Truyen3h.Co

Hỷ Phục - Hoonsuk

Chương 2

bbcw182

Sau hôm đấy, Chí Huân đối với Huyền Tích chính là chống đối, dù cậu có nói điều gì, đều bị cậu nhóc phản bác lại. Hơn hết đó là kịch liệt tránh mặt cậu, mối quan hệ của cả hai tưởng chừng vô cùng không thể cứu vãn, cho đến khi.

Hôm đấy, như thường lệ, cả hai tan học, mỗi người rẽ một hướng để về nhà, thế quái nào, Chí Huân lại muốn đi theo hướng của cậu.

Chí Huân cứ đi kè kè phía sau, Huyền Tích từ đằng trước muốn làm lơ, cậu bước chậm, người đằng sau liền bước chậm hơn một bước. Huyền Tích bước nhanh, thì đối phương lại bước nhanh hơn.

Huyền Tích khó chịu liền dừng lại, quay ra phía sau đối mặt với người kia.

Chí Huân vì bị hành động đột ngột của cậu mà không kịp dừng, hai người va vào nhau, đầu của Huyền Tích đập vào cằm của Chí Huân.

"Đệ không có mắt à" - Chí Huân cau có trách mắng.

"Ta hỏi ngươi câu đó mới đúng, con mẹ nó ngươi đi theo ta làm gì"

Chí Huân nghe lời thốt ra từ miệng đối phương, liền trợn mắt lên như vẻ không tin được.

"Cái miệng xinh thế mà thốt là những lời thô tục vậy."

Huyền Tích thấy mình đã lỡ lời, miệng cậu mím lại không muốn giải thích.

Lúc này là tầm giờ chiều, là khoảng thời gian mà ánh nắng hoàng hôn rực rỡ nhất, chiếu thẳng xuống bờ sống khiến mọi thứ sáng bừng lên, cành cây liễu đung đưa yếu ớt từ đằng xa càng làm tôn lên vẻ đẹp của Kinh Thành đầy màu sắc này.

Không biết có phải là vì ánh nắng chiếu vào hay sao đó, gương mặt trắng nõn của Huyền Tích càng khiến người ta không thể rời mắt được, đôi long mày cau lại, đôi gò má ửng hồng, làm cho Chí Huân ngẩn ra vài giây.

"Không có việc gì, thì ta đi trước" - Huyền Tích thấy đối phương cứ nhìn chằm chằm mình, cậu lại không muốn nán lại lâu như vậy.

Chí Huân bị thanh âm nhẹ nhàng của người kia kéo về thực tại, cậu nhóc nhanh chóng kéo tay Huyền Tích.

"Ta đưa đệ về"

"Còn nữa, phải gọi ta là Huynh"

"Tại sao phải đưa ta về?" - Dù Huyền Tích không hiểu ý đối phương là gì, nhưng cậu không thể cắt cái đuôi này được.

Mặc kệ người kia, cậu nhanh chóng đi về trước khi trời tối.

Đi được một lúc, thì Huyền Tích thấy từ đằng xa đã có 3, 4 tên con trai dứng đó. Tay cậu nắm chặt lại, cúi gầm mặt như muốn tránh né ánh mắt của tụi nó.

Chí Huân đi từ đằng sau quan sát đã thấy mọi thứ, thế nhưng cậu nhóc cũng không tỏ vẻ gì, cứ im lặng đi theo.

Khi sắp bước qua, có một bàn tay đưa ra kéo Huyền Tích lại.

"Này, tiền đâu?" - Một trong 4 tên con trai lên tiếng.

"Hôm nay không mang" - Huyền Tích giọng run rẩy đáp.

"Thiếu gia như mày mà không mang tiền trong người, kể chuyện cười à?"

Nói rồi tụi nó đưa tay bóp chặt cằm của Huyền Tích khiến cho cậu phải ngẩng mặt lên, đôi mắt của Huyền Tích lúc này cũng đã ươn ướt.

"Còn khóc, ta đây đâu làm gì ngươi, gương mặt xinh đẹp như thế này mà khóc thì khác nào ta đây ăn hiếp mỹ nhân"

Dứt lời, đám con trai liền cười phá lên.

Gọi một đứa con trai là mỹ nhân, khác nào ví họ là một tiểu cô nương, Huyền Tích vô cùng tức giận, cậu nhớ đến những trận đòn trước đó khi cậu phản kháng, nên liền im bặt mà chịu đựng.

"Á" - Tiếng hét chói tai phát ra từ tên con trai đang vuốt ve gương mặt Huyền Tích.

"Miệng chó không mọc được ngà voi à" - Chí Huân một tay bẻ tay tên kia, tay còn lại đưa lên bên hông, giống như muốn rút kiếm ra.

"Mày chửi ai?"

"Là chó thật này, không hiểu tiếng người à?" - Chí Huân trào phúng đáp lại.

Sau đó với khả năng tự vệ được rèn luyện từ bé, cậu nhanh chóng khiến cho bọn kia nằm rạp trên đường, kêu trời gọi đất.

Mặc kệ đám kia chửi rủa, cậu liền kéo tay Huyền Tích đi.

Cả quãng đường đi cả hai không ai lên tiếng trước. Tay Chí Huân vẫn nắm chặt cổ tay cậu.

Huyền Tích có vùng vẫy thế nào, người kia vẫn không buông.

Đến trước nhà Huyền Tích, Chí Huân lúc này mới từ từ buông tay.

Huyền Tích xoa xoa cổ tay đã sưng đỏ lên của mình.

"Không...không sao chứ" - Chí Huân nhìn cổ tay người kia đã hằn lên vệt đỏ, lúc này mới vội lên tiếng.

"Không sao, cái đó cảm ơn ngươi"

"Huynh"

"Được rồi, cảm ơn huynh" - Xì, trẻ con.

"Đệ đang chửi ta" - Chí Huân nhìn thẳng vào người kia mà lên tiếng.

"Không có" - Tên này điên à.

"Đệ vẫn đang chửi ta"

"..."

"Không có chuyện gì nữa ta vào trước đây."

Huyền Tích bối rối xoay lưng muốn đi vào.

"Này" - Chí Huân lên tiếng.

"Vì sao lại chịu đựng bọn nó"

Huyền Tích nghe vậy, liền biết bọn nó mà Chí Huân nhắc đến là ai.

"Ta sợ bị đánh, một mình ta không đấu lại được" - Huyền Tích không mặn không nhạt lên tiếng.

"Sẽ không" - Chí Huân nhẹ giọng lên tiếng.

"Hửm? Huynh nói gì cơ"

"Ta sẽ không để tụi nó bắt nạt đệ nữa" - Chí Huân đáp lại với giọng chắc nịch.

"Chẳng phải huynh ghét ta sao?" - Huyền Tích thấy con người này rất kì lạ.

"Không có, ta không có ghét đệ, chỉ là lần đầu có người cãi lời ta, nên ta không thoải mái lắm" - Nói xong gương mặt Chí Huân đỏ bừng.

"Tùy huynh, ta vào trong trước, mau đi về đi kẻo gió lạnh"

"Vậy ta về trước." - Nói rồi Chí Huân cũng quay người rời đi.

-

Sau ngày hôm đó, Chí Huân thực hiện đúng lời hứa của mình, mỗi ngày đều đến đưa đón Huyền Tích đi học, cũng nhờ vậy mà mối quan hệ của cả hai cũng cải thiện lên không ít, cả hai như thế lớn lên cùng nhau.

Chí Huân ngày ngày đều đến nhà Huyền Tích chơi, căn biệt phủ rộng rãi nhưng lại vô cùng lạnh lẽo đó giờ đây đã có thêm nhiều tiếng cười. Ông bà của Huyền Tích thấy mối quan hệ cả hai tốt như vậy cũng vui lên không ít.

Đối với bọn trẻ con điều này vô cùng bình thường, nhưng trong mắt người lớn thì đây là điều tốt, bởi lẽ, với gia thế của Chí Huân, sau này Huyền Tích lớn lên sẽ thuận lợi hơn rất nhiều.

Mà gia đình của Chí Huân với việc này cũng không mấy khó chịu, đám quan trong cung mỗi khi muốn bàn chuyện làm ăn, đều lấy cớ đến nhà hát của Huyền Tích mà bàn, từ đó hai bên gia đình ngấm ngầm hợp tác vô cùng khắng khít. Chỉ có bọn trẻ con vô tư không biết chuyện gì.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co