Truyen3h.Co

(HyuckRen) Ranh con

#29

moyamoya_502


Một ngày đẹp trời và cũng là ngày cuối tuần sau những ngày làm việc và học tập mệt mỏi... mẹ Lee ở trong bếp nấu vài món, còn Lee Haechan cùng Huang Renjun ngồi ở phòng khách xem tivi chờ cơm trưa

*cạch*

"anh Haechan ơiiii~ em tới rồi nè"

Nghe tiếng cửa mở theo đó là giọng của một cậu nhóc xông thẳng vào nhà, lớn tiếng gọi lên, cả hai nhìn ra phía cửa, mẹ Lee trong bếp cũng chạy ra ngó.

Là Kang Jihyun, cậu nhóc chỉ mới chín tuổi nhưng lại rất nhanh nhạy, cậu còn là con trai một của tập đoàn KJ lớn mà ba cậu hiện đang là CEO.

"Jihyun đấy à?"

Mẹ Lee vội hỏi, nhanh chóng tạm hoãn thức ăn đang nấu. Trong lúc đó Lee Haechan vẫn nhìn chằm chằm vào Kang Jihyun, còn Huang Renjun thì có chút thắc mắc về cậu bạn đó.

"anh Haechan, cậu ấy là ai vậy?"

Huang Renjun vừa nhìn Jihyun vừa hỏi, sau đó thì chuyển mắt về phía Lee Haechan. Vẻ mặt của hắn rất kì lạ, cứ chăm chăm nhìn vào Jihyun mà hoàn toàn không nghe thấy câu hỏi của thằng bé. Huang Renjun ngay lập tức có chút khó chịu.

"con đến cùng ai? ba mẹ con đâu?"

Mẹ Lee hỏi han Jihyun, cùng theo đó là cởi cặp giúp. Jihyun trả lời:

"con đi một mình a, đi học về con liền đến đây, ba mẹ con sang nước ngoài bận công việc rồi ạ..... Ở nhà chán lắm mẹ ơi~'

"cuối tuần mà con còn phải đi học sao? cực như vậy?"

Mẹ Lee thấy Jihyun chỉ mới cấp một mà đã khổ như vậy, liền có chút thương xót. Bà cũng biết chắc là ba mẹ Jihyun đã ép cậu học, hơn nữa cậu không lấy một lời than phiền.

"không đâu mẹ, con ổn lắm"

Jihyun mỉm cười rồi đưa mắt nhìn xung quanh, bắt gặp được ánh nhìn của Lee Haechan, người mà cậu nhung nhớ, cậu cười thật tươi nhìn hắn nhưng nụ cười chưa được bao lâu thì ngay lập tức bị dập tắt.

"mẹ Lee... ai thế?"

Kang Jihyun vừa hỏi vừa chỉ tay về phía Huang Renjun.

"à, là Renjun.. bạn ấy bằng tuổi con đấy"

Huang Renjun nhẹ mỉm cười, đối lại Jihyun nhìn thằng bé bằng ánh mắt không mấy thiện cảm. Huang Renjun hiển nhiên nhận ra điều đó. Thằng bé còn thắc mắc việc, cậu ta là ai? tại sao lại gọi mẹ Lee của cậu là mẹ? lại còn "anh Haechan", anh Haechan là của nó kia mà....

Huang Renjun nghĩ một lúc rồi nhìn về phía Lee Haechan từ nãy đến giờ vẫn lặng thinh, hắn không mang chút cảm xúc rõ ràng nào trên khuôn mặt, mắt vẫn cứ nhìn vào Jihyun.

"anh Haechan, nhớ em không ạaa?"

Jihyun chạy đến chỗ Lee Haechan ôm hắn... Huang Renjun ngay lập tức bị đánh vào tâm lí...

"anh nhớ chứ, Jihyun của anh đã lớn ghê nhỉ?"

Tính ra Jihyun cao lớn hơn so với Renjun một chút, mặc dù cả hai cùng tuổi.

Sau câu trả lời của Lee Haechan, Huang Renjun cảm thấy hắn như một người khác, dịu dàng và ôn nhu, khác hẳn cách hắn đối xử thường ngày.

Điều đáng nói ở đây là: Jihyun của anh?"

"của anh là cái khỉ gì chứ?"

Huang Renjun bắt đầu tức giận, Lee Haechan nói mà chẳng hề quan tâm đến suy nghĩ của thằng bé. Lee Haechan cứ thế đáp lại cái ôm của Jihyun rồi vuốt tóc nó.

"em nhớ anh lắm luôn- giờ mới được chạy sang đây với anh... mẹ Lee, cho con ở đây vài bữa được không? chờ đến khi ba mẹ con về"

"hả?" - Lee Haechan có chút ngạc nhiên.

Mẹ Lee đã đi vào bếp từ lâu, nói lớn:

"ba mẹ con sẽ không đồng ý"

Kang Jihyun phụng phịu, ngồi hẳn lên đùi Lee Haechan, người cậu hướng về phía hắn.

"anh Haechan chỉ cần gọi thì ba mẹ em sẽ cho... đi mà~ ở nhà một mình buồn lắm cơ... Jihyun muốn ở với anh"

Lee Haechan nhìn Jihyun, hắn nhẹ mỉm cười vì giọng điệu lẫn tính cách của Jihyun vẫn không thay đổi. Nó luôn làm nũng như vậy với hắn... quan trọng là chỉ với một mình hắn, ngoài ra còn có mẹ Lee nhưng chỉ một phần nhỏ.

Từ khi Jihyun bước vào căn nhà, đột nhiên Huang Renjun như bị lu mờ vậy, thằng bé im lặng nhìn xung quanh mà không nói nột tiếng, khiến Lee Haechan nhận ra rằng mình đã quên mất đứa nhỏ đang ngồi ở phía đối diện đang nhìn hắn và Jihyun bằng ánh måt cực kì khó chịu. Lee Haechan ngay lúc đó liền không tự nhiên mà tránh né Jihyun, đẩy cậu sang ghế phía bên cạnh. Kang Jihyun nhìn, ôm chặt cánh tay hắn, bīu môi:

"sao đấy, em không chịu đâu, anh Haechan xin cho em đi mà"

Lee Haechan khó xử nhìn về phía Huang Renjun, thằng bé trừng mắt với hắn... ánh mắt này mang ý:

"nếu anh mà xin cho cậu ta... tôi sẽ về với mẹ Huang!"

Mới nghĩ đến, những cảm xúc đau thương lúc Huang Renjun rời đi liền một lúc ùa về, khiến Lee Haechan vừa sợ hãi vừa khó xử.

Mẹ Lee ở trong bếp, nấu xong món cuối liền đi ra ngoài, không khí nơi phòng khách trở nên ngột
ngạt hẳn. Bà mới chợt nhớ ra là Kang Jihyun cũng rất thích con trai bà, như Renjun. Nhìn thấy vẻ mặt khó xử của Lee Haechan mà bà cười thầm:

"đào hoa cho lắm hả con trai cưng"

Huang Renjun không nói, Lee Haechan lặng thinh nhìn Kang Jihyun, nó vẫn là bộ mặt nài nỉ ôm chặt tay hắn không buông. Khung cảnh như vậy chẳng phải tình tay ba sao?

Lee Haechan chưa bao giờ thấy mình bế tắc như lúc này, hắn vội đưa mắt cầu cứu mẹ.

"mấy đứa vào ăn cơm nhé... chuyện đó tính sau"

Hắn thở phào, cũng là lúc Jihyun kéo tay hắn đi vào bếp, Huang Renjun ngồi nhìn hành động của hai người mà ngứa cả mắt. Thằng bé không tài nào thể nhịn nổi nữa, nó liền đi đến chỗ hai con người "gian díu" kia, trước mặt là Kang Jihyun đấu mắt với cậu, kế bên là Lee Haechan khó hiểu nhìn nó...

"BUÔNG CÁI TAY CỦA MÀY RA"

Ừ thì... mùi giấm bay lung tung

Ừ thì... Huang chiếm hữu đã bắt đầu xuất hiện.

________________________
Happy birthday Shotaro-kun~ 🎉🥰✨

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co