Truyen3h.Co

Honey

24

ChuLc68

Ngoại truyện 09.

Nhật ký của Bách Thanh Lâm

[ Ngày bé, 7 - 9 tuổi ]

1.

Ghét học thuộc lòng. (Nét chữ non nớt)

2.

Ghét. (Nét bút đen gạch bỏ)

3.

Nhạc Xuyên tới tìm mình.

Bố đuổi cậu ta đi rồi.

5.

Học cờ vây chẳng vui, không bằng cờ caro.

Truyện tranh Nhạc Xuyên đưa hay ghê.

7.

Bị phát hiện rồi.

.

[ Thời thiếu niên, 15 tuổi - 17 tuổi ]

8.

Từ khi có thể nhớ được, tôi chưa từng trốn tiết một lần nào, nhưng thỉnh thoảng cũng lười biếng.

Giáo viên tới dạy đều không nỡ dùng thước phạt tôi. Họ không biết, nếu bị bố phát hiện sẽ bị phạt còn nặng hơn.

Sau năm tám tuổi, để không bị phạt quỳ gối nữa, tôi chưa từng không thuộc bất kỳ một nội dung gì.

"Lấy trung hiếu làm gốc, lấy việc học làm gia phong, đời đời nối tiếp"

"Biết khiêm nhường liêm chính, tránh kiêu ngạo nóng nảy."

"Quân tử thận độc, khắc kỷ phục lễ."

Đây là gia quy mà họ thường hay nhắc tới nhất.

Họ muốn tôi là gì, tôi sẽ là thế.

9.

Hôm nay mưa to.

Có con mèo suýt chết đuối trong đầm sen. Tôi nhảy xuống cứu nó. Nó sống sót, vui vẻ chạy đi.

Bố rất thất vọng, nói tôi không lý trí, rõ ràng có thể để người khác cứu, lại tự chuốc khổ, tự xuống nước. Đạo lý "nghĩ kỹ trước khi làm" đơn giản như vậy mà tôi không học được, phải chép một nghìn lần.

Tôi vừa chép vừa nghĩ, con mèo đó đi đâu rồi nhỉ.

Tốt nhất đừng quay lại.

Bố mẹ tôi không thích mèo hoang.

Họ thích thú cưng cao sang.

10.

Kỳ thi đại học kết thúc rồi.

Chuyên ngành, trường học, chỗ ở do họ sắp xếp.

Nhạc Xuyên vẫn lén đưa mấy cuốn sách giải trí cho tôi.

Tôi cũng giấu chúng thật kỹ.

Giấu ở góc bố mẹ không nhìn thấy.

12.

Hôm đó, tất cả sách trong phòng kho đều bị dọn sạch.

Bọn họ bắt tôi đốt từng cuốn.

Đốt xong thì lại nhận lỗi.

.

[ Giai đoạn thanh niên, 20 tuổi - 30 tuổi ]

13.

Những thứ được sắp đặt sẵn, vốn chẳng mang niềm vui.

14.

Nhạc Xuyên hỏi tôi thích gì.

Tôi không cần thích.

Điều đó không quan trọng.

15.

Ghét ngoại lệ.

Ghét sự khác biệt.

Ghét những gì vượt khỏi tầm kiểm soát.

16.

Buổi tiệc tối nay, có người bác đưa cho tôi một điếu thuốc.

Ông ta bảo, cháu giống bố mẹ cháu lắm.

Tôi không biết hút thuốc.

Nhưng để giữ thể diện, tôi cố nén cơn ho cùng cảm giác ngạt thở do sặc.

Tôi nghĩ, tôi không giống.

17.

Chuyên gia bảo bệnh nghiện thuốc lá và hội chứng khao khát da thịt đều bắt nguồn từ vấn đề tâm lý.

18.

Tôi ý thức được rằng tôi quả thực giống họ.

Hôm ấy, tôi bắt đầu kế hoạch cho mười năm tới, tuần tự từng bước, tốt nhất không sai sót ở bất kỳ bước nào.

19.

Kế hoạch của họ trái ngược với tôi.

Cưới vợ sinh con, thành gia lập nghiệp.

20.

Tôi chọn sống một mình.

.

.

Nhật ký của Chúc Kinh Nho
[ Ngày bé ]

1.

Ra sông câu cá làm mình bị mẹ đánh, đau quá. Mình bảo mẹ thổi cho mình, thổi xong sẽ không đau nữa.

Mai mình sẽ dẫn chị gái đi leo cây.

Trên cây có trứng bồ câu.

Trứng rán là món mình thích nhất, thêm lá xoan hồi, thêm hành.

Hy vọng có thể ăn mười đĩa.

2.

Ốm rồi uống thuốc đắng ghê, màu xanh với màu đen là khó uống nhất. Mẹ cứ khóc mãi, mình vỗ về mẹ, để mẹ không khóc nữa.

Ngay cả khi tiêm mình cũng không khóc, mẹ cũng không nên khóc.

Mình sẽ ngoan ngoãn hơn.

Nhưng trèo cây vui thật, có thể nhìn ra xa, thấy con vịt trên sông, thấy ngỗng bay trên trời, thấy ông cụ ngồi dưới gốc cây hòe.

3.

Phim hoạt hình toàn lừa trẻ con.

Mình không phải trẻ con, mình là siêu nhân.

Mình muốn bay lên trời, cho thằng béo bắt nạt mình thấy cánh của mình.

4.

Sao mãi chẳng cao vậy.

Không được, phải mau lớn.

Mình lén xóa đường vạch bà đã vẽ.

5.

Mình chưa từng đi mẫu giáo, nhưng mình đã học lớp bốn tiểu học rồi.

Mình giỏi ghê.

Mình nghe mọi người kể ở mẫu giáo ngày nào cũng cho trẻ con ăn kẹo.

Mình muốn bỏ học.

Mình muốn đi học mẫu giáo.

6.

Tiêm mông đau quá, đau tới mức mình muốn khóc, nhưng mình không được khóc.

Ông thầy bói bảo mình phải đeo khóa trường thọ.

Mình không muốn đeo.

Vòng bạc trên tay đã nặng lắm rồi.

Mẹ ơi, nếu bây giờ mẹ đang đọc nhật ký của con thì thôi khóa trường thọ nhé, cổ sẽ đau đấy.

Mẹ đừng khóc mà.

Con sẽ lớn lên.

Con sẽ khỏe mạnh.

7.

Tạm biệt chú bác sĩ, tạm biệt bạn xương rồng trong phòng bệnh.

Tạm biệt các chị y tá.

Em đã bảo em là người mạnh mẽ nhất mà.

Không được khóc nhé.

.

[ Thời thiếu niên ]

Ván trượt đã sẵn sàng.

Trời mới biết mấy bình sơn xịt có bị phát hiện không.

Á, sao hoàng hôn ngoài cửa sổ cũng đẹp như thế.

Đợt lát sẽ vẽ mặt trời lên tường.

9.

Bị quản lý đô thị đuổi.

Anh ta đạp xe đạp, lướt không nhanh bằng mình.

Ngày mai sẽ đem bán đống sách cũ và chai rỗng tích góp được, gom đủ tiền nộp phạt một tháng.

Thế là mình có thể vẽ mặt trời một tháng.

10.

Sớm muốn gì cũng sẽ học chơi ghi-ta.

Giờ chưa mua nổi.

Làm bài tập hộ ai có thể kiếm được hai mươi tệ đây.

Mình phải nghĩ xem.

Tên ngốc để bị vặt lông rốt cuộc là ai đây.

11.

Hôm nay thầy Trương khen mình không chỉ học giỏi mà còn thông minh lanh lợi, ngay cả giọng đọc bản kiểm điểm cũng vang dội nhất.

Bảo mình nhanh tỉnh ngộ, đừng mải mê mấy thứ vớ vẩn nữa.

Có vớ vẩn đâu.

Mình có thể thi được hạng đầu, vừa có thể ngày mai trốn tiết toán của ông ấy.

12.

Cái lũ đáng ghét kia sao cứ gọi sai tên mình vậy.

Không phải Tịnh Như trong Lương Tịnh Như.

Là Kinh trong "kinh thành", Nho trong "nho nhã".

Là Chúc Kinh Nho.

Bọn họ đừng hòng giữ được cái bánh xe đạp nào.

Thôi, vẫn nên lừa bọn nó mua kem cho mình ăn.

Thứ Bảy leo núi, Chủ Nhật đi hái đào, ngày kia tan học rồi làm gì nhỉ.

Chưa nghĩ ra. Không được vẽ graffiti nữa, còn vẽ sẽ gọi phụ huynh tới.

Mình chẳng sợ bị gọi phụ huynh.

Chỉ sợ bố mẹ lo lắng thôi.

Không có sợ đâu.

Ghi-ta mua rồi, nhưng chưa mua máy nghe nhạc.

Mình vẫn phải nghĩ cách.

14.

Ông chủ tiệm nét bảo không thuê trẻ con, kêu mình đủ mười tám hẵng quay lại.

Khi nào mình mới trưởng thành đây.

Mau mười tám đi nào. Mình mười tám chắc chắn sẽ cao hơn, ngầu hơn, giỏi giang hơn.

Khi ấy mình nhất định sẽ đi du lịch vòng quanh thế giới.

Mạo hiểm trong rừng sâu.

Xuyên qua sa mạc Gobi trong sách địa lý.

Mình sẽ không ở tiệm nét đâu.

Không đúng, chơi game ở tiệm nét cũng vui lắm. Thế thì mình đợi mười chín tuổi rồi mới đi vòng quanh thế giới cũng được.

.

[ Giai đoạn thanh niên ]

15.

Hôm nay tới tiệm sửa xe nhặt linh kiện để làm một bông hoa bánh răng độc nhất vô nhị, vừa khéo giấy báo trúng tuyển cũng đã tới.

Suy nghĩ xem lên Đại học muốn chơi gì đây.

Cái này phải nghĩ cẩn thận.

Thôi, tạm thời không nghĩ nữa, ban nhạc của mình đang thiếu giọng ca chính, phải lừa ai đó tới tham gia cùng.

16.

Tên "Ban nhạc lang bạt", vậy nhất định phải đi hát từ thành phố này sang thành phố khác mới là lang bạt. Từ Nam tới Bắc, đi hát từ Thiên An Môn - Bắc Kinh đến Mạc Hà - Hắc Long Giang, rồi lại từ Mạc Hà tới đảo Hải Năm.

Nói đi là đi.

Để lại lời nhắn cho bố mẹ, cái này không thể quên.

17.

Hôm nay là sinh nhật mười tám tuổi của mình, ngủ trên nóc mini van, điều ước chưa thay đổi.

Thung lũng Great Rift ở Châu Phi trông như nào nhỉ?

Mình chưa thấy bao giờ, tạm tưởng tượng trước vậy.

18.

Nơi đây nhiều hoa đào quá, mình cũng trồng một cây đi.

Trồng xong cây thì tiện nghĩ xem điểm đến tiếp theo là nơi nào. Ban nhạc tuy đã tan rã nhưng chuyện đó cũng không ngăn cản bọn tôi đi trượt tuyết cùng nhau.

19.

Hôm nay thôi học. Có người hỏi mình vì sao, mình trả lời vì tò mò.

Chưa từng bao giờ nên mình vẫn luôn tò mò.

Đơn giản vậy thôi.

Trên đường, tuyết rơi dày đặc.

Bạn gọi điện bảo rằng đây gọi là "đọc vạn cuốn sách, cũng phải đi vạn dặm đường", trâu bò. Cậu ta kêu muốn mời mình một ly từ xa.

Mình chẳng trâu bò chỗ nào cả.

Mình muốn làm một người tự do đúng nghĩa.

Trên thế giới không có nơi nào là không thể đặt chân tới.

Nếu có.

Vậy lần sau cố gắng đặt chân tới.

Mình vào siêu thị mua một lon bia, trên mũ phủ đầy tuyết. Chất lỏng chảy vào họng lạnh ngắt. Cứ thế mà xuất phát thôi.

Cạn ly nào, thế giới.

Cạn ly.

20.

Mình tới Đông Phi, tới vùng hạ lưu sông Zambezi, tới vết sẹo của Trái đất.

Nơi này có ao hồ, có núi lửa cùng vô số động vật hoang dã.

Mình tắm nắng tới đen thui, lúc soi gương bị dọa giật bắn mình.

Nhưng có gì không được sao?

Không gì không được cả. (Vẽ một mặt cười)

Ngoại truyên 08 <<

Ngoại truyện 10.

Lá thư của Bách Thanh Lâm

Tôi và Kinh Nho là hai thái cực.

Tôi khô khan, vô vị, cứng nhắc, chẳng chút ưu điểm nào, không để ý thời tiết cũng chẳng nhớ sinh nhật của ai, sống một cách ích kỷ và thờ ơ.

Còn em ấy.

Em ấy lại là điều tốt đẹp nhất trong những điều tốt đẹp nhất trên thế gian này.

Em ấy nhớ mùa nở của từng loài hoa, lưu lại cảnh hoàng hôn mỗi ngày. Em ấy có thể đặt chân đến bất cứ nơi đâu mà em ấy muốn.

Em ấy trời sinh đã biết cách yêu thương người khác.

Em ấy rất tốt, rất tốt, không ai tốt hơn em ấy.

Dù em ấy có phải người yêu tôi hay không.

Tất nhiên, tạ ơn trời đất.

Em ấy là người yêu của tôi.

Tôi và em ấy gặp nhau tổng cộng hai lần.

Một lần là khi chúng tôi còn nhỏ.

Em ấy không biết tôi đã quay đầu nhìn em ấy, suýt lên xe trễ.

Tôi cũng không ngờ nhiều năm sau chúng tôi lại có thể gặp lại.

Tôi không thích Tô Châu.

Thế nhưng giữa dòng người xuôi ngược, tôi lại trông thấy em ấy trước.

Vì thế, đôi lúc tôi bằng lòng về quê.

... Ừ. Con người thỉnh thoảng cũng nên thành thật.

Khi ấy, một tôi còn nhỏ tuổi đã bắt đầu mong ngóng được gặp lại em ấy.

Thế nên suốt bao năm, tôi luôn tới ga Tô Châu sớm hơn giờ khởi hành, hoặc chờ đợi, hoặc đi tìm ở từng sân ga.

Thế mà vẫn mãi chẳng gặp được.

Rồi rất nhiều năm trôi qua.

Hôm đó, em ấy trông thấy tôi trước.

Em ấy một lần nữa bước vào cuộc đời tôi.

Tôi thì lại chẳng chút chuẩn bị.

Cứng nhắc như một cỗ máy cố chấp vận hành theo trình tự mà mình đã đề ra.

Tôi ngày càng tệ hơn.

Tôi đã hoàn toàn rèn luyện bản thân thành một người "đạt chuẩn" theo định nghĩa của thế tục.

Để hòa nhập một cách đúng mực với xã hội này, tôi từ sớm đã từ bỏ việc giao tiếp với thế giới bên ngoài.

Từ bỏ tất cả những thứ kỳ vọng hão huyền hơn cả huyết thống.

Trước khi em ấy yêu tôi, tôi chưa từng tin rằng tình yêu sẽ đến với mình.

Dù có, thì cũng là giả tạo, không cần thiết.

Cùng với năm tháng đổi thay, tôi cũng đã quên mất em ấy của thời niên thiếu.

Bởi nhanh chóng quên đi một người hẳn không có bất kỳ mối liên hệ nào với tôi trong cuộc đời này, là chuyện rất dễ dàng.

Con người giỏi nhất là quên lãng, mà tôi cũng giỏi nhất việc trở nên tê liệt.

Đến tận bây giờ, tôi vẫn tự trách bản thân của trước đây.

Nếu thiếu chút nữa thì sao?

Thiếu chút nữa không gặp được nhau thì sao?

Bốn chữ "nuối tiếc cả đời", tôi không dám nghĩ đến.

Sau này, tôi thường thấp thỏm, hoang mang và sợ hãi khi em ấy không ở bên.

Khi tỉnh dậy, tôi lập tức hụt hẫng

Lúc làm việc em ấy không ở bên, tôi cũng hụt hẫng.

Trời mưa muốn tới đón em ấy nhưng phát hiện ô bị ai đó lấy đi mất, tôi cũng thấy hụt hẫng.

Tôi hụt hẫng nhưng hạnh phúc.

Bởi vì khi viết lá thư này, em ấy đang ngủ trong vòng tay tôi.

Tôi hiển nhiên là hạnh phúc.

Em ấy dạy tôi cách thành thật, dạy tôi khi yêu một người thì đừng chỉ hôn nhẹ người ấy, mà còn phải nói "Anh yêu em".

Điều này đối với tôi của trước kia mà nói là sự viển vông.

Em ấy dạy tôi đừng lén suy nghĩ vẩn vơ.

Đừng giận dỗi rồi chỉ thu mình lại.

Tôi đã học được.

Nhưng vẫn không tránh khỏi phạm sai lầm với em ấy.

Tôi quá bám người.

Quá không thể rời xa em ấy.

Đó là khuyết điểm.

Nhưng tôi không sửa.

Phải. Sửa không nổi.

Chúng tôi hiện tại đương nhiên cũng có cãi vã đôi lần.

Tôi giận bản thân khô khan, giận em ấy thỉnh thoảng đi chơi về nhà trễ.

Em ấy lúc nào cũng mỉm cười ôm lấy tôi.

Em ấy nói: "Nhớ anh rồi."

Lần nào tôi cũng hỏi ngược lại em ấy theo thói quen: "Nhớ đến mức nào?"

Hỏi cả trăm lần cũng chẳng thấy phiền.

Sao có thể không nhớ chứ.

Kinh Nho lần này ngủ sớm là vì uống rượu quá chén.

(Sau này uống ít rượu thôi.)

Tôi vuốt ve khuôn mặt của em ấy, cũng bó tay với em ấy. Viết tới đây, em ấy có trồng một cây hoa hướng dương ở ban công, tôi phải đi tưới nước rồi.

Sau cùng, chúc ngủ ngon.

Người đọc được lá thư này.

Đường Ngân Hà, thành phố Nam Hải, ngày 5 tháng 2 năm 2025.

Bách Thanh Lâm

-

Ngoại truyện 11.

Độc thoại nội tâm của Chúc Kinh Nho

.

Cái đêm trở lại Nam Hải, tôi háo hức ôm cây hoa hướng dương bước trên đường, hè đường trồng đầy cây ngân hạnh.

Tôi bước từng bước về trước, chẳng hề ngó trái liếc phải.

Đương nhiên cũng chưa để ý tới quán cà phê bên kia đường, càng chưa để ý đến người đàn ông đi chiều ngược lại so với tôi.

Khi ấy, tôi và anh Bách đã lướt qua nhau dưới ánh đèn thành phố, cách một đoạn dòng xe tấp nập.

Chuyện này do anh ấy về sau kể với tôi.

Tôi hỏi sao anh ấy nhớ được?

Anh ấy tưới nước xong cho cây hoa hướng dương trên ban công, thong thả trả lời: "Trước không nhớ. Nhưng vì là em, anh đã suy nghĩ rất nhiều, hồi tưởng rất lâu, gì có liên quan tới em anh đều nhớ cả."

Ánh chiều tà hắt vào trong.

Anh ấy trông thấy tôi sững sờ.

Thế là đi thẳng tới, hôn nhẹ lên mặt tôi.

"Anh nhớ."

"Mỗi lần đều nhớ."

Ôi, làm sao đây?

Người nghiêm túc nói lời tình yêu luôn như vậy đó.

Tôi đã chẳng thể thắng nổi.

Được rồi, được rồi, tôi thừa nhận, có thua cũng rất vui lòng.

Lá thư lần trước anh Bách viết, tôi đã xem rồi.

Nghĩ thấy tình thì dài mà giấy thì ngắn, tôi cũng muốn viết một lá thư để từ tốn kể cho mọi người nghe.

Trước khi đọc thư, các bạn à, chúng ta hãy chạm cốc từ xa.

Kính chúc mọi người.

Kính chúc chúng ta - những kẻ trời Nam đất Bắc.

Kính chúc tương phùng.

Với cả, đây chưa phải rượu mừng nhé.

Chờ tôi và anh Bách kết hôn, mọi người nhất định phải tới đó.

Trước năm 30 tuổi, tôi có dự định sẽ trở thành một chú hải âu.

Loài chim này cả đời bay lượn trên biển cả, chao liệng trong không trung, lượn quanh rìa mắt bão, kiếm ăn giữa những cơn bão cấp 12.

Rong ruổi không bờ bến cũng có nghĩa lang thang không nơi cố định.

Tôi cứ thể đi tới rất nhiều nơi, gặp gỡ rất nhiều người, chiêm ngưỡng vô số cảnh đẹp.

Lượn lờ quanh co, đi đi về về, năm tháng trôi dần qua kẽ tay tôi.

Tôi không còn trẻ trung như vậy nữa, nhưng tôi vẫn luôn có những sự tò mò mới.

Tôi bắt đầu tìm kiếm một nơi có thể khiến tôi thốt lên bốn chữ "Tôi về rồi đây".

Từng có lúc tôi nghĩ nơi ấy là quê nhà, bên cạnh cha mẹ. Thế nhưng mẹ tôi - quý bà Vương Duy Luân - từ sớm đã nói với tôi: "Cây vốn chẳng chủ tâm kết trái, mẹ chẳng có ân huệ gì với con. Sau này trưởng thành, con hãy làm chính mình, trở thành một người đứng đắn, không gây họa cho xã hội, không tổn thương người khác, yêu cuộc đời, yêu chính mình là được."

Tôi ghi lòng tạc dạ những lời mẹ nói, như ghi nhớ việc phải hít thở vậy.

Tôi mất rất nhiều thời gian du ngoạn thế giới để tìm được chính mình.

Cuối cùng đã trở thành chính tôi.

Tôi dần dần cũng không thể dừng bước lại nữa.

Đi mãi, đi mãi, khó tránh lúc lạc đường.

Thế là, năm ấy, tôi đã chọn nơi có biển lớn, có con tàu đắm để mở quán.

Nước hoa dành cho nam giới có nguồn gốc từ tiếng Latinh "perfumum", nghĩa là "xuyên qua làn khói".

Tôi thích nước hoa, nên lấy luôn cái tên này.

Sau khi mở quán, tôi lại mải mê đuổi theo những ngôi sao băng ngoài vũ trụ, chạy khắp thế giới, trong túi chỉ còn lại 100 tệ mà vẫn nghĩ làm sao để ngồi tàu băng qua Thái Bình Dương.

Nghĩ đến mức không thể chợp mắt, rồi "bụp" một tiếng, bật dậy từ nóc xe.

Tôi trở thành thuyền viên.

Về sau dứt khoát học lặn.

Làm thuyền viên lâu năm, tôi lại nhớ đất liền.

Thế là bôn ba qua nhiều quốc gia, dừng chân tại châu Nam Mỹ.

Lại vòng vèo khắp nơi, rồi ôm cây hoa hướng dương còn vương sương sớm của Tây Bán Cầu trở về Nam Hải.

Mua thu năm ấy, tôi vô tình bước vào quán cà phê tên "Bờ Nam".

Một tối nọ, tôi hỏi anh trên phố, vì sao lại đặt tên vậy.

Khi đó, anh ấy không trả lời tôi.

Mãi lâu sau này, đến cả tôi cũng đã quên mất câu hỏi đó, thì anh ấy lại đứng trong phòng làm việc, cầm bút lông, vừa viết vừa đọc cho tôi nghe: "Giang Nam gió thổi bờ xuân biếc, nào lúc trăng in dẫn lối về."

(Bài thơ "Bạc thuyền Qua Châu" của Vương An Thạch, bản dịch thơ: mailang - Thi viện)

Tôi ở bên cạnh viết linh tinh thêm một bài thơ khác: "Giang Nam đẹp, phong cảnh vẫn từng ham. Nắng rực hoa sông hồng tựa lửa, xuân về sông nước lục như tràm. Sao chẳng nhớ Giang Nam?"

(Bài thơ "Ức Giang Nam" của Bạch Cư Dị, bản dịch thơ: Phan Văn Các - Thi viện)

Tôi tưởng anh Bách đang nhớ nhà, nhưng anh ấy lại nói với tôi: "Nửa đầu không quan trọng."

"Nửa sau quan trọng?"

Anh ấy gật đầu, nói bằng giọng nghiêm túc: "Nào lúc trăng in dẫn lối về."

Về là trở về, là quay lại, cùng là quay về.

Sau bao năm tháng.

Tôi đã tìm được người khiến tôi muốn trở về.

Anh ấy tên Bách Thanh Lâm.

(P/s: Viết tới đây tôi xin dừng bút. Vì anh Bách tan làm rồi, tôi phải về nhà cùng anh ấy. Bái bai nha, lần sau sẽ viết tiếp cho mọi người, tha thứ cho tôi nghen.)

.

.

.

...

.

.

.

Xem tiếp phía dưới, vẫn còn đó.

.

.

.

...

Ngốc, lừa bạn đó.

...

.

.

.

(Biểu diễn ảo thuật) Bớt giận nhé, gửi tặng mọi người một bông hồng phấn, đừng nên giận dữ. Chúc mọi người ai nấy cũng vui vẻ, lại một mùa xuân nữa đến.

Chúng ta xuân sau gặp lại.

Quán cà phê Bờ Nam, Đường Ngân Hà, thành phố Nam Hải, ngày 21 tháng 5 năm 2025.

Chúc Kinh Nho

Truyện ngắn nhân dịp 520: Chúc Kinh Nho và Bách Thanh Lâm đã trải qua ngày 520 như thế nào?

Bách Thanh Lâm thức trắng một đêm, chuẩn bị quà vòng chân, vòng đeo eo, khuyên tai... (Sau khi bên nhau, xuất phát từ thứ dục vọng chiếm hữu không thể nói thành lời, mong muốn từ đầu tời chân Kinh Nho đều mang dấu tích của mình, Bách Thanh Lâm bắt đầu mê phối đồ cho vợ, mua trang sức cho vợ)

Quà đã đem tặng. Sau đấy, sao lại đứt gãy, đeo chẳng được bao lâu. Câu hỏi này, mời mọi người trả lời.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co