#39.2
Thế giới xung quanh Lee Haechan như chết lặng, màu sắc cũng vì vậy mà trở nên đen tối, chỉ còn duy nhất một người mà hắn thấy được chuyển động, nụ cười ngây thơ, giọng nói trong trẻo, thoạt hình đáng yêu... mọi thứ từ người đó khiến tim hắn len lói vài tia hạnh phúc lẫn rung động như lần đầu gặp nhau vậy. Hắn vẫn nhớ rõ ngày hôm đó, ngày mà Huang Renjun đến bên cuộc đời đầy nhàm chán của hắn, khiến hắn trở lại là con người biệt hướng ngoại.
Gọi tên đối phương, tông giọng cũng trở nên vui mừng hơn, trái tim không ngừng vội đập nhanh... ánh mắt hi vọng và mong chờ người nọ đáp lại, có thể thấy hắn đã hối hận và biết lỗi như thế nào. Khoảng cách không xa, đối phương nghe thấy ai đó gọi tên mình, trong lòng cũng vài phần đoán được là người cũ, liền đảo mắt xung quanh tìm kiếm.
Giữa khu phố đông người qua lại, chắn đi tầm nhìn của Huang Renjun, thằng bé nghe được giọng nói quen thuộc kêu tên mình trong những đám đông xung quanh. Thâm tâm hiện tại cũng không thể không rung động vì giọng nói ấy, giọng nói mà nó rất nhớ, rất muốn được nghe thấy hằng ngày.
Huang Renjun chắc chắn là như vậy, nóng lòng tìm kiếm trong đám đông phía trước. Không thể sai, chắc chắn là không thể sai, đó là giọng của Lee Haechan.
"anh-anh Haechan?..."
Cho đến khi kiên nhẫn tìm kiếm, Huang Renjun đã thấy được Lee Haechan, là hắn đang đứng trước mặt, bằng xương bằng thịt và không phải là điều thằng bé tưởng tượng ra. Ánh mắt hắn đầy sự mong chờ lẫn bi thương, hắn một mực nhìn về phía Huang Renjun ngay lúc đó, thằng bé chợt bật khóc, nhìn thấy hắn mang bộ dạng thê thảm như vậy, hiển nhiên thằng bé không đành lòng... cũng là vì thương, vì nhớ nên thằng bé không thể kìm nén mà bật khóc như một đứa trẻ bị làm đau vậy. Huang Guanheng đứng bên cạnh Huang Renjun, anh chợt hốt hoảng vì thằng bé, anh vừa quay đi một chút, quay lại thì đã thấy thằng bé khóc như mưa, liền vội hỏi.
"Renjunie.. em sao vậy? sao lại khóc?"
Anh nhíu mày nhìn thằng bé, quỳ gối xuống và vội lau nước mắt cho nó, liên tục hỏi lí do.Lee Haechan nhìn thấy Huang Guanheng, hiển nhiên hắn không biết đó là ai nhưng khi nãy nghe không lầm thì Huang Renjun gọi anh ấy là "anh hai"
"Renjunie.."
Lee Haechan yếu ớt kêu gọi lần nữa, nhìn thấy thằng bé khóc như vậy, lòng càng đau hơn. Huang Guanheng nghe thấy tiếng gọi đó, anh vừa ngước lên nhìn về phía trước đã thấy một nam thanh niên đứng nhìn Huang Renjun không rời mắt, sắc mặt cũng có chút không bình thường, trong lòng anh đã một phần nào đoán được gã chính là Lee Haechan, kẻ khiến em trai anh phải chịu tổn thương.
Huang Guanheng tức giận đứng lên và đi tới, không nhanh không chậm, anh giáng một cú đấm vào mặt Lee Haechan, mạnh đến mức khiến hắn chao đão người sang phía bên kia, môi cũng vì vậy mà bật máu. Còn hắn, không tránh né mà sẵn sàng nhận lấy.
Huang Renjun ngay lúc đó hoảng hốt đến chỗ Huang Guanheng, níu tay anh trước khi anh cho Lee Haechan thêm một đấm nữa. Thằng bé càng khóc to hơn, kéo lấy sự chú ý của mọi người xung quanh, ai cũng nhìn ba người bọn họ, trong đầu thắc mắc ở đó đang xảy ra chuyện gì Lee Haechan đứng lên, lau đi vệt máu rỗ mùi tanh trên khoé miệng mình, hắn không quan tâm đến việc má của mình đã đau đến mức nào, chỉ nghĩ đến Huang Renjun và nhìn thằng bé không dám rời mắt.
Hắn sợ cảm giác thằng bé biến mất thêm một lần nữa, hiện tại cũng vì vậy mà không dám bỏ lỡ một
giây. Huang Renjun đứng nhìn Lee Haechan, cánh tay nhỏ vẫn đang giữ lấy cánh tay Huang Guanheng, anh hiện tại đang bực tức thì bị thằng bé ngăn cản, gằn giọng rồi ném cái nhìn sắt đá về phía Lee Haechan.
"thằng khốn, mày còn tìm Renjun làm gì?"
Lee Haechan bỏ ngoài tai lời Huang Guanheng, hắn không trả lời, ánh mắt chứa đầy nỗi ân hận nhìn Huang Renjun, một giây cũng không rời. Nhìn thằng bé khóc như vậy, tim hắn chợt đau nhói, lòng cũng quặn thắt, đau đến tan nát cõi lòng.
"Renjunie, anh sai rôi... đừng khóc"
Hắn tiến lại gần Huang Renjun, vừa định khom người xuống ôm lấy thằng bé nhưng bị Huang Guanheng ngăn cản. Anh thẳng thừng đẩy hắn ra.
"mày đừng có lại gần thằng bé"
Lee Haechan vẫn là không quan tâm đến lời anh nói, hiện tại trong đầu hắn chỉ có mỗi Huang Renjun, xung quanh cũng hiện hữu một mình Huang Renjun, cho dù có ai khác cũng mặc kệ.
"Renjunie, anh xin lỗi"
Tông giọng trầm ấm nhẹ nhàng cất lên, một câu xin lỗi đuợc thốt ra từ tận đáy lòng, từ những nỗi ân hận mà Lee Haechan nhận ra, gây biết bao tổn thương và đau lòng cho đối phương.
Huang Renjun đứng đó, Huang Guanheng siết nắm tay tức giận, anh hận không thể đến đấm cho Lee Haechan thêm một cái trên khuôn mặt đẹp trai ấy. Nhìn em trai nhỏ bị hắn làm tổn thương, hiển nhiên người anh trai này càng trở nên tức giận.
"anh hai... chúng-chúng ta về thôi"
Lời nói như cứa vào tim Lee Haechan, hắn ngạc nhiên lẫn đau thương nhìn thằng bé, nó lạnh lùng phớt lờ lời xin lỗi từ hắn, nó muốn tránh mặt hắn. Vậy nó khóc vì cái gì?. Lee Haechan cứng họng, hắn cứ chần chừ mà không nói được thêm câu nào.
"được... chúng ta về"
Huang Guanheng đáp lại, anh nắm lấy tay Huang Renjun, còn hầm hừ nhìn Lee Haechan.
"không, Renjun... làm ơn, anh biết... anh sai rồi"
Huang Renjun tiếp tục lạnh lùng, thằng bé quay lưng đi, nó không nhìn Lee Haechan, nhưng nước mắt vẫn liên tục rơi xuống.
"Renjun... làm ơn"
Lee Haechan khuỵu gối, trước đám đông qua lại trên khu phố, hắn thê thảm đến mức không biết làm gì ngoài cầu xin sự tha thứ của Huang Renjun, mặc kệ ánh nhìn khó coi và lời dèm pha của mọi người xung quanh.
"anh thật sự sai rồi, Renjunie"
Huang Guanheng hiện tại cũng khó chịu vì sự nài nỉ của Lee Haechan, anh nhận thấy được đứa em trai mình và hắn hiện tại có mối quan hệ không hề đơn giản, mẹ Huang chỉ kể lại lúc cả hai cãi nhau, nhưng không nói rõ rằng cả hai đã có mối quan hệ và tình cảm như thế nào.
Anh không muốn nhìn thấy đứa em trai mình tiếp tục ấm ức khóc, siết chặt nắm tay rồi quỳ một chân xuống ngồi ngang tầm của Huang Renjun, nâng khuôn mặt thằng bé lên, nước mắt nuớc mũi tèm lem trên mặt khiến anh cau mày, nhẹ dùng tay lau đi rồi nói.
"hãy làm gì đó để Renjunie của anh không phải khóc nữa. Anh không muốn thấy em khóc. Nếu không anh sẽ đánh cậu ta đến chết"
Giọng điệu nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa trong đó là sự tức giận lẫn lời đe doạ từ Huang Guanheng. Nếu như anh đoán không lầm, Huang Renjun sẽ vì không muốn Lee Haechan bị đánh mà ngừng khóc. Thằng bé từ từ kìm lại tiếng nấc của mình, bàn tay nhỏ nhẹ lau đi nước mắt. Nó nhìn anh trai rồi nhẹ mỉm cười trên khuôn mặt đầy uớt át. Huang Guanheng cảm thấy ổn áp hơn rồi nên cũng mỉm cười theo.
Lee Haechan ở phía sau mang đầy nổi thất vọng, hắn cúi mặt xuống, hắn không ngờ đến bản thân cũng có ngày thê thảm đến mức phải bật khóc đến như vậy. Hắn không nói thêm lời nào, khuôn mặt hắn hiện tại nhăn nhó, mếu máo đến khó coi, nhưng lại mang lẫn sự đau xót.
Huang Renjun đứng đó, cách Lee Haechan một đoạn không xa, thằng bé buông tay anh trai mình rồi từ từ đi đến chổ hắn, hắn vì cúi đầu nên cũng
không nhìn thấy.
Đến khi hắn thấy được đôi dép màu vàng có hình con hà mã trắng ở trước mặt, hắn mới giật mình ngẩng đầu lên. Đập thẳng vào mắt là khuôn mặt Huang Renjun, người mà hắn mong mỏi được gặp để nói lời xin lỗi và mong nhận được sự tha thứ.
"Re-Renjun.."
Tông giọng trầm ấm thốt ra cái tên đầy nhẹ nhàng và trầm lặng, nước mắt hắn vẫn không ngừng rơi, hắn nhìn thấy thằng bé mà trái tim đập như muốn vỡ lồng ngực, trong thâm tâm vui sướng xen lẫn nỗi đau còn xót lại... Huang Renjun nhìn người khiến trái tim bé nhỏ thổn thức không biết đây là lần thứ mấy, lúc này vẫn nhẹ cảm thán trong lòng.
"khóc mà cũng đẹp trai nữa"
Huang Renjun không nói gì, sau đó chỉ mỉm cười rồi từ từ tiến lại gần hắn hơn... nhẹ nhàng ôm lấy hắn, hai cánh tay vòng ra sau lưng, mặt nó sát vào lồng ngực hắn, tiếng trái tim từ đập nhanh đến đều đều cũng có thể nghe thấy được. Vì hành động của Huang Renjun mà cứng người, hắn vẫn như thế quỳ cao ngồi mà để thằng bé ôm lấy. Trong lòng chợt hiện lên vài tia hạnh phúc, thằng bé ôm hắn, như đang sưởi ấm trái tim và kìm hãm nhịp đập nhanh của hắn vậy hắn cũng vì cái ôm đó mà nhẹ đáp lại, đưa hai tay mình lên và ôm lấy thằng bé, từ từ và chậm rãi như nâng niu một cánh hoa nhỏ bé. Vòng tay lớn bao vây khuôn người nhỏ vào lòng, hắn nhẹ tựa đầu vào đầu Huang Renjun, nhắm mắt lại, hít thở một ngụm khí lớn, rối nhè nhẹ cảm nhận mùi hương quen thuộc và dễ chịu từ Huang Renjun, cánh tay cũng vì vậy mà càng lúc càng siết chặt thằng bé hơn, như thể sợ thằng bé sẽ biến mất vậy.
"anh Haechan khóc xấu lắm".
Giọng của một đứa trẻ chưa lớn phát ra, một câu chê bai đối phương và mang vẻ trêu chọc. Bàn tay nhỏ của thằng bé xoè ra, nhẹ vỗ trên lưng hắn, giống cách người ta an ủi nhau vậy. Ngay lúc này còn bá đạo đến vậy, nếu không vì tình cảnh hiện tại thi Lee Haechan đã sẳn sàng nói ra lời đầy cục súc với thằng bé, đây là một ví dụ đầy chính xác:
"anh mày lớn rồi, ai cần ranh con như mày an ủi"
Huang Renjun buông Lee Haechan, rời khỏi cái ôm đầy nóng nực này nhưng lại bị hắn siết chặt hơn. Thằng bé cau mày rồi đánh nhẹ lên lưng hắn.
"anh Haechan, Renjun nóng"
Lee Haechan không đáp lại, chỉ nhẹ nhàng buông Huang Renjun, ánh mắt nuối tiếc thập phần. Thằng bé nhìn vẻ mặt đầy bi thảm của Lee Haechan mà bật cười, bật cười như lúc trước đây, lúc mà cả hai cùng nhau sống vui vẻ. Lee Haechan ngẩn người nhìn Huang Renjun, trong lòng chợt thấy hạnh phúc vì nụ cười của thằng bé. Khoé môi cũng vì vậy mà bất chợt cong lên.
"Huang Renjun.. tha thứ cho anh có được không?"
_______________
Sắp hoàn nhaa~
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co