Truyen3h.Co

|HyunLix| Độc Chiếm

Chap 9

VincenteSodre

Mưa to tầm tã.

Hàn Chí Thành núp ở bên cạnh Lý Long Phúc, lắp bắp nói: "Trận mưa này to vl!"

Sau khi bọn họ vào đồn cảnh sát trời mới bắt đầu mưa, lúc đầu chỉ hơi lất phất, rồi càng ngày càng lớn, cuối cùng là mưa như trút nước.

Trên đường có người cầm dù hoàn toàn không chịu được mưa lớn như vậy, cái dù kia ngã trái ngã phải, người cầm dù trông có vẻ rất vất vả, mưa bắn khắp nơi, tạo ra những âm thanh khác nhau, nhưng đều rất vang dội.

Hàn Chí Thành nhìn về phía Kim Thăng Mân: " Mân Mân, hay là mày về trường lấy dù cho bọn tao đi?"

Kim Thăng Mân trợn mắt: "Thế tao về trường kiểu gì?"

Hàn Chí Thành: "Xông lên đi."

Kim Thăng Mân: "..."

Đang lúc lo âu, trước mặt bỗng có một cây dù được đưa qua, cán dài, màu đen, trên cán dù còn có một lớp mạ vàng, nhìn vừa khiêm tốn đơn giản lại vừa đắt tiền sang trọng.
Hàn Chí Thành cầm dù: "Cái dù này đắt lắm nhỉ?"

Kim Thăng Mân: "..."

Hoàng Huyễn Thần nhìn thoáng qua Lý Long Phúc, thản nhiên hỏi: "Chỉ có hai cái dù thôi, ai đi chung với tôi?"

Anh cho rằng Lý Long Phúc sẽ sốt ruột không chịu nổi muốn đi chung ô với anh, cuối cùng nam sinh đứng ở bên cạnh, ngay cả mí mắt cũng không thèm giương lên, hoàn toàn không có ý định xê dịch bước chân.

Hàn Chí Thành không hề có chút gì gọi là biết thân biết phận, nó xung phong nhận việc: "Lớp trưởng, để tôi đi cùng cậu..."

Lý Long Phúc giữ chặt Hàn Chí Thành: "Để tôi đi với cậu cho."

Hàn Chí Thành không có đầu óc, có đắc tội với người ta cũng không biết, ba người bọn họ thì ai cũng không đắc tội nổi Hoàng Huyễn Thần, huống hồ anh ta còn là kiểu có thù tất báo.

Hoàng Huyễn Thần mỉm cười, sự lạnh nhạt giữa đôi lông mày lập tức tan đi. Hàn Chí Thành hơi ngây người, chẳng trách đám người trong trưởng kia lúc nào cũng như lũ điên tỏ tình với Hoàng Huyễn Thần, người ta đúng là có vẻ ngoài không chỉ là đẹp trai bình thường thôi đâu.

Lý Long Phúc đi đến bên cạnh anh, có hơi mất tự nhiên, cậu thật sự muốn giữ khoảng cách với Hoàng Huyễn Thần. Kim Thăng Mân cao hơn Hàn Chí Thành nên cậu ta là người cầm ô, Hàn Chí Thành mặt dày mày dạn ôm eo Kim Thăng Mân, bắt lấy cán dù ngả về bên mình, còn chưa đi được mấy bước, hai người đã vì tranh dù với nhau mà ướt quá nửa người.

Lý Long Phúc và Hoàng Huyễn Thần đi phía sau hai người họ.

Bầu không khí giữa hai người rất quái dị, không ai mở miệng nói chuyện, Lý Long Phúc thậm chí còn giữ vững một khoảng cách nhất định với Hoàng Huyễn Thần, bả vai cũng không chạm vào nhau.

Hoàng Huyễn Thần để ý thấy nửa bả vai của Lý Long Phúc đã ướt nhẹp, nhưng dù vậy, Lý Long Phúc vẫn không muốn tới gần Hoàng Huyễn Thần.

Anh là rắn độc thú dữ gì đó sao? Mấy ngày trước vẫn còn yêu chết đi sống lại không phải anh thì không chịu cơ mà? Chẳng trách tất cả mọi người đều nói lúc Lý Long Phúc thích một người là moi hết lòng hết dạ ra, nhưng nếu không thích, vậy thì bạn ở trong lòng cậu ta không khác gì người xa lạ.

Hoàng Huyễn Thần cảm thấy sự tồn tại của mình hiện giờ là như vậy.

Lý Long Phúc thấp hơn anh một chút, tóc nhuộm màu nâu sáng, màu mắt của cậu cũng nhạt, làn da trắng nõn, cả người như món đồ dễ vỡ.

Trên người cậu phủ một tầng hơi nước, trên tóc cũng vậy, có sợi tóc bị hơi nước làm ẩm, khiến cho cậu trông cực kì mềm mại yếu ớt.

Hoàng Huyễn Thần kín đáo hơi nghiêng dù sang phía Lý Long Phúc.

Lý Long Phúc đang ngẩn người, suy nghĩ chuyện đâu đâu, hoàn toàn không để ý tới chuyện này.

Cậu muốn tỏ ra lạnh lùng một chút, để Hoàng Huyễn Thần biết cậu thật sự đã từ bỏ anh ta, cậu chỉ hi vọng lát nữa về trường đừng gặp phải quá nhiều người, tốt nhất là đừng đụng phải nam chính, nếu không thì cậu có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch.

Hoàng Huyễn Thần đi đón cậu, Hoàng Huyễn Thần che ô cho cậu, những thứ này đủ để nam chính ghen đến phát điên. Nam chính đương nhiên sẽ không tức giận với Hoàng Huyễn Thần, bởi vì thái độ của Hoàng Huyễn Thần đối với gã cũng giống như đối với những người khác, thậm chí kết thúc truyện, Hoàng Huyễn Thần vẫn một thân một mình, nam chính vẫn ôm mối tình đau thương như trước, Hoàng Huyễn Thần không hề yêu bất cứ ai.

Cho nên, nam chính sẽ trút giận lên Lý Long Phúc. Nghĩ đến Tưởng Trì, giữa hàng lông mày của Lý Long Phúc nổi lên một chút tàn độc.

Hoàng Huyễn Thần rõ ràng cảm nhận được cảm xúc biến hóa của người bên cạnh, Lý Long Phúc đang nghĩ đến chuyện gì?

Từ đồn cảnh sát tới trường học, đi bộ mười phút là đến, nhưng bởi vì mưa to, cộng thêm trời tối, tốc độ di chuyển bị chậm lại, đi mười lăm phút vẫn còn nửa đường.

Lối đi bộ mấp mô, đọng nước, hơi mất tập trung một tí là sẽ dẫm phải hố, làm nước bùn văng khắp nơi.

Lại một lần nữa làm nước bùn bắn tung tóe lên ống quần của Hoàng Huyễn Thần, Lý Long Phúc lắp ba lắp bắp nói: "Xin lỗi."

Sau đó là lần thứ ba.

"Rất xin lỗi."

Hoàng Huyễn Thần: "..."

Cố ý à?

Phía trước bỗng vang lên tiếng Hàn Chí Thành mắng chửi: "Mẹ mày, mày tranh thủ lúc trời tối để phạm pháp đúng không, ai cho mày lái xe ở trên lối đi bộ thế hả?!"

Dưới đèn đường vàng mờ, một chiếc xe điện lao về phía Lý Long Phúc và Hoàng Huyễn Thần, hoàn toàn không có ý định né tránh.

Thật ra tốc độ không tính là nhanh, dù sao thì trời cũng đang mưa, nhưng lối đi bộ không bằng phẳng cho lắm, lại không đủ rộng, hai người đi song song lại thêm một chiếc xe, chắc chắn là không vừa, một trong hai người Lý Long Phúc và Hoàng Huyễn Thần phải nhường đường.

Lý Long Phúc không kịp phản ứng, Hoàng Huyễn Thần nắm lấy vai cậu, kéo về phía mình, Lý Long Phúc va vào lòng ngực Hoàng Huyễn Thần, trong lúc cậu vẫn còn đang cố gắng phân biệt xem mùi trên người anh là bạc hà hay chanh, thì trông thấy Hoàng Huyễn Thần đá một cái vào lưng người lái xe điện.

Lý Long Phúc nhìn thấy người kia lao cả người lẫn xe vào trong cái cống ở bên cạnh: "..."

Chỉ là một đường cống nhỏ, người kia chắc chắn sẽ không sao, nhưng Lý Long Phúc bị sự tàn nhẫn của Hoàng Huyễn Thần dọa sợ.

Trong thời gian ngắn như vậy, Hoàng Huyễn Thần có thể tiện tay kéo mình, sau đó đạp ngã người kia, chuyện này... Mẹ nó thiết lập nhân vật sao cứ sai sai vậy?!

Trong truyện miêu tả Hoàng Huyễn Thần là đóa hoa lạnh lùng mà trong trẻo, có thù tất báo cũng tùy chuyện, ví dụ như chuyện với Lý Long Phúc đúng là có thù tất báo, nhưng bây giờ Lý Long Phúc lại cảm thấy, Hoàng Huyễn Thần rõ ràng không phải đóa hoa trắng xinh nào, mà là hoa ăn thịt người!

Lúc sắp đến trường học, Lý Long Phúc mới tỉnh lại, phát hiện ra Hoàng Huyễn Thần vẫn đang ôm vai mình, dù cũng hơi nghiêng về phía mình, trái tim "thình thịch" một tiếng, sau đó hơi nhích bả vai, giả vờ giơ tay vuốt tóc, cũng là để Hoàng Huyễn Thần bỏ tay ra.

Lúc Hoàng Huyễn Thần bỏ tay xuống, trong lòng Lý Long Phúc cũng thở ra một hơi, lẩm nhẩm "tránh xa Hoàng Huyễn Thần" ba lần, hoàn toàn bỏ qua khoảnh khắc trái tim rộn ràng khi Hoàng Huyễn Thần dùng tư thế bảo vệ tuyệt đối kéo cậu vào lòng.

Lấy bất cứ thứ gì so với tính mạng, thì tính mạng vẫn quan trọng hơn. Huồng hồ, Hoàng Huyễn Thần hẳn là rất ghét mình, mấy động tác kia chỉ là một con người sẽ vô thức làm ra thôi, có là Lý Long Phúc hay không thì cũng vậy, hoàn toàn không liên quan.

Sau bao nhiêu vất vả, cuối cùng bọn họ cũng vào được đến dãy lớp học, bởi vì trời mưa to, lại còn là ban đêm, trong trường không có mấy người, tối nay còn là giờ tự học nữa, Lý Long Phúc chuẩn bị trở về lớp học thu dọn đồ đạc rồi về.

Cậu xắn lên ống tay áo ướt nhẹp, vuốt ngược phần tóc ướt sũng ra sau đầu, lộ ra cái trán trơn bóng, cậu quay sang hỏi Hàn Chí Thành: "Đi lên lớp không?"

Hàn Chí Thành: "Không cần, tôi... Vãi chưởng, trông ông thế này đẹp trai vãi Phúc Phúc à!"

Nó cực kì khoa trương, khiến cho Hoàng Huyễn Thần đang gấp dù cũng phải nhàn nhạt nhìn về phía Lý Long Phúc, dừng mấy giây ở trên mặt cậu, rồi lại như không có việc gì dời đi.

Lý Long Phúc giả vờ như không thấy Hoàng Huyễn Thần đang nhìn mình, quay đầu sang nói chuyện với Hàn Chí Thành.

Hoàng Huyễn Thần rũ mắt tiếp tục gấp dù, hàng mi dài che khuất ánh mắt lành lạnh của anh.

Mặc dù đúng là Lý Long Phúc rất đáng ghét, nhưng Hoàng Huyễn Thần không thể không thừa nhận, Lý Long Phúc là kiểu mà anh thích.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co