GIỜ TAN LÀM THỰC SỰ
GIỜ TAN LÀM THỰC SỰ LÀ CÁI CHẾT. chết một lần, ngàn thu. chỉ khi ta chết, ta mới thoát khỏi việc làm. chỉ khi ta chết, ta mới được ngủ ngon một giấc, một giấc ngủ duy nhất trong đời, vĩnh viễn và tự do. phải, tự do là điều ta nếm sau cái chết. chừng nào còn sống, ta không có quyền tự do, nghĩa là ta muôn kiếp chôn vùi số phận vào một vòng luân hồi bất tận từ ngày này qua tháng khác khi ta còn sống. trừ khi ta vươn tay cướp giật.
riwoo đã chệch hẳn ra khỏi quỹ đạo cuộc đời. riwoo đã nhảy ra khỏi guồng quay để lên một chiếc xe GIƯỜNG NẰM, để tham gia vào một hành trình bí ẩn tìm kiếm một điều không có thật. một ngày nghỉ. một số tiền ít ỏi để mua những món ăn độc hại. một phút một giây NẰM trên chiếc GIƯỜNG mà SAY NGỦ, nhưng tất cả chỉ là viển vông.
- em sẽ cho tôi dám một lần chứ?
- tôi sẽ cho anh dám một lần.
- nếu được... nếu như được... nếu tôi cướp giật được tự do, em sẽ yêu tôi không?
- tôi sẽ yêu anh.
chỉ một câu nói đó, riwoo lôi ra từ túi con dao thái ba mươi xăng ty mét, đi vào trong nhà. woonhak nhắm mắt. từ lúc nhà vỡ nợ vì đầu tư cho công ty V** này, nhóc đã đi làm vệ sĩ gán nợ cho chính chủ tịch tập đoàn mà không hề tiết lộ danh tính. từ ngày bố tự tử, mẹ đột quỵ, em gái thôi học đi làm dù chỉ mới cấp hai, woonhak đã chờ riwoo đến. chờ một người như bạn, yêu một người như bạn, mong mỏi từng ngày rằng bạn sẽ đến, sẽ cứu nhóc ra khỏi ngục tù và cùng nhau săn tìm ngày tháng tự do. woonhak đã chờ đời, đã tuyệt vọng nhìn mình gần như biến thành riwoo. nhưng rồi riwoo đến. và riwoo đã đến rồi. kể từ nay, ngục tù là nơi chốn tự do thực sự, địa ngục là thiên đàng nóng chảy cho ta sống cảnh bồng lai. và woonhak đã yêu riwoo, đã yêu riwoo thật rồi. woonhak nghĩ thầm, kết thúc hồi cuối cùng của câu chuyện. đó là nơi anh gặp woonhak, lần đầu. là lần đầu và lần sau, cũng là lần sau cuối.
riwoo NẰM xuống chiếc GIƯỜNG mềm mại, chiếc giường được sản xuất bởi tập đoàn V**, chiếc đèn được sản xuất bởi tập đoàn V**, căn nhà được xây bởi tập đoàn V** và như thế, riwoo có một giấc ngủ rất V**. không mộng mị, riwoo đặt lưng xuống chiếc giường và thiếp đi nhanh chóng. chưa bao giờ, chưa lúc nào từ lúc cha sinh mẹ đẻ đến nay riwoo được giấc ngủ ngon mà tròn vẹn. riwoo nghĩ tới ái tình cướp giật, tới màn mưa và tới những ngày nghỉ sẽ kéo dài đến cuối đời, hoặc ít nhất hai mươi ba mươi năm nữa. riwoo cảm nhận sự tự do tuyệt đối lan nhanh, nhồi đầy trong máu mình. riwoo nhắm mắt. riwoo đã dám một lần, lần đầu tiên và có thể cuối cùng, trong chuỗi ngày dài trên đời sống thênh thang, trải rộng.
ngoài trời mưa vẫn đang rơi. woonhak đã yêu. trên chiếc GIƯỜNG NẰM, RIWOO LẨM BẨM NHỮNG LỜI SAU CUỐI.
- tôi có quyền tự do. i have free will.
và cũng lại sẽ có lần đầu.
! I HAVE FREE WILL !
fin.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co