Truyen3h.Co

hoonjamesseong ⭐︎ zero zone

7. Martin Edwards

julryf

Giọt nước đục ngầu từ mảng trần dột nát rỏ tong tong xuống đáy thau nhựa nứt vành. Thứ tạp âm dai dẳng cào xát màng nhĩ suốt cả đêm dài hệt như một kiểu tra tấn tinh thần cổ đại. Anh bừng tỉnh với cơn ê ẩm từ cổ lan dọc xuống thắt lưng. Khẽ miết thái dương đang giật giật, cảm giác ngứa ngáy râm ran ở bụng dưới rốt cuộc cũng tan hết sau trận giằng co đêm qua, song cơn đói lả lại bắt đầu cào xé dữ dội bên trong dạ dày rỗng tuếch.

Hệ thống điện vẫn chết nghẻo sau sự cố sập nguồn. James xỏ chân vào đôi giày bảo hộ tróc da, kéo cao cổ chiếc áo khoác sờn cũ rồi lê bước ra bên ngoài.

Juhoon ngồi bệt dưới nền xi măng, tựa hẳn mảng lưng quấn gạc loang lổ máu sẫm màu vào chân ghế. Con ngươi gã ngước lên ngay khi bắt được tiếng động. Góc đối diện, Seonghyeon cuộn tròn người lại, thằng nhóc dường như cũng không chợp mắt.

Ngay khi hình bóng anh vừa lọt vào tầm mắt, đôi đồng tử lập tức sáng rực lên. Seonghyeon buông tha cho miếng thảm rách rồi chồm người tới nhưng dường như ký ức về lời đe dọa tống cổ đêm qua xẹt ngang não. Thằng nhóc vội thu tay về, rụt rè lùi sát vào mép tường. Seonghyeon chớp chớp mắt, nghiêng đầu cọ xát gò má lạnh toát lên đầu gối mình, cố tình phơi bày cái dáng vẻ oan ức.

"Anh James ơi..." Cậu nũng nịu cất lời, "Cả đêm qua đói muốn chết luôn..."

Điệu bộ tủi thân kia hệt như thú cưng đang ngửa bụng ăn vạ, đòi người ta dỗ dành.

"Nếu còn sức nhịn nguyên đêm mà không cắn xé nhau, chứng tỏ chưa chết ngay được." Anh phớt lờ ánh mắt thảm thương kia, tiến về phía nóc tủ lạnh, gỡ lấy thanh lương khô bọc trong nilon vứt lăn lóc từ tuần trước. Anh bóc một thanh, nhai thứ bột cứng ngắc để lấp đầy ruột gan cồn cào, thanh còn lại thì quăng thẳng về phía ghế.

"Chia nhau mà gặm. Trong nhà cạn sạch đồ ăn rồi. Lát nữa tôi phải lên bãi phế liệu Khu 7 hốt nốt nửa cái xác con Hazard chết tiệt kia nữa, bọn thanh tra vệ sinh mà xuống phạt thì tháng này cả đám húp nước lã."

Juhoon chụp lấy thanh lương khô nhưng chẳng buồn xé vỏ. Nghe đến Vùng Lõi Chết, khóe môi gã giật giật. Gã ném một ánh nhìn giễu cợt như thể đang nhìn kẻ điếc không sợ súng.

"Anh định vác cái bản mặt này ra đường để tự chui đầu vào rọ sao?" Gã tiện tay dập điếu thuốc lên mặt bàn rồi hất cằm về phía góc phòng, "Nít ranh, mày đã khai cho anh ta biết cái đêm mày mò tới bãi rác, mày đã làm cái trò tày đình gì ở phân khu đó chưa?"

Seonghyeon chép miệng, nhặt thanh Kunai đặt ngay cạnh dưới thảm lên xoay múa giữa mấy ngón tay lạnh ngắt.

"Tôi trốn nhà đi bụi thôi mà. Cái thằng điên ấy nhốt tôi dưới phòng thí nghiệm khu ấy mười mấy năm, ngày nào cũng bơm gen đột biến ép khai phá giới hạn. Đêm xổng chuồng, trước khi ra bãi rác nằm vật vờ chờ cứu nhân nhặt về ấy, tôi ngứa tay nên nổ tung cái ổ đó luôn. Bùm một phát, bay màu nửa cái phân khu. Ối giời ơi... lúc văng ra bãi rác, năng lượng bạo loạn sắp tự hủy tới nơi thì hên sao vớ được anh James, hehe."

Anh khựng lại, mẩu lương khô kẹt cứng ngay họng báo hại anh ho sặc sụa. James trừng mắt nhìn thằng nhóc đang cười ngây thơ hệt như thể nó vừa lỡ tay làm vỡ cái bát ăn cơm chứ không phải san phẳng một cơ sở mật.

"Khoan đã, vậy cái vụ nổ rung chuyển lần trước, đều do cậu?"

"Ôi, ngại nhỉ. Nhưng sự thực là vậy đấy, lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?"

"Cậu đánh sập cả một phòng thí nghiệm, giết một mớ người, lết ra bãi rác chờ chết. Rồi tôi xui xẻo đụng trúng và phải vác về một quả bom hạt nhân biết đi," Anh gằn giọng, mạch máu trên trán giật liên hồi, "Trần đời đi hốt rác, tôi chưa từng thấy cái loại rác nào hãm tài như hai cậu."

"Tôi đã bảo nó là mớ rắc rối từ ngày đầu tiên," Gã cảnh sát tiến về phía cửa sổ, hé mắt nhìn qua khung sắt, "Giờ thì quả báo ập tới rồi đấy. Tên bác sĩ điên kia không bao giờ để vuột mất một đứa Apocalypse cấp S, cộng thêm việc đội trưởng săn lùng là tôi bốc hơi khỏi Argus. Bọn chúng đã đánh hơi ra rồi. Cục Kiểm soát chắc chắn đã thiết lập 'mã đỏ' và lật tung cái khu này."

Lời vừa dứt, một âm thanh chói tai rạch ngang bầu không khí ngột ngạt của ca sáng.

Weee-Oooo-Weee-Oooo!

Tiếng drone rít ngang bầu không khí. James cảm thấy đầu óc nhức nhói như bị hàng nghìn cây kim đâm vào đại não. Sóng âm này nhắm thẳng vào mã gen của dị nhân. Anh nghiến răng chống chọi với cơn buồn nôn đang dâng lên cổ họng. Nhìn sang Juhoon và Seonghyeon, cả hai cũng đang say sầm mặt mày, gân xanh trên cổ nổi cộm vì bị luồng sóng âm rền vang tàn phá dây thần kinh.

"Bọn dự bị đến nhanh hơn tôi tưởng. Drone quét nhiệt độ và năng lượng của trung ương. Chúng đang rà soát từng mét vuông một." Gã lẩm bẩm.

"Tuyệt, tôi đang ngứa tay đây. Để xem lũ chó săn làm tôi vui vẻ được bao lâu."

"Thằng ngu," Juhoon chĩa thẳng nòng súng về phía Seonghyeon, "Mày định bộc phát Flux lúc này sao? Bên ngoài có ít nhất mười tiểu đội đặc nhiệm trang bị vũ khí triệt tiêu Aberrant. Chỉ cần cái thứ đần độn như mày rò rỉ một luồng gen, hàng chục khẩu pháo sẽ nã nát cái phòng luôn đấy."

"Thế anh định trốn chui nhủi như một con chuột cống à, chó săn?"

Seonghyeon khiêu khích, đôi mắt xanh lóe lên sự điên cuồng đến mức mất trí. Bầu không khí dần biến dạng. Luồng hàn khí tỏa ra từ thằng nhóc thảm họa và hơi nóng cuồng bạo từ Juhoon lại một lần nữa xung đột dữ dội.

"James! Mở cửa nhanh lên! Dì Myeong Ok đây!"

Tiếng đập long trời lở đất phá tan thế trận nặc mùi thuốc súng, tiêu tùng thành mây khói. Anh chạy vội ra ngoài mở chốt cửa. Người phụ nữ cộc cằn với chiếc xà beng giắt bên hông xông thẳng vào nhà. Mồ hôi nhễ nhại túa ra hệt như vừa trải qua một cuộc đua tử thần. Bà vội vã đóng sầm cửa lại, lướt mắt nhìn hai kẻ lạ mặt sát khí đằng đằng trong phòng khách, nhưng tình hình nguy cấp không cho phép bà tò mò.

"Cậu rước giống ôn gì vào nhà thế này hả? Lệnh phong tỏa toàn khu vừa được ban bố rồi!" Myeong Ok hổn hển, bám lấy cạnh bàn thở dốc, "Máy quét năng lượng bay rợp trời. Bọn đặc nhiệm đang phá cửa rà soát từng nhà một."

Juhoon chống tay lên tường, đôi mắt sắc ghim vào người phụ nữ trung niên.

"Của đặc nhiệm trung ương sao?"

"Đúng, chưa hết đâu," Myeong Ok cắn răng, sắc mặt trắng bệch hoảng sợ, "Tên dẫn đầu đám lính đó... là một gã khổng lồ. Một nửa cơ thể nó là những khối bọc kim loại. Con mắt nhân tạo của nó liên tục chớp tắt tia quét nhiệt đỏ rực. Nó nghiền nát bất cứ ai cản đường, miệng không ngừng gào thét đòi tìm gã đội trưởng đào tẩu và số 1301."

"Ồ, thằng người máy Martin đó, đã được đưa lên thay thế vị trí của tôi rồi cơ à."

"Cậu đánh bại hắn được không?"

"Một kẻ vô năng phải từ bỏ nhân tính để đổi lấy sức mạnh máy móc. Nếu chỉ đọ nắm đấm thuần túy, tôi giật đứt mớ dây cáp trên cổ nó trong chưa tới năm phút."

"Điếc hết cả tai." Seonghyeon khinh bỉ xen ngang.

"Câm mồm," Nụ cười tàn nhẫn của Juhoon chợt tắt ngấm, gã quay sang James với vẻ mặt nghiêm trọng chưa từng có: "Thằng Martin đó giờ là một pháo đài di động bọc Titan rồi. Nghe đồn nhà họ Ahn đã cơ cấu với cái xưởng chế tạo cũ để biến Baseline như nó thành một con quỷ thép. Nó dùng radar quét nhiệt và dàn vũ khí hạng nặng để lùng sục. Chỉ cần tôi hay thằng ranh con này để rò rỉ dù chỉ một luồng sóng Flux, hệ thống của nó sẽ khóa mục tiêu và nã pháo san bằng cái xó này trước khi chúng ta kịp nhìn thấy mặt nó."

James trầm ngâm. Cái tên Ahn lướt qua khiến anh thấy một cơn đau nhói mơ hồ chạy dọc đại não. Anh lắc đầu xua đi cảm giác khó chịu, dứt khoát nhìn về phía bà Myeong Ok:

Đã phóng lao thì phải theo lao. Anh nhìn thẳng vào bà Myeong Ok, "Phòng khám chui của bác sĩ Han ở lõi trục xả thải còn hoạt động không, dì Myeong?"

"Vẫn còn, nhưng cửa sập chui vào lõi trục đang bị lính gác phong tỏa nghiêm ngặt. Cậu định đưa đám tội phạm này leo ngược lên đó à? Cậu điên rồi! Rác công nghiệp ập xuống cộng thêm đạn lạc một phát là nát thây đấy!"

"Đó là con đường duy nhất máy quét của Argus bị nhiễu sóng và không thể với tới," Anh phớt lờ lời khuyên can của bà, dứt khoát quay sang Juhoon và Seonghyeon. Anh vươn tay lôi tuột chiếc ba lô bạc màu trên móc xuống, hất cằm ra lệnh:

"Hai thằng ranh, đứng sát vào tôi. Bên trong trục rất dốc và hẹp, tuyệt đối không được rời nửa bước."

Juhoon nheo mắt, lập tức hiểu ra vấn đề. Gã nhếch lên nụ cười ngạo mạn. "Ý anh là... dùng Flux của anh để che giấu chúng ta suốt quá trình leo xuyên qua Aegis?"

"Chừng nào mấy người còn đứng sát cạnh tôi, Vùng Chết sẽ xóa sổ hoàn toàn mọi bức xạ và xáo động gen. Trong mắt radar quét năng lượng của lũ đặc nhiệm, hệ thống sẽ chỉ nhận diện chúng ta là ba kẻ Baseline rách rưới ở Đáy Vực. Cơ quan đầu não sẽ hoàn toàn mù màu vì không bắt được bất kỳ tín hiệu sóng Flux nào cả."

James khựng lại một chút, ánh mắt dửng dưng lướt qua khuôn mặt của hai kẻ đang nhìn mình chằm chằm như vật báu, rồi bổ sung thêm một câu lạnh lùng:

"Vùng Chết của tôi chỉ tắt được cái đống năng lượng điên khùng của mấy người để bọn chúng không nhận diện ra Variant. Nó không giúp mấy người biến thành xác chết được đâu. Cơ thể sống thì luôn tỏa nhiệt, mà kẻ địch thì có mắt nhiệt. Trong trục có nước thải hóa chất lạnh ngắt, chúng ta phải dầm mình vào đó để hòa tan nhiệt độ cơ thể vào môi trường."

Anh vươn tay siết chặt quai ba lô, giọng đanh lại đầy áp chế:

"Hở ra một mét là máy quét nó khóa mục tiêu nướng chín cả đám đấy."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co