Truyen3h.Co

jaedo - to you

1.

Letslikeme

Một buổi chiều mùa đông, ánh nắng ấm áp, trong trung tâm thương mại người qua người lại tấp nập.

Trong văn phòng trên một tòa nhà cao ốc, Doyoung chống tay lên cằm nhìn xuống những người ở phía dưới, một giây trước khi ý thức bị cơn buồn ngủ đánh gục, tiếng la lớn của một người đồng nghiệp đã khiến cho anh giật mình.

"Ông thần của tôi ơi, đừng ngủ nữa! Lại đây xem này, mấy bức ảnh của Johnny ở buổi tiệc tối hôm qua đã lên hot search rồi đây này! Cậu mau nhìn ngắm cái sắc đẹp này đi." Ten khiến cho ông hoàng chuyên ngủ nướng sực tỉnh, đưa màn hình điện thoại dí sát vào mặt của Doyoung: "Mấy vị minh tinh này khí chất đúng là khác chúng ta quá đi mất!"

Doyoung vừa mở ảnh lên vừa gật đầu tán thành. Ai mà không biết Johnny cơ chứ? Một nam minh tinh phát triển tốt cả ở ba lĩnh vực người mẫu, điện ảnh và ca nhạc, lại còn có tiếng tăm rất lớn trên thị trường quốc tế nữa.

"Bức ảnh này chụp cũng đỉnh thật đấy, cậu nói xem sao hồi trước mình lại không phát hiện hoá ra Johnny lại đẹp như vậy nhỉ?" - Ten mãi ngắm những bức ảnh của Johnny mà trầm trồ.

Một anh chàng tóc bạch kim ngồi ở đằng trước, trong tay đang cầm điện thoại, quay xuống, nói: "Ảnh là do Jay chụp đấy. Ai da, Johnny còn đặc biệt tag tên của anh ta ra để cảm ơn cơ."

"Jay là ai vậy?" - Ten ngơ ngác.

"Các anh không biết anh ấy sao? Là Jung Jaehyun đó! Jung Jaehyun!" Anh chàng tóc bạch kim kia, tên Jungwoo, là người chụp ảnh nghiệp dư, vì vậy vô cùng đau lòng mà nói: "Đợt trước có mấy bức ảnh cực kỳ hot, hot tới mức còn được đặc biệt mở một chuyên mục, là do anh ta chụp đó."

Nghe thấy tên của người quen, Doyoung có cảm giác dường như trong đầu mình vang lên một tiếng đinh cảnh báo của radar thăm dò.

Anh lập tức sực tỉnh: "Jung Jaehyun?"

"Các anh không biết sao? Anh ấy là bậc thầy chụp ảnh đấy, trong giới chụp ảnh cực kỳ nổi tiếng luôn." Trong đôi mắt của Jungwoo ánh lên vẻ ngưỡng mộ: "Năm ngoái, sau khi em vừa tốt nghiệp về nước, em còn gửi hồ sơ tới phòng làm việc của anh ấy cơ, đáng tiếc là không được vào vòng phỏng vấn. Chẳng biết tại sao lúc ấy em lại gan thế không biết."

"Nói sao nhỉ, trong giới này, anh ấy chẳng khác gì người cao quý nhất trong giới quý tộc, là người có gia giáo nhất của Harvard, là người lão làng nhất trong giới tài chính, và là nam thần của nhiều người."

"Hơn nữa anh ấy còn siêu đẹp trai luôn, chẳng thua kém mấy vị minh tinh..."

Doyoung cố gắng khắc chế lại cảm giác khinh thường như phản xạ có điều kiện của mình, đúng là một lời khó có thể tả hết.

Jung Jaehyun.

Cậu ta? Mà là nam thần?

Đừng đùa nữa được không.

Kim Doyoung cầm theo cốc cà phê, tránh xa khỏi cuộc trò chuyện kia, trên mặt nghiễm nhiên viết to bốn chữ "Từ chối trò chuyện", nhẹ nhàng gật đầu.

Nếu phải nói điều gì đó, thì tên Jung Jaehyun này, trong ký ức của Doyoung chính là...

Là đống cát sỏi trong số những châu báu, là hạt dưa hấu nằm giữa thịt dưa hấu, là một tên cực kỳ đáng ghét.

Là cái tên đầu tiên trong bảng tên những kẻ mà anh ghét nhất, không những vậy mà còn được đối xử theo kiểu VIP siêu cấp ghét luôn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co