Truyen3h.Co

Honey

7

ChuLc68

Dưới ánh đèn đường mờ ảo, tuyết vẫn tiếp tục rơi. Người qua đường thỉnh thoảng lại liếc nhìn bọn họ, hai anh chàng điển trai đứng cạnh nhau tạo nên khung cảnh hài hòa đến kỳ lạ.

"Vào trong trước đã." Bách Thanh Lâm choàng chiếc áo khoác sẫm màu lên vai Chúc Kinh Nho. So với vẻ lạnh nhạt lịch sự hàng ngày, cảm xúc anh rõ ràng đang dao động. Anh không rõ Chúc Kinh Nho làm vậy là có mục đích gì.

Chúc Kinh Nho được đằng chân lân đằng đầu, chỉ tay về phía người tuyết khoe khoang: "Đẹp không?"

Y không cao bằng Bách Thanh Lâm, dáng người cũng gầy hơn, khoác chiếc áo rộng hơn một cỡ mang vẻ yếu đuối hiếm có, cổ được bao bọc bởi lớp vải ấm áp.

Tiếng "ừ" của Bách Thanh Lâm nhẹ đến mức nghe không rõ. Tròng kính anh đã dính tuyết, hình dáng đôi môi rất thích hợp để hôn, quyến rũ Chúc Kinh Nho khiến y mân mê đầu ngón tay trong ống tay áo khoác, ngoan ngoãn đi theo anh.

Hai bóng lưng đổ dài trên đường nhựa, vai kề vai băng qua đường, bước chân vội vã, tiện mang theo hai mái đầu bị nhuộm trắng xóa.

Đông Ngâm và thợ làm bánh dán mặt vào cửa kính. Họ thật sự chưa từng thấy cảnh tượng nào lớn như vậy. Giờ ai cũng biết ý đồ của Chúc Kinh Nho rồi.

Không phải yêu thầm mà là yêu công khai, là theo đuổi mãnh liệt.

.

Chúc Kinh Nho trở về với chỗ ngồi bên cạnh cửa sổ, hơi ấm xua tay cái lạnh, xương cốt không còn đau nhức. Chỉ thấy Bách Thanh Lâm dùng một tay tháo kính đặt lên quầy thu ngân rồi đi đun trà gừng, không buồn liếc mắt nhìn y.

Chúc Kinh Nho gõ đầu ngón tay lên mặt bàn theo nhịp, tâm trạng vui vẻ vô cùng. Y đang nghĩ không biết người như Bách Thanh Lâm khi tức giận sẽ như thế nào nhỉ?

Chất giọng khàn do thuốc lá đó nếu chửi thề chắc chắn rất hay.

Một lúc sau Đông Ngâm mang khăn ấm tới. Trà gừng ấm áp, khăn cũng thơm phức. Sau đó cô lại bị Bách Thanh Lâm gọi đi.

Rất nhanh Hoàng Sâm đã từ quán bar chạy đến. Cậu ta mang theo chiếc áo dày mà Chúc Kinh Nho treo trên phòng VIP tầng ba, chiếc xấu nhất nhưng cũng là ấm nhất.

"Ông chủ, anh trước tiên mặc áo vào đã, lát nữa về cởi áo len ướt ra rồi tắm nước nóng cho đỡ lạnh. Nếu bị bệnh thì biết làm sao."

Chúc Kinh Nho nhíu mày.

"Mặc vào đi, mặc vào đi. Cứ khoác mãi áo khoác của chủ quán cũng không phải cách, lát nữa chủ quán cũng phải về nhà."

Chúc Kinh Nho thật sự không rõ vì sao Hoàng Sâm lại lôi ra được chiếc áo Đường Trầm tặng y. Trong lòng y rất rối rắm, ngẩng lên nhìn Bách Thanh Lâm đang rửa tay bên trong, dù lưu luyến cũng đành chịu, chỉ có thể đứng dậy cởi áo khoác ra.

Hoàng Sâm đưa chiếc áo khoác lông vũ tới.

Bàn tay không tình nguyện giơ ra của Chúc Kinh Nho lại rụt về: "..." Xấu muốn chết, không mặc nổi.

Hoàng Sâm đưa tới gần hơn.

Chúc Kinh Nho lùi về sau một bước: "..."

Bách Thanh Lâm dùng khăn lau sạch kính rồi đeo lên sống mũi, sau đó anh ngẩng đầu, một tay đặt trên mặt bàn đá cẩm thạch trắng tinh, giọng nhẹ nhàng nhưng không cho phép từ chối: "Mặc vào."

Chúc Kinh Nho ngoan ngoãn nghe lời, mau chóng mặc áo.

.

Chiếc áo khoác kia đã được treo lại về tường. Quán cà phê đến giờ đóng cửa, điện thoại lại có thông báo tin nhắn đến nhưng Bách Thanh Lâm không xem. Anh đi bộ về nhà rồi tắm nước nóng.

Xung quanh yên tĩnh không một tiếng động, phòng ngủ chìm trong bóng tối.

Bách Thanh Lâm mở mắt. Đã rất lâu rồi anh mới lại mất ngủ. Anh ngồi dậy, lưng hơi cong, bộ ngực trần để lộ những đường nét cơ bắp trơn tru. Ngọn lửa bùng lên trong khoảnh khắc khiến anh cúi đầu thất thần.

Môi anh ngậm lấy điếu thuốc trong tư thế thư giãn, tóc mái hơi rối. Màn hình điện thoại bật sáng hắt lên đường cằm của Bách Thanh Lâm. Chẳng cần đoán, ngoài Chúc Kinh Nho không còn ai khác.

Ngày qua tháng lại, sự tĩnh mịch lặp đi lặp lại tựa như một hồ nước khô cạn, chỉ thoáng nhìn là thấy tận đáy.

Trầm lắng, tẻ nhạt đã lâu, lần đầu tiên có người kiên trì bày mưu tính kế với anh, hơn nữa còn nhắm vào mặt tình cảm.

Từ chối hay thờ ơ đều vô dụng, vẫn cứ được một tấc tiến một thước, liên tục vượt quá giới hạn.

Bách Thanh Lâm không khỏi nhớ tới tấm lưng trần mình đã thấy tối đó... Còn cả khoảnh khắc ngắn ngủi khi mu bàn tay chạm nhau. Bàn tay cầm điếu thuốc của anh dần dùng lực, cảm giác không khí nóng dần, nhiệt độ tăng cao, một cảm giác trống rỗng kỳ lạ ập tới.

Chứng khao khát da thịt không chữa khỏi cũng không cần chữa. Bách Thanh Lâm từ lâu đã quen giữ khoảng cách với mọi người, tránh tiếp xúc da thịt ở mức tối đa nhất có thể.

Chỉ là sự ham muốn do hội chứng mang lại lại quá mức nhạy cảm. Chỉ chút động chạm như gió thổi cỏ đưa dường như đã đánh thức khao khát bị đè nén bấy lâu. Thứ khoái cảm mềm mại, ấm nóng, bao bọc, dễ gây nghiện.

Bách Thanh Lâm ngửa đầu ra sau, gương mặt ẩn trong bóng tối. Anh làm đi làm lại, cố gắng đè nén sự bức bối khó chịu. Ngón tay anh hơi cong, kéo nhăn lớp ga giường, hơi thở dần trở nên dồn dập.

...

Ngay từ đầu đã không nên bước vào quán bar thuộc về Chúc Kinh Nho.

Khi màn hình một lần nữa bật sáng, số điện thoại và kết bạn Wechat đều bị xóa.

Chương 18 <<

.Cơn tuyết đầu mùa của thành phố Nam Hải rơi khắp đêm. Mặt đất phủ một màu trắng xóa, khói bốc lên từ ống khói cũng trở nên hư vô.

Ánh sáng xuyên qua cửa sổ chiếu lên mặt Chúc Kinh Nho, hàng lông mi rung lên không ngừng. Bị ánh sáng đánh thức, y nhìn chằm chằm trần nhà xa lạ một lúc lâu vẫn chưa tỉnh táo.

Mãi tới khi cánh cửa đột nhiên mở ra, Đường Trầm vào xem Chúc Kinh Nho còn sống hay đã chết. Nghe Hoàng Sâm thêm mắm thêm muối kể lại, tên này đã có tuổi còn chơi trò ngây thơ, đắp người tuyết còn chịu lạnh mấy tiếng đồng hồ, chỉ để được mặc áo người khác một lần, quả đúng là rất "có tiền đồ".

Chúc Kinh Nho nằm vắt ngang người bất động trên sofa, nghiêng đầu bốn mắt nhìn nhau với Đường Trầm: "Chào buổi sáng."

"Mày ngủ không đóng cửa à?" Đường Trầm cũng kinh ngạc khi thấy bản thân có thể đẩy cửa vào dễ dàng như vậy.

Chúc Kinh Nho gật đầu. Tối qua chuyển nhà quá mệt mỏi, hành lý chẳng có bao, chỉ mấy trăm bộ quần áo giày dép mà thôi. Dọn xong thì y lăn quay ra ngủ, quên đóng cửa.

"..." Đường Trầm nhìn cẳng chân treo lơ lửng ở cuối ghế sofa, lại nhìn khuôn mặt điển trai nhưng vô cùng ngứa đòn của Chúc Kinh Nho, đột nhiên nhận ra điều gì đó: "Mày cố tình khỏa thân đấy à???"

"Phải. Làm sao?" Chúc Kinh Nho từ từ ngồi dậy.

Đường Trầm nuốt xuống trăm câu chửi thề, vội vàng quay đầu đi: "Làm ơn mặc đồ vào đi."

Tấm chăn trượt xuống, phía dưới Chúc Kinh Nho mặc một chiếc quần đùi rộng thùng thình, cánh tay thon dài cùng đường nét mượt mà, một sợi dây đỏ mảnh quấn quanh eo, trên hông có vết hằn rất nhỏ, toát lên vẻ gợi tình khó tả.

Y bình thản đi đánh răng rửa mặt, đợi tới khi chỉnh đốn xong xuôi ra dáng vẻ con người mới bước ra ngoài.

Đường Trầm quét mắt nhìn chỗ ở mới của Chúc Kinh Nho, không cần nghĩ cũng biết chắc chắn phải có phòng thay đồ. Phòng khách sạch sẽ tới mức chỉ có TV, bàn trà và ghế sofa, tấm rèm trắng tinh che kín chiếc cửa sổ sát đất, ánh sáng tốt. Ngoài ra không còn thứ gì khác, chứng tỏ không định ở dài lâu.

"Chỗ này rất gần quán bar của chúng ta."

"Ừ." Chúc Kinh Nho mặc áo len màu nâu, hai chiếc khuyên bạc trên dái tai khẽ rung. Y cúi đầu nhìn điện thoại, đối phương vẫn chưa trả lời.

Bách Thanh Lâm quá khó tiếp cận, không thể gặp mặt thì gần như không còn cách nào khác để tiếp xúc sâu hơn.

Chúc Kinh Nho trầm ngâm nhìn chằm chằm tấm hình bóng lưng trên màn hình khóa, rõ ràng lại đang tính toán cách "tiếp xúc".

Cảm giác thất bại quá đỗi mới mẻ đối với y, thế nhưng muốn trở thành kẻ chiến thắng thì càng thất bại lại càng phải dũng cảm.

Đường Trầm hỏi: "Ê, ông chủ Bách không phải cũng sống gần đây đó chứ?"

Chúc Kinh Nho gửi tin nhắn đi, một lúc sau khẽ nheo mắt, tay hơi dùng sức khiến xương kêu "rặc rặc". Y ngẩng đầu, vuốt phần tóc rủ trước trán, hít sâu một hơi rồi cười nói: "Mày vừa nói gì cơ?"

"Điếc..." Đường Trầm đột nhiên ngửi thấy mùi nguy hiểm. Không phải lần đầu tiên hắn thấy mặt Chúc Kinh Nho biến sắc nhưng không ngờ lại thay đổi nhanh như vậy. Bản năng sinh tồn trỗi dậy, hắn vội vàng: "Tao không nói gì cả."

Chúc Kinh Nho híp mắt nhìn dấu chấm than đỏ chót trên màn hình cùng thông báo "tin nhắn không thể gửi đi". Hôm qua chơi quá đà rồi, khiến mọi thứ trở về vạch xuất phát chỉ trong một đêm, thành công bị chặn.

Y ngẫm nghĩ rồi lại có chút thích thú. Quá kích thích, tính khí của Bách Thanh Lâm thật khó nắm bắt, không dễ chọc vào.

Thế nhưng càng không dễ chọc, y càng muốn chọc.

.

Buổi sáng ở quán cà phê vẫn như thường lệ. Bách Thanh Lâm cúi đầu bận rộn, đầu ngón tay chạm lên mặt quầy lạnh lẽo, rồi đi xay cà phê, tiễn khách. Cuộc sống tựa như vũng nước đọng có thể tự kiểm soát nhịp điệu, ngăn nắp mà không hỗn loạn.

Chúc Kinh Nho thì lại không thể kiểm soát. Bách Thanh Lâm không thích giao du với loại người như vậy, cũng không thích rơi vào tình huống không thể kiểm soát.

Cảm nhận được ánh mắt của Đông Ngâm, anh ngẩng lên.

Đông Ngâm có chút chột dạ, vội vàng đi lau cốc.

Bách Thanh Lâm trầm ngâm liếc nhìn vị trí cạnh cửa sổ, hôm nay không có ai ngồi.

.

Vì tuyết rơi nên nhiều người đã đến con phố thương mại gần đại lộ Ngân Hạnh để chụp ảnh và nghịch tuyết, sự náo nhiệt kéo dài đến tận tối.

Ánh sao lấp lánh chiếu rọi, Chúc Kinh Nho đội mũ len và quàng khăn ngồi ngay trước cửa vườn hoa nhỏ. Y đặt một chiếc ghế chân cao, ôm cây ghi-ta gỗ, hát bài hát do chính mình sáng tác, một bài tiếp nối một bài, hát tới đâu hay đến đó, dù quên lời vẫn tiếp tục ngân nga, càng tùy hứng càng phóng khoáng lại càng quyến rũ.

Bông tuyết đậu trên sợi tóc xuôi theo vành tai của Chúc Kinh Nho, cả người y như phát sáng. Người xem càng lúc càng đông, y trở thành tấm biển quảng cáo cực kỳ thu hút khách.

Đường Trầm hít nước mũi, không khỏi khâm phục khả năng chịu lạnh của Chúc Kinh Nho. Thật sự rất phóng đãng nhưng cũng thật sự rất bắt mắt. Y ngồi đó vừa cười vừa gảy cây ghi-ta tầm thường, vừa lãng mạn vừa trần tục nhưng lại hát rất hay, hát toàn bài hiếm.

Y không muốn nghìn bài một điệu. Y chỉ muốn độc nhất vô nhị.

Đông Ngâm nói Bách Thanh Lâm nghiện thuốc nặng, khi đi mua thuốc sẽ đi ngang qua con đường này, rất dễ nhìn thấy được.

Và quả thật đã nhìn thấy. Chúc Kinh Nho vừa nghĩ tới việc Bách Thanh Lâm chặn mình trong đêm lại có chút vui vẻ, sự thư thái từ tận đáy lòng. Y gảy đàn ghi-ta ngẩng đầu lên, vừa thoáng nhìn đã thấy một người đàn ông ngoại hình nho nhã đứng bên cạnh Bách Thanh Lâm, hơn nữa còn chủ động đưa thuốc lá cho Bách Thanh Lâm, chiếc bật lửa rực sáng rồi tắt lịm.

Ngón tay của Chúc Kinh Nho có hơi lạnh. Y thu lại ánh mắt, vẫn mỉm cười rất bình tĩnh và thản nhiên, như thể không có chút nào hụt hẫng.

Nhạc Xuyên vừa đặt chân tới nơi đất khách quê người, muốn nhân buổi tối để dạo chơi các quán bar, bèn cùng ra ngoài với Bách Thanh Lâm đi mua thuốc lá.

Quán bar ở con đường đối diện vô cùng bắt mắt, Chúc Kinh Nho ôm ghi-ta hát tình ca trước cửa lại càng bắt mắt hơn nữa.

"Cậu ấy vừa mỉm cười với tôi à?" Nhạc Xuyên không để ý thấy Bách Thanh Lâm đã dừng bước, khó nén được sự phấn khích, nói: "Lão Bách, tôi đến chỗ ông đúng là quyết định đúng đắn."

Nhạc Xuyên không ngừng bước tiến về phía đám đông, cùng những người khác hướng về phía Chúc Kinh Nho.

Chỉ còn lại Bách Thanh Lâm đứng nguyên tại chỗ ngậm điếu thuốc không nói gì. Ánh mắt lạnh nhạt dường như không hề hứng thú. Lúc nhả khói thuốc, anh tiện tay phủi tuyết trên chiếc áo choàng sẫm màu, sau đó quay người rời đi.

.

Quán bar "Perfumum" đông nghẹt người, Nhạc Xuyên chen chúc trong đám đông, ngồi ở băng ghế gần Chúc Kinh Nho nhất. Hắn tiêu 6000 tệ không thèm chớp mắt, vội vàng gọi Hoàng Sâm vừa mang rượu tới: "Cậu bạn đẹp trai, người kia tên gì thế?"

"Điều này tôi không thể cho anh biết được." Hoàng Sâm bật cười. Nhạc Xuyên trông thì có vẻ hiền lành chính trực, thế nhưng vừa mở miệng là giọng cà giỡn, hơn nữa còn toát lên vẻ lưu manh

"Sao không thể nói. Nào, anh chuyển cho chú 520, chỉ để mua một cái tên của cậu ấy."

...

Chúc Kinh Nho xắn tay áo lên, để lộ hình xăm quấn quanh cổ tay. Y ngồi trên chiếc ghế chân cao trong tư thế biếng nhác, nhìn Hoàng Sâm, đồng thời lặng lẽ quan sát Nhạc Xuyên.

Ánh mắt hai người chạm nhau, Chúc Kinh Nho nhẹ nhàng nâng chiếc ly thủy tinh bên cạnh lên, cụng ly từ xa.

Tim Nhạc Xuyên đập rộn như có hàng trăm con nai đang đụng nhau. Hắn bước tới, vào thẳng chủ đề: "Chào buổi tối."

"Xin chào."

"Tôi tên Nhạc Xuyên, Nhạc trong "bố vợ", Xuyên trong "sông núi", năm nay 36 tuổi, là người Tô Châu..."

(Nhạc trong "nhạc phụ", Xuyên trong "sơn xuyên: 岳 trong岳父, 川 trong山川)

Chúc Kinh Nho bị hắn chọc cho phì cười: "Cần tôi tự giới thiệu không?"

"Không cần, không cần. Anh chàng đẹp trai lúc nãy cho tôi biết rồi, tên em rất đẹp, vừa nghe là tôi nhớ ngay."

Chúc Kinh Nho mở nắp chai Bacardi[1] bên cạnh, tiện tay đổ đá vào: "Anh Nhạc lần đầu đến Nam Hải sao?"

"Đúng vậy, bạn thời thơ ấu của tôi mở quán cà phê ở đây, chính là quán đối diện với chỗ em đó. Bình thường tôi bận rộn lắm, gần đây mới có thời gian tới tham quan."

Chúc Kinh Nho không trả lời, chỉ đẩy ly rượu lại gần hẳn: "Nếm thử xem, thêm đá sẽ càng giải khát."

"Cảm ơn." Nhạc Xuyên nâng ly uống cạn. Người phương Nam không quen với máy sưởi, nóng tới mức mặt mũi đỏ bừng, khóe miệng còn bong da.

"Không cần khách sáo. Tôi có quen anh Bách, cũng coi như là bạn bè." Chúc Kinh Nho vô hình trung nắm quyền chủ động trong cuộc trò chuyện, cũng bẫy được những điều mình muốn biết, trong lúc chuyện trò kéo gần khoảng cách giữa hai người.

Mắt Nhạc Xuyên bừng sáng: "Em quen Lão Bách sao, vậy thì tốt quá. Giờ tôi gọi nó tới, ba người chúng ta cùng tâm sự."

Chúc Kinh Nho trầm ngâm mân mê ly thủy tinh: "Anh ấy thích yên tĩnh, chỗ tôi ồn ào quá."

"Cũng phải, có gọi thì nó cũng chẳng qua. Nó trước giờ không uống rượu, trừ nghiện thuốc lá thì không có tật xấu nào khác." Nhạc Xuyên nhanh mồm nhanh miệng, căn bản không nhận ra mình đang bị Chúc Kinh Nho dẫn dắt.

Có lẽ vì bầu không khí quá tốt, có lẽ bị chất cồn kích thích.

Chúc Kinh Nho cụng ly với Nhạc Xuyên, từng cử chỉ đều nắm bắt nhịp điệu của cuộc trò chuyện.

"Em cũng uống đi, đêm nay chúng ta không say không về, hiếm khi gặp được ai hợp ý như em." Nhạc Xuyên đã được vài ly rượu vào bụng.

Chúc Kinh Nho nói: "Tôi uống rượu không giỏi lắm."

Nhạc Xuyên nghe vậy thì thấy sao có được, lập tức rót rượu cho Chúc Kinh Nho: "Không sao, em một chén, tôi ba chén. Vui mà, thêm chút rượu cho vui."

Chúc Kinh Nho giả vờ từ chối một lúc rồi chậm rãi uống cạn.

.

Một tiếng sau, Nhạc Xuyên gục xuống bàn không còn biết trời đất là gì, Chúc Kinh Nho bình tĩnh ngửa đầu uống thẳng từ chai. Yết hầu y trượt xuống nuốt trọn phần rượu còn lại, không thể để lãng phí.

Đang tính đợi lát nữa sẽ đỡ người tới quán cà phê thì Nhạc Xuyên đột nhiên bật dậy, mắt mơ màng vì say. Hắn mở điện thoại rồi gọi điện, rất nhanh đầu bên kia đã bắt máy.

"Lão Bách, tôi cho ông xem bảo bối này."

Bách Thanh Lâm im lặng, định cúp máy: "..."

Nhạc Xuyên gào lên: "Tôi coi ông là anh em mới cho cho ông xem đấy, không xem là ông sẽ hối hận." Sau đó nhanh chóng gọi video qua Wechat với Bách Thanh Lâm.

Chúc Kinh Nho lặng lẽ quan sát tình hình, nhất thời không rõ ý đồ của Nhạc Xuyên.

Mãi tới khi cuộc gọi video được kết nối, chiếc cổ áo sơ mi hiện lên trên màn hình, làn da rất trắng, tựa như đồ sứ. Không lâu sau góc nhìn được kéo ra xa rồi cố định tại một chỗ, Bách Thanh Lâm đang lau cốc thủy tinh, mặc một chiếc áo sơ mi xám trông rất đẹp.

Chúc Kinh Nho đang ngẩn ngơ thì đột nhiên bị Nhạc Xuyên bên cạnh ôm lấy vai, còn hướng điện thoại về phía y: "Giới thiệu với ông, đây là đối tượng tình đầu thứ mười của tôi -"

Bách Thanh Lâm trong màn hình thờ ơ ngẩng lên, biểu cảm điềm tĩnh không thể nhận ra vui buồn, chẳng qua anh không cẩn thận để rơi khăn lau xuống đất. Lúc nhặt lên, gân xanh trên mu bàn tay anh nổi lên, anh vẫn im lặng nhìn chằm chằm hai người.

Chúc Kinh Nho buổi sáng mới phát hiện tài khoản Wechat và số điện thoại của mình bị chặn, đáng lẽ ra Bách Thanh Lâm phải là người cảm thấy đuối lý nhưng lúc này y lại cảm thấy như người làm sai là mình, không hiểu sao lại thấy chột dạ khi bắt gặp ánh mắt đối phương, như thể bị bắt gian. Sau khi hoàn hồn, y giải thích: "Anh Bách, anh Nhạc say rồi."

"Ừ."

Chúc Kinh Nho lộ vẻ bất lực: "Anh ấy ôm em chặt quá."

Bách Thanh Lâm đặt cốc thủy tinh lên bàn, trước khi cúp máy chỉ bỏ lại một câu: "Giờ tôi qua."

Chú thích:

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co