, dẫn người mình thích đi bất cứ đâu cũng được.
Sau khi hoàn hồn, Đường Trầm lập tức càu nhàu: “Chạy trốn đến nghiện rồi à? Đồ khốn trọng sắc khinh bạn…”
Mọi người xung quanh cười nghiêng ngả, muốn ngăn lại nhưng cũng không kịp.
Cứ thế để mặc cho họ nắm tay nhau chạy trên đường, bóng lưng hòa vào màn đêm, tự do tự tại, gió xuân phảng phất mùi đất bùn.
Tim Chúc Kinh Nho đập rất nhanh. Trước khi lên xe, y bị Bách Thanh Lâm đè ra hôn mấy lần, còn nhận được lệnh cưỡng chế bớt động vào vết thương trên tay.
Nhiệm vụ lái xe đã không còn, y nhìn Bách Thanh Lâm cầm vô lăng với vẻ mặt tập trung hướng mắt thẳng về phía trước, điềm tĩnh không chút nóng vội, dường như anh sẽ không bao giờ làm những chuyện điên rồ, đi quá giới hạn.
Nhưng chỉ có Chúc Kinh Nho biết, chiếc khuy trên cổ tay áo của Bách Thanh Lâm bị y cài không ngay ngắn.
Dưới cổ áo còn có vết cào.
Chúc Kinh Nho cúi đầu hít nhẹ bó hồng trắng trong lòng: “Đây có phải lần đầu anh tặng hoa cho người khác không?”
“Ừ.”
Chúc Kinh Nho thản nhiên luồn tay vào túi áo khoác của Bách Thanh Lâm, hoàn toàn không hỏi anh có cho phép hay không.
Bách Thanh Lâm nhân lúc dừng đèn đỏ quay sang nhìn Chúc Kinh Nho, cũng không từ chối. Sự va chạm qua lớp vải càng khiến người ta thêm bồn chồn khó tả. Anh nhíu mày, nói: “Ở trong đó.”
Chúc Kinh Nho đương nhiên biết điện thoại ở bên trong, nhưng vẫn tiếp tục nắm viền điện thoại mà sờ soạng không chút sợ hãi, dường như muốn xem rốt cuộc túi sâu đến mức nào.
Tay khẽ cọ lên đùi Bách Thanh Lâm, vải áo chà xát nhẹ nhàng, ngón tay quấy rối lúc mạnh lúc nhẹ.
Bách Thanh Lâm nghiêm túc đưa tay lên chỉnh lại kính, khi đèn chuyển xanh thì tiếp tục lái xe.
Chúc Kinh Nho sờ đủ rồi mới thỏa mãn rút tay ra. Y mở điện thoại phát hiện không có mật khẩu, ứng dụng chỉ có mỗi Wechat, album ảnh ngoài hình chụp cá câu được thì không còn gì khác.
Y bèn dứt khoát mở camera trước, giơ cao ống kính rồi chụp một tấm hình bản thân.
Y ôm hoa cười nhẹ, khóe mắt đong đầy niềm vui, chiếc khuyên tai mới lấp lánh, chiếc mũ len đè lên phần tóc mai. Lọt vào ống kính còn có gương mặt nghiêng đang tập trung lái xe của Bách Thanh Lâm.
Tiếng “tách tách” không ngừng, Bách Thanh Lâm hơi nghiêng đầu, nhíu mày rồi lại thả lỏng. Anh tiếp tục nhìn y qua khóe mắt, môi khẽ nhếch lên, tất cả đều được ống kính bắt trọn.
Chúc Kinh Nho lướt xem từng tấm hình, nghĩ thấy đã có hơn chục tấm hình chụp chung mới thôi tiếc nuối hai tấm hình bị xé nát trước đây, sau này sẽ in ra để ngắm mỗi ngày.
Nghĩ đến đây, y như một chú mèo cố tình trêu chọc, nhỏ giọng nhả chữ: “Ảnh lần này không xé được nữa rồi.”
Bách Thanh Lâm im lặng không lên tiếng.
“Có qua có lại, anh Bách tặng em hoa, vậy em tặng bản thân cho anh là được rồi.” Chúc Kinh Nho đưa tay vỗ lên vai Bách Thanh Lâm, sau đó cố ý kéo dãn khoảng cách, ngồi ở ghế phụ lái mân mê cánh hoa nhưng không đụng chạm vào anh nữa.
Khuyên tai đung đưa, y lại nghĩ ra chiêu mới, cười tủm tỉm hỏi: “Ông chủ Bách có muốn món quà trả lễ này không?”
Lại là đèn đỏ, Bách Thanh Lâm đếm giây, vươn tay phải nhéo nhẹ dái tai của Chúc Kinh Nho. Đôi mắt hạ tam bạch của anh trông rất đỗi lạnh lẽo nhưng lúc này lại pha lẫn những ẩn ý sâu xa. Anh nghiêng đầu liếc thoáng qua y, hỏi ngược lại: “Cậu Chúc có tặng hay không?”
Cách xưng hô khách sáo lúc mới quen, lúc này gọi có chút ngượng ngùng.
Tai Chúc Kinh Nho đỏ ửng, không trả lời. Cảm giác bị kiểm soát cũng không tệ. Ở bên Bách Thanh Lâm, ngày nào cũng thú vị, y cảm thấy tính chiếm hữu mạnh mẽ của người đàn ông này lúc nào cũng khiến y rung động.
Cửa kính từ từ hạ xuống, gió lạnh giảm bớt sự nóng nực trong xe, họ cứ thế lái xe vòng quanh thành phố Nam Hải.
Ánh đèn neon trong thành phố nhấp nháy mờ ảo, con đường dài với hai hàng cây lớn sóng đôi vắng lặng. Trên đường, họ đi qua cầu cao tốc, ngang qua tòa tháp Song Tử, phía trên có màn hình lớn chiếu đoạn tin liên quan tới quán bar và quán cà phê rất rõ nét và rực rỡ. Khoảnh khắc những chùm pháo hoa xanh khổng lồ nổ tung, cảnh tượng ấy lộng lẫy đến chấn động, thế nhưng họ không có thời gian ngắm nhìn.
Bách Thanh Lâm lái xe đến chân núi. Lòng bàn tay anh bảo vệ tay Chúc Kinh Nho, sợ nó bị đè phải. Sau đó anh cắn môi y rồi hôn, có chút hung dữ. Thời điểm hội chứng khát khao da thịt phát tác luôn rất khó chịu, một khi không thể kiềm chế sẽ phản ứng dữ dội.
Thân nhiệt Bách Thanh Lâm bẩm sinh đã nóng rực. Vòng tay anh siết chặt và giam cầm khiến hai người không thể động đậy, cánh tay và cổ áp vào nhau. Chúc Kinh Nho nghe thấy tiếng thở dốc đầy kìm nén của Bách Thanh Lâm. Hôn cũng không đủ thỏa mãn, chóp mũi anh cọ vào má y, sống mũi cao phả ra hơi nóng, làn da mềm mại của Chúc Kinh Nho hơi lõm xuống.
Đầu ngón tay Bách Thanh Lâm gãi nhẹ vào lòng bàn tay Chúc Kinh Nho. Anh xoa miết theo thói quen, từ những đụng chạm cơ thể nhẹ nhàng mà muốn được tiếp xúc gần hơn và sâu hơn. Anh hơi khó chịu. Như kẻ đang lên cơn nghiện, anh xua tan sự trống rỗng bằng những vuốt ve, đụng chạm, hít hà một cách cẩn thận không ngừng, đạt được cảm giác cực khoái kép vô cùng mạnh mẽ ở cả tinh thần và thể xác.
Nhưng rồi vì lo lắng cho cơ thể Chúc Kinh Nho, không thể quá đáng, những nụ hôn và vuốt ve như uống thuốc độc giải khát kéo dài hơn nửa tiếng.
Đến lúc này, Bách Thanh Lâm mới dần kìm nén sự thèm khát đang dao động một cách bất thường của bản thân. Anh đeo lại kính, cởi cúc áo sơ mi nhưng vẫn cảm thấy nóng nực. Sau đó mắt anh tối lại, vẫn không kiềm chế được mà cúi người hôn Chúc Kinh Nho.
Môi Chúc Kinh Nho đã ướt đẫm, đỏ mềm. Y bị hôn tới ngây ngất, ngẩn ngơ hơi ngửa đầu rồi ngả người vào lưng ghế. Cổ áo lộ ra sợi dây đeo màu đen, khi lồng ngực nhấp nhô sẽ thấy vết cắn nhàn nhạt trên xương quai xanh lấp ló.
.
Tiếp tục lái xe dọc theo con đường vòng quanh núi rồi dừng lại trên đỉnh núi. Đỉnh núi lúc nửa đêm không một bóng người, có thể ngắm nhìn toàn cảnh thành phố Nam Hải.
Chúc Kinh Nho ngồi trên mép tảng đá trên đỉnh núi, bó hoa vẫn đặt trên đùi. Hoa hồng và sâm panh đều có rồi, y cởi mũ để gió thổi tung tóc, những mảnh kim tuyến trên người còn lấp lánh hơn cả những ngôi sao trên đỉnh đầu. Y ngửa cổ nốc thẳng rượu từ chai, uống đến khi rượu tràn khỏi khóe miệng.
Rượu sâm panh lăn tăn bọt men theo đường cằm nhỏ giọt.
Gió đêm thổi qua tóc bọn họ. Bách Thanh Lâm đứng bên cạnh Chúc Kinh Nho lặng lẽ nhìn, nhặt những mảnh kim tuyến trên tóc giúp y. Sau đó trong vô thức, anh cúi người hôn sạch những bọt rượu tràn ra, động tác đầy kìm nén nhưng hơi thở nóng rực.
Nốt ruồi son ở đuôi mắt Chúc Kinh Nho tượng trưng cho sự đa tình. Y đặt chai rượu sang một bên, từ từ tháo dải ruy băng buộc bó hoa rồi tùy tiện quấn quanh cổ tay mình, hết vòng tới vòng khác. Y nhìn vào mắt Bách Thanh Lâm, thong thả hỏi: “Thắt nơ xong rồi mới mở quà sao?”
Câu hỏi này không cần trả lời.
Màn đêm cũng biết.
Bách Thanh Lâm khẽ khàng dùng dải ruy băng buộc cổ tay Chúc Kinh Nho lại, thắt nút, trói chặt đôi tay ấy. Cuối cùng anh cũng đã khiến gió dừng bước.
Chương 57 <<
>>
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co