𐀔
ᰔᰔᰔ
ngôn ngữ tình yêu của isagi là 'words of affirmation' và điều này không có ai biết được ngoại trừ anh, việc isagi cảm thỏa mãn và muốn được nghe những lời yêu đương tình cảm hay thậm chí là lời khen ngợi động viên là một bí mật không ai biết.
dù cho đôi lúc người ta nhìn thấy anh đỏ mặt ngượng ngùng trước những tình cảm từ người khác nhưng có một sự thật là anh thích nó, thật lòng.
việc isagi phải lòng người bạn thân thiết của mình là một cú sốc cực lớn đối với những người ở trong blue lock thế nhưng anh chẳng muốn phủ nhận hay lấp liếm gì cả và đương nhiên anh cũng chẳng thừa nhận chỉ là bachira và anh đã bí mật yêu đương với nhau, không hẳn là bí mật.
chuyện tình của họ không nói ra nhưng cũng chẳng dấu diếm gì, bachira không thích nói về chuyện của bản thân và isagi cũng vậy.
thế nhưng chuyện yêu đương gần đây khiến anh vô cùng rối rắm, đó là người yêu của anh chưa từng bảo yêu anh, bachira yêu anh và anh biết thế nhưng việc em chưa từng nói ra ba chữ 'tớ yêu cậu' đối với isagi làm anh cảm thấy bối rối.
với một người coi trọng những lời hứa, lời bộc bạch tỏ bày thì đây chính là một cú vang dội đối với anh, isagi biết bachira yêu anh nhưng anh không cảm nhận được nó, giống như kiểu tình cảm này hoàn toàn mơ hồ và họ chẳng khác gì hai người bạn bình thường cả.
bachira thân thiết với chigiri, một kẻ suốt ngày chỉ bám dính lấy em mà khoe mẽ như hệt con công vậy, khoảng cách và sự tiếp xúc thân mật giữa họ khiến isagi cảm thấy bất an, hay là ánh mắt của em mỗi khi nhìn thấy rin, đối thủ không đội trời chung của anh.
đôi mắt màu vàng mở to rực sáng và khóe miệng mở rộng ra hết cỡ khiến anh cảm thấy ghen tị, mặc dù họ yêu nhau nhưng bachira chưa bao giờ cho anh cảm giác an toàn hay nói đúng hơn anh quá trẻ con và ấu trĩ cho nên không thể chấp nhận được việc này, việc mà em luôn thân thiết với người khác không ngoại trừ ai cả.
hôm nay là ngày mà họ gặp nhau, tại điểm hẹn quen thuộc, isagi đứng dựa lưng vào thành chắn bên cạnh bờ sông, mái tóc màu đen được anh vuốt ngược một bên trắng, áo phông màu trắng đen cùng quần short, chân mang giày thể thao đồng màu.
cả người anh chỉ có duy nhất hai màu trắng đen ngoại trừ đôi mắt dị sắc xinh đẹp khi và ly trà chanh xí muội màu vàng được anh mua cho người yêu mình, bachira thích những món chua và điều này chỉ có isagi haruka anh biết.
đợi tầm 10 phút thì âm thanh lạch bạch quen thuộc vang lên bên tai, có vẻ anh bé người yêu của isagi đã mất một lúc mới có thể ngăn cản được mấy tên thuộc hạ cốt con bạch tuột đó quấn chặt người vòi vĩnh đi theo.
bachira mặc một chiếc áo màu xanh lam nhạt cùng với họa tiết màu vàng sữa, chiếc quần short cùng kiểu với anh thế nhưng lại màu trắng, chân mang đôi giày màu trắng làm lộ ra gam bàn chân nhỏ nhắn được bao bọc bởi đôi tất trắng xinh đẹp, mái tóc màu nâu điểm vàng của em hơi dài được cột lên đong đưa theo từng chuyển động của em.
bachira chạy đến bên cạnh anh, vốn dĩ hai người họ coa bằng nhau thế nhưng hôm nay em nhận ra, isagi đã cao hơn em một tí rồi.
"tớ đến trễ rồi sao?"
isagi không nói gì chỉ đưa ly nước đã tan một phần đá vào trong tay em, anh theo thói quen lấy chiếc khăn tay trong túi lau nhẹ nhàng lên vầng trán thấm mồ hôi của em.
"sao cậu không nói gì hết vậy..."
"..." - isagi vẫn kiên trì không đáp lời và điều đó vô tình làm cảm xúc của bachira trở nên rối bời, đây là lần đầu tiên isagi không trả lời em dù cho lúc trước chỉ có em mới làm lơ những lời nói của anh mà thôi.
đúng là vì chênh lệch về độ tuổi khiến isagi trong mắt em rất trẻ con, thế nhưng em lại không hề cảm thấy phiền phức mà ngược lại rất thích việc đó, cho nên họ mới có cơ hội trở thành người yêu nhau như bây giờ.
"tớ xin lỗi vì đã đến trễ, là do chigiri và rin cứ đòi theo tớ mãi cho nên phải mất một lúc thì t-"
"tớ không trách cậu tới trễ."
"vậy tại sao cậu không trả lời tớ?"
bachira vừa hỏi vừa nhìn chằm vào bạn trai mình, đôi mắt dị sắc của anh hơi ánh nước lấp lánh, cho tới khi nó dần đong đầy nước mắt và rồi một giọt rơi xuống đất, bachira hốt hoảng ôm chầm lấy gương mặt người yêu mình, vẻ mặt anh hơi nghệch ra luống cuống lau nước mắt cho anh.
"y-yoichi à! cậu, cậu sao vậy, cậu nín, nín đi đã."
"meguru, cậu có yêu tớ không."
"tớ, tớ có mà..."
thề có chúa nếu để em biết được tên khốn nào làm cho bạn trai em như thế thì nó cứ đào mồ cho bản thân là vừa.
"vậy, hức... tại sao cậu chưa bao giờ nói yêu tớ?"
"?????"
"cậu chưa bao giờ nói yêu tớ hay thương tớ, chưa bao giờ nói mấy lời âu yếm ngọt vào với tớ, chưa bao giờ khen ngợi tớ gì cả, c-cậu thật sự có yêu em không vậy!!!"
"trớ khô- ưm -"
còn chưa dứt lời thì tiếng nói của em liền ngưng bặt bởi một đôi môi khác, isagi với cảm xúc vô cùng hoảng loạn, anh không đủ bình tĩnh nghe từ miệng em thốt ra những lời đó, lần đầu tiên anh thích một người và đối phương lại là người con trai trước mặt này, isagi không biết làm sao để giữ em ở lại bên cạnh mình nhưng anh tuyệt đối không chấp nhận việc em rời bỏ anh mà đi.
hai cánh môi chà sát vào nhau một cách mãnh liệt, isagi nhắm chặt mắt, những giọt nước mắt mặn chát vẫn còn lăn dài trên đôi má và đọng lại ở hàng mi, đôi mắt màu vàng sáng rực của bachira mở to, con ngươi ngay lập tức co rút lại.
thế nhưng em lại chẳng hề đẩy anh ra, chỉ nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy người yêu của mình, isagi nhẹ thở ra một hơi liền ôm chặt lấy người bachira, chuyển nụ hôn từ mãnh liệt sâu xé thành triền miên ngọt ngào.
đầu lưỡi isagi rón rén vói vào khoang miệng của bachira, anh rụt rè có chút sợ hãi, sợ làm em khó chịu, không phải vì sợ sẽ bị em đấm, chỉ sợ bachira ghét anh, thật sự không thể, anh đã gặp qua biết bao nhiêu kẻ ghét mình, chỉ riêng em thì không được ghét anh.
bachira vẫn mở mắt nhìn anh, nhìn đôi gò má của isagi dần ửng đỏ, em di chuyển bàn tay vuốt nhẹ lưng anh như trấn an lại tâm trạng căng thẳng của người nọ, bachira thật sự rất dung túng cho isagi, dĩ nhiên là vì yêu nên mới có đặc quyền như thế, nụ hôn đột ngột của isagi đã vô tình làm môi bachira bị rách, thế nhưng em chẳng có động thái gì đau đớn, chỉ có liên tục an ủi bạn trai mình.
hai đôi môi quấn chặt lấy nhau, khoang miệng bachira liền nhanh chóng bị anh chiếm đóng, hơi thở dần trở nên nặng nề, tầm mắt của em cũng trở nên mù mịt vì nước mắt, em bấu chặt lấy áo anh không ngừng siết chặt tay, cuối cùng vì khó thở mà ngay lập tức đẩy anh dứt khỏi nụ hôn này.
dường như isagi bị động thái của em làm cho tan vỡ ra từng mảnh, những giọt nước mắt nặng nề rơi liên tục trên gương mặt xinh đẹp, bachira thấy vậy cũng không nhiều lời liền nâng gương mặt anh lên lần nữa, vươn đầu lưỡi đỏ tươi của mình liếm nhẹ những giọt nước mắt của anh, isagi ngơ ngác nín khóc nhìn những hành động của em.
"tớ yêu yoichi mà..."
"nhưng..."
"tuy tớ không phải là người luôn mồm nói mấy lời đó vì tớ ngại, nhưng nếu cậu muốn nghe tớ sẽ góp lại can đảm của mình để có thể nói cho cậu nghe nhiều hơn, bởi vì meguru yêu cậu mà, cậu phải biết cậu đặc biệt quan trọng đối với tớ như thế nào."
isagi thật sự không thể ngờ những lời ngọt ngào đó được thốt ra từ miệng người yêu mình, gương mặt anh đỏ lên nhanh chóng lập tức ôm chầm lấy người em, cả khuôn mặt anh dụi vào vai em mà khảm chặt em trong ngực mình.
"tớ cũng yêu meguru lắm, yoichi yêu meguru lắm."
ᰔᰔᰔ
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co