#13
Nũng nịu.
*
Đến gần tối, Kim Doyoung nhận được tin nhắn lớp phó học tập trả lời, cuối cùng cậu cũng kết thúc hai ngày hỗn loạn vừa qua, có thể nghỉ xả hơi cuối tuần thật thoải mái. Khi cậu đang tập trung đọc tin nhắn, Jung Jaehyun vẫn luôn chống cằm nhìn cậu, ánh mắt kia như đong đầy tình ý, dịu dàng như một vũng nước xuân khiến đối phương không thể vờ như không biết.
Kim Doyoung tắt màn hình điện thoại, vô thức che đi lỗ tai đang nóng bừng, sắc mặt cậu thoạt nhìn bình thường nhưng mái tóc đen hơi rối không giấu được đôi mắt hơi lấp lánh của cậu.
"Jung Jaehyun." Kim Doyoung phát âm từng chữ không rõ ràng lắm nhưng lọt vào tai Jung Jaehyun lại đáng yêu vô cùng, "Cậu đói không?"
Jung Jaehyun chống cằm khẽ gật đầu, trong giọng nói mang theo ý cười cùng vài phần tủi thân: "Mình đói lắm, hình như trưa nay ăn không no."
"Vậy chúng ta đi ăn cơm thôi." Kim Doyoung dứt khoát đứng lên, đội mũ trùm đầu rồi thuận tay đẩy ghế vào trong, "Tôi mời cậu."
Dáng vẻ này của em thật là...
Jung Jaehyun cười tươi rói ngồi trên giường Kim Doyoung duỗi tay về phía cậu, chàng trai một mét tám mấy mà vẫn còn giở trò: "Cậu kéo mình dậy."
Người Kim Doyoung rõ ràng cứng ngắc trong giây lát rồi nhanh chóng phản ứng lại, thầm chắc chắn Jung Jaehyun đang đùa mình, vậy nên cậu không ngại ngùng nữa, vươn tay kéo Jung Jaehyun lên. Trong nháy mắt hai tay chạm nhau, Kim Doyoung cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ đầu ngón tay đối phương chỉ chốc lát đã bao trọn bàn tay của mình, nóng bỏng mà không cách nào cưỡng lại được.
Rõ ràng Jung Jaehyun vừa rồi chỉ muốn Kim Doyoung kéo hắn lên nhưng bây giờ hắn lại không buông tay, cho nên cậu đành giữ nguyên tư thế này đi cùng Jung Jaehyun ra khỏi kí túc xá. Trước khi đi đến con đường đông nghịt dẫn tới quán ăn, Kim Doyoung chủ động khẽ rút khỏi tay Jung Jaehyun, cậu căng thẳng cọ tay lên góc áo, giọng điệu cố chấp: "Chúng, chúng ta ăn cơm thôi."
Jung Jaehyun hơi ngừng bước, quay đầu lại phát hiện, quả nhiên lúc này những ánh mắt xung quanh đang dần tăng lên. Ánh mắt của những người này dừng trên người bọn họ luôn mang đủ loại hàm ý, chẳng hạn như giờ phút này, rất nhiều người đang đánh giá từ đầu đến chân Kim Doyoung.
Bọn họ luôn cảm thấy Kim Doyoung đang "làm ô nhiễm", "vấy bẩn" Jung Jaehyun. Dù gì Kim Doyoung vừa nhập học đã "trộm" đồ, tội danh này gần như đinh đóng cột, bọn họ không biết bản tính Kim Doyoung đáng yêu nhường nào mà chỉ lấy thành kiến rập khuôn để kết án tử hình cho cậu. Ngay cả bản thân Kim Doyoung cùng tự mắc kẹt trong những ấn tượng này, khi đi bên cạnh Jung Jaehyun cậu cũng không dám quá gần gũi với hắn, lòng can đảm hỏi mượn máy tính của hắn hai hôm trước cũng bay sạch, như thể cậu đang sợ mình ảnh hưởng tới Jung Jaehyun vậy.
Thế nhưng...
Nụ cười trên mặt Trên mặt Jung Jaehyun biến mất trong giây lát.
Bọn họ không hề biết, Kim Doyoung chưa từng "vấy bẩn" hắn.
Hắn mới là kẻ đang khinh bạc Kim Doyoung.
Jung Jaehyun không để ý tới sự phản kháng của Kim Doyoung mà dùng sức khoác tay lên vai cậu, động tác quen thuộc hoàn toàn bao bọc lấy Kim Doyoung. Kim Doyoung gần như lập tức muốn vùng vẫy, cậu không muốn làm hỏng hình tượng của Jung Jaehyun ở bên ngoài, không muốn để hắn bị bôi nhọ bởi "tiếng thơm" của mình nhưng sức mạnh của Jung Jaehyun hoàn toàn không phải là thứ mà cậu có thể chống lại.
"Ngoan chút nào Thỏ Con." Cuối cùng Jung Jaehyun ghé sát vào tai Kim Doyoung, thanh âm nhẹ nhàng như đang dỗ dành cậu, "Nếu không cậu sẽ đau đó."
"..."
Kim Doyoung ngẩng đầu lên, chiếc mũ che mặt rơi xuống trong lúc giãy dụa để lộ đôi mắt màu hổ phách sáng ngời, bên trong lại thoáng hiện vẻ sợ hãi.
"Đừng sợ được không Thỏ Con." Jung Jaehyun thấp giọng nói, "Chẳng lẽ hai đứa chúng mình làm bạn với nhau lại đáng xấu hổ vậy ư? Người khác nghĩ thế nào là chuyện của họ, không liên quan gì đến chúng ta."
Jung Jaehyun không biết Kim Doyoung có bị mình thuyết phục hay không nhưng rốt cuộc cậu không giãy dụa nữa.
Họ đi ăn, đường hoàng chia đồ ăn trong căng tin, cho dù mèo con trầm uất không quen bị đám đông vây quanh, cậu vẫn cúi đầu bồn chồn nhưng Jung Jaehyun lại tự nhiên như cá gặp nước, thậm chí hắn còn không ngừng gắp thức ăn cho Kim Doyoung, tiện tay gắp bỏ hành lá ra khỏi bát của cậu.
Hai người trả đĩa cơm về chỗ thu lại, bên ngoài trời đã tối, gió se thổi qua hai người đáng ra phải khiến người run lạnh nhưng Kim Doyoung lại cảm thấy rất thoải mái.
Cậu há miệng muốn nói chuyện nhưng lại nhất thời không biết bắt đầu từ đâu.
Jung Jaehyun vẫn là người chủ động phá vỡ thế bế tắc, người đàn ông mỉm cười, giọng nói nhẹ nhàng ấm áp: "Thỏ Con, vừa nãy mình quá đáng quá nên cậu không vui sao?"
Tứ chi nhanh hơn đầu óc, Kim Doyoung vội vàng lắc đầu.
"Vậy tại sao trông cậu không vui?"
"..."
Kim Doyoung chần chờ một chút.
Hai người đang đứng dưới gốc cây đa bên ngoài tòa nhà số 10, bóng cây la đà lay động che kín hai người bên dưới, lúc này không có ai nhìn họ chằm chằm nữa.
Kim Doyoung muốn nói, bởi vì Jung Jaehyun quá tốt. Cậu cũng không biết tại sao mình lại được Jung Jaehyun săn sóc tới vậy, lúc đầu cậu còn có thể thuyết phục bản thân là tốt số nhưng bây giờ cậu lại có chút bất an.
"Cậu." Kim Doyoung chỉ vào Jung Jaehyun sau đó chỉ vào chính mình, "Tôi."
Cách nhau một trời, khác nhau một vực.
"Nếu cậu đi cùng với tôi, những người khác sẽ chỉ trỏ cậu." Lời nói của cậu rất chân thành, giọng nói nhẹ nhàng không biết đang vui vẻ hay khó chịu.
"Thỏ Con, sao cậu lại nghĩ như vậy?" Jung Jaehyun nhíu mày, "Chuyện người khác chỉ trỏ mình chẳng lẽ quan trọng đến thế ư?"
"Tôi..."
Kim Doyoung cảm thấy lưỡi của mình xoắn chặt, cậu ủ rũ cúi đầu.
Tất nhiên là quan trọng rồi.
Cậu ý thức được tiếng tăm của mình, nếu Jung Jaehyun khăng khăng muốn kéo gần khoảng cách với cậu trước mặt người ngoài thì mọi người sẽ chỉ cảm thấy hai người nồi nào úp vung nấy, như vậy chẳng phải thanh danh của Jung Jaehyun sẽ bị hủy hoại sao.
"Thỏ Con." Jung Jaehyun nắm bả vai của hắn, giọng điệu có phần nghiêm túc, "Mình không cho cậu nghĩ như vậy. Đi vào cùng mình." Hắn giữ chặt tay Kim Doyoung như đang bắt ép, vội vàng kéo cậu vào tòa số 10, lấy chìa khóa trên người Kim Doyoung mở cửa rồi nhốt hai người trong không gian nhỏ hẹp này.
Trong kí túc xá của Kim Doyoung.
"Thỏ Con, có lẽ cậu không biết mình có ý nghĩ như thế nào với mình đâu. Xung quanh có rất nhiều người muốn xin số của mình, điều này mình không thể phủ nhận được."
"Nhưng mỗi khi nhìn thấy ánh mắt của bọn họ, mình sẽ cảm thấy họ thích những thứ khác của mình, hoặc là thích tiền của mình, thích thứ chống sau lưng mình hoặc là mặt của mình."
Jung Jaehyun vây Kim Doyoung trong vòng tay mình, lồng ngực nóng bỏng dính sát vào cơ thể cậu, khoảng cách giữa hai người ngày càng gần.
Hắn nói tiếp: "Nhưng cậu thì khác."
Lông mi Kim Doyoung khẽ run lên như có chút giật mình, cậu muốn lùi lại một bước nhưng đầu lại suýt nữa đụng vào ván cửa, may là có một bàn tay vươn ra đỡ cho cậu.
"Xu hướng tính dục của mình không bình thường." Jung Jaehyun nói năng rất tha thiết, "Lúc đầu mình đã tưởng rằng cả đời này mình sẽ phải cô đơn, không có người thân cận nào ở bên, vậy mà..."
"Cậu lại xuất hiện."
Lời Jung Jaehyun mang theo mập mờ, Kim Doyoung cảm giác đầu mình không ngừng nóng lên, sắp sửa hóa thành đống bột nhão, cậu có chút mơ hồ không biết giờ phút này Jung Jaehyun đang có ý gì.
Jung Jaehyun đột nhiên lùi lại một bước, nhường khoảng trống cho Kim Doyoung.
"Thỏ Con à, chí ít đừng đuổi mình đi mà." Giọng điệu hắn nài nỉ, "Đừng ghét mình, được không?"
"Mình biết, có thể cậu không thích con trai." Sắc mặt Jung Jaehyun có vẻ mong manh lại có chút đau buồn, "Có lẽ mình đi cùng khiến cậu cảm thấy rất khó chịu..."
"Không!" Kim Doyoung cuối cùng cũng hiểu ý của Jung Jaehyun, cậu chưa bao giờ sốt sắng giải thích như vậy, "Không phải tôi ghét cậu mà là, tôi sợ liên lụy tới cậu."
Kim Doyoung lẩm bẩm: "Cậu đừng buồn mà." Nói xong, cậu vụng về vươn tay vỗ vỗ lưng Jung Jaehyun, ánh mắt tràn đầy lo lắng không hề hay biết mình đang bị đảo ngược tình thế.
Jung Jaehyun thoáng ngẩn ra, một lúc sau hắn mới nín khóc, mỉm cười vùi mặt vào cổ Kim Doyoung, giọng nói vui mừng thêm phần nũng nịu.
"Mình còn tưởng cậu ghét mình cơ."
"Cậu không ghét mình là tốt rồi." Jung Jaehyun rốt cuộc cũng có vẻ yên lòng, gương mặt vô cùng tuấn tú lay động trước mắt Kim Doyoung, "Vậy hôm nay mình có thể ghi giữ cảm giác được ngủ cùng cậu không?"
Kim Doyoung sững người, cậu vô thức nhìn chiếc giường nhỏ rộng chừng một mét của mình... Hai gã trai trưởng thành ngủ chung thì thật sự rất khó chịu, nhưng...
"Mình biết mà, đúng là Thỏ Con không thích mình rồi." Jung Jaehyun ủ rũ nói, "Không sao, mặc dù Thỏ Con đã đồng ý ngủ chung với mình nhưng cậu không chào đón mình cũng không sao. Dù gì một mình mình ngủ bốn tiếng là đủ rồi, bốn giờ sáng thiếp đi là vừa, không cần lo cho mình..."
"Được." Kim Doyoung vội lặp lại: "Được."
Jung Jaehyun lập tức cười rộ lên. "Cảm ơn Thỏ Con đã mời, vậy mình không khách sáo đâu đấy." Jung Jaehyun lại tủm tỉm nói, "Khi nào chúng mình đi ngủ thế?"
"Trước khi ngủ cậu có muốn chơi game với mình không? Không chơi game thì làm chút chuyện khác cũng được."
Kim Doyoung đỏ mặt, cậu xoa xoa chóp mũi, nhỏ giọng nói, "Cậu nghỉ ngơi trước đi... Tôi đi lấy khăn mặt mới" dứt lời liền chạy vọt đi.
Jung Jaehyun không nhịn được cười, hai chân bắt tréo một chỗ khó khăn lắm mới giấu được phản ứng do ban nãy cọ phải Kim Doyoung. Cuối cùng hắn cũng đạt được mục đích, khẳng định được tầm quan trọng và địa vị của mình trong lòng trong lòng Kim Doyoung, hắn rất hài lòng với tiến độ hôm nay. Nghĩ đến đây, Jung Jaehyun gần như không kiềm nổi tiếng hừ nhẹ từ xoang mũi.
Cùng lúc đó, điện thoại của hắn đột nhiên vang lên hai tiếng.
Jung Jaehyun đang vui vẻ hứng chí liền cầm lên xem, đó là tin nhắn mà gã đeo kính râm gửi cho hắn, gã đó học cùng cấp ba với Jung Jaehyun, mặc dù không ra gì lắm nhưng tin tức rất nhanh nhạy. Sau khi lên đại học, Jung Jaehyun chỉ liên lạc với hắn lúc có việc, chẳng hạn như vào bữa tiệc mừng lần trước.
Lần này có chuyện gì? Hắn tùy tiện mở tin nhắn rồi lướt xem qua quýt.
[Anh à, em phát hiện hôm nay cô gái anh nhờ em điều tra đã liên lạc với trường trung học của chúng ta, hỏi thông tin liên lạc của mấy giáo viên, có vẻ cô ta muốn hỏi về chuyện anh đánh người năm đó.]
[Em không biết có nên nói ra không nhưng hình như cô gái đó cứ hỏi giáo viên xem anh có chịu hình phạt bạo lực học đường nào không. Có lẽ vì dì nhà đã đánh tiếng khuyên nhủ nên thầy giáo không nhắc tới chuyện đó. Anh xem thử đi, còn cần em làm gì nữa không?]
Trong phòng tắm truyền đến tiếng khăn lông sột soạt, giọng nói run run có chút tội nghiệp mà đáng yêu của Kim Doyoung vang lên: "Tôi, tôi tìm thấy rồi..."
"Ừ, Thỏ Con giỏi ghê." Jung Jaehyun cười híp mắt đáp lại cậu.
Sau đó, tay hắn gõ hai từ và gửi lại cho gã đàn ông đeo kính râm.
[Không cần.]
Chà, liệu Thỏ Con có tin lời Sim Taeyun hay không đây?
Hắn tò mò quá đi mất.
*
Tác giả: Đời thực xin hãynghe chị em bạn dì, phải bóp chít não yêu đương đi!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co