Chap 5
Takemichi và Izana đi đến một cửa hàng nhỏ gần cuối con phố Ginzu, Izana đứng ngắm nghía cửa hàng một lúc,phía ngoài trang tí rất đơn giản,một hai con ma nơ canh mặc những bộ đồ không mốt,chỉ là những bộ trang phục được phối rất nhẹ nhàng như sơ mi và áo len thôi,nhưng mang lại nét cuốn hút rất lạ.Cửa hàng vốn không lớn mấy,nhưng bề ngoài hết sức thanh lịch và nhã nhặn,nhuốm mùi sạch sẽ như chính vậy.
Takemichi cũng không quan tâm đến Izana mà vùng vằng tay anh ra khỏi tay mình sau đó bước vào cửa hàng, Izana vội nắm lấy tay Takemichi lại,luồn những ngón tay của mình vào bàn tay bé nhỏ dễ thương của Takemichi, Takemichi cáu gắt vung vung tay ra mấy lần để tránh bàn tay của Izana nhưng vô vọng ,cậu quay ngoắt nhìn anh mặt dày đang hì hì cười ngốc nghếch.
-Anh là người hay bạch tuộc thế?
-Anh là bạch tuộc.
Izana khẳng khái khẳng định khiến Takemichi câm nín,mặt anh quả thật dày đến mức xe tông không thủng được luôn,cậu than trời,lắc lắc tay mình.
-Nhưng mà nóng lắm,anh buông ra một chút thôi,tay em đổ mồ hôi đầy ra rồi.
-Nhưng mà anh lạnh tay lắm,em xem sắp đến mùa đông rồi,em chịu thiệt xíu đi nha.
Izana giả điếc không nghe,kéo tay Takemichi đi vào cửa hàng. Takemichi đờ người,mùa đông á?Thôi cho xin đi ông anh,còn tận hai tháng nữa mới đến mùa đông,lạnh cái bà nhà anh chứ lạnh.
Lời nói đến cuống họng thì Takemichi dặn lòng phải nuốt xuống,cậu còn phải xin lại sợi dây chuyền,phải nhẫn nhịn,nhẫn nhịn.
Takemichi như một thói quen ngắm nghía những dãy quần áo hết sức quen thuộc,đây là cửa hàng bán những món đồ cậu yêu thích nhất,vì nó được may hoàn toàn bằng tay,thanh lịch,trẻ trung và tỉ mỉ,không mang trên mình bất kì thương hiệu nào nhưng mang đến cho người mặc sự phù hợp và tinh tươm nhất.
Một bóng phụ nữ trung niên tầm khoảng bốn mươi bước ra,khuôn mặt cực kì phúc hậu,trên cổ đeo cái thước dây,quần áo cực kì tinh tế,người phụ nữ nhìn Takemichi mỉm cười.
- Takemichi đến à?
-Vâng,cháu tiện đường đến ,cháu chào cô .
Takemichi mỉm cười gật đầu hết sức lễ độ, Izana quay lại,thấy Takemichi chào thì cũng nghiêng đầu chào Cô Satou. Cô Satou cẩn thận quan sát đánh giá Izana một lượt rồi mỉm cười gật đầu,ánh mắt ra vẻ hiểu mọi chuyện.
-Cậu là bạn Takemichi à? Sao trước đây chưa từng thấy cậu nhỉ?
-Vâng,con là bạn Takemichi ạ,tên con là Izana,chúng con mới y...Âý da đau!!!
Izana chưa kịp nói tiếp đã bị Takemichi cấu một cái rõ đau, Takemichi nhân dịp đó rút tay khỏi tay Izana nhanh gọn lẹ, Izana cười cười nhìn Takemichi,tay xoa xoa eo chỗ bị Takemichi cấu.
-Em ngoan như lúc nãy có phả có phải tốt không,em đừng hung dữ với anh nữa.
Takemichi không thèm nhìn Izana,đi đến sang hướng những chiếc áo sơ mi đang treo trên giá treo,lật qua lật lại vài cái.
-Hôm nay cháu đến lựa mấy chiếc áo sơ mi,có mẫu nào mới không ạ.
-Có đấy,cháu xem bên hàng bên trái,hôm qua cô cũng mới may vài mẫu mới bên đó,có lẽ sẽ có cái hợp với cháu, Izana tự nhiên nhé,cứ xem như nhà là được.
Dì Satou nói xong tự động đi ra chỗ khác,nhường không gian lại cho Izana và Takemichi,nhìn qua thấy hai người đã có vẻ không giống bạn bình thường,dì cũng lớn tuổi,nhưng không phải là người bảo thủ. Takemichi từ bé đã mua đồ ở cửa hàng,có lẽ cô cũng là một trong những người nhìn thấy Takemichi trưởng thành từng chút một qua năm tháng chăng.
Takemichi lựa chọn những chiếc áo,mắt Izana nhìn ngắm xung quanh,anh đi đến một giá treo,một chiếc áo sơ mi trắng cực kì đơn giản,có thêu một bông hoa đào trên ngực,chất vải mềm mại,cực đẹp, Izana thầm cảm thán,lần đầu thấy một chiếc áo tinh xảo như thế ở một cửa hàng bình dân như vậy.Anh lấy nó khỏi giá treo,dúi vào tay Takemichi.
-Anh nghĩ nó đẹp đó,hợp với em
-Đẹp thì anh mặc đi.
Takemichi nhìn chiếc áo đã thích nhưng cố gắng tỏ vẻ bướng bỉnh. Izana xù lông,cầm cái áo đùng đùng đi vào phòng thử đồ.
-Em không mặc anh mặc.
Takemichi bật cười nhìn đại thiếu gia nhà họ Kurokawa nổi giận trẻ con trông có chút đáng yêu,cậu chạy đến níu lấy tay Izana,giật lấy chiếc áo trên tay anh,xong chui tọt vào phòng thay đồ,không quên bỏ lại một câu.
-Anh đừng mặc,cái này anh mặc sẽ làm xấu nó.
Izana chỉ đứng mỉm cười,con mèo này thật lắm trò, Izana đi xung quanh một lát,chọn một chiếc áo sơ mi,tỉnh bơ bước vào phòng Takemichi đang thử đồ.
Takemichi đang ngắm nghía mình giật thót mình,quay lại nhìn Izana đang hồn nhiên cởi bỏ áo mà đỏ mặt lắp bắp.
-Anh....anh sang bên kia mà thay đi chứ.
-Em ngại gì,có cái gì mà em chưa thấy đâu.
Izana vẫn mặt dày,như thể đó là chuyện hết sức đương nhiên, Takemichi đỏ mặt định xoay bước ra ngoài thì Izana đã ôm chầm lấy eo cậu,ép Takemichi vào khuôn ngực của mình, Takemichi càng thấy bối rối dữ tợn nhưng cố nhẫn nhịn hết mức, Izana thổi những hơi nóng rực vào tai Takemichi,chất giọng khàn đến nóng bỏng.
-Em đẹp lắm,nhìn em xem,anh đã bảo rất hợp với em đúng không?
Izana xoay người cưỡng ép Takemichi nhìn vào gương,quả thật chiếc sơ mi trắng tôn những đường nét trên cơ thể cậu rất tốt,lộ ra cả chút xương quai xanh vô cùng quyến rũ.
Nhưng mà tư thế hai người thật quá ám muội,l Izana không mặc áo,cơ bụng lộ rõ hết sức đẹp đẽ và quyến rũ,vòng tay Izana siết chặt Jeo Takemichi, Takemichi như bị khảm chặt vào lồng ngực Izana. Anh nhìn cậu trong gương,gương mặt ửng hồng thực quá sức khêu gợi.
Takemichi cảm nhận có thứ cứng rắn đâm vào đùi mình,cậu xấu hổ cuống quýt muốn thoát khỏi Izana nhưng vô vọng. Izana thuận thế giẫy giụa của Takemichi cúi người hôn xuống ngậm lấy bờ môi thơm mềm của cậu.
Izana như phát điên,mút lấy mút để môi cậu,triền miên,mới xa đôi môi ấy chưa được một ngày,sao cảm giác thèm muốn sao lại nhiều đến như thế.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co