Truyen3h.Co

[HP] [DraHar] Be mine?

CHƯƠNG 4

cheemschad

Harry căn bản là không hiểu được tại sao mình về được tháp Gryffindor, lúc nó bàng hoàng nhận ra thì đã nằm trên giường ở kí túc xá và cũng đã quá trưa. Tại sao với tính cách của thằng Malfoy mà nó không bị ném ra cửa ngay khi vừa ngủ gật? Trong lúc Harry đang vật lộn với suy nghĩ Draco bị chiếm xác thì Ron mới vừa ngủ dậy, cậu chàng thò đầu vào phòng Harry với vẻ mặt ngái ngủ.
"Harry, bồ về khi nào vậy? Tối qua mình với Hermione thức chờ bồ mãi."
"Mình ngủ ở phòng thằng Draco đấy! Tin được không? Mà thằng chả còn không ý kiến gì hết." Harry vò đầu bứt tai.
Ron trợn tròn mắt:"Bồ nói thiệt hả bồ tèo? Trông nó có bệnh như sắp tèo đến nơi không? Sao nay nó dễ tính vậy?" 
  Tiết mục chào hỏi buổi sáng trở thành việc suy đoán xem dạo gần đây kẻ thù không đội trời chung có bị cụng đầu vô cái tường nào hay không.
Cả hai vừa nói chuyện vừa bước ra khỏi phòng Sinh hoạt chung, mới đầu mùa mà gió đã thổi lạnh khiến cả hai thằng run cầm cập. Lúc bước xuống lầu 4 Harry mới sực nhận ra Hermione không đi cùng.
"Này, Mione đâu rồi? Bồ ấy đi trước rồi hả?"
Ron xị mặt ra, lầm bầm.
"Cô ả được mấy em gái bên Hufflepuff mời đi làng Hogsmeade rồi, nghe bảo có đứa có pheromone thơm lắm, mùi chocolate hay đại loại vậy."
Ron trông cáu kỉnh hết sức, cậu chàng xổ hết ra với Harry.
"Bồ thấy cổ có quá đáng không cơ chứ? Rõ ràng, rõ ràng là Hermione thừa biết là mấy đứa kia chỉ tiếp cận vì nó là Alpha. Vậy mà chả có tí ý tứ nào hết, không có một tí nào hết luôn á. Hết Viktor Krum rồi đến mấy omega lởn va lởn vởn, sao mà cô nàng không ý thức được chứ????"
Ron cứ lải nhải cho đến khi đến Tiền sảnh, rồi cái sự bực tức của cậu bị cắt ngang khi gặp bọn Malfoy cũng đang trên đường vào Đại sảnh.
Ron ngay lập tức bày ra bộ mặt không-thèm-nhìn-cái-thứ-như-mày, Harry len lén liếc Draco một cái, nhưng hắn lại không để ý đến bọn nó, cứ thế một mạch đi cùng Pankinson vào sảnh. Không hiểu sao Harry lại có chút thở phào khi thấy hắn không chú ý đến mình.
  "Hai anh lại có món mới à?" Ron hỏi Fred và Geogre - hai người này đang giới thiệu trò quậy mới cho mấy em năm Hai- vừa với lấy bát thịt hầm xúc vào đĩa của cậu.
"Ừ, nhưng tao vẫn chưa chắc chắn nó hoạt động tốt, thành ra phải đi kiếm người thử trước khi rao bán." Fred quay sang nói nhỏ với Ron, Geogre nhét tờ giấy da vào tay hai đứa kia rồi quay sang tiếp lời.
"Cơ mà tụi này đều là Beta, không ngửi được Pheromone nên thành ra cũng không biết là nó có thành công không nữa."
"Vậy thì để em giúp cho, chỉ cần cho em vài viên Nhộng ói là được."
"Hai anh chế đồ gì mà lại cần người ngửi Pheromone vậy?"
Người vừa nói là Hermione, cô nàng vừa đặt một túi đầy ú bút lông ngỗng, giấy da cùng nhiều đồ linh tinh khác xuống đất vừa nghiêm nghị nhìn hai anh em sinh đôi.
"Đừng nghiêm túc vậy Hermione, bọn anh giỡn chơi thôi mà."
Cô nàng liếc nhìn Fred rồi nghiêm túc bảo:
"Em không quản hai anh chế đồ quậy, nhưng nếu như hai anh làm ra mấy thứ đồ.. thay đổi giới tính hay đại loại vậy thì em sẽ méc bác Weasley và cô McGonnagall. Thật đấy."
"Bọn này sẽ không làm chuyện phạm pháp. Mà tỉ như có thò một móng chân ra khỏi nội quy-"
"Thì hai đứa tao sẽ rụt lại ngay." Fred chen ngang, hai đứa này vừa cười cợt vừa tạm biệt ba đứa rồi vớ ngay Lee Jordan vừa ăn trưa xong. Mấy đứa này liền kéo nhau ra khỏi Đại Sảnh Đường.
"Bồ mà bao che cho hai huynh ấy thì đừng trách mình nha." Hermione lườm Ron một cái.
"Mình đâu có cấm họ được đúng không? Mấy món quậy của hai ảnh cũng được hoan nghênh lắm chứ."
Hermione há miệng định cãi lại, nhưng rồi lại thôi. Cô đảo mắt một vòng rồi bắt đầu ăn.
Harry đã xử lí xong bữa trưa của mình và ngồi ăn đồ tráng miệng. Thực lòng mà nói món bánh mật ở Hogwarts thực sự rất đưa miệng và dường như lũ yêu tinh có một công thức riêng khiến loại bánh này gây nghiện. Bánh mật ở nhà Ron cũng rất ngon nhưng đồ ăn của bác Molly lại mang một hương vị khác đặc trưng của Weasley. Trong khi nó đang lơ mơ so sánh loại bột giữa hai nơi thì đụng phải ánh nhìn của Draco.
  Harry giật thót, suýt thì nghẹn bánh. Nó với lấy cốc nước bí ngô tu ừng ực rồi lại sặc một lần nữa. Trong khi tự làm sạch chính mình, Harry lại lén liếc qua dãy bàn Slytherin và rồi lại phải thắc mắc là tại sao nó phải nhìn lén thì Draco đã đứng dậy đi theo một cô nàng tóc nâu óng ả trong tiếng huýt sáo và trêu đùa của lũ bạn.
"Malfoy tốt số thật, cô nàng kia có Pheromone thơm lắm." Ron đưa mắt nhìn hai đứa kia nối bước nhau ra khỏi Đại Sảnh.
"Sao bồ biết? Mình tưởng giữa Omega luôn có một sự bài xích nhất định chứ?" Harry thắc mắc, suy cho cùng thì nó là Beta, lại còn chân ướt chân ráo vào giới pháp thuật nên không hiểu hết được.
"Bộ bồ cúp tiết học giới tính hả? Cái đó thì tùy vào mức độ thân sơ và yêu ghét. Kiểu bồ chấm ai thì người đó được phép cảm nhận Pheromone của bồ á."
"Bồ từng ngửi thấy Pheromone của bạn kia sao?"
"Có lần nhỏ nhặt dùm mình cây viết lông ngỗng. Hương anh đào đó, thoáng qua thôi à nhưng thơm lắm."
Harry gật gù tiếp thu. Hermione liền bảo Ron:
"Không phải bạ là ai cũng ngửi lung tung đâu nhé, thô lỗ thật sự."
"Chả phải bồ cũng nhả Pheromone lung tung cho mấy nhỏ bên Hufflepuff đó hả? Chó chê mèo lắm lông!"
  "Hồi nào? Hôm đó là sự cố thôi, cái lông con chuột đá đó có ảnh hưởng lên cơ thể Alpha thôi mà..."
Ron và Hermione lại chí chóe cãi cọ, lần này Harry không biết nên bênh ai nên đành lẻn về tháp Griffindore.
  Harry mệt mỏi ngã lên giường, trong đầu nó vẫn còn ánh mắt của Draco. Harry tự nhủ chẳng qua đó là một sự vô tình, chạm mắt nhau không phải là quá bình thường sao? Những lần lườm nhau cháy mặt cùng ánh nhìn khinh miệt mà từ khi nhập học cho đến nay không phải nhiều đến mức không đếm được ư?
  Nó cứ tự thôi miên bản thân như thế, rồi dần dần chìm vào giấc ngủ.
Trong mơ nó thấy một cái bóng mờ nhạt, cao gầy. Harry cảm nhận được người ấy rất gần, nó đưa tay ra, người kia dịu dàng nắm lấy. Người nọ hôn ngón tay, mu bàn tay và cả cổ tay của nó
"Tình yêu à.."
Harry choàng tỉnh giấc, nó thở dốc. Chẳng hiểu sao giấc mơ vừa rồi lại chân thật đến vậy. Nó cảm thấy bản thân bị điên rồi mới nghĩ đến Malfoy nhiều như vậy, cảm giác khó chịu trong người dâng lên. Harry nhìn quanh, cả căn phòng yên tĩnh đến kì lạ, ánh nắng chiều hắt vào cửa sổ khiến căn phòng càng thêm tĩnh mịch. Nó đưa tay lên dụi hốc mắt, vừa dụi vừa bước ra khỏi phòng.
Bước xuống Phòng sinh hoạt chung, Hermione kêu lên:
"Harry, qua đây."
Harry lách qua mấy cái ghế, bước đến chỗ Hermione ngồi. Cô nàng đang đọc sách, trên đùi là con Crookshank đang nằm ngủ.
"Tối qua có chuyện gì sao? Trông bồ mệt mỏi lắm."
"Không, mình vẫn ổn mà, chỉ là có chút đau tay."
"Nó đánh vào tay bồ hả?"
Harry lắc đầu. "Không, chỉ là chép phạt thôi."
Hermione im lặng nhìn nó. Bỗng dưng Harry lại có cảm giác hơi chột dạ như thể đã làm gì xấu.
"Khụ, nói chung cũng không đến nỗi tệ. Mà Ron đâu?"
Hermione thở dài, cô nàng lật sang trang khác.
"Đang ở dưới nhà bác Hagrid, giúp bác chăm sóc mấy con nhím lửa."
"Bồ và Ron lại cãi nhau à?"
Hermione giật mình, cô mím môi, lảng đi ánh nhìn của Harry. Cô gãi tai con Crookshank, im lặng không đáp.
"Bồ cứ chí chóe với cậu ấy làm gì, dù sao Ron vẫn còn trẻ con lắm. Bồ biết mà?"
Hermione thở dài rồi nhìn về ô cửa sổ
Cả hai người lại rơi vào im lặng lần nữa, đến lúc đồng hồ điển 6 giờ thì Harry mới giật mình nhìn lên.
"Bồ có muốn xuống dưới sân đi dạo một lát không?"
"Ừ được đấy, để mình xếp lại đống này đã."
Harry cùng Hermione tản bộ quanh sân trường. Trời dần vào đông khiến những cơn gió dần trở nên lạnh buốt. Nó rùng mình trước cơn gió đầu mùa. Hermione hắt xì một cái rồi chỉ tay về phía căn chòi.
"Hay là bọn mình gọi Ron về đi? Cũng sắp tới giờ cơm tối rồi."
Nó gật đầu đồng ý. Cả hai đứa chạy băng băng xuống căn chòi của lão Hagrid.
"Bộp bộp"
"Bác Hagrid, mở cửa cho chúng cháu với."
"Nghe rồi."
Một cái bóng to lớn dần dần đi về phía cửa. Harry cùng Hermione tiến sát lại gần cửa hơn.
"Được rồi Fang, cút ra mau, con chó ngốc nghếch. Hai đứa vào đi."
"A, hai bồ đó hả? Mình cũng đang tính về nè."
Ron vừa nhét con nhím cuối cùng vào lồng vừa nói với hai đứa. Cậu chàng vớ lấy áo khoác rồi bảo với Harry.
"Đi thôi, chào bác ạ."
"Mấy đứa không muốn uống tách trà đã sao?"
"Sắp tới giờ cơm rồi mà bác. Đi mau thôi nào tớ đói meo rồi."
Cả ba đứa kéo nhau vào tòa lâu đài.
Đang đi thì Hermione bỗng kêu:"Suỵt" rồi lôi cả hai thằng vào phòng học gần đẩy rồi ngó đầu ra hóng hớt.
"Hermione, nhưng mà tại sa-"
Chưa kịp để nó nói hết câu, Hermione lại suỵt thêm một lần nữa.
Harry lắng tai nghe ngóng. Hình như là có tiếng nói chuyện.
"Tôi nhớ là mình đã trả lời bạn rồi. Tôi không thích bạn."
"Là Malfoy." Ron thì thầm.
"Không, ý tôi là cậu đã suy nghĩ về việc sẽ cho tôi một cơ hội chưa?"
"Tôi có người mình thích rồi."
3 đứa trợn mắt nhìn nhau, cặp kính của Harry phản chiếu bóng lưng gầy thẳng tắp của Draco.
"Vậy có thể cho tôi biết đó là ai không?"
"Cái này thì không được."
"Nghe như lời cậu nói thì cậu đang đơn phương nhỉ? Trước đó thì cậu có thể thử với tôi."
Draco bật cười: "Tại sao bạn lại nghĩ tôi đơn phương? Cứ làm những gì bạn muốn, tôi vẫn chẳng đổi ý."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co