[HUNHAN/SHORTFIC] NỤ HÔN ĐẠT CHUẨN
• Chap 5 •
CHAP 5
Từ sau hôm LuHan về nhà SeHun xong, SeHun trở nên khác hẳn luôn. Anh trở nên trầm tính hơn, không nói chuyện với LuHan nhiều nữa trừ khi nào phải bàn về chuyện mai mối. Nhưng ngữ điệu cũng khác hẳn, chẳng còn được thân mật hay trêu đùa như hai thằng bạn với nhau nữa mà dường nhưu có khoảng cách hơn rất nhiều. SeHun bây giờ suy nghĩ thấu đáo rồi, cậu cũng đã biết tình cảm cậu dành cho LuHan là gì rồi. Là thích. À mà không phải. Là yêu. Cái cảm giác thích thú khi ở bên người ta, thích thú ngắm người ta làm đủ mọi việc, đỏ mặt , tim đập nhanh khi người ta nhìn thẳng vào mắt mình, cuống quýt khi biết người ấy đang gặp khó khăn . Cái cảm giác vui sướng khi khiến người ta phải bận tâm đến mình, biết người ta luôn nghĩ đến mình, cả cơ thể cứ run bần bật khi nhận tin nhắn của người ấy, chấp nhận làm gấu trúc để có thể ngắm được khuôn mặt người đó lúc ngủ...
Tất cả những thứ đó đấy, không phải đều là là yêu sao?
SeHun biết hết tất cả những thứ đó, và anh biết LuHan nào có để ý đến cậu dù chỉ một chút. Kris Wu, Kris Wu lúc nào cũng là Kris Wu. SeHun dường như phát điên phát cuồng vì cái tên đấy. Thi thoảng anh tự nghĩ tại sao không phải là LuHan gọi SeHun, SeHun và SeHun. Anh khẽ vò đầu. Bạn bè, liệu LuHan có tình cảm với anh đến mức đó được không. Hay chỉ vì muốn lấy lòng anh để cho vụ mai mối này thật êm xuôi thôi... Nghĩ đến đây, SeHun vừa lật giở tờ tạp chí, vừa nhếch mép. Anh khẽ liếc chiếc đồng hồ trên tường.
Tích tắc... tích tắc..
Âm thanh xung quanh im lặng đến tận cùng. Phải rồi, chỉ có anh ở đây mà...
- Mười hai giờ..- SeHun rời mắt khỏi quyển tạp chí- Sắp có chuyện hay để kể.. haha. Nốt lần này thôi, và chấm dứt ...
SeHun cười khe khẽ, nắm lấy cái điện thoại, bấm bấm một hồi
Ting..
Tin nhắn được gửi đi...
" Triển đi mày, giống như kế hoạch đã định sẵn :v"
Căng tin trường Star Museum , 12 giờ 1 phút...
-Ăn đi nè Jong In naa...- Kyung Soo hí hửng gắp thịt bò kèm chút dưa vào đĩa của Jong In..
-Nae, hyung tốt quá đi...- Jong In đỏ mặt thơm nhẹ lên má Kyung Soo...
Bỗng, điện thoại trong túi quần câu rung lên...
-Xin lỗi hyung nha, có tin nhắn..- nói đoạn, Jong In lôi điện thoại trong túi quần ra, Kyung Soo thấy vậy cũng ghé mắt vào xí xớn tí...
From: Oh SeHun
" Triển đi mày, giống như kế hoạch đã định sẵn :v"
-Cái gì vậy?- Kyung Soo chỉ vào tin nhắn, mắt mở to tròn nhìn Jong In.
-Hyung nè..- Jong In ngước mắt lên, nhìn thẳng vào Kyung Soo, tông giọng vô cùng nhẹ nhàng..- Tí nữa em sẽ diễn một vở kịch mà em sẽ làm người bị hại, em không cho hyung ra can ngăn đâu nhé! Hãy nhớ đây là kịch đấy..
-Nhưng nhỡ em bị làm sao...- Kyung Soo nhíu mày.
-Chắc chắn sẽ không sao hyung à...- Jong In vỗ vai Kyung Soo kèm nụ hôn gió..
Kyung Soo khẽ gật đầu "Anh sẽ xem tài năng diễn xuất của em ở mức độ nào!!!'. Kyung Soo làm mặt tinh nghịch, lúc này Jong In mới yên tâm đi khỏi. Cậu bước thật lãnh đạm tới chỗ Chanyeol, thì thầm cái gì đó vào tai ông bạn đang ngồi chém gió với hội bạn cũng câu lạc bộ bóng đá. Chanyeol nghe xong những lời thì thầm của cậu bạn mình thì đứng lên, phẩy tay liếc mắt với ba bốn đứa bạn trong hội, cũng rất cao to. Để xem nào, đều là những hot boy trong trường và nổi vì tính đầu gấu, Zi Tao, Taemin, Yi Xing và Jong Hyun.
"Năm người đó đang định làm cái gì vậy chứ?"
Kyung Soo nhíu mày theo dõi nhất cử nhất động của năm người kia nói chung và Jong In yêu quý nói riêng... Cả căng tin vẫn chẳng hay biết gì về những mĩ nam đầu gấu đang đứng kia cả. Nhưng họ sẽ phải biết thôi khi mà
Chát..
-Mày làm cái khỉ gì vậy hả? Đi không nhìn đường à ? Vây hết thức ăn lên quần áo tao rồi đấy? - Zi Tao tát vào mặt Jong In và xô cậu xuống dưới sàn nhà, lồng lộn gầm lên..
-Hơ.. hơ.. - Jong In cố gắn đứng lên, mấp mấy- Tớ xin lỗi.- ánh mắt cậu ánh lên sự cầu xin nhưng chỉ có những người trong cuộc mới hiểu được rằng, nó là báo hiệu cho câu nói :"tiếp tục đi"
Zi Tao bẻ ngón tay thật điệu nghệ, nghiêng đầu sang hai bên, như muốn ra hiệu cho mấy đứa sau cậu xông lên nhập cuộc.
-Chanyeol, xách cổ nó lên cho tao!!!- Zi Tao gào.
-Không vấn đề gì...- Chanyeol khẽ nhếch mép rồi kéo cả người Jong In lên trước mặt Zi Tao, vẻ mặt hơi thoáng bối rối lo lắng, thì thầm kín đáo vàp tai Jong In " Không sao chứ"
"Không sao"
-Chúng mày định xử thằng này thế nào đây ???- Zi Tao khinh bỉ nhìn Jong In trước mặt, rồi ra hiệu cho Taemin và Jonghyun lên tiếng.
-Đánh hội đồng!!- Taemin nhếch mép.
-Đánh hội đồng!!- Jonghyun cũng hùa theo-Thằng nhóc này chỉ đáng để chúng ta làm vậy thôi...- Jonghyun bật cười thành tiếng đưa ánh mắt khinh rẻ về phía Jong In..
-Ok..- Zi Tao hất hàm- Nhóc à, chết rồi...
Lúc này Taemin và JongHyun đã đứng ngay bên cạnh Zi Tao , chực chờ cậu ra lệnh mà xông vào cấu xé cậu bạn kia thôi. Cả căng tin lúc này dường như chỉ chú ý đến đám đông kia. Họ chẳng có vẻ gì là hoảng sở cả, đánh nhau ở đâu xảy ra như cơm bữa. Tuy nhiên, có một người có vẻ hơi hoảng loạn trước cục diện này đây...
LuHan.
LuHan dương đôi mắt to tròn ngắm nhìn mấy người đó nãy giờ. Nhíu mày, cảm thấy phẫn nộ thay cho Jong In. Jong In trong mắt cậu là một cậu nhóc mặt búng ra sữa, thân hình tuy cao nhưng nhỏ bé, có phần hơi gầy guộc. Tại sao mấy cậu trai kia có thể ỷ lớn hiếp đáp người bé được. Cậu nắm chặt cái thìa trên tay, bặm môi, cố gắng cúi mặt xuống đĩa cơm. Tại sao cậu phải làm vậy ư? Vì cậu hiện nay chỉ muốn đến mà táng cho cái bọn đầu gấu kia một trận thay cho Jong In thôi. Nhưng cậu á, làm gì đủ sức với lại cậu cũng học đủ lâu trong cái trường này để có thể biết được rằng
"Đứng có ngu mà đi làm anh hùng, đừng có xen vào chuyện của người ta"
LuHan khẽ đưa mắt nhìn, Jong In đang bị Zi Tao làm cho hai phát vào bụng. Mạnh. Cậu định cúi xuống, ăn tiếp phần cơm của mình, quyết không ngửng lên lần nữa...
Nhưng không kịp nữa rồi... LuHan đã rời khỏi bàn ăn.
Jong In liếc mắt về phía LuHan như báo hiệu cho Zi Tao. Zi Tao mỉm cười, haha, màn kịch này có vẻ sắp thành công mà. Cậu nghĩ đến đấy, rồi tiếp tục màn trình diễn của mình, đưa tay ra, định đấm vào mặt Jong In...
"DỪNG LẠI ĐI , CẬU CÓ QUYỀN GÌ MÀ LÀM VIỆC ĐÓ CƠ CHỨ!!!!!!'
LuHan lúc này đã đứng ngay gần đám Zi Tao mà gào lên. Zi Tao sững lại, dù biết điều này nằm trong kịch bản có thể xaỷ ra nhưng cậu không ngờ giọng hét của LuHan nó lại vang vọng như vậy, khiến cậu như bị ù tai hai ba giây sau đấy.
"TÔI NÓI CẬU KHÔNG NGHE SAO?? THẢ CẬU TA RA"
Thấy Zi Tao cứ đơ người ra, LuHan lại tức tối hét lên. Zi Tao lúc này như sực tỉnh, liền ném Jong In ra cho Taemin và Jonghyun, bước thật chậm dãi đến chỗ LuHan đang đứng, cúi sát xuống mặt cậu ta, mỉm cười dịu dàng :
"Tôi thả rồi đấy, giờ sao nữa?"
LuHan đơ mặt, môi băm lại, rụt cổ xuống, bước lùi lại vài bước.
-Haha, lại thêm một anh hùng rơm..- Zi Tao bẻ ngón tay- Muốn chung số phận với cậu ta sao???
Nói rồi cậu đưa tay lên, định đấm vào mặt LuHan, nhưng bàn tay đó đã bị ai đó chặn lại. Kris Wu. LuHan sững người. Kris Nắm lấy tay Zi Tao rồi hất mạnh xuống, đấy lùi Luhan về phía sau rồi đứng trước cậu.
- LuHan nói đúng đấy, Zi Tao dừng lại đi!!- Kris Wu nhăn mặt.
-Được thôi... Đi!!- Nói rồi cậu hất hàm về phía mấy đứa đằng sau, bước ra khỏi căng tin...
Kris thấy lũ kia đã đi khỏi liền quay lại định giúp Jong In cơ mà đã thấy cậu bạn chạy lẹ về phía Kyung Soo ríu rít đi khỏi căng tin rồi. Anh quay lại chỗ Lu, mỉm cười:
-Không sao chứ?
-Dạ không ạ...- LuHan cúi đầu lí nhí.
-Anh không ngờ là em có cá tính mạnh đến thế đâu nhá!!- Kris Wu cười tươi.
-Dạ, em ch..- Nhưng LuHan chưa kịp nói hết câu thì anh đã ngắt lời.
-Một cuộc hẹn và cuối tuần nhé, thực là anh rất muốn gặp em sau lần ăn trưa kia đó. Ha ha, anh nghĩ anh thích em rồi..
Nói rồi Kris Wu chạy thằng luôn, chẳng dám nhìn lại. Để lại LuHan đang mơ màng, tự hỏi đây là mơ hay thực. Cậu đỏ mặt, ôm tim mình như muốn điều hoà lại nó, nhưng mà KHÔNG CÓ ĐƯỢCCCCC.
-SeHunnn ahhh, thànhhhhhh công rồiiii - LuHan gào lên rồi chạy biến ra khỏi căng tin, một mạch đến phòng mai mối của anh.
Phòng của anh khép hờ, đáng nhẽ theo phép lịch sự, cậu phải gõ cửa mới được vào. Nhưng do vui quá nên cậu chạy vào và ôm chầm lấy SeHun luôn.
-SeHun à, tôi cảm ơnn anh nhiều lắm, thành công rồi!!1
-Làm sao , công thụ gì ở đây?- SeHun ngộp thở, hua tay múa chân nhằm thoát ra khỏi con nười kia.
- Kris Wu nói thích tôii rồi- LuHan lại hét lên và lắc lắc người SeHun.
Cậu SeHun kia chỉ khẽ mỉm cười đáp lại sự hạnh phúc kia của LuHan. Cuộc hẹn tiếp theo sẽ là dấu chấm hết cho cái tình cảm này...
~~~~~END CHAP 5~~~~~
______________
Chap ms đã có a~~~
tuy là lâu mới ra chap nhưng mong mọi ng đừng quên fic nha~~
Cmt và Vote cho mình nhé :">
______________
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co