#22
Tối hôm đó, vì tìm kiếm Huang Renjun mà khiến cả người Lee Haechan như muốn rã rời, còn Huang Renjun sau khi về phòng thì ngồi xem mấy cái chương trình hoạt hình rồi cười tít mắt. Lee Haechan lườm thằng bé.
"khuya rồi, ngủ đi"
"chưa mà, em còn chưa xem hết"
"mau lên trễ lắm rồi"
Huang Renjun ngước nhìn ông anh cao lớn, đôi lông mày đậm của hắn gần như dính sát vào nhau, thằng bé bật cười.
"anh chẳng khác gì ông chú già hết"
"câm miệng và đi ngủ ngay, tao không muốn ban đêm đang ngon giấc phải bật dậy để ẵm mày vào giường đâu. NHANH!"
Lee Haechan đã quá quen với việc này, hắn vừa quát vừa chỉ tay về phía giường. Huang Renjun đang cười cũng dần thay thế vào đó là cái bīu môi. Nó không khuất phục nhìn hắn, tay chân nuối tiếc không muốn đi vì bộ phim hay còn đang dang dở.
"em sẽ đi ngủ, với một điều kiện"
Lee Haechan lườm nó, chắc chắn nó đang âm mưu chuyện gì, hắn nghĩ vậy nên liền đề phòng, nhìn xung quanh rồi nhìn kĩ người thẳng bé từ trên xuống dưới. Thấy có vẻ khá ổn hắn mới bắt đầu hỏi.
"điều kiện gì?"
"tối nay anh Haechan ôm em ngủ có được không?"
.. Lee Haechan đứng hình khi nghe câu trả lời của thằng bé, mặc dù ngủ chung với nhau từ khi mới tới nhà hắn cho đến bây giờ chưa một lần ôm nó lúc cả hai đi ngủ, ngay cả khi nó chủ động hay ngủ mớ ôm lấy hắn, đều bị hắn đẩy sang một bên hoặc thay thế vào bằng một cái gối ôm.
Huang Renjun rũ mi xuống, đôi tay nó đan vào nhau, như thể lo lắng Lee Haechan sẽ không đồng ý. Đúng, chắc chắn hắn sẽ không đồng ý.
"đừng hòng. không có điều kiện gì hết, lên giường ngủ mau"
Ngay sau đó không có một lời đáp lại, không khí im lặng này khiến Lee Haechan bắt đầu thấy ngột ngạt. Thà như Huang Renjun ranh ma đến đáng sợ, còn hơn là tỏ vẻ tội nghiệp rồi dùng đôi mắt đáng thương đó với hắn.
Hắn siết chặt nắm tay rồi đến gần thằng bé, nhấc bổng nó lên rồi mang đến giường, thuận tiện tắt cả tivi. Huang Renjun vẫn bộ mặt ủ rũ đó không nói một lời khi bị Lee Haechan mang đi như vậy.
Lee Haechan, hắn...
"MÀY NGƯNG CÁI BỘ MẶT ĐÓ NGAY!"
Lee Haechan quát lên nhưng trong lòng lại có chút lo sợ thằng bé sẽ vì vậy mà giận hắn... Huang Renjun cuối cùng cũng ngước lên nhìn Lee Haechan, đôi mắt xinh đẹp đượm buồn đó như xoáy sâu vào tim hắn...
Bốn mắt chạm nhau một lúc, thằng bé im lặng, hắn không nói một lời, không khí trở nên yên tīnh đến mức tiếng gió thổi từ khung cửa sổ cũng có thể nghe thấy. Sau đó vài giây, Huang Renjun lặng lẻ nằm xuống giường, thằng bé kéo chăn lên che luôn cả đầu, có vẻ gì đó rất uỷ khuất... còn Lee Haechan, khuôn mặt tức giận liền giãn ra khi thấy nó như vậy, thở dài, đi tắt điện lớn của căn phòng rồi nhẹ nhàng đến bên chiếc giường.
Nhìn thấy bánh gạo nhỏ nằm dưới chiếc chăn màu
trắng có chút gì đó run run thấy rõ, Lee Haechan mới chợt nhận ra mình đã rất quá đáng. Hắn vội vàng đi sang phía bên kia, tiếng thút thít từ trong chăn phát ra ngày càng rõ hơn, hại hắn tay chân bối rối chẳng biết làm sao mới phải.
Lee Haechan vuốt ngực mình, hắn nhẹ nhàng dùng bàn tay to lớn đặt lên người thằng bé, cảm nhận của hắn qua chiếc chăn thì đây là lưng của nó. Nó run run, cộng thêm vài tiếng thút thít càng khiến Lee Haechan cảm thấy có hơi sót.
"Renjunie...anh xin lỗi"
Tiếng thút thít bắt đầu trở nên lớn hơn, hại Lee Haechan luống cuống bò lên giường, ngay sau đó hắn nằm bên cạnh thằng bé, bàn tay từ từ kéo chiếc chăn ra, để lộ đầu của Huang Renjun. Ngay lập tức thắng bé dùng hai bàn tay nhỏ che mặt mình lại, ở gần như vậy, tiếng khóc càng ngày rõ hơn. Lee Haechan không ngờ vì chuyện như vậy mà cũng khiến thằng bé rơi nước mắt.
Hắn thâm trầm nhìn thằng bé, dùng thân hình to lớn của mình bao phủ lấy nó, nhẹ nhàng và đầy ôn nhu ôm nó vào lồng ngực ấm áp rộng lớn. Bàn tay hắn còn dịu dàng vuốt tóc nó.
"anh ôm mà... Renjun đừng khóc"
Vẫn là giọng nói trầm ấm, Lee Haechan thì thầm với Huang Renjun. Còn Huang Renjun, cậu hiển nhiên cảm thấy vui sướng, khi được Haechan ôm, cậu càng xích người vào, đầu không ngừng chui rúc vào ngực hắn... vẻ mặt cậu bây giờ là cực kì thoả mãn.
"ngủ chưa vậy?"
Hắn thấy thằng bé cựa quậy, dường như bánh gạo nhỏ bắt đầu dính sát lấy người hắn, sát đến nỗi khiến hắn cảm thấy nóng.
"dạ rồi" _ giọng con nít đáp lại
"rồi mà còn trả lời được à? mày có bị thông minh quá không đấy... xê người ra một chút, anh mày sắp chết vì nóng rồi đây này"
"không đời nào. ."
Thằng bé trả lời rất cương quyết, nó càng ôm chặt Lee Haechan hơn, được ôm như vậy, đứa trẻ nào chẳng thích? Chưa nói đến, người ôm cậu lúc này là Lee Haechan kia mà.
Hắn chỉ biết thở dài, vẫn tư thế đó mà ôm thằng bé, đành chịu nóng một chút vậy.
"anh Haechan"
"gì?... còn chưa ngủ nữa à? tao không ôm nữa bây giờ, mau ngủ đi"
"em sẽ ngủ mà... nhưng em muốn nói cái này"
Lee Haechannghe thấy nhưng không đáp lại, hắn nghĩ thẳng bé lại nói chuyện vớ vẫn nên cũng không buồn quan tâm...
Huang Renjun nghe được nhịp tim của Lee Haechan từ trong lồng ngực phát ra. Nó bình thản nói một
câu...
"em yêu Haechan nhất trên đời"
Sau câu nói đó...
Huang Renjun nghe thấy tiếng "bum bum" đập dữ dội vào tai mình.
________________________
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co