#38.2
Sáng hôm sau.
Lee Haechan tỉnh dậy đã thấy mình nằm ở căn phòng quen thuộc, trước đây với hắn căn phòng này là nơi tầm thường nhưng kể từ khi Huang Renjun đến, nơi này cũng dần trở nên đặc biệt.
Đêm đến cùng nhau trò chuyện, những câu chuyện tưởng rằng chẳng vui nhưng Huang Renjun vẫn cười như được mùa, hắn vẫn nhớ nụ cười ngây ngô và đáng yêu của thằng bé, nụ cười khiến khoé môi hắn bất chợt cong lên. Sáng tỉnh dậy cùng nhau bắt đầu ngày mới, không cãi cọ, tranh đua hay móc méo nhau thì cũng bày những trò đầy nhảm nhí...nhớ lại, mọi thứ đều rõ ràng đến mức khiến Lee Haechan nhận ra mình đã quá vô tâm.. bởi trước đây hắn chưa lần nào ôn lại những kí ức đó, nếu không có ngày hôm nay, có lễ, những kí ức đó trôi về dĩ vàng khi nào mà bản thân hắn không hay. Tận bây giờ, hơi ấm của thằng bé vẫn còn quanh đây nhưng người lại không còn. Đồ đạc được đem đi không xót một thứ, bố cục xung quanh cũng thay đổi.. thiếu vắng Huang Renjun, căn phòng chợt trở nên trống rỗng và hoang sơ biết bao nhiêu.
Lee Haechan đã từng mong mình hiện tại đang nằm trong một cơn ác mộng, sau khi tỉnh dậy thì mọi thứ sẽ thay đổi, điều hắn muốn thay đổi nhất là Huang Renjun vẫn còn ở đây, ở bên cạnh hắn...
Lee Haechan khẽ cười, một nụ cười mang theo sự ngượng ngạo chứa đầy nỗi bi thương, là hắn tạo ra hiện thực, giờ muốn thay đổi thì chẳng phải đã quá muộn?
Mẹ Lee đứng trước của phòng từ lâu, chứng kiến khuôn mặt xanh xao và thờ thẩn của Lee Haechan, bà hiển nhiên thấy đau xót...nhẹ mở của bước vào, trên tay mang theo khay thức ăn
"Haechan à, ăn chút gì đi con"
Sau nhiều năm từ khi hắn trở thành một người lớn, mẹ Lee mới có lần chăm sóc hắn như lúc hắn còn nhỏ. Vì cơn mưa hôm qua mà Lee Haechan đã sốt cao đến mức khiến mẹ Lee lo lắng, mười chín tuổi đầu, chẳng lúc nào mẹ Lee thấy hắn đau đớn đến mức dầm mưa suốt mấy giờ đồng hồ. Lee Haechan vẫn khuôn mặt đờ đẩn nhìn người mẹ của mình, ánh mắt của hắn chứa ngàn tia nuối tiếc và hối hận, hắn cầu sự giúp đỡ của mẹ hắn thì mới có thể mang Huang Renjun trở lại.
"mẹ... Renjunie, đang ở đâu?"
"Haechan, con ăn đi rồi hẳn nói"
"không...nói cho con biết đi mẹ, con muốn gặp em ấy... con thực sự biết sai rồi"
"làm ơn.."
Hai ngày liên tiếp trôi qua, trong nỗi đau và hối hận thập phần, Lee Haechan thoạt nhìn xanh xao và khờ khạo ngồi trong căn phòng, xung quanh chỉ toàn là đen tối, hắn như chết lặng vì thiếu vắng Huang Renjun và nỗi ân hận trong lòng vẫn giằng vặt chính bản thân mình, Lee Haechan hai ngày qua đã cố gắng tìm Huang Renjun, hắn vẫn hi vọng thằng bé vẫn vòn ở đây, hắn hi vọng, hắn tìm kiếm nhưng để rồi nhận lấy sự thất vọng. Hi vọng những điều viễn vông là điều Lee Haechan đang làm, hắn chạy khắp nơi quanh khu phố này, chạy đến những nơi đã cùng Huang Renjun đặt chân đến, đã từng cùng nhau vui vẻ đến chừng nào... nhưng kết quả nhận lại chỉ là những "kỉ niệm" đã trôi về quá khứ, chẳng thể nào trở lại.
Đã gọi là viễn vông thì chẳng thể trở thành sự thật Lee Haechan à...Huang Renjun thật sự đã đi rồi!
Lee Haechan hiện tại chẳng mang chút quyền lực hay địa vị, hắn chỉ là một sinh viên đại học không hơn không kém, chẳng thể gọi "thuộc hạ" lục tung mọi nơi, hắn bất lực...
Mẹ Lee không đành lòng, bà liền đến gần hắn.
"gọi thử cho thằng bé đi"
Một câu nói như cứu rỗi tâm hồn trơ trọi của Lee Haechan bây giờ, hắn ngay lập tức chuyển mắt về phía mẹ, run rẫy nhận lấy chiếc điện thoại của mình mà trên đó đã hiện sẵn dãy số lạ, từ từ đưa lên tai, nghe thấy tiếng tút tút từ phía bên kia, tim hắn chợt đập liên hồi. Vài giây sau, tiếng nhấc máy vang lên kèm theo giọng nói trong trẻo từ phía bên kia phát ra.
<alo ạ, cô chú muốn tìm ai?>
Giọng nói Huang Renjun chợt khiến Lee Haechan như vỡ òa, tim hắn vẫn còn đập loạn cả lồng ngực, hắn cố gắng bình tīnh khi nghe được giọng thằng bé, giọng nói mà hắn nhung nhớ suốt mấy ngày nay.
<alo ạ?... mẹ ơi, bên kia không có ai trả lời hết>
Huang Renjun vẫn ngây ngô như ngày nào, thằng bé nói một câu khiến Lee Haechan chợt bừng tỉnh, hắn vội vàng nói trước khi thằng bé ngắt máy.
"anh muốn tìm Huang-Huang Renjun"
Giọng nói quen thuộc phát ra từ điện thoại bên kia, hiển nhiên Huang Renjun ngay lập tức có thể nhận ra đó là giọng của Lee Haechan, miệng nói là quên, lòng dặn không nhớ đến, nhưng trong thâm tâm vẫn động lòng... thằng bé gạt hết những thương nhớ sắp ùa về, mạnh dạn tỏ ra không có chuyện gì.
<chú là ai?>
Một cầu hỏi đầy lạnh lùng, chợt khiến Lee Haechan hụt hẫng, hắn hiện tại thất vọng lắm vì thằng bé không nhận ra giọng nói của mình, hắn thống khổ nói tiếp.
"R-Renjunie... là anh, Lee Haechan"
Lee Haechan ngắt quãng, vì giọng nói của thằng bé mà hắn không kìm được, tim hắn thắt lại từng cơn, đau nhói và xót xa...
<Lee Haechan? xin lỗi, chú nhầm số rồi ạ, con không quen ai tên Haechan hết. Chú đừng gọi lại nữa>
"Ren-"
Lee Haechan chưa nói được câu tiếp theo thì Huang Renjun đã thẳng thừng ngắt máy. Tiếng âm thanh tút dài từ phía bên kia truyền đến tai Lee Haechan, khiến hắn chợt buồn tủi... Huang Renjun thật sự đã quên hắn, xem hắn như một kẻ lạ không hơn không kém, sẵn sàng từ chối những điều hắn sắp nói.
Mẹ Lee đứng bên cạnh cũng thấy thương cho con trai mình, có lẽ Huang Renjun, thằng bé đã quyết định chắc chắn rằng sẽ không nhớ đến Lee Haechan nữa...
"ai gọi vậy con?"
"con không biết nữa, số lạ đó mẹ ơi"
Huang Renjun tươi cười đi đến chỗ mẹ Huang đang bận rộn nấu nướng.
"anh vừa nghe Renjun nói là anh Haechan gì mà?"
Giọng nói người đàn ông đang ngồi trên bàn bên cạnh cất lên, ngay lúc đó mẹ Huang liền chuyển mắt về phía Huang Renjun, thằng bé chợt im lặng và trầm mặt khiến mẹ Huang lẫn người đàn ông kia có chút ngạc nhiên.
"con không muốn nhớ đến anh ấy nữa"
Nói xong thằng bé liền đi lên phòng, mẹ liếc mắt nhìn đứa con trai lớn của mình. Hại anh ta không hiểu gì, sau đó mẹ Huang mới kể lại mọi chuyện cho người nọ.
"cái thằng khốn đó, con sẽ không cho thằng bé gặp lại hắn lần nào nữa"
Mẹ Huang lắc đầu nhìn anh, đứa con trai lớn của bà - Huang Guanheng hùng hổ tuyên bố, anh là vừa mới du học về nước, là một người đàn ông bước sang tuổi hai mươi ba nhưng đôi lúc vẫn còn rất trẻ con, đôi lúc lại lạnh lùng và nghiêm nghị đến khó đoán, nghe tin em trai bị tổn thương, hiển nhiên anh muốn đòi lại công bằng. Nhưng nếu như có gặp lại, anh cũng chẳng thể cản nổi hai trái tim đang nhung nhớ nhau đến mức không thể không ngừng đập loạn...
Lee Haechan ở bên này, hắn vỡ oà trước mặt mẹ hắn, bà cũng vì vậy mà nhẹ nhàng ôm hắn vào lòng. Đứa con trai của bà thật sự đã lớn và đã yêu thương Huang Renjun rất nhiều, nhiều đến mức khiển bà chợt thấy vui lòng...
"nếu như là thật lòng, ắt hẳn sẽ có ngày gặp lại"
________________________
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co