Truyen3h.Co

Hông Thù

Chương 6

NhCa38


https://thuviensach.vnCộng đồng chia sẽsách hay: http://www.downloadsach.comSau một tuần chăm chỉhọc tập, Dư đã thuộc hăm bốn con chữcái. Út Thêm học nhanh hơn bởi vì trước đây nó đã từng học qua. Tôi bắt đầu dạy hai chịem đánh vần. Trước tiên là vần xuôi. A cờac, ă cờăc, â cờâc, rồi o i oi, ơ i ơi, ô i ôi... Càng vềsau, không khí buổi học càng mất vẻnghiêm trang và thay vào đó là sựgần gũi và đầm ấm. Việc tôi biến mất mỗi buổi chiều chẳng bao lâu khiến Nhạn và Dếchú ý. Một hôm, Nhạn hỏi: -Chiều hôm qua anh đi đâu vậy ? Đã chuẩn bịsẵn, tôi đáp tỉnh: -Tao lên chơi nhà nhỏThơm. Đúng như tôi nghĩ, nghe động tới bà La Sát, Nhạn im re. Dòm mặt nó, biết nó nửa tin nửa ngờnhưng tôi biết chắc rằng Nhạn sẽchẳng dám đi gặp nhỏThơm đểđiều tra. Dếkhác Nhạn. Nó chơi thân với nhỏThơm. Tôi quên khuấy mất điều đó nên khi Dếhỏi, tôi cũng đáp y như vậy. Vì vậy, tôi bịhốto. Nghe tôi nói, Dếkhịt mũi: -Anh nói xạo! Tôi trừng mắt: -Tao xạo mày làm gì! Không tin mày đi hỏi nhỏThơm cho coi! Dếcười hì hì: -Cần gì hỏi! Chiều hôm qua em ởchơi trên nhà chỉchứđâu! Câu trảlời của Dếkhiến tôi lạnh toát sống lưng. Tôi ấp úng: -Chiều hôm qua mày ởtrển thật hả? Dếgật đầu: -Ừ. Em ởchơi với chỉsuốt cảbuổi. Chỉcòn hỏi em sao dạo này anh không lên chơi với chỉ. Tôi chớp mắt: -Nó còn hỏi vậy hả? -Ừ. Tôi ngó ra ngoài ngõ, chép miệng: -Khi nào gặp nó, mày nói là dạo này tao bận. Dếdòm tôi lom lom: -Anh bận gì vậy ?
https://thuviensach.vnCộng đồng chia sẽsách hay: http://www.downloadsach.comTôi nhún vai: -Tao bận gì kệtao, mày hỏi làm gì! Dếranh mãnh: -Anh không nói, em cũng biết! Tôi giật thót: -Mày biết gì?Dếnheo mắt: -Biết dạo này anh hay xuống xóm Miễu chứbiết gì! Tôi không giấu được vẻkinh ngạc: -Ai bảo mày vậy ? -Cần gì ai bảo! Nhìn hai ống quần của anh dính đầy cỏmay là em biết liền. Ởlàng này, chỉcó trảng cỏdẫn xuống xóm Miễu là cócỏmay thôi. Phát hiện của Dếkhiến tôi bàng hoàng. Và tôi không thểkhông thán phục nó. Ởlàng Hà Xuyên quê kiểng này, Dếlà một nhân vật đặc biệt. Nó không giống những đứa trẻkhác. Dếthông minh và quỉquái. Nếu sống ởthành phố, chắc chắn Dếsẽlà một học sinh ưu tú. Và với óc nhận xét tinh tếcủa mình, lớn lên hẳn nó sẽtrởthành một thám tửtài ba không thua gì những nhân vật tôi đã xem trong phim. Dếcắt đứt những suy nghĩ viển vông trong đầu tôi: -Sao, em nói đúng không? Tôi thởdài: -Đúng. -Anh xuống đó chi vậy ? -Dếhỏi tiếp. Tôi nghiêm mặt: -Mày hứa mày giữbí mật, tao mới nói. Dếliếm môi: -Em hứa. Rồi, anh nói đi! Tôi kềsát miệng vào tai Dế, hạgiọng: -Tao đi do thám. -Do thám? -Ừ. Do thám tụi thằng Dư. Xemthửtụi nó đang tính giởtrò gì với tụi mình. Dếthắc mắc:
https://thuviensach.vnCộng đồng chia sẽsách hay: http://www.downloadsach.com-Vậy việc gì phải giữbí mật? Tôi hừmũi: -Mày ngốc quá! Không giữbí mật, tụi nó biết tụi nó cứa cổtao liền. Dếgãi cằm: -Thì giữbí mật với tụi nó thôi! Còn với anh Nhạn, anh Thể... Tôi nóng nảy cắt ngang: -Với ai cũng phải giữbí mật hết! Thường những chuyện quan trọng như thếnày, người ta giấu cảphe mình. Cái đó gọi là bí mật tuyệt đối, mày hiểu không? -Hiểu. Dếgật đầu và mỉm cười nhìn tôi. Không hiểu sao nụcười tươi như hoa của nó khiến tôi cảm thấy lo lo. Dếđã giữlời hứa. Nó không tiết lộbí mật quân sựcủa tôi cho bất cứai, kểcảNhạn. Vì vậy, một hôm Nhạn hộc tốc chạy đi kiếm tôi, hổn hển nói: -Lạquá, anh Chương ơi! -Chuyện gì vậy ? -Thằng Dư... Tôi hoảng hốt: -Thằng Dư sao ? Nó đánh mày hả? Nhạn vò đầu: -Nó đánh nhau với em thì nói làm gì! Nó không đánh em mới lạchứ! Nhạn vừa nói vừa thở. Tôi nghe một hồi chảhiểu đầu cua tai nheo ra làm sao, liền gắt: -Mày cứnói lung tung, tao chẳng hiểu gì cả! Kểcó đầu có đuôi coi! -Như thếnày nè! Khi nãy em từngoài đồng về, lúc đi ngang qua cầu tre, bỗng đụng tụi xóm Miễu. Tụi nó ba đứa vây chặt lấy em. Em tưởng phen này hết thoát. Nào ngờlúc tụi nó sắp sửa xông vào làm thịt em thì thằng Dư lò dò tới. Nó nạt tụi xóm Miễu lui ra cho em về. Tôi thởphào: -Vậy thôi ? -Thì vậy! Chẳng lẽanh không thấy lạsao ? Mọi lần, hễtrông thấy em là thằng Dư xông vào choảng ngay. Lần này tựdưng nó lại ngăn không cho đồng bọn choảng em. Tôi khịt mũi:
https://thuviensach.vnCộng đồng chia sẽsách hay: http://www.downloadsach.com-Thì hôm trước tao đã nói mày rồi. Tao đã bảo Út Thêm khuyên thằng Dư đừng chơi trò đánh nhau nữa. Nhạn ngơ ngẩn: -Chẳng lẽthằng Dư chịu nghe lời chịnó? Tôi hừgiọng: -Mày nói lạ! Em không nghe lời chịthì nghe ai! Mặt Nhạn lộvẻbâng khuâng. Hẳn nó không bao giờngờthằng Dư lại có thểquên đi hiềm khích một cách dễdàng. Nó đâu có biết Dư đang là học trò của tôi. Hôm sau gặp Dư, tôi chẳng nhắc gì chuyện Nhạn kể. Tôi sợnó lúng túng. Dư cũng chẳng nói gì. Nó cắm cúi ngồi đánh vần hệt như một đứa bé ngoan ngoãn. Mặt mày nó dạo này đã thôi ngổngáo. Đối với tôi, nó luôn luôn tỏra là một học trò lễphép và hiền lành. Thật khác xa với thằng Dư đã từng cùng tôi vật nhau giữa suối ngày nào. Nhưng người đem lại cho tôi ấm áp khó tảlà Út Thêm. Bây giờ, ngày nào tôi cũng gặp nó. Lòng tôi đã vợi hẳn nhớnhung, thay vào đó là niềm hân hoan ngày một tràn đầy. Đôi mắt đen láy, nụcười răng khểnh và hai bím tóc nghịch ngợm trên vai của Út Thêm đã đi vào giấc mơ tôi như những hình ảnh quen thân, khó thểxa rời. Tuy vậy, trong những ngày gần gũi Út Thêm, lòng tôi không tránh khỏi lo buồn. Tôi nghĩ đến sựchia tay. Mùa hè của tôi đã trôi qua được hơn phân nửa. Chỉcòn không đầy một tháng rưỡi nữa thôi, tôi sẽphải vềlại thành phố. Tôi sẽphải giã từlàng Hà Xuyên, giã từbiết bao nhiêu kỷniệm. Tôi sẽkhông còn được học võ với anh Thoảng, cũng như không còn được dạy chịem Út Thêm học. Biết mai đây, Út Thêm có còn nhớtôi không! Có lần đang dạy, tôi bỗng chép miệng buồn rầu: -Mới đó mà mau quá hén? -Anh bảo cái gì mau ? -Út Thêm ngơ ngác. -Mùa hè! -Tôi thởdài -Mùa hè trôi qua mau quá! Tôi sắp vềlại thành phốrồi! -Còn một tháng rưỡi nữa kia mà! -Một tháng rưỡi đâu có là bao! Câu nói của tôi chắc giống như một lời than. Nên tôi thấy Út Thêm lặng lẽngước mắt nhìn ra tàng phượng đỏtrước sân. Chẳng biết Út Thêm nghĩ gì, sao tôi thấy mặt nó cũng lộvẻbuồn buồn. Tựnhiên tôi nói: -Nhưng điều đó dù sao cũng chẳng ảnh hưởng đến việc học hành của mình. Chỉchừng nửa
https://thuviensach.vnCộng đồng chia sẽsách hay: http://www.downloadsach.comtháng nữa thôi là Út Thêm và Dư sẽbiết đọc làu làu... Tôi chưa nói dứt câu, Út Thêm vùng đứng dậy chạy ra sau nhà: -Chút nữa Út quên! ĐểÚt múc chè đậu ván cho anh ăn! Con nhỏnày buồn cười thật! Nólàm như khi bưng chén chè, tôi sẽquên được nỗi buồn. Tôi khẽliếc sang bên cạnh. Mặt mày thằng Dư cũng đang dàu dàu. Trước sau, nó tịnh không nói một tiếng. Mày cũng đang buồn như tao, phải không Dư ? Vào một buổi trưa, tôi đang nằm thiêm thiếp trên chiếc võng sau vườn, thằng Dếởđâu chạy tới cầm dây võng giật đùng đùng: -Anh Chương, anh Chương! Em biết rồi! Tôi mởchoàng mắt: -Mày làm cái trò gì vậy ? Biết gì ? Dếnháy mắt: -Em biết chiều nào anh cũng xuống xóm Miễu làm gì rồi! Điệu bộhào hứng của Dếkhiến tôi chột dạ. Tôi ngó lơ chỗkhác, miệng ậm ừ: -Thì tao đã nói rồi! Tao đi... do thám! Dếcười hích hích: -Anh đừng phịa nữa! Em biết anh chẳng do thám do thiếc gì sất! Anh đi dạy, đúng không? Tôi tái mặt: -Sao mày biết? -Tụi xóm Miễu nói. Tụi nó đứa nào cũng biết anh đang dạy học cho chịem thằng Dư. -Ờ, ờ... -Còn ờ, ờgì nữa! Được làm thầy thiên hạ, oai như vậy mà anh giấu em! -Tao đâu có giấu! -Tôi chống chế-Tại tao không tiện nói ra đó thôi! -Có gì đâukhông tiện? Tôi ngập ngừng: -Thằng Dư là... phe bên kia. Tao sợtụi mày bảo tao đi dạy học cho... kẻthù. Tôi tưởng Dếsẽkết tội tôi. Nào ngờ, nó nhe răng ra cười: -Em chẳng nói vậy đâu. Thằng Dư chỉlà kẻthù của em khi choảng nhau ngoài suối kia. Còn bình thường, em coi nó cũng như những đứa khác thôi. Tôi mừng rơn:
https://thuviensach.vnCộng đồng chia sẽsách hay: http://www.downloadsach.com-Vậy là mày không trách tao hén? -Trách chuyện gì? -Thì chuyện tao dạy học cho thằng Dư đó. Dếgật đầu: -Em đã nói rồi. Em có trách anh bao giờđâu. Chịem thằng Dưkhông được đi học như tụi em, tội cho tụi nó. Bây giờanh dạy cho chịÚt Thêm và thằng Dư học là tốt chứsao. -Mày nói thật đấy chứ? -Tôi nhìn Dế, ngờvực. -Anh không tin hả? Anh chờđó, đểem lấy cái này cho anh coi. Nói xong, Dếchạy vù vào nhà. Lát sau, nó cầm ra đưa tôi hai cuốn tập. -Gì vậy ? Dếgiúi hai cuốn tập vào tay tôi: -Em gửi cho chịem thằng Dư. Tôi như không tin vào mắt mình. Trước nay, Dếlà đứa hăng đánh nhau nhất trong bọn. Lúc nào nó cũng dọa phục thù tụi thằng Dư. Vậy mà hôm nay... Như đọc được nỗi băn khoăn trong đầu tôi, Dếmỉm cười giải thích: -Từhôm thằng Dư cản không cho tụi xóm Miễu hành hung anh Nhạn, em không thù nó nữa. Nó tốt với mình thì mình phải tốt lại chứ! Hóa ra vậy. Nếu thằng Dư nghe được những lời Dếvừa nói, hẳn nó sung sướng lắm. Tôi xúc động lật lật hai cuốn tập trên tay và ngạc nhiên kêu lên: -Ơ! Sao hai cuốn tập này mỏng dính vậy ? Dếgãi đầu, bối rối: -Đây là hai cuốn tập cũ của em. Những trang có chữ, em xé đi rồi! -À, ra vậy! Nhưng không sao đâu! -Tôi gật gù -Nếu thằng Dư biết mày gửi tập cho nó học, chắc nó cảm động lắm! Nó không ngờmày là một đứa dễthương như vậy! Nghe tôi khen, Dếđỏmặt lảng mất. Tôi nhìn theo Dế, lòng bâng khuâng khó tả. Tôi không ngờnhỏThơm cũng biết chuyện dạy học của tôi. Một buổi sáng, lúc tôi đang ngồi trong bếp rang đậu phộng, nhỏThơm thình lình xuất hiện. -Ơ, Thơm! -Tôi kêu lên, rồi nhác thấy cuốn sách nó đang cầm trên tay, tôi hỏi -Thơm đi
https://thuviensach.vnCộng đồng chia sẽsách hay: http://www.downloadsach.comđổi truyện hả? NhỏThơm không trảlời. Nó đứng im, gật đầu và lặng lẽnhìn tôi bằng ánh mắt buồn buồn. Điều đó khiến tôi đột nhiên lúng túng. Tôi bồn chồn hỏi: -Sao Thơm không nói gì hết vậy ? Dường như nhỏThơm không nghe câu hỏi của tôi. Nó chớp mắt: -Sao lâu nay anh không ghé Thơm chơi ? -Tôi hả-Tôi ấp úng -À, lúc này tôi... bận! Thơm liếm môi: -Anh bận đi xuống xóm Miễu chứgì? Tôi điếng người: -Ai nói với Thơm vậy ? NhỏThơm chẳng buồn giấu giếm: -Thằng Dếnói. Nó bảo anh đi dạy học cho chịem Út Thêm. Thằng Dếđúng là đứa trời đánh. Chuyện riêng tư của tôi nó đem kểcho nhỏThơm nghe làm gì không biết! Tôi đành thởdài: -Ừ. Rồi đểche giấu sựbối rối, tôi huơ đôi đũa bếp rang qua rang lại mấy hột đậu phộng trên chảo. Ngập ngừng một lát, nhỏThơm lại hỏi: -Anh mến chịÚt Thêm lắm hả? Tôi không ngờnhỏThơm lại hỏi tôi một câu độc địa như vậy. Nó làm tôi sượng trân. Không biết đằng nào trảlời, tôi đành ngồi trơ như phỗng. NhỏThơm nhìn tôi chăm chăm, rồi chép miệng nói tiếp: -ChịÚt Thêm hiền nhất làng, Thơm cũng mến chỉ. Nhưng... Tôi hồi hộp: -Nhưng sao ? NhỏThơm ngó lơ chỗkhác, bối rối nói: -Nhưng anh cũng phải lên chơi với Thơm chứ! Khi nào không đi dạy ấy! Câu nói của nhỏThơm hệt như một lời trách khéo. Tôi đỏmặt: -Ừ. Chiều nay đi dạy về, tôi sẽlên chơi với Thơm. Nghe tôi hứa, nhỏThơm tươi ngay nét mặt:
https://thuviensach.vnCộng đồng chia sẽsách hay: http://www.downloadsach.com-Anh nói thật chứ? -Thật. -Anh lên kểchuyện thành phốcho Thơm nghe. -Ừ. -Rồi Thơm hái xoài, hái ổi xuống anh và Thơm ăn. -Ừ. NhỏThơm lắc lắc mái tóc: -Rồi Thơm gửi anh đem giùm mấy trái ổi cho chịÚt Thêm nữa. Tôi tròn mắt: -Gửi cho Út Thêm? NhỏThơm cười: -Chứsao! Chỉlà bạn của anh mà! Tôi chớp mắt, cảm động: -Ừ, tôi sẽgửi. Bỗng sực nhớcách xưng hô của nhỏThơm, tôi liền hỏi: -Nhưng mà nè! -Gì? -Sao Thơm lại gọi Út Thêm bằng chị? Út Thêm bằng tuổi với Thơm mà! -Bằng đâu mà bằng! ChịÚt Thêm lớn hơn Thơm một tuổi. Sựtiết lộcủa nhỏThơm khiến tôi rất đỗi bàng hoàng. Trước nay, tôi cứtưởng Út Thêm trạc tuổi tôi, hóa ra nó lớn hơn tôi. Như vậy năm nay Út Thêm mười sáu tuổi, đáng làm chịhai tôi. Cũng may là Út Thêm không biết tôi nhỏhơn nó một tuổi. Nếu biết hẳn nó sẽkhông thèm gọi tôi bằng anh nữa. Biết đâu nó sẽgọi tôi bằng em không chừng! Lúc đó, hẳn là tôi dởkhóc dởcười! -Anh đổi cuốn truyện mới cho Thơm đi! NhỏThơm chợt cất tiếng xua tan những nghĩ ngợi vẫn vơ của tôi. Nó kéo tôi vềvới thực tại. Và tôi lập tức quên ngay những lo lắng vềtuổi tác đểsung sướng mường tượng đến ánh mắt thích thú của Út Thêm khi tôi đem đến cho nó những trái ổi xá lịngon mắt vào chiều mai. Bất giác tôi khẽliếc nhỏThơm và tựnhủ: Thơm dễthương ghê!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co