Chap 20
Sau đó, Thanh Duy mới biết hết thảy đều là do anh cố ý, thế là "chiến tranh lạnh" với anh ba ngày, đến khi chịu không nổi anh cứ ỉ ôi nài nỉ, xin lỗi, thế là rất không tình nguyện tha thứ cho anh.
Lại qua vài ngày, hai người vui mừng hoan hỉ ngồi ở trên bộ sô pha mới mua thương lượng cuối tuần muốn đi đâu chơi.
Buổi tối cuối tuần, hai người suốt đêm lái xe xuống phía nam, lúc gần tới nơi đã chọn thì cũng sắp đến mười giờ.
"Duy, có siêu thị, em không phải muốn mua thứ gì đó sao?" Đại Nhân ôn nhu lay gọi Thanh Duy.
Thanh Duy mơ mơ màng màng tỉnh lại, rồi lại mơ mơ màng màng xuống xe, nhưng vào siêu thị nháy mắt liền thanh tỉnh, không đến mười phút, Đại Nhân cùng cậu tay xách nách mang ba túi đồ lớn rời khỏi siêu thị.
Đại Nhân buồn cười nhìn Thanh Duy, "Em là đứa trẻ muốn đi bộ đường xa? Hay là tính toán đi tị nạn?"
"Anh quản em sao, anh đã nói lần này ra ngoài chơi, toàn bộ đều nghe theo em mà." Thanh Duy mang theo một túi nhẹ nhất, đem Đại Nhân trở thành cu li, trước kia còn sợ anh xách nặng, hiện tại thì không bận tâm.
Bởi vì anh đối với cậu làm ra chuyện cảm thấy thẹn kia, cho nên phạt anh cái này cũng không thấm tháp gì cả.
Đại Nhân không có phản bác, kỳ thật cho dù không có sự kiện kia, anh cũng nguyện ý chiều chuộng Thanh Duy như thế, bình thường chính anh đều hạn chế cậu có thể ăn cái gì, không thể ăn cái gì, có đôi khi phóng túng một chút thì cũng chẳng sao.
Đem tất cả đồ vật đặt vào trong thùng xe, lại lần nữa lái xe đi, hướng đến nơi đã dự định trước.
Bởi vì đã trả tiền trước, lại có gọi điện thoại thông báo, cho nên Đại Nhân cũng không lo lắng tới trễ sẽ không còn phòng.
Bọn họ mướn chính là một ngôi nhà gỗ nhỏ, đợi cho hành lý được thu xếp xong, Thanh Duy đi vào tắm rửa trước, lúc đi ra, Đại Nhân đã làm xong món canh gà mà cậu muốn ăn.
"Oa, thơm quá." Ánh mắt Thanh Duy toả sáng, cậu đã lâu không có ăn canh gà.
Đại Nhân đem máy sấy phóng tới bên cạnh cậu, "Uống chút canh lót dạ đi, sau đó thổi khô tóc rồi trở về ăn, anh phải vào tắm rửa." Thói quen dặn dò, trong lòng cũng hiểu Thanh Duy không có khả năng nghe theo, cũng không muốn phá huỷ hưng phấn của cậu, rõ ràng liền đi vào nhà tắm, nhắm mắt làm ngơ.
Sau khi anh tắm xong đi ra, nhìn thấy bát canh gà kia bị ăn gần như sạch sẽ, mà tóc trên đầu cậu vẫn còn ướt, thở dài, trước giúp cậu thổi khô tóc.
Thanh Duy làm nũng ôm chặt anh, "Nhân, anh đối em thật tốt."
Đại Nhân cười liếc cậu một cái, "Được rồi, đi ngủ trước đi, chờ một chút anh vào sau."
"Em có thể ở chỗ này chờ anh." Thanh Duy ghé vào trên bàn cười nhìn anh đang thổi tóc, đợi cho đến lúc anh thổi khô tóc rồi muốn ăn canh, hai mắt cậu đã nặng trĩu.
"Đi ngủ."
"Không cần, anh ăn nhanh lên, sắp nguội mất hết rồi." Thanh Duy hai mắt long lanh nhìn bát canh của anh, đây mới là mục đích của cậu.
Đại Nhân cười thổi thổi một muỗng, đút cho cậu, nói, "Ăn không đủ no em cứ ăn hết đi, anh lại đi nấu thêm là được rồi."
"Em muốn cùng ăn với anh." Không phải thật sự đói, chỉ là muốn hưởng thụ cảm giác cùng người yêu ăn chung mà thôi.
"Được rồi, đừng ăn nhiều lắm, không thì lát nữa lại nháo dạ dày đau." Đại Nhân hôn vào đôi môi sáng bóng của cậu một ngụm, châm chước việc cậu ăn uống hơi quá, vì tránh cho cậu quá lượng, nhanh chóng giải quyết hết phần còn lại.
Thanh Duy nhìn thấy anh từng ngụm từng ngụm ăn canh, vội vàng giữ chặt anh, "Em cũng muốn uống một ngụm."
Đại Nhân nhìn nhìn cậu, hàm vào miệng một ngụm canh, che lại môi cậu, không chỉ uy cậu uống, mà còn muốn tự mình thưởng thức.
"Còn muốn không?"
Thanh Duy đỏ mặt ..., "Không cần, quỷ hẹp hòi, dùng loại thủ đoạn hạ lưu này."
Đại Nhân cười giải quyết dứt điểm bữa ăn khuya, "Đi thôi, đi ngủ."
Thanh Duy trừng mắt liếc anh một cái, đi về phía giường lớn, mà người kia không biết đang bận rộn cái gì, cậu lấy cái gối ôm định tự mình đi vào giấc ngủ.
Nếu là trước kia cậu sẽ không quen với giường mới, bây giờ thì khác.
Có anh bên cạnh, cho dù là ở nơi nào đều có thể an tâm đi vào giấc ngủ.
"Thịnh, anh đang làm cái gì vậy?"
"Em ngủ trước đi, anh sửa sang lại một vài thứ đã."
Thanh Duy bĩu môi ở trên giường lăn qua lộn lại, "Em không cần, anh chạy nhanh lại đây giúp em ngủ đi."
Một đại nam nhân làm ra loại hành động này giống như rất đỗi trẻ con, nhưng mà Thanh Duy thích nhìn thấy bởi vì chính mình tính trẻ con, người yêu liền lộ ra sủng nịch tươi cười.
Như cậu mong muốn, Đại Nhân bất đắc dĩ nhưng lại rấtsủng nịch đi lại, lên giường ôm lấy cậu, "Em đó nha."
Thanh Duy nằm ở trong vòm ngực anh, "Ngày mai tiếp tục sửa sang không phải được rồi sao? Đã hơn mười hai giờ rồi còn gì."
"Ngày mai sẽ rời giường sớm, không có thờigian sửa sang lại."
"Không sửa sang lại cũng không quan hệ a."
Điểm ấy cậu liền cùng đại bộ phận nam nhân giống nhau, dù sao khi muốn dùng cứ tìm là được rồi. Thế nhưng không biết là do cá tính tự nhiên của Đại Nhân, hay là do trường kỳ đều chiếu cố cậu, cho nên luôn có thói quen cẩn thận xử lý công việc một cách gọn gàng.
" Quỷ lười biếng, được rồi, nhanh lên ngủ đi."Anh khẽ hôn vào môi cậu, "Anh yêu em, ngủ ngon."
Thanh Duy cao hứng hôn ngược lại, "Em cũng yêu anh, ngủ ngon."
Cho đến lúc chiếm được nụ hôn chúc ngủ ngon, Thanh Duy mới cam tâm nhắm mắt lại, Đại Nhân cũng nhắm mắt theo, chuẩn bị ngủ.
Phanh! Đột nhiên một tiếng vang rất lớn làm Đại Nhân bừng tỉnh, mọi vật trước mắt kịch liệt lay động, rồi trong nháy mắt, càngnhiều đồ vật ngã nhào trên mặt đất, phát ra thanh âm vỡ vụn.
"Động đất."
Thanh Duy nhíu mày, rồi theo thói quen địnhtiến sát vào ôm ấp của Đại Nhân, Đại Nhân đột nhiên cảm thấy một trận hoảng hốtôm chặt cậu.
"Thanh Duy, tỉnh tỉnh, động đất."
Đại Nhân vừa cầm lấy di động, vừa ôm Thanh Duy,tính toán ra khỏi căn nhà gỗ trước.
Thanh Duy nửa tỉnh nửa ngủ, đi đến phòng kháchbỗng nhiên một trận thiên hôn địa ám, cậu cảm giác như là rơi vào giữa khôngtrung, cả người đều rơi xuống, chung quanh một mảnh âm u, không thấy năm đầungón tay, lúc này cậu hoàn toàn bừng tỉnh, sợ hãi kêu to.
"Đại Nhân, Đại Nhân, anh ở nơi nào?"
Một chỗ khác loé ra ánh sáng, "Thanh Duy, có thấy được ánh sáng không? Lại đây, anh ở trong này."
Thanh Duy kích động hướng phía ánh sáng chạy tới, chân lại bị vướng vào cái gì đó, té sấp về phía trước.
*thương anh*
Ở bên này, Đại Nhân tựa hồ thấy được Thanh Duy,anh hướng về phía cậu tới gần, bốn phía đều là cây, cột gãy đổ cùng một ít thứ vỡ nát nhìn không rõ lắm, trời đất giống như còn đang lay động, anh nóng vội di động nhanh về hướng Thanh Duy ở bên kia.
Lúc nhìn thấy Thanh Duy, anh không cách nào hình dung cảm giác chính mình, chỉ biết dùng sức đưa cậu ôm vào trong ngực.
"Thanh Duy, Thanh Duy của anh."
"Đây là việc gì? Đại Nhân? Tại sao lại như vậy?"
"Động đất."
"Chúng ta phải làm sao đây?"
Đại Nhân ôm lấy Thanh Duy, nguyên bản trận động đất đã dần dần giảm nhẹ, bỗng nhiên lại không hề báo trước kịch liệt rung động.
Dùng điện thoại làm ánh sáng, Đại Nhân nhìn thấy một chỗ khác tựa hồ lại có xu thế sập đổ, anh ôm Thanh Duy di động sang một bên, "Chân, lui chân của em lại."
Trong nháy mắt liền thấy nơi đó sụp đổ, may mắn lúc trần nhà rơi xuống, Thanh Duy đúng lúc lùi chân về.
Kịch liệt động đất còn chưa dừng, Thanh Duy ôm chặt Đại Nhân, lúc này cậu cũng chỉ có thể ôm chặt Đại Nhân, gắt gao ôm chặt anh, sợ hãi cái chết đến gần dấy lên trong cậu.
"Đại Nhân. . . . . ."
"Không có việc gì, không có việc gì, có anh ởđây." Đại Nhân an ủi Thanh Duy, tuy rằng cũng rất đỗi bất an, nhưng thấy ThanhDuy đã luống cuống, cho nên anh không thể hoảng.
Thật vất vả, trận động đất này mới ngừng lại,bốn phía ngừng sụp đổ.
Đại Nhân hơi chút thở phào, anh dùng di độngđánh giá bốn phía, một tấc vuông rường nhà vẫn còn chống đỡ được trong cơn chấn động vừa rồi, mà nơi của bọn họ đang ngồi chính là cái không gian nhỏ hẹp đó.Nếu không tiếp tục động đất, như vậy bọn họ có thể chống chịu mà chờ người cứu viện đến. Nhưng nếu lại có một chấn động mãnh liệt nào đó, giường nhà liền sụp xuống, vậy thì hai người bọn họ nhất định sẽ bị chôn sống, chỉ có con đường chết mà thôi.
Thanh Duy sợ hãi nhìn nhìn bốn phía, "Nhân,sao lại như vậy? Chúng ta phải làm sao đây?"
Đại Nhân ôm chặt cậu, "Không có việc gì, đừng lo lắng, anh sẽ nghĩ biện pháp, em yên tâm." Anh nhìn di động, định nhờ nó màgọi điện cầu cứu, nhưng di động tựa hồ đã bị rơi hư, ngoại trừ có thể toả sáng ra, các chức năng khác giống như đều không thể sử dụng.
Giờ phút này, bọn họ thật là không cửa cầu cứu..
*Mít không biết gì hết nhá*
Các cậu êi... bình chọn cho tớ có tinh thần viết đi !!!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co