Truyen3h.Co

Jaegi - Mơ Cuối Hẻm

2

luvsickgurls_

Ngày hôm sau, em lại quay lại.

Không phải vì ai đó gọi tên em, không phải vì có điều gì đó gấp gáp đang đợi. Mà là bởi cái cảm giác ấm áp, cái cảm giác mà em không thể nào xua đi được kể từ khi bước chân vào con hẻm ấy. Sáng hôm nay, trời vẫn mờ mịt, nhưng dường như mọi thứ quanh em đều bớt lạnh lùng. Mấy ngày qua, Seulgi cứ đi qua đi lại những con phố đông đúc, những tòa nhà cao chọc trời, nhưng lại cảm thấy mình như lạc lõng giữa những ồn ào đó, như thể không thuộc về bất kỳ nơi nào.

Nhưng hôm nay, em biết mình phải quay lại. Dù có là một sự bất ngờ, một sự thôi thúc đến từ bên trong hay chỉ đơn giản là một mong muốn vô thức, em vẫn đứng trước cửa quán cà phê ấy, nơi mà lần trước em cảm thấy mình đã tìm thấy thứ gì đó rất đỗi yên bình. Không phải để tìm một ai đó, mà chỉ để tìm lại một chút gì đó cho riêng mình, những phút giây không bị đè nặng bởi sự vội vã của cuộc sống, không bị xâm chiếm bởi những suy nghĩ, những lo toan.

Con hẻm nhỏ vẫn vậy, yên tĩnh đến lạ. Từ hôm qua đến hôm nay, mọi thứ dường như không thay đổi, như thể thời gian chẳng hề chạm đến nơi này. Mỗi bước chân Seulgi bước vào đây, em như lạc vào một không gian khác, một thế giới mà bên ngoài không hề tồn tại. Đến con hẻm này, có cảm giác như em đang bước vào một khoảng lặng, nơi không có tiếng ồn ào của xe cộ, không có sự xô bồ của những con người vội vã. Dưới mỗi bước đi, mặt đường vẫn trơn, vẫn ẩm ướt, như thể hơi thở của đất mẹ vẫn còn đang nhẹ nhàng lướt qua, vỗ về mọi lo lắng, vội vã bên ngoài.

Thế giới ngoài kia có thể là một cơn bão hỗn loạn, một chuỗi những ngày dài không ngừng nghỉ, với những cuộc đua không hồi kết và những tiếng động như xé toạc bầu không khí. Nhưng ở đây, con hẻm nhỏ này, em lại cảm thấy mình như đang sống trong một vùng trời đóng băng. Thời gian không chảy. Không có ai vội vàng, không có ai thúc giục. Mọi thứ ở đây như được khoác lên một lớp sương mờ, lặng lẽ mà vững vàng, như thể đang bảo vệ những khoảnh khắc tuyệt vời, những giây phút dịu dàng, những thứ đơn giản nhưng vô giá. Trong không gian này, không có gì là gấp gáp, không có gì là phải đạt được. Chỉ có cảm giác an yên, như thể em được phép thở một cách tự do và nhẹ nhàng.

Quán cà phê vẫn mở. Như mọi ngày, không một thay đổi nào. Ánh đèn vàng vẫn chiếu xuống từ trên cao, tạo ra những vệt sáng ấm áp rải dài trên từng bức tường, trên từng chiếc bàn gỗ. Không có sự xáo trộn nào trong không gian này, dường như nó luôn giữ nguyên cái hồn cốt của mình, không cần gì thêm. Đèn vẫn sáng đều đặn, không có sự yếu ớt hay chập chờn nào, như thể quán này là nơi mà ánh sáng tự nó cũng không muốn tắt đi, luôn muốn bao bọc lấy những ai tìm đến đây. Cánh cửa vẫn vang lên tiếng leng keng cũ kỹ mỗi khi có ai bước vào, như một lời chào không lời, như một bản nhạc nhẹ nhàng mở ra cho những ai bước vào tìm kiếm sự tĩnh lặng, sự an yên trong lòng.

Và người đó vẫn ở đó. Người phụ nữ đứng sau quầy vẫn giữ nguyên vị trí quen thuộc của mình, giống như ngày hôm qua, giống như tất cả những ngày trước đó. Chị không thay đổi. Nụ cười chị vẫn nhẹ nhàng, vẫn ấm áp, vẫn nhìn vào Seulgi như thể đã biết em sẽ quay lại. Không phải kiểu ánh mắt bất ngờ hay hào hứng, mà là một ánh nhìn dịu dàng, như thể chị đã đợi em từ lâu lắm rồi, như thể sự quay lại của em là điều tự nhiên nhất trên đời. Chị vẫn đứng đó, vẫn là người bạn cũ của em trong không gian yên tĩnh này, vẫn là người mang đến sự bình yên mà em chưa bao giờ tìm thấy ở đâu khác ngoài đây.

Quán cà phê vẫn mở. Và em vẫn ở đây.

Khi em bước vào, cánh cửa không còn phát ra tiếng leng keng như lần trước, mà lại như một tiếng chào đón đã trở nên quen thuộc. Mùi cà phê vẫn vương vấn trong không khí, nồng ấm nhưng không ngột ngạt, như thể chính không gian này đã thấm đẫm ký ức và sự an yên của những ngày tháng trôi qua. Quán vẫn thế, vẫn lặng lẽ, vẫn đơn sơ, không có gì thay đổi, nhưng với em, nó lại như một thế giới khác biệt. Một nơi không thuộc về sự bận rộn, không thuộc về cái guồng quay không ngừng nghỉ của xã hội ngoài kia.

Em đứng đó một lát, mắt chậm rãi quét qua từng góc quán, như thể tìm kiếm một thứ gì đó đã mất, hoặc có thể chỉ là một sự tiếp nối của cảm giác lần trước. Và rồi, từ phía sau quầy, chị lại xuất hiện, nụ cười vẫn dịu dàng, không vội vã. Như thể chẳng có gì thay đổi, như thể thời gian trong quán vẫn đứng yên, chỉ có em là quay lại, chỉ có em là đã thay đổi một chút, dù chẳng thể nói rõ được là thay đổi như thế nào.

"Em lại đến rồi," chị nói, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy thân thuộc, như thể chị biết em sẽ trở lại từ lâu lắm rồi.

Seulgi không đáp ngay lập tức, mà chỉ đứng đó, đôi mắt nhìn vào chiếc bàn gỗ gần cửa sổ, nơi ánh sáng vẫn đang chiếu xuống từng vết sứt mẻ trên bề mặt gỗ. Có một sự ấm áp kỳ lạ trong lòng, giống như gặp lại một người bạn lâu ngày không gặp. Và em biết, dù thế giới ngoài kia có điên cuồng, có xô bồ đến đâu, nơi này sẽ luôn chờ đợi em trở về.

Em ngập ngừng.

"Hôm qua, tôi có đến đây đúng không?"

"Có chứ. Và hôm nay, em lại đến. Điều đó làm Jaeyi vui."

Yoo Jaeyi, chị ta tự giới thiệu tên mình, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy lôi cuốn, như thể mỗi âm thanh của cái tên ấy đều có một sức hút đặc biệt. Và thay vì xưng "tôi" hoặc "chị" như bao người vẫn thường làm, chị ta lại dùng tên mình, một cách tự nhiên, như thể cái tên ấy đã trở thành phần không thể thiếu trong cuộc sống của chị. Không hề có sự ngượng ngùng hay khập khiễng trong cách xưng hô ấy, chỉ có một sự tự tin, một cái gì đó rất riêng biệt mà Seulgi chưa bao giờ thấy ở bất kỳ ai khác. Cái cách chị ta gọi tên mình, giống như một lời mời gọi nhẹ nhàng, như một cách để kéo Seulgi vào thế giới của chị, nơi mà mọi thứ đều bình yên, không vội vã, không có chỗ cho sự lạ lẫm.

Mỗi lần cái tên của chị cất lên, Seulgi cảm thấy như có một làn sóng nhẹ nhàng dâng lên trong lòng, những gợn sóng không rõ ràng nhưng đủ để làm trái tim em rung lên, khiến từng mạch máu trong cơ thể như chậm lại một nhịp. Tên của chị cứ vang lên trong không gian yên tĩnh của quán cà phê, lặp đi lặp lại, như một câu hát ru mà Seulgi không muốn quên, không muốn bỏ lỡ. Cái tên ấy không chỉ đơn giản là một từ, mà là một phần của không khí, của không gian, của cái thế giới nhỏ bé này mà chị đã tạo dựng. Nó mang theo sự nhẹ nhàng, sự ấm áp, nhưng cũng đầy sự tựa như một lời hứa về những khoảnh khắc an yên, về một nơi không có lo âu, không có sự đè nén nào.

Seulgi không thể giải thích tại sao, nhưng mỗi lần nghe cái tên ấy, em lại cảm thấy như mình được chạm vào một điều gì đó rất đặc biệt, như thể có một sợi dây vô hình kéo em gần lại với chị, gần lại với cái gì đó em đã vô thức tìm kiếm từ lâu. Và những gợn sóng trong lòng ấy không chỉ là sự tò mò, mà là một sự trân trọng, một cảm giác ấm áp mà em không thể diễn tả thành lời. Nó không phải là sự rung động yêu đương, mà là sự kết nối giữa hai tâm hồn, giữa những người xa lạ nhưng lại cảm thấy như đã quen thuộc từ rất lâu rồi.

Mỗi lần chị ta xưng tên, Seulgi chỉ biết lặng im, để cho cái tên đó chìm vào trong không gian, để cho cái cảm giác lạ lùng nhưng dễ chịu đó lướt qua mình, lướt qua những ngóc ngách sâu thẳm trong tâm hồn. Mỗi lần cái tên ấy cất lên, nó không chỉ là âm thanh, mà là một phần của sự bình yên, là một phần của một thế giới mà em không muốn rời xa.

Giọng nói ấy như rót mật ong vào ly trà nóng. Nó không vội vã, không dè dặt, chỉ đầy sự chắc chắn và bình yên.

Em chọn lại cái bàn cũ, góc sát cửa sổ, nơi có ánh nắng xiên qua tấm rèm trắng, tạo thành những vệt sáng mềm mại trên mặt bàn gỗ. Mỗi lần ánh sáng lướt qua, nó như kéo dài những khoảnh khắc, làm chúng trở nên nhẹ nhàng, dịu dàng hơn. Không gian ấy như một bức tranh thủy mặc, mọi thứ đều hài hòa, không có gì vội vã, chỉ có ánh sáng, có bóng cây bên ngoài, và có tiếng lá xào xạc như đang hát một bản nhạc nhẹ nhàng trong gió.

Cái bàn này đã từng là nơi em ngồi lần đầu tiên, nơi em tìm thấy sự yên tĩnh trong một thế giới hỗn loạn. Nó không quá nổi bật, không có gì đặc biệt, nhưng lại có một sự ấm áp lạ thường, như thể nó đã trở thành một phần của chính em. Mỗi lần ngồi ở đây, Seulgi không cảm thấy bị thúc giục bởi thời gian, không bị áp lực bởi bất cứ điều gì. Chỉ có mình em, quán cà phê này, và tất cả những thứ xung quanh, như thể mọi thứ đang nhắc em rằng, đôi khi không cần phải tìm kiếm, chỉ cần đứng yên và để mọi thứ đến tự nhiên.

Jaeyi bưng ra một ly cacao nóng, tỏa ra mùi thơm ngọt ngào. Chị nhẹ nhàng đặt ly xuống trước mặt em, đôi tay của chị như có một sự cẩn trọng đặc biệt khi làm điều đó, như thể mỗi hành động đều là một phần của một nghi thức, một sự chăm sóc. Ly cacao vẫn còn hơi bốc khói, vỏ cốc được phủ một lớp sương mỏng, như một làn khói mơ màng bao phủ tất cả. Cacao nóng, đậm đà, có sự ngọt ngào nhưng không quá ngấy, như thể nó được pha chế từ những tâm tư, những cảm xúc mà chị đã dành cho từng người bước vào quán này.

"Cacao của em," Jaeyi nói, giọng chị vẫn nhẹ nhàng như mọi khi, nhưng lần này có một chút gì đó thân thuộc, như thể chị đã biết chắc chắn em sẽ chọn cái này. Chị không hỏi, chỉ bưng ly lên, giống như đã đoán được mọi thứ, giống như đã biết những gì em muốn trước cả khi em nhận thức được điều đó.

Seulgi không nói gì, chỉ lặng lẽ cầm ly cacao lên, cảm nhận hơi ấm từ chiếc cốc lan tỏa ra, làm tay em hơi run lên một chút. Cảm giác này thật kỳ lạ, như thể ly cacao này không chỉ là một thức uống, mà còn là một lời chào, một sự tiếp nối của tất cả những lần gặp gỡ trước đó. Em nhẹ nhấp một ngụm, để cho vị cacao ngọt ngào len lỏi qua đầu lưỡi, làm dịu đi những mệt mỏi trong lòng.

Ánh sáng từ cửa sổ vẫn chiếu qua, phủ lên bàn, lên ly cacao, và lên cả gương mặt của Jaeyi, tạo thành một không gian vừa thực vừa mơ, như thể chị chính là một phần của những khoảnh khắc này. Cả hai người chỉ ngồi đó, im lặng, không cần phải nói gì thêm. Đôi khi, chỉ cần những khoảnh khắc giản dị, một ly cacao, và sự hiện diện của nhau là đủ để làm cho tất cả những lo âu ngoài kia trở nên nhỏ bé.

"Em không gọi mà." Seulgi bất chợt nói.

"Nhưng em đang buồn. Người buồn cần ngọt."

"Sao chị biết tôi buồn?"

"Vì hôm nay em mặc áo khoác khác. Hôm qua em mặc màu xanh. Khi người ta đổi thói quen, thường là có điều gì đó không ổn."

Em im lặng.

Em không nói gì về chuyện bị điểm thấp, chuyện cãi nhau với mẹ, chuyện cả thế giới như đang trôi đi mà em chẳng níu giữ được gì cả. Cái cảm giác ấy, nó chẳng phải là sự tức giận, cũng chẳng phải là sự buồn bã, mà là sự trống rỗng. Một khoảng không gian im lặng rộng lớn cứ bao trùm lên tất cả, như thể em đang đứng giữa một biển mây mù, chẳng thể thấy được con đường phía trước, chẳng biết phải đi đâu, chẳng hiểu mình đang tìm kiếm điều gì. Những ngày gần đây, em cảm thấy như bị cuốn theo một cơn lốc không ngừng nghỉ, những bài học, những kỳ vọng, những lời nói không bao giờ ngừng dội vào đầu em, nhưng lại chẳng có ai để nghe, để thấu hiểu.

Về điểm thấp, em đã cố gắng hết sức, nhưng nó vẫn không đủ. Không phải em không chăm chỉ, không phải em không cố gắng, nhưng có những lúc, dù ta có nỗ lực thế nào, kết quả vẫn không như ta mong muốn. Mẹ thì không hiểu, trách móc em, không phải vì không yêu thương, mà là vì quá kỳ vọng. Thế nhưng, em không thể nào giải thích nổi. Em chẳng biết phải nói gì, làm gì để mọi thứ có thể khác đi, để những cơn sóng trong lòng em có thể dịu lại.

Chuyện cãi nhau với mẹ càng làm em cảm thấy cô đơn. Những lời trách móc, những câu nói đầy lo lắng nhưng lại vô tình làm tổn thương, em không thể làm gì ngoài im lặng. Có lẽ, mẹ chỉ muốn em tốt hơn, nhưng trong lúc đó, em lại chỉ muốn được lắng nghe, được cảm nhận sự thấu hiểu. Nhưng em chẳng thể thốt ra được lời nào, không phải vì em không muốn, mà là vì chẳng biết bắt đầu từ đâu. Có những lúc, em cảm thấy mọi thứ cứ trôi đi, những cơ hội, những niềm tin, những mối quan hệ, tất cả như thể đang rời xa em từng chút một.

Mỗi lần nghĩ đến chuyện này, em lại càng cảm thấy mệt mỏi. Cả thế giới này dường như cứ xoay vòng mà em chẳng thể nào giữ được lấy một thứ gì. Những khoảnh khắc tươi đẹp, những giấc mơ ấp ủ đều bắt đầu phai mờ trong tâm trí. Em cảm thấy mình chỉ là một phần nhỏ bé trong một thế giới lớn lao mà không thể thay đổi gì. Dù có cố gắng đến đâu, mọi thứ vẫn luôn tuột khỏi tay em, như thể em không đủ sức để níu giữ.

Nhưng hôm nay, em không nói gì về những điều đó. Không phải vì em không muốn, mà là vì đôi khi, im lặng lại là cách tốt nhất để đối diện với mọi thứ. Đôi khi, không cần phải nói ra hết tất cả, chỉ cần được ở trong một không gian tĩnh lặng, trong một khoảnh khắc an yên như thế này, là đủ để những gánh nặng trên vai em nhẹ bớt. Jaeyi không hỏi, chị chỉ lặng lẽ nhìn em, như thể chị hiểu rằng có những điều không cần phải nói ra. Và đôi khi, sự im lặng ấy lại là một cách chia sẻ thấu hiểu hơn bất cứ lời nói nào.

Nhưng chị ấy vẫn biết. Biết tất cả, như thể không cần phải nói ra, không cần phải giải thích. Chị nhìn vào em, không phải bằng ánh mắt dò xét, không phải bằng sự thương hại, mà là một ánh mắt hiểu rõ đến từng chi tiết nhỏ bé. Có cái gì đó trong đôi mắt ấy, một sự thấu hiểu không lời mà Seulgi không thể giải thích được. Nó không phải là sự đồng cảm, mà là một cảm giác như chị ấy đã trải qua những gì em đang cảm thấy. Có phải là cái cách mà ánh mắt chị luôn nhìn vào em mỗi khi em bước vào quán, như thể chị đã đợi em từ lâu, như thể chị luôn biết rằng em sẽ quay lại một ngày nào đó, khi em cần một nơi để tìm về?

Chị không cần hỏi, không cần thốt ra một lời nào. Chị chỉ biết. Biết rằng em đang mệt mỏi, biết rằng em đang chênh vênh giữa những lựa chọn, giữa những kỳ vọng, giữa những đổ vỡ mà em chưa thể đối diện. Chị ấy biết những buồn bã không thể nói thành lời, những lo âu không thể chia sẻ với ai, và cả những giấc mơ đã bắt đầu phai nhạt. Chị chỉ nhìn em, vẫn với nụ cười nhẹ nhàng, nhưng lần này có gì đó sâu sắc hơn, như thể nụ cười ấy chứa đựng tất cả những điều mà em chưa kịp nói ra.

Mỗi lần chị ấy nhìn em, Seulgi cảm thấy như một bức tường vô hình trong lòng mình dần dần được gỡ bỏ. Không có câu hỏi, không có lời khuyên, chỉ là sự hiện diện của chị ấy, sự im lặng đầy vững vàng của chị, khiến em cảm thấy như mình không phải đơn độc. Có những lúc, những lời nói chẳng thể diễn tả được cảm xúc, nhưng ánh mắt, sự quan tâm chân thành lại có thể khiến mọi thứ trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.

Chị biết rằng em đang vật lộn với những điều khó khăn, rằng em cảm thấy mình đang mất kiểm soát. Nhưng chị cũng biết, rằng đôi khi, chỉ cần có một chút không gian yên tĩnh, một chút sự hiện diện không lời, thì những vết thương trong lòng sẽ tự lành. Không cần phải làm gì thêm, không cần phải nói gì thêm. Chị ấy chỉ cần ở đây, để em cảm nhận rằng, dù thế giới ngoài kia có điên cuồng đến đâu, thì vẫn có một nơi để em trở về, một nơi mà không ai bắt buộc em phải là ai khác ngoài chính mình.

Chị không cần nói gì, nhưng em lại cảm thấy như tất cả những gì mình đang giữ trong lòng đã được chị nhìn thấy, đã được chị thấu hiểu từ lâu. Và đó chính là điều Seulgi cần nhất lúc này – một sự thấu hiểu vô điều kiện, một cái gì đó nhẹ nhàng, không vội vàng, không ép buộc, mà chỉ là sự đồng hành trong im lặng, sự chấp nhận trong sự hiện diện của nhau.

"Đừng lo." Chị ta nói, ánh mắt dịu như chạm vào tim.

"Ở đây, không ai phải mạnh mẽ cả."

...

Khi trời ngả chiều, em bước ra khỏi con hẻm nhỏ, từng bước chân vang lên nhẹ nhàng trên nền đất ướt sương. Những tia nắng cuối cùng của ngày đang dần tắt, chiếu lên bức tường cũ kỹ của con hẻm một màu vàng nhạt, như vẽ lên những vệt ký ức vừa lướt qua trong lòng em. Không gian yên tĩnh đến kỳ lạ, chỉ có tiếng gió thoảng qua, như một bản nhạc trầm lặng, như một lời tạm biệt không nói thành lời. Em nhìn lại con hẻm, cái không gian nhỏ bé mà em đã tìm về mỗi khi mọi thứ ngoài kia quá ồn ào và vội vã. Một phần trong em cảm thấy tiếc nuối, nhưng một phần lại nhẹ nhõm, như thể cuối cùng em cũng đã tìm thấy được nơi mình thuộc về, dù chỉ là trong chốc lát.

Con hẻm giờ đây như trở thành một phần của em, một không gian yên bình mà em luôn có thể quay lại, dù cho mọi thứ có thay đổi như thế nào. Em bước ra, không vội vàng, không có gì thúc giục, chỉ là những bước đi nhẹ nhàng, như thể đang rời khỏi một giấc mơ mà em không muốn tỉnh dậy. Phía trước là thế giới cũ, vẫn nhộn nhịp, vẫn ồn ào như bao ngày. Nhưng hôm nay, em cảm thấy có gì đó khác biệt. Không phải là sự lo âu, không phải là sự mệt mỏi, mà là một cảm giác thanh thản, như thể em đã để lại tất cả những gánh nặng phía sau lưng, trong con hẻm nhỏ ấy.

Khi em bước ra, cơn gió nhẹ thổi qua, cuốn theo những cánh lá vàng khô bay lơ lửng trên không. Mặt trời đã lặn, chỉ còn lại ánh sáng mờ nhạt của buổi chiều tà, nhuộm vàng những góc phố. Mọi thứ như trôi qua trong một nhịp chậm rãi, nhưng em không cảm thấy khó chịu. Thực ra, em thấy mình như đang hòa mình vào nhịp điệu của thành phố, nhưng với một sự yên bình lạ kỳ. Em không còn cảm thấy phải vội vã, không còn cảm giác bị cuốn theo dòng chảy của cuộc sống nữa. Từng bước chân của em nhẹ nhàng, như thể em đang rời đi không phải để chạy trốn, mà là để tìm về một phần trong chính mình mà lâu nay em đã bỏ quên.

Khi bóng tối bắt đầu bao phủ, em cảm thấy mọi thứ xung quanh mình trở nên mờ ảo, như một bức tranh vẽ bằng ánh sáng lờ mờ. Con hẻm ấy giờ như đang dần chìm vào quá khứ, trở thành một ký ức đẹp đẽ mà em sẽ luôn mang theo bên mình. Em không biết khi nào sẽ quay lại, nhưng em biết rằng, dù có đi đâu, dù có làm gì, cái không gian ấy sẽ luôn là nơi mà em có thể tìm thấy sự bình yên mỗi khi cần. Và em không cần phải nói gì, không cần phải giải thích với ai về những cảm xúc trong lòng. Chỉ cần bước ra khỏi con hẻm nhỏ, em đã tìm thấy cho mình một chút an nhiên trong cái thế giới rộng lớn ngoài kia.

Mọi thứ bỗng trở nên chói gắt. Ánh sáng từ những bảng hiệu neon ngoài đường rọi vào mắt em, làm em chói mắt và khó chịu. Người đi lại đông đúc, hối hả, như thể ai nấy đều đang chạy đua với thời gian, không ai để ý đến ai, chẳng ai nhìn thấy cái sự mệt mỏi đang chất chứa trong đôi mắt em. Tiếng còi xe inh ỏi vang lên, như thể không bao giờ ngừng, khiến đầu óc em quay cuồng. Những âm thanh ồn ào, những hình ảnh hỗn loạn cứ chen lấn nhau, đâm vào tâm trí em một cách không thương tiếc. Mọi thứ như bị xé toạc, và em chỉ muốn được quay lại con hẻm nhỏ ấy, nơi mọi thứ đều nhẹ nhàng, đều dịu dàng, không có sự vội vã, không có tiếng còi xe, không có những ánh mắt xa lạ.

Tiếng tin nhắn đột ngột vang lên, làm em giật mình. Màn hình điện thoại sáng lên, hiện lên những dòng tin nhắn như một lời nhắc nhở không thể tránh khỏi.

"Mày đang ở đâu vậy? Tao gọi nãy giờ không được."

Câu hỏi ấy như một mũi tên bắn thẳng vào tim, như thể một người nào đó đang cố gắng kéo em ra khỏi cái không gian yên bình ấy, để đưa em trở lại với thực tại tàn nhẫn ngoài kia. Đôi mắt em mơ màng lướt qua tin nhắn, rồi lại trở về với những gì đang diễn ra xung quanh. Cảm giác lạc lõng trong chính cuộc sống của mình ngày một rõ rệt. Em đã quên mất những chuyện phải làm, quên mất những trách nhiệm, những điều mà từ lâu đã trở thành thói quen. Thế giới này không bao giờ ngừng lại, và em lại là một phần của cái cỗ máy ấy, không thể nào thoát ra.

"Hôm qua mày không đi học à?"

Một tin nhắn khác, đến nhanh chóng và thẳng thắn hơn. Câu hỏi đó lại như một cái tát mạnh vào mặt em, nhắc nhở em về những thứ em đã bỏ qua, những chuyện không thể chối cãi. Những ngày qua, em chẳng còn đủ sức để đối diện với những yêu cầu, những kỳ vọng, và đặc biệt là cái cảm giác mà mình chẳng bao giờ đáp ứng được. Em cảm thấy nặng nề, không chỉ vì những tin nhắn ấy, mà còn vì tất cả những thứ mình đang phải gánh vác, như một chiếc ba lô đầy nặng trĩu mà không thể tháo xuống.

Những lời nhắn ấy như những quả bóng nổ, cứ nổ tung trong đầu em, xé toạc những mảng trống rỗng trong tâm hồn, đẩy em quay lại thực tại mà em không hề muốn đối mặt. Nhưng không thể làm gì được, em phải đọc, phải trả lời, phải tiếp tục bước đi dù đôi chân đã mỏi mệt. Mọi thứ xung quanh em dường như bỗng chốc trở nên ngột ngạt, như thể mỗi người đều đang kéo em lại gần hơn, để đưa em trở lại cái thế giới mà em chỉ muốn thoát ra.

Em hoảng.

Hôm qua? Không phải em đã đi học rồi sao?

Hay là chưa từng?

...

Từ hôm đó, em bắt đầu sống trong hai thế giới. Một là nơi ai cũng vội vã, nơi mọi thứ cứ xoay tròn, cuốn em đi trong dòng chảy không ngừng nghỉ. Mỗi buổi sáng, em thức dậy với tiếng chuông báo thức, tiếng còi xe, và những tin nhắn chờ đợi trên điện thoại, nhắc nhở em về những công việc, những trách nhiệm, những kỳ vọng. Mọi thứ luôn đầy ắp, không có một giây phút nào để dừng lại, không có chỗ cho những suy nghĩ lạ lùng hay những cảm xúc lạ kỳ. Mọi người cứ chạy đua, không nhìn lại, không dừng lại để thở. Và em, đôi khi cảm thấy mình như một cái bánh xe trong cỗ máy ấy, luôn phải quay, phải chạy theo mọi thứ. Cảm giác lạc lõng trong dòng đời xô bồ ấy ngày càng rõ rệt.

Còn một thế giới khác, một nơi yên bình mà em không hề nghĩ mình có thể tìm thấy giữa cuộc sống xô bồ này. Đó là nơi có người pha cacao khi em buồn, nơi mà mọi thứ trở nên nhẹ nhàng hơn, nơi những lo âu ngoài kia không còn tồn tại. Mỗi lần bước vào quán cà phê nhỏ ấy, em như bước vào một không gian khác, không còn ồn ào, không còn phải lo nghĩ về những điều ngoài kia. Chị ấy, Yoo Jaeyi, luôn biết cách làm em cảm thấy như mình là người duy nhất trong thế giới này. Chị ấy không cần nói nhiều, chỉ một ánh mắt, một nụ cười nhẹ nhàng, rồi pha cho em ly cacao nóng, đặt xuống bàn như một lời an ủi. Chỉ đơn giản thế thôi, nhưng lại là điều mà em cần nhất.

Trong thế giới ấy, em không phải là một sinh viên đang đối mặt với áp lực học hành, không phải là một người con đang cố gắng đáp ứng kỳ vọng của mẹ, không phải là ai cả. Em chỉ là Seulgi, là người bước vào quán và được chào đón bằng sự lặng lẽ và ấm áp. Không ai hỏi về những chuyện không vui, không ai yêu cầu em phải tỏ ra mạnh mẽ. Chỉ có tiếng bước chân nhẹ nhàng của chị ấy khi bưng ra ly cacao, và không khí tĩnh lặng trong quán, như thể thời gian đã ngừng lại, cho phép em được nghỉ ngơi, được cảm nhận một chút bình yên sau những tháng ngày bận rộn và mệt mỏi.

Cả hai thế giới ấy cứ đan xen vào nhau, mỗi ngày một chút, mỗi ngày một ít. Thế giới ngoài kia có vẻ như luôn đẩy em đi, không cho em dừng lại để nghỉ ngơi, còn thế giới kia lại như một nơi trú ẩn, nơi em có thể thoải mái thở và chỉ đơn giản là sống trong khoảnh khắc. Có lúc em cảm thấy như mình bị kéo giật giữa hai thế giới ấy, không biết nên quay lại đâu, không biết nên ở lại đâu. Nhưng có một điều em chắc chắn, dù cuộc sống ngoài kia có vội vã đến đâu, thì chỉ cần có cái không gian nhỏ bé ấy, có một người như Jaeyi ở đó, em luôn biết rằng mình có thể tìm lại được sự bình yên trong chính mình, dù chỉ là trong một khoảnh khắc.

Em không biết đâu là thật, đâu là mơ.

Chỉ biết rằng, khi chị ấy cười, em tin rằng mình có thể ở lại mãi mãi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co