Truyen3h.Co

(HyuckRen) Ranh con

#32

moyamoya_502


"đi thôi"

Lee Haechan cùng Huang Renjun và Kang Jihyun đi đến trung tâm thành phố, nơi phồn hoa đô thị lúc nào cũng tấp nập người, xe cộ lẫn các khu cao tầng cũng thi nhau mọc lên.

Trước khi lên xe Lee Haechan còn phải vật vã vì việc Huang Renjun và Kang Jihyun đều đòi ngồi ở
ghế trước cùng hắn. Cả hai tranh giành nhau khiến hắn đau đầu đến mức phải quát thẳng thì cả hai mới chịu im lặng. Cuối cùng cả hai đều phải ngồi ghế sau.

Đến nơi, khu thương mại lớn xuất hiện trước
mắt, thu hút ánh nhìn đầy ngưỡng mộ của hai đứa nhỏ. Cả hai cùng ngước mắt nhìn, khuôn miệng nhỏ há lớn, oa oa vài tiếng, trầm trồ khen ngợi, không ngừng mở rộng tầm mắt.

Lee Haechan nhìn cả hai cũng chỉ biết lắc đầu mỉm cười. Đúng là con nít.

"anh Haechan, Jihyun muốn mua cái này" - Kang Jihyun chỉ tay vào món kẹo dẻo đầu gấu mà mình thích.

"ừ... lại lấy đi"

"anh Haechan, Renjun cũng muốn ăn cái này" - đến lượt Huang Renjun chỉ vào gói kẹo chocolate trên kệ đối diện. Nhưng lần này Lee Haechan phản đối.

"không được. ăn nhiều chocolate sẽ bị sâu răng"

Huang Renjun liền xị mặt nhìn hắn. Nó tự hỏi, tại sao Jihyun được ăn kẹo còn nó thì không? Tiếp đến là đi qua rất nhiều gian hàng đồ ngọt, đủ loại, đủ màu, đủ kiểu. Cả hai lăn xăn chạy khắp nơi để lấy thứ bản thân thích ăn rồi đến chỗ Lee Haechan chờ anh duyệt.

Xe đẩy hàng cũng vì vậy mà ngày càng nhiều thứ... nhưng đa số trong đó đều là món Jihyun thích ăn. Huang Renjun đưa món nào tới cũng bị Lee Haechan ngăn cản không cho mua... vì cả ngàn lí do: sẽ bị sâu răng, sún răng, sẽ bị béo, bị phì người, lên cân,...thật ra những lí do đó chỉ toàn một ý nghĩa, chỉ khác cách dùng từ.

Vì vậy trong lúc Kang Jihyun chạy lung tung khắp nơi tìm kiếm thức ăn, thì Huang Renjun lại ngồi xếp bằng bên cạnh chiếc xe đẩy hàng của Lee Haechan. Hắn khó hiểu nhìn thằng bé.

"sao không đi lựa? mỏi chân à?"

"đi lựa thì anh Haechan cũng có mua cho Renjun đâu... toàn mua cho Jihyun thôi"

Lee Haechan sau khi nghe sau liền có chút ngẩn người, rất nhanh sau đó liền cười nhẹ, hắn làm như vậy cũng muốn tốt cho thằng bé, nhưng nó lại nghĩ ngược về hướng khác... suy nghĩ của thằng bé đôi lúc nhỏ hẹp nhưng lại thập phần đáng yêu.

"vậy anh hỏi mày, mày muốn bị sâu răng như Jihyun à?"

Kang Jihyun bị sâu răng khá nhiều vì cậu từ nhỏ đến lớn đều được cưng chiều, thứ gì cũng có và ăn gì cũng được, cho nên đó là lí do vì sao Lee Haechan không ngăn cấm cậu. Đã sâu răng rồi thì ăn thêm để trị luôn một lần cũng tiện.

"đương nhiên là không... răng người ta đẹp hơn nó gấp vạn lần í"

Huang Renjun hất mặt nhìn Lee Haechan, bộ dạng tự hào về hàm răng của mình. Đúng thật, răng thằng bé rất đẹp, đều, lại còn không bị sâu, lại có chiếc răng khểnh nhỏ nhỏ, thêm phần đáng yêu.

Lee Haechan cũng biết, ranh con như nó, rất biết cách giữ vệ sinh bản thân. Đánh răng liền sau mỗi lần ăn thì vi khuẩn cũng chẳng tài nào sống nổi.

"ừ ừ... đúng rồi, răng đẹp thì không nên ăn. Hiểu chưa?"

Huang Renjun gật đầu, nhưng có vẻ gì đó không khuất phục. Một lúc sau thì Kang Jihyun quay lại với vài gói bánh trên tay, cậu tươi cười nhìn Lee Haechan, thảy hết chúng vào xe đẩy hàng.

"em xong rồi"

"Jihyun còn muốn mua gì nữa không? để anh Haechan mua luôn một lần" - Lee Haechan ân cần hỏi, trong khi Huang Renjun đang đứng bên cạnh nhìn hắn bằng ánh mắt không mấy thiện cảm.

"em muốn__"

Kang Jihyun chưa kịp trả lời thì Huang Renjun đã nhảy vào

"không công bằng tí nào"

"không công bằng cái.gì?"

Lee Haechan chuyển mắt về phía Huang Renjun.

"anh Haechan xưng nó bằng Jihyun"- lúc này tay
thằng bé chỉ về phía Kang Jihyun.

"còn em thì anh lại xưng bằng mày là sao?"

Huang Renjun...ghen công khai.

Lee Haechan ngay sau đó liền bật cười nhưng lại nhanh chóng che miệng mình lại, hắn nuốt ngược sự quá đỗi đáng yêu này vào trong tim, nhẹ nhàng cất ở đó, sự nghiêm nghị của người anh lớn bắt đầu xuất hiện.

"xưng như thế nào chẳng được. Mày đừng có đòi hỏi"

Kang Jihyun ngay lúc đó chỉ biết đứng nhìn hai người đối diện, cậu chỉ chợt cảm thấy bản thân bị xa cách bọn họ. Nhìn cả hai nói chuyện một cách thoải mái và vui vẻ, dù là cãi cọ nhưng lại ẩn chứa thứ gì đó gọi là vui đùa nên cậu cũng cảm thấy cách xưng hô giữa mình và Lee Haechan thật ra cũng chẳng có gì đặc biệt. Ngược lại chỉ thấy khoảng cách rất lớn.

Huang Renjun lườm liếc Lee Haechan, hắn cũng không nói thêm. Đành chuyển sang vấn đề khác.

"vậy chúng ta đi thanh toán nhé?"

Câu hỏi là "chúng ta" nhưng Lee Haechan chỉ mỉm cười và nhìn về phía Kang Jihyun. Huang Renjun liền xị mặt khó chịu nhìn hắn. Kang Jihyun cũng vì vậy mà gật đầu mạnh, cười tươi như hoa. Sau đó, Lee Haechan đưa tay mình ra, nắm lấy tay Kang Jihyun, điều này khiến cậu lẫn Huang Renjun bất ngờ.

Rất nhanh sau đó Kang Jihyun nhìn về phía Huang Renjun, nhìn thấy khuôn mặt đen kịt của "đối thủ" khiến cậu có chút thú vị. Huang Renjun nhìn nơi Lee Haechan nắm lấy tay Kang Jihyun mà không phải nó. Nó không ngại ngần mà đi đến giật lấy góc áo của Lee Haechan, bĩu môi.

"em cũng muốn"

Lee Haechan quay sang nhìn thấy bộ dạng mèo con của thằng bé, trong lòng thầm cười lớn, hắn chỉ giả vờ để thằng bé ghen thêm lần nữa, cứ tưởng nó sẽ la làng lên, nhưng lại tỏ ra bộ dạng này...

"hết tay rồi, nắm lấy góc áo anh đi. Ra ngoài thanh toán"

Bởi, tay còn lại của Lee Haechan dùng để đẩy xe đựng thức ăn. Huang Renjun liền thay đổi thái độ, thằng bé lườm hắn như lườm kẻ thù vậy... mặc dù là như vậy, nhưng với Lee Haechan nhìn Huang Renjun dù góc độ hay thái độ nào thì thằng bé vẫn rất dễ thương...

Đi được một đoạn, Huang Renjun buông tay khỏi góc áo Lee Haechan, nhìn hai người đi trước nắm tay nhau mà cảm thấy tủi thân. Lee Haechan thấy Huang Renjun đứng đằng sau một đoạn không xa, khó hiểu nhìn nó.

"sao vậy?"

Ngay sau đó, Huang Renjun òa khóc lên, mặc dù chỉ là la lớn và cố rặn nước mắt nhưng vẫn khiến Lee Haechan hoảng loạn. Hắn liền kéo tay Jihyun đến
chỗ thằng bé.

"sao? sao lại khóc?" - đôi lông mày Lee Haechan nhíu lại, lo lắng nhìn thằng bé.

Huang Renjun không nói gì, chỉ liên tục dụi mắt, hại Lee Haechan càng rối hơn.

"ơ, Haechan?"

Từ đằng sau Huang Renjun, giọng nói nam tính phát ra tên Lee Haechan, khiến hắn chú ý nhìn lến... không ai khác là Na Jaemin.

Trong thâm tâm Lee Haechan liền nhớ đến chuyện của vài tháng trước, khi mà Huang Renjun về phe thằng bạn Jaemin của mình mà không phải hắn.

Na Jaemin đi đến gần, anh nhìn thấy đứa nhỏ đứng trước mặt Lee Haechan đang òa khóc liền nhận ra là cậu nhóc ở nhà Lee Haechan mà lần trước anh đã gặp.

Lee Haechan không quan tâm đến Na Jaemin, chỉ sốt sằng hỏi han Huang Renjun. Đến khi thằng bé chịu ngưng lau nước mắt mới nhìn lên, kết quả là thấy Na Jaemin đứng trước mặt cùng Lee Haechan và Kang Jihyun.

"anh Jaemin"

Huang Renjun nhìn về phía Na Jaemin khiến anh có chút động lòng, giọng nói của thằng bé nghẹn ngào mà kêu tên anh. Anh cũng không ngờ thằng bé vẫn còn nhớ tên mình. Lee Haechan ngay lúc đó liền đen mặt... Na Jaemin xuất hiện thì đúng là điều đen đủi đối với hắn.

"ừ.. anh Jaemin đây. Sao em lại khóc?"

"hức... anh Haechan nắm tay nó"

Huang Renjun mặc dù biết khóc trước mặt Kang Jihyun là điều đáng xẩu hổ, nhưng vì chiến thuật "chắc chắn" thành công này nên thằng bé liền không quan tâm việc đó nữa.

Thằng bé uất ức chỉ tay vào chỗ Lee Haechan đang nắm tay Kang Jihyun. Điều này khiến Na Jaemin bật cười. Anh quay sang nhìn chỗ Huang Renjun chỉ rồi chuyển mắt về phía Lee Haechan, cười nhẹ, khiến Lee Haechan lườm hắn.

"không sao mà... đừng khóc"

Na Jaemin đi tới, lau nước mắt trên khuôn mặt Huang Renjun, Lee Haechan cũng không kịp ngăn cản.

"vậy để anh Jaemin nắm tay em nhé?"

Lee Haechan....

"MÀY CÚT!... TAO NẮM TAY THẰNG BÉ LÀ ĐỦ RỒI"

Ngay sau đó, Lee Haechan hất tay Na Jaemin, tay kia chợt buông tay Kang Jihyun, nhanh chóng bắt lấy tay Huang Renjun, nhẹ nhàng nắm lấy... điều này khiến Na Jaemin bật cười, còn Kang Jihyun thì bắt đầu không vui.

"mày gắt đến vậy à? tao còn chưa đụng vào em nó"

"MÀY ĐỤNG THÌ ÔNG CẠCH MẶT MÀY"

"rồi rồi ok ok, còn cậu nhóc kia thì sao?"

Na Jaemin nhìn về phía Kang Jihyun, cậu cũng vì được nhắc đến mà nhìn anh rồi lễ phép cúi đầu chào. Anh từ đầu đã để ý đến cậu, vẻ ngoài ưa nhìn nhưng lại có vẻ đáng yêu khác hẳn so với Huang Renjun.

Lúc này Lee Haechan mới quay lại nhìn Kang Jihyun, cậu dường như buồn đi hẳn khi Lee Haechan buông tay một cách thẳng thừng.

"Jihyun anh..."

"để tao đẩy xe cho" - Na Jaemin lên tiếng giải vây sự khó xử của Lee Haechan.

Hắn liền gật đầu rồi nắm tay. Một Huang Renjun bên phải, một Kang Jihyun bên trái. Na Jaemin nhìn khung cảnh trước mặt mà bật cười, sẳn tay móc điện thoại từ túi quần rồi nhẹ nhàng chụp lấy một tấm. Anh chợt nhìn cậu nhóc đi bên trái Lee Haechan, lòng thầm nghĩ:

"tội cho nhóc... Huang Renjun vốn dĩ đã chiếm được Lee Haechan."

_______________________

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co