#26
Nhìn một lớn ôm lấy một nhỏ, hai người mẹ đứng đối diện nhau thở phào, tảng đá trong lòng họ dường như đã được vứt bỏ.
Mẹ Lee chuyển mắt về phía người bạn thân của mình, nhẹ nháy mắt vài cái.
Mẹ Huang gật đầu nhẹ, nói với những người đang sắp xếp hành lí:
"phiền các cậu đặt lại chỗ cũ nhé... làm rất tốt"
Lee Haechan rõ nghe thấy dụng ý... "làm rất tốt" ở đây là ý gì?
Hắn buông đứa nhỏ trong lòng ra, có chút ngơ ngác nhìn Huang Renjun, sau đó đến mẹ Lee rồi đến mẹ Huang.
Nhìn kiểu gì cũng có thể thấy, ba người họ có gì đó rất gian xảo...
Mẹ Huang đi đến chỗ Mẹ Lee, nói:
"phiền cậu thêm rồi... tớ sẽ cố gắng về thăm thằng bé"
"không sao không sao... kết quả như vậy là tốt rồi, tớ không phiền đâu. Chúng ta còn có thể tiến xa hơn mối quan hệ này nữa mà" - mẹ Lee cười cười
"yaaaa... đúng đó bạn hiền"
Hai người mẹ ngoài bốn mươi nói chuyện như thời còn đi học vậy, ngữ khí rất vui tươi. Lee Haechan lườm hai người họ, hắn đã đủ lớn để hiểu dụng ý của hai người. Nói như vậy chẳng sau này Lee Haechan phải cưới Huang Renjun để họ là sui gia à?
Không hẳn là không thích, chỉ là đối với Lee Haechan, việc này còn hơi... sớm.
"Renjun ở đây ngoan nhé... như điều con muốn đấy. Mẹ sẽ về thăm nhiều hơn. Đừng quậy phá quá đấy..."
Mẹ Huang nhìn đứa con trai nhỏ của mình mà dặn dò, sau đó chuyển mắt về phía Lee Haechan, đúng lúc hắn nhìn bà... có chút gì đó bối rối, Lee Haechan liền đưa mắt về phía khác. Bà mỉm cười:
"Haechanie chắc không nhớ cô nhỉ? hồi đấy con còn bé quá... giờ thì cao lớn và đẹp trai như vậy, Renjunie sau này nhờ vào con... chăm sóc em nó giúp cô nhé"
Nụ cười hiền hoà trên khuôn mặt phúc hậu của mẹ Huang khiến Lee Haechan không còn bối rối. Hắn nhìn bà rồi gật đầu nhẹ, khoé môi nâng lên một chút.
Sau đó mẹ Huang rời đi, Lee Haechan đứng cạnh Huang Renjun nhìn ra phía cổng. Mẹ Lee đứng sau cũng vậy. Cả ba nhìn theo bước chân mẹ Huang, được một đoạn thì bà quay lưng lại.
"kế hoạch diễn ra tốt đấy... Lee Haechan con cũng có ngày bị lừa như vậy. Thằng bé Renjun đúng là có sức hút. Huang Renjun đều nhờ con cả đấy, cố lên nhé Haechanie"
Nói xong mẹ Huang liền lên xe. Mẹ Lee lúc đó đã len lén vào nhà trước khi phải nhìn thấy bộ dạng đáng sợ của con trai mình.
Còn Huang Renjun giật nảy mình khi mẹ Huang nói như vậy, thằng bé run rẩy nhìn lên con người cao lớn kia...
Lee Haechan mặt đã đen như đít nồi, trong lòng chắc hẳn rất giận dữ... lúc đầu, Huang Renjun hiển nhiên không muốn đi, tối hôm cậu sang phòng mẹ Lee ngủ, đã tâm sự hết cho bà, bà liền hiểu vấn đề và lập ra kế hoạch phải khiến cho Lee Haechan nhận sai.
Vì vậy mà chuyện sáng hôm nay đều là mẹ Lee nói dối với Lee Haechan rằng Huang Renjun muốn đi, còn đưa ra nhiều lời hối thúc làm đầu hắn như rối
tung... nghĩ cũng tội nhưng làm vậy hắn mới chừa.
Hơn nữa, người cùng bắt tay vào việc này là mẹ Huang, theo nhiều dòng tâm sự của mẹ Lee thì mẹ Huang cũng đã hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện, không những vậy mà vài chuyện trước đây giữa Lee Haechan và Huang Renjun thì bà ấy đều biết.
Không biết hai người mẹ này nghĩ gì nhưng họ rất thích ai đứa nhỏ ngọt ngào như vậy, mẹ Lee kể lại cho bạn mình thì thêm một chút mắm muối vào đó, mẹ Huang nghe thì lại thần tượng hoá lên. Suy ra mối quan hệ anh em giữa Lee Haechan và Huang Renjun được hai người mẹ thầm "ngưỡng mộ" kế hoạch thành công... mẹ Huang rời đi, mẹ Lee liền ra khỏi nhà, để lại Huang Renjun một mình hứng chịu sát khí từ Lee Haechan.
Từ khi biết chuyện mình bị lừa, hắn liền có chút xấu hổ lẫn tức giận. Khi nãy nói lời sến súa như vậy, giờ nghĩ lại thì không tài nào tin nổi bản thân có thể nói ra những câu đó, hơn nữa lại còn bị hai người mẹ kia thấy... xấu hổ cực kì Lee Haechan cứ im lặng mà vào nhà bếp, nấu vài món mà không thèm nói chuyện với Huang Renjun.
Hại thằng bé phải lẽo đẽo theo sau, khuôn mặt mèo con xuất hiện, bàn tay nắm lấy góc áo của hắn, giật giật.
"anh Haechan... Renjun không cố ý lừa anh mà"
Lee Haechan vẫn tập trung nấu nướng, không gian chỉ nghe thấy tiếng xèo xèo của món rau xào.
Huang Renjun thấy vậy liền tiếp tục mè nheo.
"anh Haechan.. . đừng giận mà"
"anh Haechan... Renjun ở lại rồi đây nè. Yêu thương Renjun hơn một chút đi chứ"
Huang Renjun nói không ngừng, Lee Haechan vân cứ nấu ăn, khômg thèm đáp lại một chữ. Cho đến khi Huang Renjun đuối sức, không còn hơi để nói thì cùng lúc Lee Haechan dọn cơm ra.
Có lẽ lần này, Lee Haechan đã thật sự giận Huang Renjun.
Lí do là:
Vì ngượng
Vì xấu hổ
Và vì Huang Renjun thật sự khiến hắn phát điên khi thấy bộ mặt mèo con đó.
__________________________
mọi người đã chuẩn bị tinh thần và ví tiền chưa :))))
nói vui thôi không có tiền nhưng sẽ có cách, không có cách thì ủng hộ bằng tâm, lôi phèo phổi ra bán là oke hết nha:)))
mong đợi quáaa
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co