Truyen3h.Co

(HyuckRen) Ranh con

#36

moyamoya_502


Mẹ Lee đau lòng ôm lấy Renjun.. nhìn nó nhỏ bé như vậy, bà thật không thể không cảm thấy chua xót... mặc dù chỉ là thứ tình yêu bé nhỏ và nhất thời nhưng lại khiến bà nhận ra được nó rất chân thật và trung thành. Cho đến khi sau ngày hôm nay, có lẽ tình yêu mà Huang Renjun dành cho Lee Haechan cũng chăng còn nữa...

Ngày đầu tiên sau khi Kang Jihyun tỉnh lại, Lee Haechan hầu như đều dành thời gian ở đó, hắn hiện tại muốn chăm sóc cho cậu bởi những bất cấn không đáng có của mình. Vì vậy mà cả ngày hôm đó, hắn duy nhất một lần về nhà, nhanh chóng vệ sinh một chút rồi lại tiếp tục đi, hắn nhanh như vậy, cũng vì muốn tránh mặt Huang Renjun.

Huang Renjun đi học ở trường, ngày hôm nay mọi thứ đối với thằng bé dường như không có một chút màu sắc vui vẻ nào, xung quanh nó hiện giờ chỉ toàn những hiu hắt và buồn tẻ, nó cứ thẫn thờ và đờ đẫn như người mắt hồn vậy. Hại cô giáo ngay lúc đó thấy lo lắng, liền gọi mẹ Lee đến. Ngay lập tức mẹ Lee từ chỗ làm việc mà đến trường đón thằng bé, Huang Renjun ngồi ở ghế đá trường học trước phòng bảo vệ, nó trầm tư với khuôn mặt chẳng biểu hiện chút sắc thái, mẹ nhìn thấy nó như vậy liền vội vàng đi đến, Huang Renjun ngồi ở đó vẫn không phản ứng, đến khi mẹ chạm vào nó, nó mới bắt đầu ngẩng mặt lên nhìn bà.

Đôi mắt thằng bé đầy hững hờ, đuôi mắt hơi cong xuống, chứa uất ức kết hợp với cặp lông mày rủ xuống càng tạo thêm nét buồn đầy bi thương trên khuôn mặt một đứa nhỏ, Huang Renjun nhìn người phụ nữ phúc hậu trước mặt mình một cách từ từ và chậm rãi như chẳng có chuyện gì xảy ra, có thể thấy thằng bé đã phải chịu tổn thương và ấm ức
đến mức nào.

Từ sáng thức dậy thằng bé đã làm ra bộ mặt như vậy, mẹ Lee có hỏi thì vẫn một câu trả lời "con không sao"... hại mẹ Lee cũng chẳng thế làm gì hơn...nhưng hiện tại nhìn như vậy, không thể tiếp tục để yên cho thằng bé tự dằn vặt bản thân thêm nữa, mẹ Lee liền nhẹ giọng hỏi, bà nhẹ nhàng hết mức có thể, để không làm thằng bé xúc động mà bật khóc, như vậy bà sẽ càng thêm đau lòng.

"Renjunie... con sao vậy? nói cho mẹ biết đi"

Mẹ Lee lay nhẹ người Huang Renjun, nhìn thẳng vào đôi mắt chứa đầy nỗi đau thương của thằng bé mà lòng chợt thấy xót xa... Huang Renjun vẫn vậy vẫn không đáp, khuôn mặt vẫn không hiện lên chút biểu cảm.

"Renjunie... con đừng làm mẹ sợ"

Giọng mẹ Lee dường như đã nghẹn ngào và sắp phát khóc vì biểu hiện vừa rồi của đối phương, nó thẫn thờ và ngẩn ngơ như một đứa trẻ không bình thường vậy. Bà sợ và lo lắng thằng bé sẽ gặp chuyện không may mất.

Huang Renjun vẫn là đôi mắt chứa đầy sự bi thương và buồn bã đó, chợt nở nụ cười, một nụ cười đầy ngượng ngạo, một nụ cười chỉ thấy được sự đau thương... mẹ Lee nhận ra điều đó, khoé mắt bà đã nóng lên, bà chờ đợi thằng bé trả lời.

"mẹ... con về với mẹ Huang có được không? con... con không muốn ở đây nữa, con muốn về nhà... về nhà của con..."

Nụ cười trên khuôn mặt thằng bé dần trở nên méo mó, nó cố gắng không khóc nhưng hiện tại thì không thể cố gắng thêm được nữa... nước mắt nó rơi mà khiến mẹ Lee thấy đau lòng, bà cũng vì khuôn mặt khó coi của thằng bé mà khóc theo, nhẹ gật đầu đồng ý.

...ngày tiếp theo bắt đầu đến.

Sau cuộc cải vã lần đó, Huang Renjun không còn thấy Lee Haechan xuất hiện nữa, hắn hoàn toàn tránh né thằng bé, luôn dành thời gian ở bên cạnh Kang Jihyun và ân cần chăm sóc cậu, đáng ra nó mới phải là người tránh mặt hắn vì những lời to tiếng của hắn, nhưng trớ trêu thay, chính hắn lại là người thẳng thắng tránh mặt và cự tuyệt.

Huang Renjun chỉ biết ngượng cười cho qua, một ngày sống ở căn nhà này mà không thấy bóng hình hắn cũng khiến thằng bé có chút trống rỗng, nó ấm ức đến mức muốn bật khóc, những giọt nước mắt cứ chào trực nơi khóe mắt, mỗi khi nó nhớ đến Lee Haechan trong lúc vội vàng mặc áo, vừa đi vừa xuống nhà cầm theo chiếc chìa khoá xe, hắn hôm qua và hôm nay đều không ở nhà ăn cơm, đêm đến cũng ở lại bệnh viện ngủ mà không về nhà. Hắn hiện tại đã cự tuyệt rất giỏi!

Ngay lúc đó mẹ Lee vừa đưa Huang Renjun về nhà, hắn nhìn thấy nó, nó nhìn thấy hắn... tim của Huang Renjun liền thắt lại, thằng bé thống khổ nhìn khuôn mặt lạnh tanh của Lee Haechan, lạnh đến mức khiến thằng bé chẳng thể nói một lời chào hỏi đúng nghĩa.

Mẹ Lee đứng đằng sau cũng nghẹn lời... vài giây sau, Lee Haechan chuyển mắt về phía mẹ Lee, phớt lờ ánh nhìn đầy bi thương của Huang Renjun.

"tối nay con sẽ ở lại, cũng sẽ ăn ở đó..."

Mẹ Lee nhìn đứa con trai mình lạnh lùng và ngoan cố, bà hiện tại muốn tức giận với hắn, nhưng nếu như vậy cũng chẳng giải quyết được gì, có khi chỉ khiến hẳn càng thêm cố chấp với cái suy nghĩ của mình mà không chịu thay đổi, có khi lại khiến Huang Renjun đau lòng hơn, bà đành dùng thái độ hoà nhã, nhẹ giọng hỏi.

"Jihyun sao rồi?"

"thằng bé vẫn ổn... con đi đây"

Nói xong, chân hắn sải dài về phía trước, lướt qua Huang Renjun... thằng bé vẫn dõi theo hắn từ nãy đến giờ, nó vẫn chờ đợi hắn nhìn nó thêm một lần nữa, và xem như là lần cuối nó có thể nhìn thấy đôi mắt ôn nhu ngày nào mà nó từng yêu mến, nhưng từ khoảnh khắc Lee Haechan bước qua, đi và không ngoảnh lại, cũng đủ khiến thằng bé chẳng còn hi vọng và mong chờ ánh mắt của hắn nữa......

Huang Renjun đứng đó, mẹ Lee cũng vì thằng bé mà đứng yên, không gian trầm lắng và yên tĩnh, cả hai không ai nói một lời... mẹ Lee đã rất sợ hãi, sợ vì thằng bé đã quá im lặng, sợ vì nó cố kìm nén, sợ vì nó chịu đựng quá giòi nhưng cuối cùng nỗi sợ đó vẫn chẳng thể giải quyết. Bà có khuyên cách mấy, cố gắng vui vẻ đến mấy, thì Huang Renjun vẫn không thể có được khuôn mặt như trước khuôn mặt tươi cười và ngây thơ của đứa trẻ chín tuổi dường như bị tổn thương lớn lần này che lấp mất....

*reng reng*

Tiếng chuông điện thoại phá đi không gian yên tĩnh, mẹ Lee giật mình đem chiếc điện thoại từ trong túi, nhìn dãy số trên điện thoại mà bà chợt hiện lên vài tia nuối tiếc.

"tớ đã thu dọn xong... ngày mai cậu có thể đến"

"được"

Cuộc gọi đến từ mẹ Huang, đây là lần thứ hai bà trở về nước đón con trai, lần thứ hai một đi không trở lại, lần thứ hai không đùa giỡn hay sắp đặt và lần thứ hai này là lần cuối...

Sau khi quyết định chắc chắn, mẹ Lee cũng vì sự cố chấp của Lee Haechan mà cũng không níu giữ Huang Renjun nữa, lần này bả không thể giúp con trai mình, bởi bản thân hắn đã phạm phải sai lầm quá lớn, mà sai lầm đó cũng chỉ có hắn mới tự hoá giải được...bà đành để Huang Renjun đi mà không báo với hắn một lời.

Sáng sớm hôm sau. Chẳng lưu luyến gì nữa, Huang Renjun cùng mẹ Huang rời khỏi căn nhà trên khu phố phồn hoa đô thị này, thằng bé nhìn lại những kỷ niệm từng xảy ra, có vui, có buồn, có hạnh phúc, có nước mắt,...tất cả đối với thằng bé đều quý giá, nhưng đơn giản bây giờ chúng chỉ là chuỗi quá khứ đẹp... bởi vì có lẽ trong tương lai nó chẳng diễn ra thêm lần nào nữa...

...
<Kính chào quý khách, chuyến bay đến New York sắp khởi hành, quý khách vui lòng đến quầy kiểm vé để nhanh chóng đến với chuyến bay... xin nhắc lại...>

"Renjunie, đi thôi con"

Renjun đang ngồi ở hàng ghế chờ, có chút thờ ơ nhìn qua tấm kính lớn thấy được chiếc máy bay đến New York, nơi mà nó cần đến...

Bởi vì em đã gặp anh đúng lúc
Nên mới có thể lưu giữ những ký ức tươi đẹp
Gió thổi, hoa rơi, nước mắt như mưa
Bời vì chẳng muốn chia tay.

Nếu như có gặp lại
Có lẽ em vẫn sẽ nhớ anh...

"Renjun đi nhé...anh Haechan"

____________________

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co