Truyen3h.Co

(HyuckRen) Ranh con

#28

moyamoya_502


Và rồi những ngày giận dỗi đã qua. Hôm nay là một ngày mưa tầm tã, hết mưa phùn rồi đến mưa rào thay phiên nhau mãi không dứt. Lee Haechan cùng Huang Renjun hiện tại đang nằm trong phòng. Tối nay mẹ Lee về trễ nên Lee Haechan đã lấp đầy bụng của đứa nhỏ kia bằng vài món khoái khẩu của nó, sau đó vì có chút chán mà cả hai cùng nhau lên giường nằm. Một ngày mưa như thế này, có muốn ra ngoài chơi cũng chẳng thể...

"anh Haechan"

Không gian yên tĩnh được phá tan bởi giọng nói của Huang Renjun. Thằng bé nhìn Lee Haechan, thấy góc nghiêng của hắn mà có chút gì đó khó tả trong lòng, vì thật sự khuôn mặt Lee Haechan chẳng có một góc chết... câu "chú đẹp trai" từ ngày đầu gặp thật không sai chút nào...

Lee Haechan không trà lời. Chỉ nhàn nhạt quay sang nhìn thằng bé, đôi mắt nó bắt đầu tròn xoe, hắn cũng đoán được vài phần suy nghĩ của nó, bởi mỗi lần nó như vậy, chẳng sai một điều là nó đã bày ra được trò gì đó.

"chúng ta chơi một trò chơi nhé"

"biết ngay... trò gì?"

Lee Haechan lườm thằng bé, câu trà lời không mấy hứng thú. Nhưng Huang Renjun vẫn rất hào hứng, thằng bé bật dậy rồi tìm kiếm thứ gì đó.

Lee Haechan cũng vì tò mò mà ngồi dậy nhìn Huang Renjun loay hoay với tờ giấy a4 trên tay. Sau vài giây thì thằng bé lấy thêm một cây bút lông màu đen, hắn khó hiểu nhìn nó.

"làm gì vậy?"

"chơi trò chơi nè"

Huang Renjun tiến lại gần chỗ Lee Haechan đang ngồi, đặt tờ giấy ngay ngắn trên mặt grap giường.

"giờ như này nhé... có hai chị em nhà cua, một cua chị và một cua em"

Lee Haechan giật giật khóe mắt, cải gì mà cua? vẻ mặt hắn bắt đầu cảm thấy chán, nhưng hắn không muốn thằng bé buồn nên vẫn kiên nhẫn nghe.

"em sẽ là cua chị"

"ừ... rồi sao nữa?"

Lee Haechan vội hỏi.

Huang Renjun nhìn hắn ròi đem tờ giấy phía dưới, ghi ghi. Chữ thằng bé mặc dù không xấu đến mức không thể nhìn ra, cũng chẳng phải đẹp hoàn hảo, chỉ là vừa đủ để người khác nhìn vào có thể hiểu.

Viết xong, Huang Renjun xoay ngược tờ giấy về phía Lee Haechan. Hắn mặc dù đọc được nhưng vẫn không hiểu.

"cái này là sao?"

"thì em sẽ là con cua nhỏ, anh sẽ là con cua còn lại. nếu đọc không hiểu, coi như anh thua"

"mày ghi chữ không dấu như vậy bố ai hiểu?"

"thì anh sẽ thua đó"

Huang Renjun khoanh tay hóng hách nhìn Lee Haechan, mặt thằng bé đã ngẩng lên bốn mươi lăm độ.

Lee Haechan liền cầm tờ giấy lên, có ghi hẳn một dòng chữ in hoa không dấu 'ANH SE LA CUA EM' sau đó vài giây thì...kẻ mười chín xuân xanh cuối cùng đã hiểu, như vậy có quá chậm? Trong khi thính của Huang Renjun đậm đến như vậy?

Lee Haechan ngay lập tức có chút nôn nao trong lòng, thằng bé đúng thật làm hắn rung động hết lần này đến lần khác. Hắn cố nuốt sự ngượng ngạo của mình trở ngược vào, dùng ánh mắt hình viên đạn nhìn thằng bé.

"ranh con! tao đi ngủ"

Huang Renjun ngớ người nhìn Lee Haechan, thằng bé chạy lại chỗ hắn.

"ơ...anh còn chưa nói câu trả lời. Anh thât sự không hiểu hả?"

"trò chơi nhảm nhí, anh mày ngủ đây, mau ngủ đi"

"anh chơi chẳng vui chút nào"

Huang Renjun rũ mi xuống, thằng bé thật sự cảm thấy buồn khi Lee Haechan phớt lờ như vậy, giọng nói cũng vì vậy mà nhỏ dần đi. Lee Haechan hiển nhiên nhận ra Huang Renjun đang cảm thấy không vui. Hắn liền ngồi dậy thì nhìn thấy thằng bé ngồi cúi mặt, tay cầm chặt góc chăn. Hắn thở dài rồi tiến lại gần...

"Renjun sao vậy?"

Huang Renjun không trả lời, hại Lee Haechan bối rối tiếp tục tiến lại gần thêm một chút.

"anh hiểu mà"

"anh nói thật đấy... anh hiểu chữ kia rồi"

Huang Renjun ngay lập tức ngẩng mặt lên, thằng bé cười tươi rồi nói.

"thật á? vậy anh nói Renjun nghe đi"

Lee Haechan cũng vì thái độ của nó thay đổi mà bắt đầu thấy mình hơi mềm lòng... đúng thật, mỗi lần Huang Renjun mà buồn hay giận thứ gì đó hắn như biến thành một người hoàn toàn khác.

Hắn bất lực nhìn thằng bé, thở dài một hơi... riết rồi hắn thấy mình còn hơn mấy người già nữa Lee Haechan dùng đôi mắt ôn nhu nhìn đứa nhỏ trước mặt, lần này thính đậm như vậy, hắn nào cưỡng lại được... nhìn vẻ mặt phấn khởi của Huang Renjun, hắn nhẹ mỉm cười rồi từ từ hôn lên má thằng bé, rất nhanh đã rời khỏi...

"Anh sẽ là của em"

___________________

Chap này theo trend của hồi lâu cơ.

Thật ra mấy tuần bận ôn bài để thi, lúc sau trường hoãn để chuẩn bị đi học lại sẽ thi luôn. Ai dè đến ngày off thì gần trường nhiều nhà giăng dây quá tr, thế là phải quay lại ôn bài để thi onl :))) Đang chạy dl nhưng mà hôm nay ngày đặc biệt kk với nhớ mọi người quá nên ngoi lên xíu...

Happy birthday lạc lạc nè🐬❤️❤️🎂
____________________
Về Chap sau theo fic gốc thì là một chap dành cho ngày Valentine, nhưng chưa tới ngày 14/2 nữa nên kh biết có nên đợi không ha, hay đăng theo fic gốc luôn. Mọi người ý kiến giúp tui nha.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co