Truyen3h.Co

hsjsiw

53

kimmchiiiiiiiii

Chương 53: Anh hai, em chuẩn bị hôn đây

Mọi người hoàn toàn không ngờ tới, hóa ra Cơ K lại chính là Kim Thái Hanh.

"Cái này... cái này còn chơi được nữa không đây?"

Người ta nói "rượu làm người ta dũng cảm," một cô gái nhờ men rượu mà mạnh dạn hỏi: "Kim tổng, vậy các anh chọn thật lòng hay thử thách đây?"

Kim Thái Hanh: "Thật lòng."

Điền Chính Quốc: "Thử thách."

Hai câu trả lời hoàn toàn trái ngược từ miệng của hai anh em họ vang lên.

Nếu đổi lại là người khác, mọi người chắc chắn đã ồn ào cả lên rồi.

Nào là bôi son môi, hôn vào chỗ nhạy cảm, các kiểu... thật quá kích thích!

Nhưng vì thân phận của Kim Thái Hanh và Điền Chính Quốc quá đặc biệt, không ai dám trêu chọc quá đà.

Hiện trường lúc này chỉ có mình Tô Nhiên dám khích lệ, cô cười nói: "Hay là hai anh oẳn tù tì hoặc tìm cách nào đó quyết định đi xem cuối cùng nghe theo ai?"

Kim Thái Hanh nhìn Điền Chính Quốc: "Muốn chơi?"

Điền Chính Quốc cười gật đầu: "Em thấy sẽ rất vui đó."

Kim Thái Hanh và Điền Chính Quốc chênh nhau khá nhiều tuổi.

Ngoài lúc nhỏ, Điền Chính Quốc như cái đuôi nhỏ bám theo anh trai, anh đi đâu cậu đi đó.

Sau này, Điền Chính Quốc đi chơi, Kim Thái Hanh gọi điện đến, hai anh em có thể cãi nhau ngay trong điện thoại.

Những năm gần đây, mỗi người đều có vòng bạn bè riêng, rất ít khi có cơ hội cùng chơi chung một trò chơi như hôm nay.

Kim Thái Hanh liền nói với Tô Nhiên và cô đồng nghiệp kia: "Vậy thì thử thách đi."

"Để tôi xuống mua son môi ngay!"

"Tôi đi cùng cô!"

Lập tức có hai nữ đồng nghiệp xung phong đi xuống quầy mua son mới.

Trong phòng, một cô đồng nghiệp khác thốt lên đầy ngưỡng mộ: "Wow! Kim tổng thật sự rất cưng chiều em trai mình!"

"Tại sao anh trai tôi không như vậy? Đi chơi trung tâm giải trí, tôi nói muốn chơi ném bóng, anh ấy nhất định kéo tôi sang nhảy máy nhảy, rõ ràng biết tôi tay chân vụng về mà! Cố tình muốn làm tôi bẽ mặt thôi!"

"Anh trai tôi cũng vậy. Anh trai người ta thì hỏi em gái còn tiền tiêu vặt không, nếu không đủ thì cho thêm. Còn anh tôi... Ha, ngày nào cũng ăn vụng đồ ăn vặt tôi tích trữ ở nhà! Thậm chí còn lén xịt nước hoa quyến rũ con gái của tôi để đi hẹn hò!"

"Thế nên mới nói trên mạng có câu: "Anh trai của một số người là bức thư tình trời ban. Anh trai của một số khác là chiến thư của ông trời.""

"Chuẩn luôn! Tôi với anh trai hồi nhỏ tranh nhau nửa quả dưa cũng đánh nhau đến đầu rơi máu chảy. Lớn rồi tranh nhau laptop của chị, ngày nào cũng BATTLE."

Mấy anh đồng nghiệp lúc này chọn cách khôn ngoan là im lặng, tránh để lửa lan sang mình.

Trong số mọi người, chắc không ai hiểu rõ hơn Tô Nhiên.

Cô từng nhiều lần nghe hai anh em họ cãi nhau qua điện thoại, biết rằng sự quan tâm của Kim Thái Hanh dành cho Điền Chính Quốc đạt đến mức chi tiết nhất.

Tô Nhiên thở dài: "Đừng nói nữa, chính Sếp Kim của các cô đã tự mình nâng tiêu chuẩn anh trai tốt lên tận trời xanh rồi."

Điền Chính Quốc cầm một miếng dưa hấu đưa tới bên miệng Kim Thái Hanh: "Anh, mọi người đều nói anh là anh trai tốt đó. Có muốn phát biểu đôi lời không?"

Kim Thái Hanh liếc nhìn cậu: "Tất cả là nhờ mấy người làm nền."

Điền Chính Quốc tỏ vẻ kinh ngạc: "Anh còn biết cái meme 'làm nền' hả?"

Kim Thái Hanh lấy miếng dưa từ tay cậu rồi ăn: "Em nghĩ anh không biết gì sao?"

Dù không hay lướt mạng nhưng không có nghĩa là anh hoàn toàn xa lạ với các trào lưu hiện nay.

Hai anh em đối đáp qua lại như đang diễn hài.

Mọi người không quen Điền Chính Quốc, không biết cậu ngoài đời như thế nào nhưng điều khiến họ kinh ngạc hơn cả là không ngờ Kim tổng ngoài đời lại như vậy!

Ngay cả Tô Nhiên cũng bất ngờ.

Trong ấn tượng của cô, Kim Thái Hanh luôn là một người đàn ông lịch sự và nhã nhặn, không ngờ anh cũng có khía cạnh hài hước thế này.

Tô Nhiên cười, lắng nghe hai anh em tự nhiên đùa giỡn mà hài hước.

Trong phòng vài cô gái còn phấn khích đến mức không chịu nổi.

Trời ơi.

Họ cảm thấy mình có tội.

Vì họ không ngờ cái "hint anh em" này lại hấp dẫn đến thế!

. . .

Gần câu lạc bộ có một trung tâm thương mại với quầy bán son môi.

Chưa đầy mười phút sau, hai cô gái đã trở lại.

Họ không dám trực tiếp đưa thỏi son cho Kim Thái Hanh mà đặt trước bàn của Điền Chính Quốc.

"Bôi son mà ánh sáng tối quá sẽ khó bôi lắm nhỉ? Để tôi bật đèn lên!"

Cô gái ngồi gần công tắc tiện tay bật đèn

Căn phòng lập tức sáng bừng lên.

Cả hai kiếp cộng lại, Điền Chính Quốc chưa từng động vào thứ gì gọi là son môi.

Cậu cầm thỏi son lên, nghĩ rằng chỉ cần rút nắp ra là xong, ai ngờ kéo mãi mà không rút được.

"Không phải rút như vậy đâu."

Tô Nhiên cầm lấy thỏi son từ tay Điền Chính Quốc, giải thích: "Phải làm thế này, nhấn vào trước rồi xoay để lấy son ra."

Cô đưa thỏi son lại cho Điền Chính Quốc, chớp mắt tinh nghịch: "Cần chị bôi giúp không?"

Kim Thái Hanh lập tức cảnh giác.

Dường như Điền Chính Quốc có sức hút đặc biệt với các cô gái trưởng thành. Chưa kịp để Điền Chính Quốc phản ứng, anh đã cầm lấy thỏi son: "Để tôi đi."

Kim Thái Hanh lên tiếng, Tô Nhiên cũng vui vẻ đưa son cho anh.

So với cô, việc này đương nhiên anh trai của cậu thích hợp hơn nhiều.

Kim Thái Hanh tay trái cầm son, tay phải nâng cằm Điền Chính Quốc xoay mặt cậu lại.

Hai người mặt đối mặt, Kim Thái Hanh bắt đầu thoa son.

Mấy cô gái trong phòng lập tức lấy tay che miệng để không hét lên.

A a a!

Cảnh tượng này... có thật là miễn phí sao?

Mấy chàng trai thì chỉ thấy thú vị.

Nếu không vì ngại thân phận của Kim Thái Hanh và không quen Điền Chính Quốc, họ đã ùa lên giúp bôi son rồi.

Điền Chính Quốc đùa: "Anh, đừng làm em trông xấu quá nhé. Nếu anh bôi em xấu quá, em sẽ hôn đầy mặt anh đấy."

Kim Thái Hanh liếc cậu: "Đừng nói chuyện."

Sẽ làm anh mất tập trung.

Điền Chính Quốc không bỏ lỡ cơ hội chọc anh: "Tay nghề kém mà yêu cầu lại nhiều."

Kim Thái Hanh dừng lại, đưa thỏi son ra trước mặt cậu: "Vậy em tự làm đi?"

Điền Chính Quốc đổi thái độ trong tích tắc: "Anh giỏi nhất!"

Mọi người bị sự thay đổi nhanh chóng của Điền Chính Quốc làm cho cười không ngừng.

Trời ơi, sao em trai của Kim tổng lại thú vị đến thế!

Hơn nữa, tương tác giữa hai anh em họ thật sự rất dễ thương!

Ngại vì thân phận của Kim Thái Hanh, mọi người cố nhịn cười không dám cười lớn, nhưng lại không thể nhịn được, đến mức đau cả bụng.

. . .

Kim Thái Hanh lần đầu tiên cầm son chứ đừng nói đến việc bôi son cho người khác.

Tuy nhiên anh làm rất điềm tĩnh, động tác ổn định, bôi rất đều.

Tô Nhiên đứng bên cạnh hướng dẫn: "Được rồi. Phần môi trên không cần bôi thêm đâu. Điền Chính Quốc, em bậm môi lại nhẹ nhàng là được. Đừng mạnh quá nếu không son sẽ bị lem ra."

Điền Chính Quốc làm theo, chạm nhẹ hai môi vào nhau.

"Không được, nhẹ quá rồi, bậm lại lần nữa đi."

Lúc này, Điền Chính Quốc bỗng thấy đồng cảm với các cô gái.

Cậu chỉ bôi một chút son, cũng không phải tự bôi, chỉ ngồi im để anh trai bôi thôi mà cũng thấy mệt.

Nào là "đừng bậm mạnh quá," nào là "nhẹ quá rồi bậm lại đi."

Cầu kỳ đến thế là cùng.

Họ mỗi ngày phải mất bao nhiêu thời gian để chuẩn bị trước khi ra khỏi nhà chứ?

Cậu bỗng thấy kính nể tất cả các cô gái chỉn chu, xinh đẹp.

Tô Nhiên ngắm nghía môi của Điền Chính Quốc, gật đầu: "Rồi, ổn rồi đó. Chắc là xong rồi."

Cô quay lại hỏi mọi người: "Mọi người thấy thế nào?"

"Được rồi! Đẹp rồi!"

"Đẹp, đẹp!"

"Có thể bắt đầu hôn rồi!"

Không biết ai lỡ miệng buột ra câu này.

Lần này thì không ai nhịn được nữa, cả phòng phá lên cười.

. . .

Điền Chính Quốc mở camera trước của điện thoại ra soi thử.

Cậu bật cười: "Màu son này... thật sự luôn, nếu bật đèn trắng thêm chút nữa rồi chiếu vào mặt em chắc có thể vào vai quỷ trong phim kinh dị luôn đấy."

Kim Thái Hanh nghe thấy chữ "quỷ" lòng anh bỗng nhiên trùng xuống, không hiểu vì sao lại cảm thấy phản cảm với câu nói đùa này.

Anh nhíu mày: "Đừng nói linh tinh."

Điền Chính Quốc ngẩn người.

Hóa ra anh trai mình cũng khá mê tín.

Cậu mỉm cười: "Được, vậy không nói nữa."

Mấy cô gái trong phòng lại một lần nữa bày ra vẻ mặt như vừa được ăn đường.

A a a!

Thật sự là quá "ngọt"!

"Anh hai, em bắt đầu hôn đây nhé!"

Hai anh em Điền Chính Quốc và Kim Thái Hanh vẫn chưa hôn, mọi người cũng không dám thúc giục, chỉ có thể ngồi một bên mà sốt ruột.

Giờ nghe Điền Chính Quốc nói sẽ bắt đầu, ai nấy đều kích động không thôi.

A a a a!

Khoảnh khắc đỉnh cao của tối nay cuối cùng cũng đến rồi sao?

Điền Chính Quốc nhìn Kim Thái Hanh từ trên xuống dưới: "Anh, chỗ nhạy cảm của anh là ở đâu vậy?"

Kim Thái Hanh liếc cậu một cái, ánh mắt như bảo muốn hôn thì hôn đi, đừng hỏi những câu linh tinh.

Điền Chính Quốc bật cười.

Anh trai cậu còn chưa từng yêu đương, có lẽ ngay cả chính anh cũng không biết chỗ nào là vùng nhạy cảm của mình.

Cậu cười nói: "Vậy em chọn đại một chỗ nhé?"

Nếu đổi lại là người khác, chắc hẳn mọi người đã la lên rằng không được, không được! Nhất định phải khai ra chỗ nhạy cảm mới được!

Tùy tiện chọn là không ổn!

Không cho phép!

Nhưng đây là sếp của họ, ai dám làm quá?

"Anh, em thật sự hôn đây. Đừng sợ nhé."

Kim Thái Hanh: "Nhị thiếu gia nhà họ Kim, xin đừng tự thêm kịch bản cho mình."

Tô Nhiên không nhịn được, bật cười "phì" một tiếng.

Cả hai anh em đồng loạt quay sang nhìn cô.

Cảm giác bị hai anh chàng đẹp trai nhìn chằm chằm cùng lúc là gì?

Đừng hỏi, hỏi thì chỉ có tim đập loạn nhịp.

Tô Nhiên liên tục xin lỗi: "Xin lỗi, xin lỗi. Tôi không nên phá hỏng không khí. Hai người tiếp tục đi, tiếp tục đi."

Cô nhích người sang một bên, nhường thêm không gian cho hai anh em, để Điền Chính Quốc có thể hôn "có cảm xúc" hơn.

Điền Chính Quốc cúi đầu, áp môi lên yết hầu của Kim Thái Hanh.

A a a a!

"Thật sự là hôn rồi phải không?"

"Thật hôn đó! Không phải giả đâu! A a a a!"

"Quá táo bạo! Tuyệt nhất đêm nay!"

"Đỉnh cao luôn! Không thể hơn được nữa!"

Mấy cô gái lấy tay che miệng để không hét quá to, có người thậm chí kích động đến mức đập vào đùi mình.

Giữa tiếng la hét phấn khích của mọi người, Điền Chính Quốc rời môi khỏi cổ Kim Thái Hanh.

Cậu cúi đầu nhìn một chút, rồi mỉm cười: "Cũng được, khá hoàn chỉnh đấy."

Thỏi son đặc biệt chọn loại dễ bám màu, dấu môi của Điền Chính Quốc in rõ ràng trên yết hầu của Kim Thái Hanh.

Cả phòng lại vang lên tiếng hét kìm nén.

A a a!

Yết hầu đúng là vị trí quá gợi cảm, em trai của Kim tổng thực sự rất hiểu tâm lý!

Nếu không biết hai người là anh em ruột, họ có lẽ đã "quắn quéo" mà ngất xỉu.

Các đồng nghiệp nam trong phòng ban mua sắm thì hoàn toàn ngơ ngác.

Nhóm con gái này cũng thật là biết la hét... quá sức tưởng tượng!

. . .

Đại mạo hiểm kết thúc.

Kim Thái Hanh cầm gói khăn ướt trên bàn lên, rút một tờ định lau đi vết son trên cổ mình.

Điền Chính Quốc nắm lấy cổ tay anh, ngăn lại: "Anh, đừng lau vội --"

Cậu đưa điện thoại của mình cho Tô Nhiên: "Chị Tô Nhiên, giúp em chụp một tấm với anh em được không?"

Tô Nhiên là người ngồi gần hai anh em nhất, vừa rồi cũng "quắn quéo" đến mức không thể chịu nổi.

Chủ yếu là vì nhan sắc của hai anh em quá thu hút, đẹp đến mức khó cưỡng.

Trai đẹp với trai đẹp đứng cạnh nhau, ai mà không mê?

Nhận lấy điện thoại từ Điền Chính Quốc, Tô Nhiên lập tức gật đầu: "Được chứ."

Điền Chính Quốc lười biếng khoác tay lên vai Kim Thái Hanh, ngón trỏ chỉ vào vết son trên cổ anh rồi cười nhếch mép tạo dáng chữ V trước ống kính.

Tô Nhiên hỏi: "Xong chưa hai anh đẹp trai? Nếu xong rồi tôi chụp nhé."

Kim Thái Hanh đáp: "Chờ một chút."

Anh gạt tay Điền Chính Quốc khỏi vai mình, sau đó đặt tay mình lên vai cậu, đổi tư thế thành anh nửa ôm lấy cậu.

Giờ Kim Thái Hanh mới thấy thoải mái.

Đúng thật, anh vẫn thích kiểu này hơn.

Điền Chính Quốc quay đầu nhìn anh trai, nghiêm túc hỏi: "Kim tổng, không thấy trẻ con sao?"

Có phải khoác tay làm anh thấy mất khí thế không?

Kim Thái Hanh liếc cậu một cái: "Có chụp không đây?"

Điền Chính Quốc: "... Chụp."

Vậy là từ tư thế Điền Chính Quốc khoác vai Kim Thái Hanh, giờ đổi thành Kim Thái Hanh khoác vai Điền Chính Quốc.

Ngón trỏ của Điền Chính Quốc vẫn chỉ vào chỗ anh vừa hôn qua.

Lúc chụp, tay Tô Nhiên run lên vì cười.

Trời ơi.

Hai anh em nhà Kim khi ở cùng nhau thật sự quá hài hước.

"Chị Tô Nhiên, làm phiền chị chụp thêm vài tấm nữa giúp em với anh em. Em muốn lưu lại nhiều một chút."

"Được chứ. Vậy hai người đổi thêm kiểu dáng đi."

Điền Chính Quốc đổi sang tư thế mới, chống khuỷu tay lên vai Kim Thái Hanh, cả hai cùng nhìn về phía ống kính.

"OK, xong rồi."

Điền Chính Quốc nhận lại điện thoại, xem qua.

Tấm nào cũng đẹp, đặc biệt là vết son đỏ trên cổ anh trai cậu được chụp rõ mồn một.

"Cảm ơn chị Tô Nhiên."

Tô Nhiên mỉm cười: "Không có gì đâu, chuyện nhỏ thôi mà."

. . .

Trò thử thách của hai anh em nhà họ Kim thực sự quá ấn tượng.

Sau đó dù mọi người chơi gì đi nữa, vẫn cảm giác thiếu đi chút "điểm nhấn."

Ngày mai là thứ Bảy không phải đi làm nên mọi người chơi đến khá muộn.

Đến lúc gần tan tiệc, ai nấy cũng uống kha khá rồi.

Riêng Điền Chính Quốc thì không say, chỉ là khi mọi người lần lượt nâng ly chúc mừng Tô Nhiên cậu cũng đứng lên mời một ly.

Là nhân vật chính của tiệc đón nhân viên mới, Tô Nhiên khá thoải mái nhưng người mời rượu thì đều phải uống cạn.

Điền Chính Quốc cầm ly cocktail, nồng độ hơi cao.

Về sau cậu lấy cớ hơi say tự nhiên tựa lên vai Kim Thái Hanh, ngửi mùi hương tuyết tùng pha chút bạc hà dịu mát trên người anh, không nói gì.

"Anh với em trai thân thiết như vậy, thật khiến người ta ngưỡng mộ."

Tô Nhiên đã uống hơi nhiều nhưng chưa đến mức say.

Cô nhìn Điền Chính Quốc đang tựa đầu lên vai anh trai, mắt nhắm nghiền, tưởng cậu đã ngủ liền chống cằm cảm thán với Kim Thái Hanh.

Cô chưa từng thấy một chàng trai mười tám, mười chín tuổi đi dự tiệc mà không tự chơi, cả buổi chỉ ngồi cạnh anh trai, đưa đồ ăn, rót đồ uống cho anh.

Dĩ nhiên, Kim Thái Hanh cũng rất chăm sóc em trai mình.

Tô Nhiên chưa từng thấy cặp anh em nào hòa thuận như vậy.

Kim Thái Hanh không nói cho cô biết, thực ra trước đây vài năm, quan hệ giữa anh và Điền Chính Quốc khá căng thẳng. Mối quan hệ anh em trở nên thân thiết như bây giờ cũng chỉ mới xảy ra gần đây.

Như thế là tốt rồi..

Tình cảm giữa anh và Điền Chính Quốc đang từng bước được hàn gắn, giống như quay về những ngày còn bé.

Anh cảm thấy rất hài lòng.

Cũng rất trân trọng.

Anh cúi đầu nhìn Điền Chính Quốc đang nhắm mắt, khẽ đáp: "Ừ."

Đến lúc về, Kim Thái Hanh gọi Điền Chính Quốc dậy.

Điền Chính Quốc không thực sự ngủ, chỉ là uống hơi nhiều, đầu óc hơi choáng váng.

Cậu mở mắt, ngáp một cái: "Đi về rồi hả anh?"

Tô Nhiên cách Kim Thái Hanh, mỉm cười nói với cậu: "Đúng rồi, cũng muộn rồi, gần mười một giờ rồi. Buồn ngủ lắm à?"

Điền Chính Quốc rời đầu khỏi vai anh trai: "Hơi, uống xong rượu là chỉ muốn ngủ thôi."

Tô Nhiên đồng cảm: "Chị cũng vậy."

Cô là kiểu người dù uống loại rượu nào, uống xong không bao lâu cũng muốn ngủ.

Kim Thái Hanh hỏi cô: "Lát nữa cậu định về thế nào?"

Tô Nhiên đi cùng xe với Kim Thái Hanh lúc đến nên anh đương nhiên phải hỏi.

Tô Nhiên chỉ về phía cô gái đang thi đấu vật tay với một đồng nghiệp nam: "Tôi với Bành Bành ở gần nhau, lát nữa chúng tôi sẽ đi chung xe về."

Kim Thái Hanh gật đầu, thấy không cần phải đưa Tô Nhiên về, anh quay sang hỏi Điền Chính Quốc: "Em lát nữa đi xe anh hay đi xe của em?"

Cả hai đều đã uống rượu, tất nhiên không thể tự lái xe về, phải gọi tài xế thuê.

"Đi xe anh đi. Không muốn ngồi xe một mình, muốn về nhà với anh."

Vì có men rượu, giọng Điền Chính Quốc nghe mềm mại hơn bình thường, giống như đang làm nũng.

Ánh mắt Kim Thái Hanh dịu lại.

Anh đưa tay xoa đầu cậu, cảm nhận sự nham nhám của tóc ngắn dưới lòng bàn tay: "Vậy cùng về nhà."

Điền Chính Quốc mỉm cười: "Ừ."

Tô Nhiên: "..."

Hai chữ "ngưỡng mộ," cô nói mệt luôn rồi.

Thật sự.

. . .

Điền Chính Quốc đưa chìa khóa xe của mình cho tài xế thuê, bảo họ lái xe cậu về nhà.

Sau đó, cậu mở cửa ghế sau xe của Kim Thái Hanh.

Kim Thái Hanh đang xoa thái dương, đầu tựa vào lưng ghế nghỉ ngơi.

Thấy Điền Chính Quốc lên xe, anh mở mắt.

Cài dây an toàn xong, Điền Chính Quốc nói: "Anh cứ ngủ đi. Về đến nhà em sẽ gọi."

Kim Thái Hanh đã làm việc cả ngày, thêm việc lâu rồi anh không tham gia buổi tụ tập nào muộn như thế này. Lúc này đúng là hơi mệt, anh nhắm mắt lại lần nữa.

Hơi thở của Kim Thái Hanh dần trở nên đều đặn.

Điền Chính Quốc nhẹ nhàng dịch đầu của anh trai mình, đặt lên vai mình.

Ngoài cửa sổ, ánh đèn đường lướt qua như những vệt sao băng rực rỡ.

Cậu nhấn nút kéo tấm ngăn giữa khoang lái và ghế sau lên.

"Anh hai?"

Cậu khẽ gọi một tiếng.

Kim Thái Hanh không phản ứng.

Ánh mắt Điền Chính Quốc rơi trên đôi môi của anh.

Cậu khẽ cười.

Cười bản thân mình nhát gan, gan nhỏ chỉ như một hạt mè.

Không dám.

Hèn.

Dù biết chắc rằng anh trai mình đã ngủ say, cậu vẫn không dám.

Không dám để anh trai phát hiện ra tâm tư của mình.

Ít nhất là bây giờ thì không thể.

Điền Chính Quốc nhẹ nhàng nâng đầu của Kim Thái Hanh lên một chút, lấy chiếc gối tựa lưng từ ngăn để đồ.

Sau đó, cậu lại để đầu của Kim Thái Hanh tựa vào vai mình.

Rồi kéo tấm chăn mỏng trên ghế sau, đắp lên người anh trai.

. . .

Một tháng sau.

Kết quả vòng phỏng vấn của cuộc tuyển dụng toàn cầu vị trí chuyên gia điều chế hương liệu đặc biệt tại VERSA đã có.

Tên của Điền Chính Quốc xuất hiện trong danh sách tham gia vòng phỏng vấn cuối.

Cậu nhận được lời mời đến trụ sở chính của VERSA tại Paris để tham gia vòng phỏng vấn cuối cùng.

Lần trước vì phải đến Thành phố Thường Minh tham gia vòng loại và chỉ báo trước cho ba mẹ một ngày, khiến mẹ buồn lòng, lần này Điền Chính Quốc đã rút kinh nghiệm.

Ngay trong ngày nhận được email thông báo từ VERSA, cậu đã nói ngay với ba mẹ và anh trai Kim Thái Hanh về việc mình sẽ đi Paris.

Bạc Hà gần đây mê đào bới ghế sofa.

Không rõ có phải mèo nào cũng thế hay không, nhưng tấm bảng cào móng mua cho chẳng bao giờ được đụng tới, mà nó lại mê bới ghế sofa một cách điên cuồng.

Ít nhất trong những video thú cưng mà Điền Chính Quốc từng xem, những chú mèo cũng đều yêu thích sofa hoặc gối ôm, còn yêu thích bảng cào móng như lý thuyết thì chẳng thấy đâu.

Bạc Hà đang bới ghế sofa ngay cạnh mẹ cậu, Ứng Lam.

Nghe tiếng động, Ứng Lam xách chú mèo nhỏ lên và đặt xuống đất.

Nhóc con bỏ chạy xa khỏi "hiện trường vụ án."

Phát hiện không bị mắng, cái mông nhỏ lại lắc lư chạy về, tiếp tục rình mò sofa.

Chú mèo nhỏ bây giờ béo tròn hơn nhiều so với khi mới được đón về.

Điều kỳ lạ là, dù mũm mĩm như một cục bông, nó vẫn rất nhanh nhẹn.

Ứng Lam không để ý đến ý đồ nghịch ngợm của Bạc Hà: "Con lần này phải đi phỏng vấn tại trụ sở chính? Còn là Paris, xa thế? Con đi một mình à? Hay có bạn đi cùng?"

Kim Duy Thiện đang cầm cây đồ chơi mèo trêu đùa Bạc Hà.

Quả nhiên, mèo nhỏ vừa thấy cây đồ chơi di chuyển nhanh liền bỏ sofa yêu quý sang một bên, đôi mắt hổ phách dán chặt vào mục tiêu, chăm chú theo dõi.

"Paris cũng không quá xa. Có chuyến bay thẳng mà. Chỉ cần ngủ một giấc trên máy bay là đến nơi thôi."

Vừa nói, cây đồ chơi trong tay Kim Duy Thiện chậm dần lại.

Bạc Hà nhanh như chớp lao tới, móng vuốt sắc bén chụp lấy chú chim trên đồ chơi, còn há miệng cắn mạnh. Trông không còn chút dáng vẻ ngoan ngoãn dễ thương thường ngày mà hung dữ vô cùng.

Điền Chính Quốc thấy rõ móng vuốt sắc của chú mèo nhỏ bèn bế lên, kiểm tra móng: "Con có cần cắt móng không?"

"Hình như cũng nên cắt rồi. Lúc nào ba dẫn đi tiệm thú cưng cắt móng với tắm luôn một thể."

"Không cần đâu. Con nhớ hôm đó khi mua ổ mèo họ tặng kèm một chiếc kềm cắt móng cho mèo. Con tự cắt móng cho nó là được rồi. Ra tiệm thú cưng lại tốn một khoản nữa."

Bạc hà sau này nhất định phải đi theo cậu.

Bây giờ vẫn là không nên quá nuông chiều mới tốt.

Kim Duy Thiện nhìn đứa con út đang chăm chú kiểm tra móng mèo, hỏi dò: "Nhung Nhung, gần đây con túng thiếu lắm à?"

Có phải con bị lừa đảo, mất hết tiền, không dám nói với gia đình?

Hay là tiêu tiền quá tay, dẫn đến phải lấy thẻ này nuôi thẻ kia, nợ nần chồng chất?

"Meo ~~ Meo ~~~"

Chú mèo nhỏ vẫn nhớ đến cây đồ chơi rơi dưới sofa, cố tránh khỏi ngực Điền Chính Quốc muốn tự mình chơi.

Điền Chính Quốc thả nó xuống đi chơi.

Điền Chính Quốc lắc đầu, "Không đâu ba, tiền trong thẻ con vẫn còn nhiều."

Kim Duy Thiện cẩn thận quan sát vẻ mặt con trai nhỏ.

Vẻ mặt bình tĩnh, ánh mắt cũng không có bất kỳ dao động.

Thần thái bình tĩnh, có vẻ đúng là không nói dối.

Vậy tại sao ngay cả tiền cắt móng cho mèo cũng muốn tiết kiệm vậy chứ a a a!

Người cha già không hiểu nổi.

Đầu ngốc. jpg.

Về phần Kim Thái Hanh, anh đã quen với tính cách này của em trai.

Trước đây anh cũng nhận ra rằng, bất cứ khoản nào có thể tiết kiệm, em anh đều không để người khác kiếm được một xu.

Có thể nói, Điền Chính Quốc đã phát huy phẩm chất cần kiệm đến mức tối đa.

Nhận ra câu chuyện đã bị lệch hướng, Ứng Lam phải quay lại câu hỏi ban đầu: "Nhung Nhung, vấn đề mẹ vừa hỏi con vẫn chưa trả lời đâu, lần này con đi một mình à? Có bạn đi cùng không?"

Paris dù không quá xa nhưng cũng cách nửa vòng trái đất. Ứng Lam không yên tâm khi con trai một mình đi xa như vậy.

"Con đi một mình thôi mẹ. Mẹ yên tâm, như ba nói đấy, Paris không xa chỉ cần ngủ một giấc là đến nơi."

"Vậy nếu sau này con trở thành chuyên gia pha chế nước hoa của VERSA con sẽ ở lại Paris làm việc sao? Việc học của con vẫn chưa hoàn thành mà, đúng không?"

So với việc lo lắng rằng Điền Chính Quốc phải một mình bay đến Paris, Ứng Lam lại quan tâm nhiều hơn đến khả năng con trai sẽ ở lại Paris lâu dài để làm việc. Nếu vậy, những lần gặp nhau trong tương lai sẽ không còn thuận tiện như bây giờ.

Nghe vậy, cả Kim Duy Thiện và Kim Thái Hanh đều quay sang nhìn Điền Chính Quốc.

Đây là câu hỏi mà cả hai người chưa từng nghĩ đến.

Trước đó, họ chỉ cảm thấy việc Điền Chính Quốc có cơ hội theo đuổi ước mơ là điều rất tốt.

Nhưng nếu điều đó đồng nghĩa với việc Điền Chính Quốc sẽ bay xa khỏi họ để thực hiện ước mơ, thì với hai người đàn ông trong gia đình viễn cảnh đó không hề dễ chịu.

Điền Chính Quốc lắc đầu, mỉm cười: "Không cần đâu ạ. Chuyên gia pha chế nước hoa đặc biệt của VERSA chỉ là mối quan hệ hợp tác, về mặt pháp lý không phải nhân viên chính thức của công ty. Vì vậy, con có thể làm việc tại đất nước của mình hoặc bất kỳ quốc gia nào trên thế giới mà con muốn.

Nếu VERSA có dự án cần con đến tham gia, con sẽ cố gắng phối hợp, còn bình thường thì không cần đến đó."

Ứng Lam nghe nói không cần ở lại Paris lâu dài, chẳng qua là thỉnh thoảng mới cần bay qua một chuyến mới yên lòng: "Vậy thì tốt..."

Kim Thái Hanh hỏi: "Đã mua vé máy bay chưa?"

"Chưa ạ. Hôm nay vừa nhận được email từ VERSA con đã lập tức báo với mọi người rồi."

Ứng Lam đưa cho Điền Chính Quốc một miếng thanh long, gật đầu hài lòng: "Như vậy mới đúng. Chúng ta là một gia đình, con đi đâu, đặc biệt là đi xa nên báo trước cho mẹ và ba biết, nếu không chúng ta sẽ lo lắng và không yên tâm, con hiểu không?"

"Con biết rồi."

Điền Chính Quốc nhận miếng thanh long từ tay mẹ: "Cảm ơn mẹ."

Ứng Lam cũng đưa một miếng cho Kim Thái Hanh.

Kim Thái Hanh đã ăn hai miếng trước đó, cộng thêm vừa ăn tối xong, anh hơi no nên để miếng thanh long qua một bên. Anh quay sang hỏi Điền Chính Quốc: "Em chuẩn bị khi nào đi?"

"Phía họ yêu cầu trước thứ Hai phải có mặt để phỏng vấn, nên chắc em sẽ bay vào sáng sớm thứ Bảy. Như vậy, đến nơi sẽ có thời gian nghỉ ngơi và điều chỉnh giờ giấc để hôm sau phỏng vấn không bị mệt mỏi."

Cây que trêu mèo bị Bạc Hà đẩy vào dưới ghế sofa, nhóc con không thể với tới.

Bạc Hà chạy đến bên cạnh Kim Duy Thiện, kêu meo meo cầu cứu.

Nhóc con thành tinh

Biết ai là người giúp mình hiệu quả nhất.

Kim Duy Thiện cúi xuống, lấy que trêu mèo ra giúp cậu nhóc.

Bạc Hà ngay lập tức quay lại vờn cây que, cắn xé dữ dội.

Kim Duy Thiện ngồi dậy, nhìn Điền Chính Quốc: "Xem ra con đã lên kế hoạch cả rồi, sắp xếp ổn thỏa cả."

Điền Chính Quốc rút kinh nghiệm từ kiếp trước.

Hồi đó, cậu không nghỉ ngơi để điều chỉnh giờ giấc mà đi phỏng vấn ngay.

Dù đã cố gắng gượng để vượt qua vòng phỏng vấn

Nhưng sau đó về khách sạn, cậu bị ốm một tuần mới về nhà được.

Sinh nhật của cậu trùng vào dịp Trung Thu.

Sau đó, cả Trung Thu lẫn sinh nhật cậu đều bỏ lỡ.

Khi đó mối quan hệ giữa cậu với ba mẹ và anh trai đã căng thẳng lắm rồi.

Cậu nghĩ rằng không sao cả, thậm chí còn cảm thấy nhẹ nhõm khi có lý do ở nước ngoài để không phải về nhà.

Những lần sinh nhật trước, cậu luôn phải đối mặt với họ hàng từ hai bên gia đình ba mẹ, điều đó khiến cậu mệt mỏi.

Nhưng cậu không ngờ rằng, sau này sẽ không còn cơ hội ăn sinh nhật cùng ba mẹ nữa.

Lần này, Điền Chính Quốc không muốn mình bị ốm nữa.

Thời gian cậu ở cạnh ba mẹ, từng ngày đều đang đếm ngược.

Làm sao cậu có thể lãng phí được nữa?

Trong đĩa trái cây đã hết thanh long, chỉ còn cam.

Điền Chính Quốc không thích cam vì sợ chua. Cậu cầm miếng thanh long trên bàn của Kim Thái Hanh và ăn nốt: "Dù sao đây cũng là vòng cuối cùng, phải chuẩn bị chu đáo nhất có thể."

Ăn đến mức mũi dính đầy hạt đen và nước đỏ của thanh long, cậu bị ba mình, Kim Duy Thiện, cười trêu chọc.

Ứng Lan cũng cười: "Con đúng là, ăn mà giống mèo con thế này."

"Không đâu, Bạc Hà của chúng ta là một cậu bé rất sạch sẽ, hoàn toàn không giống anh nó. Đúng không nào nhóc Bạc Hà?"

Điền Chính Quốc: "..."

Kim chủ tịch, thứ bậc của con vừa bị kéo xuống rồi đấy ạ.

Kim Thái Hanh đưa khăn tay của mình cho Điền Chính Quốc: "Lau đi."

Điền Chính Quốc soi điện thoại, nhìn thấy cũng bật cười.

Mũi và mặt cậu dính đầy hạt và nước thanh long, còn bẩn hơn cả Bạc Hà nữa.

Kim Thái Hanh nói: "Ngày nào đi nhớ báo trước cho anh, anh sẽ lái xe chở em ra sân bay."

Điền Chính Quốc cầu còn không được: "Vâng, cảm ơn anh."

. . .

Thứ Bảy.

Kim Thái Hanh đưa Điền Chính Quốc ra sân bay.

Hai anh em tạm biệt nhau ở cổng lên máy bay. Điền Chính Quốc tự mình đẩy vali đi làm thủ tục.

Từ Phù Thành bay thẳng đến Paris, chuyến bay kéo dài khoảng hơn 10 tiếng.

Điền Chính Quốc dậy từ rất sớm

Cậu đeo bịt mắt và tai nghe chống ồn, dự định tranh thủ ngủ bù.

Đột nhiên một mùi hương quen thuộc pha trộn giữa sự thanh mát của tuyết tùng và bạc hà cùng hương thơm dịu nhẹ từ nước xả vải, thoảng qua đầu mũi cậu.

Tim Điền Chính Quốc bỗng đập nhanh hơn.

Cậu run rẩy ngón tay, vội vàng kéo bịt mắt xuống.

Tác giả có đôi lời muốn nói:

Ngày mai kết quả phỏng vấn của Nhung Nhung sẽ có rồi...

Lần này, Nhung Nhung không còn cô đơn lẻ loi nữa đâu nha.

Sinh nhật năm nay cũng sẽ có gia đình ở bên cạnh cậu ấy.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co