36장
Busan
Tại Busan xinh đẹp, Hyunsuk vẫn đang sống lặng lẽ trong một căn nhà nhỏ mà cậu đã thuê được ở một chỗ khá vắng vẻ và yên tĩnh. Tay cầm cốc trà nhâm nhi, tay còn lại lật tấm lịch tờ treo trên tường để kiểm tra ngày tháng, Hyunsuk thở dài, như vậy mà đã nửa năm trôi qua. Mọi chuyện cứ như mới chỉ ngày hôm qua đây thôi, ít nhất trong tâm thức cậu vẫn luôn cảm thấy thế, và cũng không ít lần mong rằng đó chỉ là một cơn ác mộng không có thực. Hyunsuk không thể hình dung bản thân đã chấp nhận và vượt qua chuyện đó như thế nào? Cho đến bây giờ, cậu vẫn chưa thực sự ổn nhưng ít ra nó không còn kinh khủng như trước đây nữa. Cậu cứ từ từ mà sống và chấp nhận như vậy thôi. Nhưng có đánh chết cậu cũng không thể quên những gì đã diễn ra ngày hôm ấy. Sau khi gặp mặt Han Yoh, Hyunsuk trở về nhà với một tâm trạng cực kì bực dọc và khó chịu. Suy nghĩ một lúc lâu, cậu quyết định gọi cho Jihoon về nhà nói chuyện ngay lập tức, cậu tính rằng nếu Jihoon có nửa lời nào dối trá, cậu sẽ trực tiếp băm vằm anh ra thành từng mảnh rồi thả trôi sông. Nghĩ là thế nhưng còn chưa kịp làm, Hyunsuk nhận được thông báo tin nhắn từ điện thoại, là từ số lạ, cũng như lần trước, cậu thật cẩn trọng mở ra xem nhưng chính nội dung trong đó đã khiến cậu như chết lặng cả người đi. Là Jihoon đang khỏa thân nằm trên giường cùng với Han Yoh, cô ta nằm bên cạnh ôm anh rất chặt. Mọi thứ xảy ra quá dồn dập khiến cậu không thể chịu đựng nổi, điện thoại đã rơi từ lúc nào. Khoảnh khắc đó Hyunsuk đã chẳng còn biết cái gì là trời là đất nữa, thứ duy nhất mà cậu cảm thấy lúc đó là sự đau đớn, bàng hoàng như muốn xé tan cả con tim. Cậu chẳng muốn tin thế nhưng hiện thực đã vả cậu một cứ thật đau, bắt cậu phải trực tiếp đối mặt với nó. Hyunsuk cảm tưởng như lúc đó bản thân có thể nổ tung bất cứ lúc nào, cậu không khóc, không thể nào khóc được, trong mắt cậu lúc ấy không phải là nước mắt mà chỉ là một khoảng trống rỗng vô hồn. Hyunsuk cứ như vậy mà trở nên điên điên dại dại, cậu hết tự cười một mình thì lại đi lòng vòng quanh nhà trong vô thức. Mãi cho đến lúc Jihoon quay trở về, Hyunsuk vẫn luôn ở trong trạng thái đờ đẫn, không cười không nói, mặc cho Jihoon có gặng hỏi thế nào, Hyunsuk cũng không hé răng nói lấy một lời. Bởi vì những câu hỏi chết tiệt đó không phải là thứ cậu mong muốn, thứ mà cậu muốn chính là lời thú nhận của Jihoon về tất cả mọi chuyện, chỉ cần như vậy thôi, nhưng Jihoon đã không nói. Cứ như vậy hai ngày, Hyunsuk như sống trong địa ngục hai ngày ấy, chờ đợi mòn mỏi một lời thú nhận nhưng không được. Cuối cùng, cậu nhận ra chuyện này chẳng thể cứu vãn nữa đã quyết định tự mình kết thúc tất cả. Hyunsuk để lại chiếc nhẫn cầu hôn và lời chia tay cho Jihoon, cậu lặng lẽ rời đi với cõi lòng tan tác đau thương
Nghĩ lại những chuyện đã qua đó, Hyunsuk lại bất giác thở dài. Cậu phải thừa nhận rằng khoảng thời gian đầu khi sống thiếu Jihoon qua thực rất khó khăn, cậu dường như thấy rằng mình đã mất đi chỗ dựa vững chắc nhất. Không có Jihoon, Hyunsuk bắt đầu cảm thấy chơi vơi, cậu vô định giữa dòng đời. Phải nói rằng Jihoon đã tác động rất lớn đến cuộc sống của Hyunsuk, hay nói cách khác, Jihoon đã trở thành một phần cuộc sống của cậu nên khi thiếu vắng anh, cậu cảm nhận rõ ràng chỗ trống rỗng tuếch trong lòng. Hyunsuk hiểu Jihoon quan trọng với mình đến như vậy nhưng vẫn quyết tâm từ bỏ, bởi dường như trong cậu đã có một thứ sụp đổ. Với những chuyện đã xảy ra, Hyunsuk cho rằng mối quan hệ này sẽ không thể nào trở lại như trước được nữa.
Nếu nói hết yêu thì là nói dối, Hyunsuk vẫn luôn yêu Jihoon sâu sắc. Cậu không thể hận anh vì những chuyện đó, hay nói đúng hơn là cậu không có tư cách để hận. Sau khi dành thời gian để suy nghĩ, Hyunsuk nhận ra rằng chính bản thân cậu mới là thứ cản trở Jihoon đến với cuộc sống bình thường. Cả Hyunsuk và Jihoon đều là con người, và nếu muốn yên ổn thì phải sống cuộc sống như những con người bình thường. Vậy nên, Hyunsuk đành phải trả tự do cho Jihoon để anh đến với cuộc sống đó mặc dù lòng cậu rất đau đớn. Trong nửa năm qua, Hyunsuk vẫn luôn ở trong căn nhà thuê này, ngày ngày lao đầu vào công việc quên cả ăn uống. Hyunsuk chỉ đành ở tạm đây vì cậu chưa thể về Mĩ với ba mẹ, cậu vẫn chưa biết lựa lời để nói với hai người họ thế nào nên đã quyết định sẽ ở lại Busan cho đến khi cậu đủ bình tĩnh để nói họ nghe về những chuyện đã qua.
------
Seoul
Jihoon hiện tại vẫn đang làm rất tốt công việc của một phó khoa cấp cứu. Đã sáu tháng trôi qua, Jihoon đã dần trở về lại với cuộc sống như trước đây nhưng trong lòng anh vẫn luôn đau đáu về Hyunsuk. Anh cũng không còn cứng đầu với mẹ nữa, bà bảo anh đi gặp Han Yoh, anh không nói gì mà chỉ gật đầu cho xong chuyện. Jihoon đồng ý gặp cô ta, nhưng cảm giác khó chịu thì vẫn vẹn nguyên như thế. Mỗi lần gặp mặt, Jihoon đều để cho cô ta tự biên tự diễn còn anh chỉ ngồi đó gật đầu vài cái hưởng ứng. Hôm nay cũng không ngoại lệ, Han Yoh lại hẹn Jihoon ra ngoài ăn trưa và cảnh tượng đó lại tiếp diễn
Jihoon mặc cho Han Yoh luyên thuyên, anh chỉ chăm chú vào phần ăn của mình, lâu lâu thì chỉ cười mỉm vài cái lấy lệ. Đang nói thì bỗng nhiên có điện thoại, Han Yoh lịch sự xin lỗi để ra ngoài nghe, anh cũng chẳng để tâm. Có điều bản thân Jihoon cũng có chuyện cần giải quyết nên chỉ một lúc sau, anh liền đứng dậy đi tìm nhà vệ sinh. Đang loay hoay tìm kiếm thì anh thấy Han Yoh, cô ta đang đứng quay lưng lại với anh
Jihoon thắc mắc cô ta nghe điện thoại thì có cần phải đi xa thế không? Lúc anh định mặc kệ cô ta thì lại nghe loáng thoáng hai chữ "bác gái" - từ mà Han Yoh hay dùng để gọi mẹ Jihoon nên anh quyết định mon men lại gần chỗ nào khuất khuất để nghe
"Chẳng có gì tiến triển cả, anh ấy vẫn cứ lạnh nhạt với cháu như vậy"
Thế này thì đích thị là nói với mẹ anh rồi
"Cháu chẳng thể hiểu, cháu đã làm tất cả mọi thứ rồi. Có lẽ anh ta đã bỏ bùa mê cho Jihoon rồi, anh ấy vẫn chẳng thể quên được cậu ta"
Cậu ta nói gì vậy? Làm tất cả mọi thứ là sao? Jihoon càng nghe càng thấy khó hiểu
"Những tấm hình đó, những đoạn video đó cháu đã gửi cho bác đúng chứ? Cháu cũng đã gửi cho anh ta rồi. Anh ta chắc hẳn rất sốc nên đã bỏ đi. Nhưng dư âm anh ta để lại trong lòng Jihoon quá lớn. Khốn nạn"
Khoan đã, tấm hình và video nào cơ? Chẳng lẽ việc Hyunsuk rời đi lại có liên quan tới Han Yoh? Jihoon vắt óc suy nghĩ, rồi anh lại nhớ tới những buổi gặp mặt trước đây với Han Yoh khi còn có Hyunsuk và đêm hoang đường đó. Chẳng lẽ...?!
Có vẻ mọi chuyện đúng là như vậy, Jihoon một thân nóng giận đùng đùng xông ra giật lấy chiếc điện thoại của Han Yoh trong sự ngỡ ngàng và hoảng hốt của cô
"Hay nhỉ? Bày mưu tính kế cũng đi theo hội luôn ấy chứ nhỉ?" - Jihoon nghiến răng, tay anh bóp chặt chiếc điện thoại như muốn vỡ tan. Bên kia vẫn im lặng
"Jihoon à em..."
"Ngậm cái mồm vào!" - Jihoon quát lên, Han Yoh sợ hãi nín bặt.
"Mẹ nói gì đi chứ nhỉ? Tất cả là do hai người bày nên có phải không? Những buổi gặp mặt và cái đêm hôm đó là có chủ đích đúng chứ? Hai người muốn chia rẽ con với Hyunsuk bằng cách dơ bẩn hết sức đó sao?"
"Jihoon m..mẹ...mẹ chỉ muốn tốt cho con thôi"
Jihoon bật cười khốn khổ, anh không ngừng giễu cợt lấy bản thân mình vì đã quá ngu ngơ dại khờ để rồi bị chính mẹ của mình bày mưu lừa dối
"Vâng ạ, mẹ rất tốt. Mẹ thấy thời gian qua con đã sống như thế nào không? Có tốt như lời mẹ nói không? Rốt cuộc thì hai người đã nói gì với cậu ấy? Hai người đã biến con thành kẻ tồi tệ như thế nào? Bây giờ chắc mẹ vui như hốt được vàng rồi ấy chứ nhỉ? Cậu ấy bỏ đi, cậu ấy đã bỏ con đi mất rồi. Con cảm ơn "lòng tốt" của mẹ nhiều nhé?"
Jihoon nói như đâm chọt qua điện thoại. Không để cho bên kia tiếp lời, Jihoon ném chiếc điện thoại trở lại vào người Han Yoh khiến cô ta đau nhói rồi xoay người bước đi thật nhanh. Han Yoh chỉ đứng như chết trân tại chỗ mà không thể làm gì chặt chiếc điện thoại như muốn vỡ tan.
_______________________
Tui chỉ muốn nói là tui sẽ nhớ Yedam với Mashi lắm 😭
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co