⌒-‧₊ - hyeonmar ; его грудь сочится молоком.
os.
r18.
– damn it không thích thì out chứ đừng toxic làm ơn !!.
;
tiếng nhạc bass đập liên hồi trong phòng tập của Cortis như muốn nổ tung lồng ngực.
mọi người đều đang tập trung cao độ cho bài nhảy mới.
nhưng hôm nay,
"cỗ máy nhảy" của chúng lại trông có vẻ không ổn cho lắm ... ?.
mỗi khi động tác yêu cầu đánh hông hay vươn tay mạnh.
lớp vải áo thun thấm đẫm mồ hôi lại dính chặt lấy khuôn ngực martin.
chỉ một cái cọ xát nhẹ cũng khiến em rùng mình.
đôi lông mày nhíu chặt lại, hàm răng nghiến chặt để ngăn một tiếng rên đau đớn thoát ra.
* fuck ... sao nó lại cứ đau đến mức này cơ chứ ?. *
martin thầm rủa trong đầu.
cảm giác căng tức ở lồng ngực không hề giảm đi mà ngày càng tăng lên.
như thể có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào da thịt em vậy.
— "xong rồi !."
— "ta nghỉ 15 phút thôi các em."
tiếng hô của quản lý vừa dứt.
trong khi các thành viên khác đang đổ gục xuống sàn thở dốc, mồ hôi chảy ròng ròng thì martin lại có hành động lạ.
em không nghỉ ngơi, cũng chẳng thèm uống nước.
mà lại vội vàng vơ lấy chiếc khăn bông trên kệ, che chắn trước ngực rồi lao thẳng ra khỏi phòng tập.
hướng về phía nhà vệ sinh cuối hành lang.
— "ơ kìa martin ?."
— "em đi đâu mà vội thế ?." – tiếng james gọi với theo nhưng em chẳng buồn ngoảnh đầu lại.
— "chắc anh ấy mắc quá ấy mà." – keonho xen vào, nói trêu.
;
'cạch.'
martin chốt cửa phòng vệ sinh.
rồi vặn vòi nước hết cỡ.
'rào...'
tiếng nước xối xả át đi tiếng thở dốc hỗn loạn và nhịp tim đang đập loạn xạ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực của em.
em nhìn mình trong gương, gương mặt tái nhợt vì đau và lo lắng.
đôi bàn tay run rẩy đưa lên,
martin từ từ nới lỏng chiếc áo phông đen đã ướt đẫm mồ hôi.
khi lớp vải tách rời khỏi da thịt, một cơn đau nhói điếng người ập đến khiến em phải thốt lên.
— "ư.. hư — hức..."
— "sao nó.. aa... đau thế nhỉ ?."
— "... hả ?."
martin chết lặng nhìn xuống.
vùng ngực vốn dĩ săn chắc, phẳng lỳ của một người con trai, nay lại sưng lên một cách kỳ lạ.
nó không phải kiểu to lên do tập luyện, mà là một sự căng mọng, mềm mại đầy bất thường.
đỉnh hồng vốn nhỏ nhắn giờ đây đỏ ửng, dựng đứng lên vì bị kích ứng.
— "c — cái quái gì đang xảy ra với mình vậy này !?."
martin thầm thì, giọng em run bần bật.
đúng lúc đó,
do sự căng tức quá mức.
từ ngay đỉnh hồng của bên ngực trái, một giọt chất lỏng màu trắng đục từ từ rỉ ra.
nó lăn dài xuống, thấm vào ngón tay đang run rẩy của em.
một giọt, rồi hai giọt...
martin trợn tròn mắt, hơi thở dường như ngưng trệ.
em đưa ngón tay dính chất lỏng ấy lên.
nhìn thật kỹ trong ánh đèn neon trắng ở nhà vệ sinh.
nó đặc hơn nước, có màu trắng tinh khôi và một mùi hương thoang thoảng, dịu nhẹ.
trong một phút bối rối đến cực độ, martin vô thức đưa ngón tay ấy lên đầu lưỡi.
?.
vị ngọt thanh, béo ngậy đặc trưng của sữa lan tỏa nơi đầu lưỡi.
đồng tử của martin co rút lại, cả người em run lên bần bật.
em lùi lại phía sau, lưng đập mạnh vào cánh cửa gỗ, miệng lắp bắp không thành tiếng.
— "s .. — sữa... ?."
— "đây là... sữa sao ?."
em cúi xuống, hai bàn tay ôm chặt lấy khuôn ngực đang không ngừng rỉ ra chất lỏng ấy.
nước mắt vì sợ hãi và lo lắng bắt đầu trào ra.
— "k — không thể nào... mình là con trai cơ mà !."
— "tại .. — tại sao cơ thể mình lại có thể tiết sữa như phụ nữ được chứ ?."
— "chuyện này là sao... hức... —"
martin ngồi thụp xuống sàn nhà vệ sinh.
cố gắng dùng chiếc khăn bông lau đi những vệt trắng đang không ngừng thấm ra.
nhưng sự nhạy cảm quá mức khiến em chỉ biết rên rỉ trong tuyệt vọng.
bí mật này, em biết phải giấu nó như thế nào đây ?.
;
buổi tối tại ký túc xá của nhóm diễn ra trong một bầu không khí có phần gượng ép.
trên bàn ăn đầy ắp thức ăn,
trong khi các thành viên khác đang vừa ăn vừa bàn tán rôm rả về lịch trình sắp tới.
chỉ riêng martin là như người mất hồn.
em ngồi bất động, đôi đũa trong tay chỉ vô thức di tới di lui mấy hạt cơm trong bát.
dưới lớp áo phông rộng, nó đang siết chặt lấy lồng ngực em.
khiến mỗi nhịp thở đều trở nên nặng nề.
cảm giác căng tức ấy như một khối đá đè nặng.
cộng thêm sự ẩm ướt bắt đầu lan ra khiến martin bồn chồn không yên.
— "martin này."
— "sao cậu không ăn đi ?."
— "nay toàn mấy món cậu thích nhất mà ?." – kim juhoon lên tiếng hỏi han, anh thấy hơi lo cho em khi nhìn em như vậy.
— "đúng đó hyung, bộ anh không khỏe hả ?." – eom seonghyeon lên tiếng khẽ nói.
cậu định đưa tay lên sờ trán martin nhưng nhanh chóng bị em hất nhẹ ra.
— "không.. anh bình thường mà."
martin gượng cười một cái rồi đặt đũa xuống, giọng run run.
— "mọi người ăn đi, em thấy hơi mệt trong người."
— "em .. — em có chút việc riêng cần ra ngoài một lát, mọi người không cần đợi em đâu."
nói rồi, em vội vàng vơ lấy chiếc áo khoác dày.
mặc kệ những ánh nhìn đầy thắc mắc của đồng đội mà lao ra khỏi cửa.
;
điểm đến của em là một phòng khám tư nằm sâu trong con hẻm nhỏ.
nơi em hy vọng sẽ tìm được lời giải đáp cho 'lời nguyền' trên cơ thể mình.
nhưng hy vọng bao nhiêu thì thất vọng bấy nhiêu.
vị bác sĩ già nheo mắt nhìn vào tập hồ sơ,
rồi lại nhìn đứa trẻ cao lớn trước mặt đang run rẩy vì lo sợ.
ông thở dài, gỡ kính lão ra rồi lắc đầu đầy bất lực.
— "hazzi..."
— "martin này, bác nói thật."
— "d .. — dạ ?."
— "trong suốt mấy chục năm hành nghề, bác chưa từng thấy trường hợp nào thế này ở nam giới cả."
— "các xét nghiệm đều cho thấy đây là một sự rối loạn nội tiết tố cực kỳ hiếm gặp."
— "nó khiến tuyến vú của cháu phát triển và hoạt động như như .. phụ nữ vậy."
martin nghe như có tiếng sét đánh ngang tai,
em vội lắp bắp.
— "bác... — bác sĩ, vậy có cách nào để nó dừng lại không ạ ?."
— "vì.. cháu là con trai mà."
— "nên cháu không thể... không thể để chuyện này tiếp diễn được."
bác sĩ chỉ biết đưa cho em một chiếc áo nén ngực chuyên dụng,
loại vải tổng hợp cực kỳ dày và ôm sát.
— "tạm thời cháu hãy mặc cái này."
— "nó sẽ nén chặt lại để che đi sự sưng tấy và ngăn sữa không thấm ra lớp áo ngoài."
— "nhưng bác dặn này,"
— "tuyệt đối không được mặc quá 8 tiếng một ngày."
— "nó sẽ làm vùng da đó bị tổn thương, thậm chí là viêm nhiễm nếu để ẩm ướt quá lâu đấy."
— "d .. — dạ vâng, cháu cảm ơn bác sĩ..."
;
suốt một tuần sau đó,
cuộc sống của martin chính thức trở thành một cơn ác mộng.
chiếc áo nén bó sát đến mức em cảm thấy phổi mình như bị thu nhỏ lại.
mỗi lần tập nhảy là một lần em phải đấu tranh với cơn thiếu oxy.
nhưng điều kinh khủng nhất chính là sự nhạy cảm.
sữa không hề giảm đi mà trái lại, dường như do bị nén ép quá mức,
nó tiết ra ngày càng nhiều.
lớp vải của áo nén lúc nào cũng trong tình trạng ẩm ướt,
dính dấp và cọ xát vào hai đầu đỉnh hồng đang sưng đỏ.
mang lại một cảm giác vừa đau rát, vừa ngứa ngáy đến phát điên.
sự thay đổi này dĩ nhiên không thể qua được đôi mắt của eom seonghyeon.
cậu em này dạo gần đây luôn giữ một khoảng cách nhất định nhưng ánh mắt thì chưa bao giờ rời khỏi người anh của mình.
seonghyeon nhận thấy martin trở nên cực kỳ nhạy cảm và gắt gỏng với tất cả mọi người.
đỉnh điểm là buổi tập chiều hôm trước.
ahn keonho – vốn là người hay đùa giỡn – sau khi kết thúc bài nhảy đã tiến lại gần martin.
— "ui trời, mệt quá đi mất !."
keonho vừa nói vừa vô tình vỗ mạnh vào vai rồi trượt bàn tay qua vùng ngực của martin để tìm chỗ tựa.
một cơn đau điếng người như điện giật chạy dọc sống lưng, martin gầm lên một tiếng đầy giận dữ.
em hất mạnh tay keonho ra, đẩy mạnh hắn lùi lại phía sau.
— "ĐỪNG CÓ CHẠM VÀO NGƯỜI TAO !."
— "CÚT !."
martin quát lớn,
gương mặt đỏ bừng vì vừa đau vừa hoảng sợ.
keonho ngã nhào ra sàn.
ngơ ngác nhìn thành viên cùng nhóm vốn hiền lành nay lại như con thỏ bị thương.
hắn vừa bực vừa tự ái, gào lên.
— "what the fuck martin ?."
— "anh làm cái quái gì thế hả ?."
— "tự nhiên nổi cơn điên à ?."
— "em chỉ định mượn vai tí thôi mà làm như em định giết anh không bằng ấy !."
— "tch.. — đồ hâm hấp !."
keonho hậm hực đứng dậy, phủi mông rồi hầm hầm bỏ về phòng, đóng cửa cái rầm.
juhoon và james cũng chỉ biết nhìn nhau đầy khó hiểu.
— "em bị sao vậy martin ?."
— "đúng đó, dạo này cậu lạ vậy ?."
duy nhất chỉ có seonghyeon là vẫn đứng đó.
thu hết vào tầm mắt vẻ mặt tái nhợt và bàn tay đang run rẩy ôm lấy ngực của martin.
seonghyeon khẽ liếm môi, đôi mắt híp lại đầy toan tính.
* anh giấu cái gì dưới lớp áo đó mà phải xù lông lên như vậy hả, martin hyung ?. *
;
trở lại vào đêm nay
hiện nó đã về khuya,
không gian trong ký túc xá của nhóm chìm vào tĩnh lặng.
chỉ còn tiếng máy điều hòa chạy rì rì đều đặn.
thế nhưng, ở căn phòng phía cuối hành lang,
eom seonghyeon vẫn thao thức.
hình ảnh martin gắt gỏng, chịu đựng và luôn ôm lấy lồng ngực cứ ám ảnh tâm trí cậu.
không thể kìm nén thêm sự tò mò xen lẫn lo lắng.
seonghyeon lặng lẽ rời khỏi giường, bước chân trần không gây ra một tiếng động nhỏ nào tiến về phía phòng anh lớn.
cánh cửa phòng martin không khóa chặt.
có lẽ chủ nhân của nó đã quá kiệt sức để bận tâm đến việc đó.
một luồng ánh sáng vàng nhạt,
yếu ớt từ chiếc đèn ngủ hắt ra qua khe cửa hẹp.
seonghyeon khẽ khàng ghé mắt nhìn vào.
và cảnh tượng bên trong khiến đồng tử cậu co rút lại vì sững sờ.
martin đang nằm nghiêng trên giường.
tấm ga trải giường nhăn nhúm dưới thân hình cao lớn của em.
chiếc áo nén ngực khó chịu suốt cả tuần qua đã bị cởi bỏ,
vứt lăn lóc một góc sàn nhà.
trong ánh sáng mờ ảo, làn da của martin như phát sáng.
nhưng thứ đập vào mắt seonghyeon lại là khuôn ngực đang sưng mọng, run rẩy theo từng nhịp thở dốc.
martin một tay bám chặt lấy gối,
tay kia run rẩy đặt lên vùng đỉnh hồng đang đỏ rực.
em vô thức xoa nắn, cố gắng làm dịu đi cơn căng tức đến phát điên.
nhưng hành động đó chỉ khiến những dòng sữa trắng đục tiết ra nhiều hơn.
chảy dọc theo sườn ngực rồi thấm đẫm xuống tấm ga giường.
— "ư... — hức... tại sao... ?."
— "tại sao nó không dừng lại... đau quá..."
— "ưm.. — ứm.."
tiếng rên rỉ nhỏ vụn, đứt quãng vang lên.
nó mang theo sự đau đớn tột cùng, nhưng lại lẫn lộn vào đó là một chút khoái cảm kỳ lạ từ sự nhạy cảm quá mức.
khiến tiếng thở của em càng thêm dồn dập.
'cạch.'
tiếng chốt cửa khô khốc vang lên trong đêm vắng.
em giật bắn người,
đôi mắt nhòe lệ kinh hoàng bắt gặp bóng dáng của seonghyeon đang đứng sừng sững nơi cửa.
— "e — eom seonghyeon ??!."
— "e — em... em vào đây làm gì ?."
— "đi ra !."
— "đi ra ngoài ngay cho anh !." – martin hoảng loạn,
đôi tay run rẩy quờ quạng lấy tấm chăn để che đi cơ thể đang không ngừng tiết sữa.
nhưng em quá yếu, cả người cứ nhũn ra vì cơn đau tức ở ngực.
seonghyeon không nói không rằng, cậu lách vào trong.
tay khóa chặt cửa phòng.
cậu tiến lại gần, từng bước chân như dẫm nát chút lòng tự trọng cuối cùng của martin,
ép em lùi sâu vào góc tường cho đến khi không còn đường lui.
— "anh giấu em cái chuyện dâm đãng này suốt một tuần qua sao, martin ?." – seonghyeon gằn giọng,
thanh âm trầm đục đầy nguy hiểm.
ánh mắt cậu dán chặt vào hai bầu ngực đang sưng mọng, ướt đẫm sữa dưới ánh đèn mờ.
— "nhìn anh kìa.. such a mess, phải không ?."
— "đéo liên quan đến mày !."
— "shut the fuck up !."
— "cút ra ngoài !." – martin chửi, dùng chút sức cuối cùng định đẩy cậu ra,
nhưng seonghyeon nó như một bức tường vững chãi,
thằng điên này khóa chặt mọi lối thoát của em mất mẹ rồi.
bất thình lình,
seonghyeon đưa tay ra.
thô bạo kẹp lấy đầu ti đang đỏ rực, nhạy cảm của martin mà véo mạnh một cái như muốn vắt kiệt.
— "a — ahhh... !. hức — ..."
martin hét lên một tiếng thất thanh, tiếng rên rỉ vang dội cả căn phòng.
cơn đau điếng người lẫn với sự kích thích quá độ khiến đôi chân dài của em khuỵu xuống,
đổ ụp lên giường.
cái véo mạnh bạo khiến áp lực tăng cao,
sữa từ bên trong bắn ra thành tia, thấm đầy lên lòng bàn tay và kẽ tay của seonghyeon.
cậu đưa bàn tay dính đầy chất lỏng trắng đục lên trước mặt martin,
khẽ liếm một giọt rồi cười khẩy đầy tà mị.
— "cơ thể anh... tại sao lại trở nên thèm khát thế này hả, big brother ?."
— "nhìn cái đống sữa dơ bẩn này chảy ra từ người anh đi..."
— "bắt mắt nhỉ ?."
— "hức... không phải.. em không hiểu đâu..."
— "dừng lại đi mà..." – martin lắc đầu tuyệt vọng,
hơi thở hổn hển, nước mắt trào ra vì nhục nhã.
— "hiểu cái gì ?."
— "em chỉ hiểu là anh đang cần được vắt cho sạch thôi."
seonghyeon không đợi em trả lời,
cậu tham lam ngậm lấy một bên ngực căng mọng mà bú mút.
tiếng mút "chùn chụt" vang lên rõ mồn một, kích thích thính giác đến cực độ.
bất ngờ,
cậu dùng hàm răng của mình cắn mạnh vào đầu ti hồng đang sưng tấy.
— "a — ahh !."
— "đ — đau !. fuck !. đừng cắn nữa.. !."
— "seonghyeon... hức... đau quá..."
— "anh đau.. hư — hức.."
cậu em bỏ ngoài tai mọi lời van xin.
càng nghe em chửi,
cậu càng cắn mạnh hơn, mút mạnh hơn như muốn nuốt chửng cả khối thịt mềm mại đó vào bụng.
— "đau à ?."
— "hức.. ư — ừm.. đau lắm..."
— "ừ."
— "đau mới sướng." – seonghyeon ngẩng lên, khóe miệng còn dính sợi chỉ bạc hỗn hợp giữa sữa và nước bọt,
— "địt, nhìn kìa."
— "ngực anh to và ra nhiều sữa thế này chẳng khác gì mấy con điếm đang kỳ phát dục cả."
— "đừng giả vờ như đéo thích nữa."
— "anh thích mà ?. don't you ?."
— "ư — ah... seonghyeon..."
— "chậm lại... ah... —"
— "bác sĩ nói... không biết tại sao..."
— "nó đau quá.. đừng mút mạnh thế..."
— "nó... nó chảy hết ra mất rồi..."
martin vừa rên rỉ vừa khóc,
đôi tay bám chặt lấy vai seonghyeon, móng tay cắm sâu vào da thịt cậu em.
đầu óc em giờ đây trống rỗng hoàn toàn.
chỉ còn cảm nhận được tiếng mút mát dâm mị và những lời nhục mạ của seonghyeon đang rót vào tai mình.
— "để im cho em uống sạch cái đống sữa này..."
— "anh giờ là con bò sữa để em bú hàng đêm rồi."
tiếng rên rỉ đứt quãng của martin vang lên không ngớt.
— "hông.. ư — ức... hông đừng mà..."
cơn đau buốt từ cú cắn ở ngực vẫn còn âm ỉ,
nhưng martin chưa kịp định thần thì seonghyeon đã lột phăng chiếc quần đùi
và món đồ lót cuối cùng của em ra.
trước luồng không khí này, martin run rẩy co người lại,
đôi chân dài cố gắng khép chặt để che đi sự xấu hổ.
— "đừng... — seonghyeon... chỗ đó... không phải mà.." – martin vừa thở dốc vừa nài nỉ,
gương mặt đỏ bừng đến tận mang tai.
seonghyeon dùng sức mạnh áp đảo tách hai chân của martin ra,
ép chúng dang rộng sang hai bên.
ánh mắt cậu thích thú khi nhìn thấy lỗ nhỏ hồng nhào phía dưới đang không ngừng co thắt vì sợ hãi và hưng phấn.
— "anh nhìn xem,"
— "ngực thì chảy sữa, còn phía dưới thì lại ướt đẫm thế này à ?."
— "để em liếm cho."
nói rồi, seonghyeon cúi xuống,
áp sát mặt vào giữa hai đùi của martin.
cậu bắt đầu dùng đầu lưỡi nóng hổi,
thô của mình liếm láp xung quanh miệng lỗ nhỏ.
— "ư — ưm .. ah !."
— "seonghyeon... mày dơ bẩn quá... ah.." – martin ưỡn cong người lên,
những ngón chân co quắp lại vì cảm giác tê dại truyền từ phía dưới lên thẳng đại não.
seonghyeon mặc em,
cậu càng liếm nhiệt tình hơn.
đầu lưỡi cậu linh hoạt xoáy sâu vào bên trong, rồi lại liếm ngược lên đường rãnh nhạy cảm.
tiếng nước "nhóp nhép" ám muội vang lên giữa căn phòng tĩnh mịch,
hòa quyện với tiếng rên rỉ đứt quãng của martin.
— "ngọt thật đấy.."
— "it's taste so fucking good, hyung." – seonghyeon ngẩng đầu lên, khóe môi dính đầy dịch thủy,
cậu nhìn thẳng vào đôi mắt mơ màng của martin mà nói đùa.
— "lỗ của anh chặt quá này, martin."
— "chắc chưa có thằng đực rựa nào được liếm chỗ này của anh ngoài em đâu nhỉ ?."
— "trả lời em nào, yêu à."
— "ức... — không có... chỉ có mày..."
— "thôi... ư ..dừng lại... đừng liếm sâu thế..."
— "nó lạ lắm.."
martin rên to,
đôi tay em vô thức luồn vào tóc của seonghyeon,
không biết là muốn đẩy ra hay muốn ấn cậu vào sâu hơn đây ?.
chính em cũng chẳng biết nữa..
ah—, fuck.
cảm giác lưỡi của thằng chó này luồn lách vào nơi sâu kín nhất khiến martin sướng đến mức da đầu tê rần,
sữa từ trên ngực lại theo đó mà bắn ra thêm vài tia, vương vãi khắp người.
seonghyeon thấy em đã hoàn toàn nhũn ra, cậu mới chịu rời khỏi nơi đó, kéo theo một sợi chỉ bạc dâm mĩ.
cậu đứng dậy, bắt đầu tháo thắt lưng,
— "nhìn đi, vì anh mà nó cửng đến mức đau nhức đây này."
— "giờ thì chuẩn bị đón cái thứ to lớn này vào trong lỗ nhỏ của anh đi..."
— "em sẽ làm cho đến khi anh không còn sức mà chửi em nữa mới thôi."
— "get ready to fucked, martin ~."
martin nhìn cự vật của eom seonghyeon mà run rẩy,
— "hưm... hư — hưmm..."
seonghyeon nắm lấy hai cổ chân em.
đẩy ngược lên vai để lỗ nhỏ đang ướt át phô bày hoàn toàn trước mắt.
chẳng cần bôi trơn cầu kỳ,
cậu dùng quy đầu to lớn của mình chà xát lên miệng lỗ đang không ngừng co thắt,
rồi một mạch đâm lút cán vào sâu bên trong.
— "ư.. ớ — !?. chậm... chậm thôi..."
— "t.. — to quá..." – martin hét lên, đôi mắt trợn ngược, toàn thân co giật.
cả cự vật của seonghyeon lấp đầy mọi ngõ ngách,
khiến em có cảm giác như mình bị xé toạc ra làm đôi.
— "khít thật đấy..." – seonghyeon gầm nhẹ một tiếng thỏa mãn,
cậu bắt đầu thúc mạnh.
mỗi cú đâm đều chạm đến tận cùng của sự sung sướng.
— "nhìn hai ti anh kìa."
— "mỗi lần em ra vào là nó lại nảy lên, sữa bắn tung tóe hết cả rồi."
căn phòng tràn ngập tiếng "bạch bạch" da thịt va chạm và tiếng rên rỉ dâm mĩ của martin.
seonghyeon đéo dừng lại ở đó,
cậu cúi thấp người.
một lần nữa ngậm chặt lấy đầu ti đang sưng đỏ mà bú mút điên cuồng ngay trong lúc đang ra sức dập nát phía dưới.
cậu vừa nuốt ực ực dòng chất lỏng ngọt ngào ấy, vừa ngẩng lên nhìn martin với ánh mắt đầy khiêu khích.
— "haa... bú sữa của anh còn ngon hơn cả nước tăng lực nữa đấy."
— "ngọt đến phát điên.."
— "em nghĩ chắc phải bú nó mỗi tối."
— "hức... ah... — đừng nói nữa.."
— "anh... anh sắp..." – martin nấc lên, khuôn mặt đỏ bừng, hơi thở đứt quãng.
phía trước của em đã cương cứng đến mức rỉ ra tinh dịch,
em muốn bắn.
đúng vậy !!.
em muốn giải tỏa cơn cực khoái đang dâng trào.
nhưng ngay khi martin định đạt đến đỉnh điểm, seonghyeon bất ngờ dùng tay siết chặt lấy gốc của martin.
ngăn không cho em xuất tinh.
— "ư... ah !. mày làm cái chó gì vậy ?."
— "b .. — buông ra... tao muốn bắn !." – martin quằn quại, em run lên bần bật vì sự ức chế.
seonghyeon cười khúc khích, vẫn không ngừng thúc mạnh vào bên trong.
mỗi cú thúc như muốn nghiền nát tuyến tiền liệt của em.
— "chưa được đâu baby."
— "em chưa cho phép thì anh đéo được bắn."
— "để sữa chảy ra thêm đi, chảy nhiều ra đây cho em uống đã..."
trận mây mưa kéo dài đến mức martin tưởng chừng như mình sắp ngất đi vì sướng và mệt.
sữa vương vãi khắp người em,
hòa quyện với mồ hôi và nước mắt.
đến khi cảm thấy cả hai đã cận kề giới hạn,
seonghyeon mới gầm lên một tiếng,
— "shit.."
cậu thúc liên tiếp chục cú thật mạnh, thật sâu.
— "ah... — hức... làm ơn.." – martin van xin trong vô vọng.
ngay khoảnh khắc đỉnh điểm,
seonghyeon đột ngột rút cự vật to lớn ra khỏi lỗ nhỏ ra.
một dòng tinh dịch nóng hổi của cậu bắn thẳng lên bụng và ngực của martin,
hòa lẫn với những tia sữa cuối cùng đang phun ra từ ti hồng của em.
martin cũng không giữ nổi nữa,
em bắn ra một lượng lớn tinh dịch, co giật trong cơn cực khoái muộn màng.
phòng ngủ giờ đây nồng nặc mùi hoan lạc và mùi sữa thơm nồng.
seonghyeon thở dốc và cậu nằm xuống cạnh martin,
đưa tay lau đi vệt sữa còn dính trên khóe môi mình,
thì thầm vào tai em.
— "đêm mai.. mình tiếp tục nhé."
;
– tự nhiên nhớ cái hồi ở acc cũ viết cr mà bị nói là ăn cắp ý tưởng ghê.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co