Truyen3h.Co

Hot

Quân vi hạ 2

Songngocthanhvan

Tiêu Thừa Quân xiết chặt cái hộp gỗ nhỏ trong tay, xoay người đi vào dục phòng (phòng tắm). Đằng sau tấm bình phong, hơi nước bốc lên mù mịt, ánh nến chợp chờn lay động chiếu lên bình phong tạo thành một bóng người, cộng với tiếng nước chảy rào rào, thật khiến người ta liên tưởng đến một vài chuyện sâu xa.
Bước qua tấm bình phong, Tiêu Thừa Quân liền nhìn thấy một người đang nghiêng đầu tựa vào bên miệng thùng gỗ, hai mắt khép lại, hơi nóng bốc lên làm tuấn nhan vô song nhiễm thêm một chút ửng đỏ, mái tóc đen dài lặng lẽ tản ra trong nước, một ít lòa xòa trước ngực, còn có thể thấy thấp thoáng hai điểm hồng hồng dụ nhân.
Nhìn thấy cảnh tượng này, Tiêu Thừa Quân đột nhiên quên mất mấy câu định nói, chỉ biết sững sờ mà ngẩn người ra lăng lăng nhìn Lâu Cảnh. Hai người bọn họ ít khi tắm rửa cùng nhau, bình thường đều là y đi tắm trước, sau đó Lâu Cảnh mới đi tắm. Mỗi lần thân thiết xong, y đều mệt tới mức ngủ quên luôn, bị Lâu Cảnh ôm đi tắm rửa lúc nào cũng không hay biết, làm gì còn khí lực nào để mà thưởng thức sắc đẹp? Có lẽ bây giờ mới là lần đầu tiên y chính thức nhìn thấy Lâu Cảnh tắm rửa, thật đúng là đẹp đến mức khiến người ta hít thở không thông.
"Điện hạ, nhìn ngắm nãy giờ rồi, có cảm thấy vừa lòng chút nào không?" Lâu Cảnh vươn một cánh tay khoát lên miệng thùng, tựa tiếu phi tiếu mà nhìn Mân vương điện hạ. (tựa tiếu phi tiếu: cười như không cười)
Tiêu Thừa Quân ho nhẹ một tiếng, phục hồi lại tinh thần, đặt hộp gỗ trong tay lên chiếc bàn nhỏ cạnh tường, "Ngân phiếu này..."
"Tiền ở Giang Nam còn chưa thu hồi hết, cũng mới quẳng vào hành cung không ít, hiện giờ trong tay ta chỉ còn nhiêu vậy, ngươi cầm tạm trước..." Lâu Cảnh chìa cánh tay ướt nước ra, gãi nhẹ vào lòng bàn tay của Tiêu Thừa Quân, "Chờ thu hồi được hết, ta sẽ chuyển đến cho ngươi."
"Không!" Tiêu Thừa Quân sợ ngứa mà rụt tay về phía sau, "Ta không thiếu tiền, với lại, sao ta có thể lấy tiền của ngươi được chứ!"
"Tiền kiếm được chỉ là vật ngoài thân, ta ở kinh thành cũng không cần dùng nhiều tiền như vậy." Lâu Cảnh mỉm cười, cầm bàn tay của Tiêu Thừa Quân. Toàn bộ số tiền này đều là vì y mà kiếm. Nếu không phải vì nghĩ Tiêu Thừa Quân sắp đến đất phong, khắp nơi khắp chốn đều cần dùng đến bạc, hắn sẽ chẳng mạo hiểm mà bất chấp tuyết lớn, tranh đoạt mấy vụ buôn bán dễ bị rơi đầu như vậy làm gì.
Tiêu Thừa Quân tự nhiên cũng đoán được nguyên do, bởi vì hiểu rất rõ ràng mối quan hệ lợi hại trong đó, mới lại càng đau lòng, "Trạc Ngọc, ta với ngươi ở cùng một chỗ, cũng không phải vì..."
Nói còn chưa dứt lời, Tiêu Thừa Quân đã bị Lâu Cảnh kéo mạnh, cả người ngã nhào vào trong dục đũng, bọt nước liền bắn lên tung tóe. Chiếc thùng vốn đã đầy nước, bây giờ có thêm một đại nam nhân tiến vào, nước ấm bên trong liền chảy ào ào ra ngoài.
(dục đũng: thùng tắm bằng gỗ)
Trong phòng vốn được đốt than sưởi rất ấm, Tiêu Thừa Quân bèn không mặc áo bông dày mà chỉ choàng một chiếc áo khoác mỏng. Bất thình lình bị kéo vào trong nước, toàn thân y liền nhanh chóng ướt sũng, còn chưa kịp phản kháng, một bàn tay đã vòng qua gáy y, giữ chặt lấy, đôi môi cũng bị khóa lại.
"Cùng gia phú lộ, nên mang nhiều tiền tài phòng thân một chút, gặp phải chuyện gì cũng không quá khó xử." Lâu Cảnh thoáng tách ra, đặt hai tay lên má của Tiêu Thừa Quân, giữ y nhìn thẳng vào mắt mình, "Ngươi là phu quân của ta, tiền của ta cũng là tiền của ngươi, đừng nói những lời khách khí như thế."
(Cùng gia phú lộ: theo bạn hiểu thì nó có nghĩa là: ở nhà có thể tiết kiệm tiền, nhưng phải chuẩn bị thật nhiều tiền khi lên đường đi xa.)
Tiêu Thừa Quân cảm thấy hốc mắt có chút nóng lên, vươn tay ôm chặt Lâu Cảnh, "Ta – Tiêu Thừa Quân, cuộc đời này, nhất định sẽ không phụ ngươi!"
Lâu cảnh chậm rãi gật đầu, hai người lẳng lặng nhìn nhau một lát, lại hôn nhau kịch liệt. Lâu Cảnh nhanh chóng vừa hôn vừa lột áo khoác ướt đẫm của Tiêu Thừa Quân ra, ném ra khỏi dục đũng.
Trong nước ấm, áo lụa mỏng màu nguyệt sắc của Tiêu Thừa Quân nhanh chóng trở nên trong suốt, dù cách tầng vải mỏng nhưng vẫn có thể nhìn thấy da thịt trắng nõn bên trong, hai điểm hồng nhạt lại càng như ẩn như hiện, cực kì mê người.
Lâu Cảnh cảm thấy yết hầu căng thẳng, qua lớp vải mỏng, một bàn tay chậm rãi vuốt ve một viên tiểu đậu, cái tay kia cũng nhanh chóng trượt vào bên trong vạt áo ướt đẫm.
Sự tình đến quá đột ngột, Lâu Cảnh cấp thiết ôm người vào trong lòng, thuốc mỡ cũng không kịp chuẩn bị, bàn tay vuốt ve nơi bí ẩn kia một chút, một ngón tay liền nhanh chóng chui vào.
"Ah..." Nước ấm theo ngón tay chui vào trong cơ thể, Tiêu Thừa Quân run người lên một chút, không thoải mái mà nhíu mi.
"Có đau lắm không?" Không có thuốc mỡ, Lâu Cảnh sợ làm y bị thương, cố gắng nhẫn nhịn để làm bước khởi động thật cẩn thận.
Nước ấm thấm vào có thể triệt tiêu một bộ phận khô khốc, Tiêu Thừa Quân khe khẽ lắc đầu, cảm nhận rất rõ ràng có một ngón tay nữa vừa chen vào nơi khó nói kia, vừa thở dốc vừa nói: "Lúc trước đại hôn... là ta thiếu ngươi rất nhiều, bây giờ ta tạm nhường ngươi, đợi cho... UH..."
"Ta biết điện hạ thương tiếc ta mà!" Lâu Cảnh cắn cắn vành tai hồng hồng kia, khẽ cười nói, "Nguyên Lang, lần này từ biệt sẽ là xa nhau cả vạn dặm, núi cao sông dài, ngươi không được để người ta câu dẫn đâu nhé!"
"Sẽ không." Trên trán Tiêu Thừa Quân toát ra một tầng mồ hôi mỏng, cũng không biết là khó chịu hay do hơi nóng bốc lên.
"Nếu sau này ta không cho ngươi được nạp hậu cung, ngươi có đồng ý không?" Ngón tay Lâu Cảnh nhấn liên tục vào một vị trí trong người của Tiêu Thừa Quân, bàn tay kia thì nắm bộ vị đằng trước của y, dùng ngón giữa có vết chai mỏng vuốt ve trên đỉnh, "tra tấn" người trong lòng đến mức cao nhất.
"Uh... Ta..." Tiêu Thừa Quân muốn nói cái gì, nhưng lời chưa vuột ra khỏi miệng đã trở thành tiếng rên rỉ, y thật hoài nghi, căn bản là Lâu Cảnh không muốn nghe y trả lời thì phải.
Lâu Cảnh khẽ thở dài, muốn Hoàng Thượng không được nạp phi, đó chính là chặt đứt hoàng tự, việc này hắn phải ngẫm lại thật cẩn thật. Con đường tiếp theo sẽ đi thế nào, hắn cũng không biết, nhưng mà, chỉ cần nghĩ đến việc Tiêu Thừa Quân sẽ cùng nữ nhân khác sinh hạ hài tử, hắn liền không thể nào chịu nổi, ngón tay cũng tăng thêm vài phần lực đạo.
"A... Đau!" Ngón tay trong cơ thể đột nhiên dùng sức, làm y đau đến run cả người, Tiêu Thừa Quân liền nhịn không được mà nhỏ giọng hô đau.
Lâu Cảnh vội vàng rút ngón tay ra, hôn hôn lên gương mặt của Tiêu Thừa Quân, "Thực xin lỗi..." Chờ đợi thân thể trong lòng trầm tĩnh trở lại, hắn liền không chút do dự mà đâm thẳng vào.
Không có thuốc mỡ, Tiêu Thừa Quân đau đến mức há miệng cắn mạnh vào bả vai Lâu Cảnh, cố ý tạo ra hai hàng vết máu.
Nỗi u sầu khi biết sắp phải biệt ly khiến hai người có chút không thể khống chế, đợi cho nước trong thùng dần dần chuyển sang lạnh, liền kéo nhau lên giường tiếp tục, cho đến khi tiếng trống canh gõ xong ba lần, khó khăn lắm mới dừng lại được hành động điên cuồng này.
"Nguyên Lang, Nguyên Lang..." Lâu Cảnh ôm người đang mê man vào lòng, thở dài một tiếng giống như tiếng gọi khẽ, xem như hắn đã đặt lên người y cả cơ thể, tâm trí, cùng toàn bộ Lâu gia rồi.
Tiêu Thừa Quân đang ngủ khẽ hừ một tiếng, vô ý thức mà cầm lấy cánh tay Lâu Cảnh.
Thôi, Lâu Cảnh nhịn không được mà cười nhẹ, khẽ hạ một nụ hôn lên vầng trán ướt đẫm mồ hôi kia. Hắn là cam tâm tình nguyện mà bồi y, tràn đầy vui mừng mà bồi y, ngay cả khi đánh mất tính mạng, cũng sẽ không hối hận.
................................................................................
Một trận triền miên qua đi, hai người thoáng tách ra, từng ngụm từng ngụm mà thở dốc.
"Nguyên Lang..." Đang ở bên ngoài, Lâu Cảnh không thể gọi tên của y, vừa vặn có thể dùng nhũ danh, dùng chóp mũi chạm vào mũi của Tiêu Thừa Quân, lòng tràn đầy vui mừng mà một tiếng rồi một tiếng gọi tên y.
"Ừ." Tiêu Thừa Quân cười nhẹ, hắn gọi một lần liền nhẹ giọng đáp lại một câu, thẳng đến khi hắn gọi đủ, hai người lại tiếp tục môi răng tương giao, song song ngã xuống thảm lông thú mềm mại.
Lâu Cảnh chống thân mình, cúi đầu nhìn người đang nằm trên thảm mềm, lửa trại vẫn cháy hừng hực, ánh lửa đỏ chập chờn phản chiếu lên cặp mắt sâu thẳm của Tiêu Thừa Quân, phảng phất như trong hồ sâu cũng ẩn chứa một ngọn lửa mãnh liệt, dẫn người ta sa vào trong đó, rốt cuộc ra không được.
"Thừa Quân, nơi này đơn sơ, ngươi..." Tuy rằng Lâu Cảnh cảm thấy thân thiết ở loại địa phương này sẽ có tư vị rất đặc biệt, nhưng lại sợ ủy khuất Tiêu Thừa Quân, liền ghé vào lỗ tai y, nhỏ giọng hỏi ý kiến.
Bị nhiệt khí phun vào, vành tai y nhanh chóng đỏ ửng, Tiêu Thừa
Quân chần chờ một lát, sau đó chậm rãi vươn tay lên, ôm cổ Lâu Cảnh.
Lâu Cảnh nhất thời vui vẻ, cúi người hôn lên vành tai đỏ bừng kia, hai tay thuần thục mà cởi bỏ đai lưng của người dưới thân, ném bảo kiếm hoa mỹ sang một bên, thoáng một cái đã cưởi hết vạt áo ra.
Quần áo nửa kín nửa hở thập phần quyến rũ, dưới ánh lửa chập chờn, Mân vương điện hạ liền hiện ra nét đẹp đến kinh tâm động phách, Lâu Cảnh chỉ cảm thấy cổ họng căng thẳng, liền thò tay móc trong ngực ra một cái hộp nhỏ màu đen khắc  hoa mai tinh xảo.
"Ngươi... Ngươi lại tùy thân mang theo..." Tiêu Thừa Quân giật mình mà nhìn cái hộp tinh xảo kia. Trước kia ở kinh thành, Lâu Cảnh vẫn luôn để thứ này trong người mà chạy đông chạy tây, thật đúng là xấu hổ chết được! Bây giờ phải ra ngoài, vội vã ra roi thúc ngựa đi ngày đi đêm, thế mà người này vẫn không quên mang nó theo là sao???
"Đây là thuốc trị thương của ta, tiêu sưng giảm đau tốt lắm!" Lâu Cảnh nhướng mày, mở nắp hộp đào ra một khối, thuốc mỡ trong suốt làm đầu ngón tay hắn thêm ướt át, bởi vì nhiệt độ của cơ thể mà một phần thuốc đã muốn hóa thành mỡ, vừa vặn rơi xuống ngực Tiêu Thừa Quân, "Hiện giờ điện hạ bị thương, đương nhiên là thần phải dùng nó để trị thương cho điện hạ rồi."
Nói đến cái loại thuốc này, Tiêu Thừa Quân liền cảm thấy trên mặt chợt nóng bừng, "Ta... nào có bị thương gì..."
Lâu Cảnh đưa ngón tay chuyển đến nơi bí ẩn kia, ôn nhu mà vẽ loạn, chậm rãi thăm dò vào bên trong, "Tất nhiên là nơi này rồi... có chút bị thương..."
"Uh..." Tiêu Thừa Quân run rẩy, nghe được ý tứ ngả ngớn trong lời nói kia vô cùng rõ ràng, thân thể bị trêu chọc không ngừng mà nóng dần lên, "Nói bậy..."
"Sao lại nói bậy?" Lâu Cảnh đặt cánh tay nhàn rỗi còn lại lên trước ngực Mân Vương điện hạ, dính một chút thuốc mỡ trong suốt rớt trên ngực y, trượt theo làn da trắng nõn, đụng đến một viên hồng nhạt phía trên, chậm rãi vuốt vẽ nó đứng thẳng lên, "Bên trong này mà thiếu một chút vật, tự nhiên sẽ dễ bị thương, chi bằng thần cấp..."
Tiêu Thừa Quân tức giận mà trừng hắn, một tay kéo người lại gần, ngăn chặn cái miệng đang nói năng bừa bãi kia, vốn muốn làm hắn an tĩnh, không ngờ chính mình lại bị hai cái tay gian xảo của hắn biến thành kêu khẽ ra tiếng.
Lâu Cảnh buông môi y ra, muốn nghe thanh âm tuyệt vời kia, bàn tay trước ngực nhanh chóng gia tăng động tác, mặt sau cũng thêm đến ba ngón tay.
"Ah..." Tiếng rên rỉ trầm thấp giống như thanh âm du dương của cổ cầm tràn ra từ khóe môi, Tiêu Thừa Quân lập tức cắn môi dưới, cố gắng không cho mình phát ra tiếng.
Lâu Cảnh nhíu mày, lúc này mới nhớ tới điện hạ của hắn còn đang bận tâm đến U Vân vệ bên ngoài, bèn thả chậm động tác trong tay, cúi người nhẹ nhàng cọ xát lên đôi môi đang cắn chặt kia, "Đừng sợ, bọn họ không dám nghe đâu, đừng cắn chính mình." Nói xong, hắn liền dùng đầu lưỡi cạy mở đôi môi cắn chặt, rút ngón tay ra, kéo một cái chân thon dài vòng qua hông mình, vỗ về vòng eo đang run nhè nhẹ, động thân đâm vào.
"A..." Thân thể đột nhiên bị đâm xuyên, chỗ kia bị kéo căng đến cực hạn, Tiêu Thừa Quân liền chịu không nổi mà cong người lên, cái chân đang vòng qua lưng Lâu Cảnh cũng run nhè nhẹ.
Trên thảm không có gối đầu, Tiêu Thừa Quân tự chống đỡ thân mình ở tư thế bán ngồi, lại vì người trên thân đột nhiên bắt đầu động tác mà mềm nhũn tay chân. Lâu Cảnh đỡ lấy người đang ngửa đầu về phía sau chực ngã xuống, ôm y ngồi lại, hôn hôn lên đôi môi hé mở kia.
"Ah..." Vì tư thế này, vật cứng kia liền đi vào càng sâu, Tiêu Thừa Quân đau đến nỗi kêu ra tiếng, cảm thấy toàn bộ thân mình đều bị xỏ xuyên qua, mà người nọ lại không lưu tình chút nào, cứ tiếp tục hướng tới chỗ sâu hơn thăm dò.
Lâu Cảnh nhẹ nhàng cắn cắn vào cằm của người trong lòng, một đường hôn xuống dưới, tìm được một viên tiểu đậu liền ngậm vào trong miệng, thong thả liếm mút và cọ xát.
"Ah.... Quá sâu..." Tiêu Thừa Quân dựa vào bả vai Lâu Cảnh, nhẹ giọng rên rỉ.
Lâu Cảnh nhịn không được mà ôm chặt lấy y, bắt đầu điên cuồng mà đong đưa phần eo, một lần lại một lần xâm nhập vào nơi sâu nhất trong địa phương mềm mại kia.
Bôn ba ngàn dặm xa, hao tổn tâm cơ, chỉ vì có thể cùng người mình yêu gắt gao ôm nhau thế này, ai cũng không thể đem bọn họ tách ra, gian thần không được, hoàng đế không được, cho dù là ông trời, cũng không được.
Tên sơn phỉ mặt thẹo bị cột chặt vào gốc cây, miệng bị nhét giẻ, kinh hồn táng đảm mà nhìn mười lăm thị vệ mặc hắc y đang thong thả chà lau kiếm ở bên cạnh.
Ngoại trừ Vân Thập Nhị ra ngoài tìm nguyên liệu nấu ăn, mười lăm U Vân vệ còn lại hình thành một vòng tròn quanh miếu nhỏ, canh giữ nghiêm nghiêm thực thực, vừa bảo vệ chủ nhân, vừa thuận đường trông giữ tù phạm.
Cửa miếu, cửa sổ vốn rách nát và xập xệ, chẳng thể cản được gió, đương nhiên cũng không dấu được những tiếng động vang lên trong phòng. Vân Tam và Vân Thập Nhất là hai người chuyên ám sát, theo thói quen mà đứng ở chỗ được che bóng, mấy vị trí sáng ngời như trước cửa sổ và trước cửa miếu thì để lại cho hai thống lĩnh bảo vệ, Vân Nhất và Vân Cửu đành ngồi xổm mà thủ ở đó. Tiếng ồ ồ thở dốc, tiếng rên rỉ đè nén, cứ một tiếng rồi một tiếng liên tục truyền tới.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co