Chương 40
Bam ngồi bên cạnh thấy thế có chút kỳ lạ hỏi
- Tổng giám đốc , người vừa rồi có phải....
- Là Yoko ! nhất định là cô ấy ! Tôi không nhìn lầm
Cả người Faye có vẻ kích động không thôi , cô gần như hoàn toàn không thể tin được , không dám tưởng tượng , vậy là Yoko không chết !
Nghĩ tới đây , trên mặt Faye lộ ra nụ cười kích động , Bam thấy Faye hơn một năm chưa từng cười lộ ra vẻ mặt như thế , trong lòng cũng hết sức kích động , những ngày qua , không ai hiểu sự đau khổ của Tổng giám đốc hơn Bam
Xe một đường đi theo , trên một biệt thự nông trường ở ngoại ô , Yui và Yoko một trước một sau xuống xe , cùng nhau đi vào , không lâu lắm , đã thấy một người giúp việc ôm một đứa bé đi ra , đó là một cậu bé hết sức đáng yêu , nhìn thấy Yoko , cậu bé ngọt ngào kêu một tiếng mẹ . Yui không nhịn được chọc
- Mấy ngày rồi bảo bối không kêu cô , cô không vui
cậu bé vội vàng kêu một tiếng cô
Không biết , cảnh này rơi vào trong mắt Faye , khiến nước mắt nóng hổi vui mừng , cả người cô dính lên cửa sổ xe , dường như như vậy mới có thể nhìn rõ hơn chút
Cũng không biết qua bao lâu , Faye nói với tài xế
- Về khách sạn
Bam không hiểu
- Tổng giám đốc , nếu đã thấy ph nhân , tại sao cô không đi gặp bọn họ ?
Tâm tình Faye lúc này còn chưa ổn định lại , ngón tay cô đang run rẩy , giọng nói có chút thấp thỏm
- Tôi không quá chắc chắn , tôi sợ tất cả những gì mình nhìn thấy đều là giả , tôi nghĩ , tôi cần điều tra chút nữa , huống chi , tôi bây giờ thật sự quá suy sút , sao có thể đi gặp Yoko ?
Bam âm thầm thở dài
- Tổng giám đốc yên tâm , chuyện điều tra cứ giao cho tôi
Faye chân thành nói cảm ơn , ngay đêm đó Bam đã cho người âm thầm điều tra , sáng sớm hôm sau đã lấy được mấy tấm hình như bây giờ nàng sống cùng Yui , còn có vài tấm hình nàng ôm con . Khi Faye thấy hình , cuối cùng mới yên tâm
- Thật sự là cô ấy !
Trong lúc nói chuyện , nước mắt Faye đã rơi xuống hình , rồi lại rất nhanh bị cô trịnh trọng lau sạch sẽ , cô cất những hình kia thỏa đáng , sau đó cả người giống như sống lại lần nữa , bắt đầu vội vàng sửa soạn cho mình
Một năm qua , Faye sống có chút vô tri vô giác , phần lớn thời gian đều ăn ở công ty , có lúc cũng sẽ đến bệnh viện hoặc đi tới thôn làng vì làm từ thiện . Cô không để ý hình tượng của mình nữa , nếu bên cạnh cô không có một trợ lý vạn năng , chỉ sợ là hoàn toàn không thể nhìn , cộng thêm khoảng thời gian này cô ăn uống không ngon , người gầy không ít , trông cô thật có vẻ có chút tiều tụy
Mà hôm nay , Faye cẩn thận tắm rửa , đổi một bộ đồ tây trang mới tinh , nhìn gương mặt có chút tiều tụy trong gương , trong lòng Faye có chút thấp thỏm , chỉ có thể không ngừng hỏi Bam
- Tôi như vậy có được không ? Trông có già không ? Đều tại hôm qua tôi không nghỉ ngơi tốt , bây giờ hình như trông có chút tiều tụy , Bam , tôi như vậy có được không ?
Hốc mắt Bam hơi ướt
- Tổng giám đốc , cô không hề già , vô cùng Handsome ! Giống hệt như trước kia !
Trong lòng Faye lại vô cùng thấp thỏm , cô có cảm giác gần hương tình khiếp , cô cố ý chuẩn bị một xe quà , cuố cùng lấy hết can đảm nhấn chuông cửa biệt thự
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co