one
"A... ưm... n... nhẹ thôi thằng chó! Mày định giết người à?"
Tiếng rên rỉ vỡ vụn của Ryul vang lên trong căn phòng tối, bị bóp nghẹt bởi mùi nến thơm hòa lẫn với mùi hoóc-môn nam tính đặc quánh. Ryul, người vừa mới vài tiếng trước còn tự tin vào cơ bắp và bản lĩnh "kèo trên" của mình, giờ đây đang phải bấu chặt lấy ga giường, tấm lưng trần trụi cong lên một đường tuyệt vọng.
Người đàn ông phía trên không hề có ý định dừng lại. Ohyul áp sát lồng ngực nóng rực vào lưng anh, đôi môi mỏng khẽ nhấm nháp vành tai đang đỏ bừng của Ryul như đang thưởng thức một món tráng miệng thượng hạng.
"Không phải lúc nãy anh còn chê tôi mặt búng ra sữa sao? Giờ thì ai mới là kẻ đang run rẩy dưới thân tôi thế này, anh Ryul?" – Giọng Ohyul trầm thấp, khàn đặc, hoàn toàn trái ngược với gương mặt thanh tú như tạc tượng kia.
Ryul cắn chặt môi đến mức ứa máu để không phát ra những âm thanh nhục nhã hơn. Anh thật sự không ngờ được, cái thằng nhóc trông có vẻ "dễ bắt nạt" này, lúc lên giường lại biến thành một con quái vật với sức bền kinh hoàng. Anh rốt cuộc đã trêu chọc phải cái thứ quỷ quái gì thế này?
Vài tiếng trước
Ryul, sinh viên năm cuối đại học, là hình mẫu lý tưởng của biết bao cô gái: cao ráo, gương mặt nam tính góc cạnh, lại còn là thành viên chủ chốt của CLB Gym. Nhưng trái ngang thay, suốt 21 năm cuộc đời, anh vẫn chưa một mảnh tình vắt vai. Đám bạn cấp 3 họp lớp hôm nay đứa nào cũng dắt theo bồ, khoe chuyện giường chiếu nồng cháy, khiến Ryul cảm thấy mình như một gã tu sĩ lạc lõng giữa hội chợ phù hoa.
Ngồi trong quán cà phê vắng lặng sau buổi tiệc, Ryul cảm thấy cái sự cô đơn của mùa thu bắt đầu ngấm vào xương tủy. Anh mở điện thoại, nhìn vào cái ứng dụng có biểu tượng hình con rắn màu tím thẫm mà thằng bạn chí cốt đã cài cho mình kèm theo một cái nháy mắt đầy gian tà.
"KIDAM – Nơi định mệnh tìm thấy thể xác."
Ryul tặc lưỡi, đầu óc hơi choáng vì vài ly rượu từ buổi họp lớp. Anh nhấp vào, điền thông tin ngắn gọn, để đối tượng tìm kiếm là nam. Màn hình radar bắt đầu quét, những vòng tròn màu tím lan tỏa như sóng nước trên mặt hồ yên ả.
Ting.
"Đã tìm thấy đối tượng phù hợp nhất: Cetus. Khoảng cách: 500m."
Ryul nhấp vào trang cá nhân của đối tượng. Không có ảnh mặt, chỉ có duy nhất một tấm hình đen trắng chụp một đôi mắt hẹp dài, sắc lạnh . Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ làm tim Ryul hẫng đi một nhịp. Ánh mắt đó như có ma lực, vừa lạnh lùng vừa như đang khiêu khích sự chiếm hữu của kẻ khác.
"Chào. Có rảnh không?" – Ryul nhắn, phong cách cục súc như mọi khi. "Rảnh. Đến chỗ tôi." – Đầu dây bên kia trả lời ngay lập tức, kèm theo một vị trí định vị.
Ryul đứng dậy, quàng chiếc áo măng tô dài, sải bước trên con đường đầy lá rụng. Anh tự nhủ trong đầu: Kèo này chắc là một thằng nhóc thư sinh thôi. Để xem anh mày dạy cho mày biết thế nào là 'đàn ông đích thực'.
Đứng trước căn hộ chung cư cao cấp, Ryul hít một hơi thật sâu rồi gõ cửa ba tiếng: Cộc... cộc... cộc.
Cánh cửa mở ra. Một luồng khí lành lạnh pha chút mùi bạc hà xộc vào mũi Ryul. Người đứng trước mặt anh thấp hơn anh khoảng nửa cái đầu, diện chiếc áo hoodie đen rộng thùng thình. Dưới ánh đèn hành lang vàng vọt, Ryul sững sờ trước vẻ đẹp của đối phương. Ohyul có làn da trắng sứ, sống mũi cao thẳng và đôi môi mỏng hơi nhợt nhạt. Nhưng ấn tượng nhất vẫn là đôi mắt – đôi mắt Cetus trên app – nó sâu thẳm như vực thẳm biển sâu, khiến người đối diện có cảm giác bị hút trọn vào trong.
"Vào đi." – Ohyul nói, giọng nói lành lạnh như tiếng kim loại va chạm.
Ryul lách người vào trong, căn phòng chỉ được thắp sáng bởi vài ngọn nến thơm và ánh trăng lọt qua cửa sổ. Không gian tối giản nhưng toát lên vẻ xa hoa kín đáo. Ryul ngồi xuống ghế sofa, cố tỏ ra phong thái của một kẻ bề trên, anh liếc nhìn Ohyul đang thong thả rót nước.
"Tao là Ryul còn mày tên gì ? Mày bao nhiêu tuổi rồi? Trông nhỏ hơn tao đấy." – Ryul mở lời, giọng mày - tao đầy tự tin.
Ohyul đặt ly nước xuống bàn, nheo mắt nhìn anh: "Tôi tên Ohyul mà tuổi tác quan trọng sao? Tôi nghĩ anh đến đây không phải để xem hộ khẩu."
Cái thái độ bất cần này làm Ryul nóng máu, nhưng cũng kích thích ham muốn chinh phục của anh. Nhìn gương mặt yêu nghiệt kia, Ryul nghĩ thầm: Đù, trông mặt này mà ở dưới thân mình thì chắc là tuyệt phẩm.
Sự im lặng bao trùm lấy hai người, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch của Ryul vang lên trong lồng ngực. Anh vốn là dân hành động, không chịu được sự bị động này. Ryul đứng bật dậy, bước đến sát Ohyul, dùng bàn tay to lớn bóp lấy cằm gã, nâng lên.
"Mày có vẻ kiêu ngạo nhỉ? Để tao xem mày có giỏi như cái cách mày nói chuyện không."
Không đợi đối phương trả lời, Ryul cúi xuống hôn lấy đôi môi mỏng kia. Nụ hôn của kẻ lần đầu tiên "thực chiến" mang theo sự vụng về nhưng đầy mãnh liệt. Ryul "gặm" môi Ohyul theo đúng nghĩa đen, anh mút mát một cách tham lam, cố gắng khẳng định chủ quyền. Vì quá hưng phấn và không biết cách điều chỉnh, Ryul lỡ cắn mạnh vào môi trên của Ohyul.
"A..." – Một vệt máu đỏ tươi rỉ ra trên khóe môi Ohyul, làm tăng thêm vẻ ma mị.
Ryul hơi giật mình, định lùi lại xin lỗi thì Ohyul đã nhanh hơn. Gã vòng tay qua cổ anh, kéo mạnh xuống. Một lực kéo bất ngờ làm Ryul mất đà, ngã ngồi lên đùi Ohyul.
"Anh gà mờ quá, để tôi dạy anh." – Ohyul thì thầm, rồi ngay lập tức khóa chặt môi Ryul bằng một nụ hôn sâu.
Nếu nụ hôn của Ryul là một trận bão lửa vụng về, thì nụ hôn của Ohyul là một cơn sóng thần đen ngòm, nhấn chìm mọi lý trí của anh. Ohyul không chỉ hôn, gã như đang muốn nuốt chửng linh hồn của Ryul. Chiếc lưỡi linh hoạt của gã tách hàm răng anh ra, càn quét từng ngóc ngách trong khoang miệng. Ryul vì chưa quen nên nín thở, mặt đỏ bừng lên vì ngộp.
"Hít thở bằng mũi đi, đồ ngốc." – Ohyul rời môi một giây để nhắc nhở rồi lại tiếp tục cuộc tấn công.
Lúc này, Ryul mới nhận ra mình đã đánh giá thấp đối thủ. Bàn tay của Ohyul luồn vào trong áo anh, mơn trớn sống lưng săn chắc khiến Ryul run lên từng đợt. Cảm giác kích thích điện giật chạy dọc cơ thể khiến Ryul vô thức phát ra tiếng rên nhỏ trong cổ họng.
Má nó, nhục nhã quá! – Ryul nghĩ thầm, anh cố gắng lấy lại thế chủ động bằng cách vòng tay ôm chặt lấy cổ Ohyul, đáp trả nụ hôn một cách điên cuồng. Hai chiếc lưỡi quấn lấy nhau, sợi chỉ bạc kéo dài giữa hai đôi môi trong bóng tối tạo nên một khung cảnh vô cùng ái muội.
Cuộc chiến môi lưỡi kéo dài đến mức cả hai đều thở dốc. Ryul cảm thấy mình đang nhũn ra như nước dưới sự dẫn dắt của Ohyul. Để cứu vãn danh dự "kèo trên", Ryul tách chân ra, quỳ hai bên hông Ohyul trên ghế sofa, đứng thẳng người lên để tạo thế áp đảo.
"Hừ, kỹ năng hôn khá đấy, nhưng trên giường thì sức mạnh mới là tất cả. Mày chuẩn bị tư thế đi, em trai." – Ryul dõng dạc tuyên bố.
Nhưng ngay khi anh ngồi xuống đùi Ohyul một lần nữa để bắt đầu "làm thịt" đối phương, Ryul bỗng khựng lại. Qua lớp quần ngủ lụa mỏng manh của Ohyul, có một thứ gì đó cực kỳ nóng và... cực kỳ to lớn đang hiện hữu, đâm thẳng vào hạ bộ của anh.
Ryul nuốt nước bọt một cái ực. Ánh trăng soi rọi, anh nhìn thấy cái "ngọn núi" nhô lên sau lớp quần của Ohyul. Nó có kích thước khiến một gã đàn ông tự tin về cơ bắp như Ryul cũng phải thấy lạnh gáy.
"Mày... mày giấu cái gì trong đó thế?" – Ryul lắp bắp.
Ohyul không trả lời, gã chỉ mỉm cười.Gã ghé sát tai Ryul, giọng nói trầm đục chứa đầy dục vọng: "Anh tắm sạch rồi chứ, anh Ryul? Tôi không thích con mồi của mình còn dính bụi trần đâu."
Ryul định nhảy xuống chạy trốn, nhưng bàn tay của Ohyul đã siết chặt lấy eo anh như hai gọng kìm thép. Gã lật ngược Ryul xuống ghế sofa chỉ trong một nốt nhạc.
"Đù má... Ohyul... thả tao ra! Tao nói mày thả... ưm!"
Tiếng chửi thề của Ryul bị chặn đứng bởi một nụ hôn thô bạo. Ohyul không còn chút gì vẻ thanh mảnh, yếu ớt của một "cậu nhóc". Gã dùng một tay khóa chặt hai cổ tay của Ryul trên đỉnh đầu, tay kia luồn xuống xé toạc chiếc sơ mi của anh, khiến những chiếc cúc áo bắn tung tóe trên sàn nhà.
Ryul vùng vẫy điên cuồng, cơ bắp tập gym của anh căng lên, nhưng lạ thay, sức mạnh của Ohyul như một thứ gọng kìm không thể lay chuyển. Gã đè nặng lên người anh, đầu gối chen vào giữa hai chân Ryul, ép anh phải mở rộng ra trong tư thế nhục nhã nhất.
"Anh vẫn còn sức để chửi à?" – Ohyul dứt khỏi môi anh, ánh mắt tối sầm lại đầy dục vọng. Gã cúi xuống, cắn mạnh vào vùng cổ nhạy cảm của Ryul, để lại một dấu hickey tím đỏ đậm đặc.
"Á!... Thằng chó... đau! Mày... mày dám..." – Ryul thở hồng hộc, nước mắt sinh lý vì đau bắt đầu ứa ra nơi khóe mắt.
Ohyul không nói một lời, gã thong thả lột phăng chiếc quần của cả hai. Khi sự trần trụi chạm vào nhau, Ryul hoàn toàn chết lặng. Thứ cứng nóng của Ohyul đang đâm thẳng vào đùi anh, kích thước của nó vượt xa mọi sự tưởng tượng của Ryul. Anh run rẩy, bản năng sinh tồn trỗi dậy khiến anh muốn chạy trốn, nhưng Ohyul đã nhanh chóng đổ một lượng lớn dầu bôi trơn lên tay.
"Đừng... Ohyul... tao chưa chuẩn bị... mày sẽ làm rách tao mất! Dừng lại!" – Ryul hoảng loạn, giọng nói bắt đầu run rẩy, không còn chút uy thế nào của một đàn anh khóa trên.
"Muộn rồi, anh Ryul."
Ohyul không cho anh cơ hội thở dốc, gã đưa ngón tay vào bên trong anh. Ryul hét lên một tiếng đau đớn, cơ thể anh co rúm lại. Sự xâm nhập đột ngột làm anh thấy như mình bị xé làm đôi.
"Mẹ kiếp... đau... bỏ ra... tao đéo làm nữa!" – Ryul vừa khóc vừa chửi, đôi chân đạp loạn xạ nhưng bị Ohyul dùng sức nặng cơ thể ép chặt xuống.
Ohyul kiên nhẫn mở rộng, từng ngón tay gã càn quét bên trong, tìm kiếm điểm yếu của Ryul. Và rồi, khi gã chạm đúng vào một điểm nhạy cảm sâu bên trong, Ryul bỗng giật bắn người, một tiếng rên rỉ nghẹn ngào thoát ra khỏi khuôn miệng vốn chỉ biết chửi thề.
"A... ha... chỗ đó... đừng..."
"Chỗ này sao?" – Ohyul nhếch mép, gã ác ý nhấn mạnh hơn. Ryul nức nở, đầu óc anh bắt đầu mụ mị đi vì sự kết hợp giữa đau đớn và khoái cảm lạ lẫm.
Khi cảm thấy đã đủ, Ohyul không đợi thêm nữa. Gã nắm lấy hai chân của Ryul, gập ngược lên tận ngực, để lộ nơi kín đáo nhất đang run rẩy. Ohyul chậm rãi nhưng kiên quyết tiến vào.
"Áaaaa! Đau! Rút ra... chết mất... Ohyul ơi... tao xin mày..."
Ryul gào lên, móng tay cào cấu vào đôi vai rộng của Ohyul đến rướm máu. Cảm giác bị lấp đầy một cách thô bạo khiến anh thấy khó thở. Cơ thể anh như bị một thanh sắt nung nóng đâm xuyên qua. Ryul nức nở, những tiếng chửi thề thưa dần, thay vào đó là tiếng khóc cầu xin thảm thiết.
Ohyul dừng lại một chút để anh thích nghi, gã cúi xuống hôn lên những giọt nước mắt trên mặt Ryul, giọng nói đầy sự dỗ dành giả tạo: "Ngoan nào... thả lỏng ra, anh sẽ thấy sướng ngay thôi."
Ngay khi Ryul vừa buông lỏng một chút, Ohyul bắt đầu thúc mạnh.
Bạch! Bạch! Bạch!
Tiếng va chạm da thịt vang lên chát chúa trong căn phòng tĩnh lặng. Ryul như một con thuyền nhỏ chao đảo giữa cơn bão lớn. Mỗi cú thúc của Ohyul đều đi sâu đến tận cùng, va chạm mạnh bạo vào điểm nhạy cảm khiến anh phát điên.
"Ưm... ha... a... không... sâu quá... Ohyul... chậm thôi... ha......"
Ryul không còn chửi nổi nữa. Đầu óc anh trắng xóa. Anh chỉ biết bám lấy cánh tay của Ohyul, cơ thể run lên bần bật theo từng nhịp đẩy. Những tiếng rên rỉ vỡ vụn, đứt quãng thoát ra: "A... ha... sướng... chết mất... ưm... nữa... mạnh hơn..."
Ohyul nghe thấy lời mời gọi trong cơn mê muội của Ryul thì càng trở nên điên cuồng hơn. Gã lật ngược Ryul lại, để anh quỳ bò trên giường trong tư thế từ phía sau. Ohyul nắm lấy eo anh, kéo sát vào mình rồi tiếp tục những cú đâm lút cán.
Tấm lưng trần của Ryul đẫm mồ hôi, bóng nhẫy dưới ánh trăng. Anh gục mặt xuống gối, mông vểnh cao tiếp nhận sự tàn phá của Ohyul. Mỗi lần gã thúc vào, Ryul lại run lên, tiếng nức nở hòa cùng tiếng rên rỉ tạo thành một bản nhạc đầy dục vọng.
"Mày... thằng chó... mày muốn... giết tao... a... ha... mạnh quá... ưm..."
Ryul vừa nức nở vừa rên rỉ, tâm trí hoàn toàn bị Ohyul khống chế. Anh chưa từng nghĩ mình sẽ có ngày bị một người đàn ông làm đến mức này, làm đến mức quên cả danh dự, quên cả cái tôi kiêu ngạo, chỉ biết cầu xin thêm nhiều hơn nữa.
"Anh Ryul, nhìn tôi này." – Ohyul túm lấy tóc anh, kéo đầu anh ra sau để anh nhìn vào đôi mắt hẹp dài đang bốc lửa của gã. "Nói xem, ai mới là kẻ nằm trên?"
Ryul thở dốc, đôi mắt mờ sương nhìn gã, môi run run: "Mày... là mày... Ohyul... ưm... mày nằm trên... tao là... của mày..."
Ohyul nghe xong thì cười mãn nguyện , bắt đầu thúc mạnh hơn.
Căn phòng giờ đây chỉ còn lại tiếng thịt da va chạm bạch bạch đầy thô bạo và tiếng ga giường bị vò nát dưới những đầu ngón tay gầy guộc của Ryul.
Ohyul nhìn xuống "chiến lợi phẩm" dưới thân mình. Dưới ánh trăng mờ ảo, cơ thể của Ryul hiện lên như một bức tượng tạc từ đá cẩm thạch nhưng đang dần tan chảy. Những khối cơ ngực săn chắc từng là niềm tự hào của anh, giờ đây run rẩy theo từng nhịp thúc, nhấp nhô đầy mồ hôi bóng loáng. Vòng eo hẹp, rắn rỏi của kẻ luyện tập lâu năm nay bị hai bàn tay to lớn của Ohyul siết chặt đến mức in hằn những vết ngón tay đỏ thẫm, đối lập hoàn toàn với làn da trắng đang nóng bừng lên vì dục vọng.
"Nức nở cái gì? Lúc nãy anh còn đòi làm 'vua' cơ mà?" – Ohyul gằn giọng, gã đột ngột thúc một cú lút cán, chạm sâu vào điểm mấu chốt khiến Ryul trợn trừng mắt, cả người co giật bắn lên.
"A... ha... chết mất... Ohyul... dừng... dừng lại một chút... ưm....." – Ryul không còn chửi nổi nữa, đôi mắt tròn trịa giờ đây ngập nước, nước mắt chảy dài xuống hai bên thái dương, hòa cùng mồ hôi nhễ nhại.
Ohyul đột ngột dừng lại khi vẫn còn đang ở sâu bên trong, sự hẫng hụt đột ngột khiến Ryul vô thức siết chặt cơ thể, phát ra một tiếng rên rỉ đầy thèm khát. Ohyul cúi xuống, luồn tay vào mái tóc đẫm mồ hôi của Ryul, ép anh phải nhìn thẳng vào đôi mắt hẹp dài đang ánh lên vẻ chiếm hữu điên cuồng.
"Muốn tôi tiếp tục không?" – Ohyul thì thầm, hơi thở nóng rực phả vào làn môi sưng đỏ của Ryul.
Ryul nức nở, gật đầu điên cuồng, đôi tay bám chặt vào bả vai rộng của gã: "Muốn... ha... cho tao...... mạnh hơn... ưm..."
"Gọi tôi là gì?" – Ohyul nhếch mép, gã vẫn đứng yên, sự cương cứng nóng bỏng bên trong như đang thiêu đốt dây thần kinh của Ryul.
"Oh... Ohyul... ha....."
"Sai rồi." – Ohyul ác ý rút ra một nửa rồi lại thúc mạnh vào, khiến Ryul hét lên một tiếng vỡ vụn. "Gọi là Chồng. Gọi một tiếng, tôi sẽ cho anh một lần sung sướng."
Ryul sững sờ, sự nhục nhã dâng lên tận cổ. Anh lớn tuổi hơn, anh là đàn anh cơ bắp, sao có thể gọi cái thằng nhóc yêu nghiệt này là "chồng"? Anh cắn chặt môi, cố chấp giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng.
Nhưng Ohyul không có kiên nhẫn. Gã bắt đầu di chuyển, nhưng chỉ là những nhịp chậm chạp, nông toẹt, cố tình trêu ngươi ngay vùng rìa nhạy cảm nhất mà không chịu đi sâu vào.
"Ư... hức... Ohyul... đừng hành hạ tao... ha... làm ơn..." – Ryul khóc nấc lên, tiếng khóc của anh giờ đây vỡ vụn, nhỏ bé như một đứa trẻ bị bỏ rơi. Cơ thể anh bắt đầu uốn éo theo bản năng, mông chủ động nâng lên để tìm kiếm sự lấp đầy nhưng chỉ nhận được sự thờ ơ của Ohyul.
"Gọi đi. Ngoan thì có thưởng."
Cơn ngứa ngáy từ sâu trong xương tủy và khoái cảm đang bị treo lơ lửng khiến Ryul phát điên. Lý trí của anh hoàn toàn sụp đổ trước bản năng dục vọng. Ryul vòng chân kẹp chặt lấy hông Ohyul, kéo gã sát vào mình, tiếng nấc nghẹn ngào thốt ra giữa những giọt nước mắt:
"Chồng... ưm... chồng ơi... làm em... mạnh lên... ha... hức... chồng..."
Ohyul gầm lên một tiếng thỏa mãn. Cái cách một kẻ cục súc, hay chửi thề như Ryul lại nức nở gọi mình là "chồng" với tông giọng run rẩy đó chính là chất kích thích mạnh nhất.
"Ngoan lắm, cục cưng."
Ngay lập tức, Ohyul bùng phát như một con mãnh thú xổng chuồng. Gã thúc liên hoàn với tốc độ và lực đạo khủng khiếp. Bạch! Bạch! Bạch! Tiếng va chạm da thịt khốc liệt hơn bao giờ hết. Ryul bị đóng đinh trên giường, gương mặt anh biến dạng vì khoái cảm quá độ, miệng há hốc để đớp lấy không khí, tiếng rên rỉ giờ đã biến thành những tiếng nấc cụt không ra hơi.
Từng khối cơ bắp trên người Ryul căng cứng rồi lại thả lỏng theo nhịp đâm của Ohyul. Làn da anh đỏ rực từ đầu đến chân, mồ hôi vã ra như tắm, khiến cơ thể anh trông như một khối ngọc được đánh bóng, lấp lánh và đầy dục tính dưới ánh trăng.
"Hức... ha... chồng... sâu quá... chết em... ưm......"
Ryul hoàn toàn chìm đắm trong sự thuần phục. Anh không còn quan tâm đến danh dự đàn anh hay cái tôi gì nữa. Trong bóng tối của căn phòng, chỉ còn lại một Ryul vỡ vụn, run rẩy đón nhận từng luồng sức mạnh cuồng bạo từ "người chồng" trẻ tuổi của mình, cho đến khi cả hai cùng nổ tung trong sự hoan lạc tột cùng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co