Truyen3h.Co

Jaywon - A shadow behind

Chap 21

kiurax2t1m

Dần dần họ kéo dài khoảng cách, Heeseung luôn có những bí mật mà Jaeyun không bao giờ biết, chẳng hạn như chuyện hôm nay. Thật tình thì những điều trước đó cũng không phải bí mật gì nghiêm trọng, chỉ là Heeseung không có hứng kể cho Jaeyun nghe.

Jaeyun cũng tính như mọi lần, anh sẽ chọn bước đi an toàn là im lặng và không hỏi han. Nhưng rồi trực giác mách bảo anh chuyện lần này không nhỏ, có thể Heeseung sẽ làm gì đó ngoài sức tưởng tượng, anh muốn ngăn cản.

Tất cả chỉ là sự suy diễn của một mình Jaeyun, nhưng anh vẫn muốn theo nó tới cùng.

Với kinh nghiệm của một công tố viên, khi anh thấy bình xăng và bật lửa, anh đã hiểu ra người đó sắp làm điều gì. Anh phóng xuống xe và đi theo Heeseung một cách bí mật.

Trong bóng tối, anh đã chụp lấy que diêm mà người đó châm, người đó ngước nhìn anh đầy khó hiểu, anh cũng không muốn giấu mà thừa nhận đang theo dõi.

Đôi khi anh cảm thấy mình dư thừa trong cuộc đời Heeseung, anh không biết gì về người đó. Người tỏ tình trước cũng là anh, người luôn nhượng bộ là anh, vì anh muốn níu giữ mối quan hệ này bằng mọi giá, đó là tình đầu của anh mà.

Nhưng giờ phút này đây, những hoài nghi ấy đã phát nổ, chúng không còn là hoài nghi, chúng trở thành hiện thực. Phải chăng Heeseung không hề yêu anh?

"Em cũng không muốn cãi nhau với anh" - Jaeyun thở dài

Để ý thái độ khác lạ đó, Heeseung bắt đầu thấy lo lo.

Anh là một người lạnh lẽo, anh không hiểu tình yêu, anh cũng không biết anh khao khát tình yêu đến nhường nào.

Anh cứ nghĩ sống đơn độc không phải một ý tưởng tồi, nếu tất cả đều quay lưng với anh, anh vẫn ổn theo cách nào đó. Những người bạn, người tình, người thân lướt qua cuộc đời anh chớp nhoáng, để rồi trong anh chỉ còn lại một triết lý duy nhất: không cần quan tâm những người xung quanh mình quá nhiều, họ rồi cũng sẽ rời đi.

Thế nhưng, lần đầu tiên anh muốn giữ lấy một thứ gì đó bên mình, như Sim Jaeyun, một đứa trẻ còn nhiều thiếu xót.

Anh từng muốn xem Jaeyun như mọi người bình thường, nhưng rồi anh cảm nhận người đó vẫn luôn cố gắng tiến về phía anh một cách lặng lẽ, một cách đặc biệt hơn bất cứ ai khác.

Anh hiểu tình cảm của người đó là gì, anh đã trải qua không biết bao nhiêu mối tình nhạt nhẽo, đa phần lý do chia tay chính là thái độ hờ hững của anh.

Nếu Jaeyun vẫn muốn tiến tới, anh ta chắc chắn sẽ trở thành một bóng hình của quá khứ trong tương lai gần, anh và Jaeyun sẽ không thể nói chuyện với nhau một cách bình thường nữa.

Heeseung thầm chuẩn bị cái kết đó từ ngày bắt đầu mối quan hệ, anh lại định biến tất cả trở về cái gọi là "bình thường".

Nhưng không hiểu là do Jaeyun không biết hay giả vờ không biết, mỗi lần anh lạnh nhạt, Jaeyun đều cố bỏ qua và làm thinh, anh ấy xóa tan tất cả những thứ cảm xúc tiêu cực trong Heeseung hay trong mối quan hệ này, như kiểu Heeseung là người gây thương tích, anh ta là bác sĩ hàn gắn tất cả. Anh ấy thấu hiểu con người anh, như cái lần cả hai từng đi mua sắm, vì thấy Heeseung cứ đứng nhìn một con gấu bông mắt lòi mãi, Jaeyun đã nói vu vơ: "Anh Heeseung thích con gấu bông này thì em mua cho, đừng làm mặt lạnh nữa, nhìn giả lắm", và Jaeyun cười, nụ cười đó không chất chứa một cảm giác xấu nào cả, không phải một nụ cười giả tạo.

Thật sự thì con gấu đó vẫn đang ở nhà Heeseung, anh ôm nó ngủ mỗi ngày.

Có khi những điều đó khiến anh không thể gắn mác bình thường cho Jaeyun được. Anh ấy là tất cả, với Heeseung.

Anh bắt đầu tò mò đôi chút về con người của Jaeyun, anh lén tìm hiểu tất cả về bạn trai, những thứ Jaeyun thích anh đều ghi lại trong sổ tay, dĩ nhiên Jaeyun không hề biết chuyện đó, Heeseung luôn cố giấu, cố tỏ ra mình không quan tâm.

Chính phút giây tức giận vì kế hoạch đổ bể, anh đã lỡ lời.

Anh biết anh đã lỡ lời, nhìn mặt Jaeyun cũng đủ hiểu, anh thấy có lỗi vô cùng. Từ khi yêu nhau, đây có thể là một trong những lần hiếm hoi Jaeyun bày tỏ mình cần được quan tâm trong mối quan hệ này.

"Jaeyun à, anh xin-"

"Anh, chia tay đi" - Jaeyun thẳng thắn nói

"Em nói gì vậy?" - Heeseung sốc

"Có thể anh không yêu em, có thể là vì anh thấy em tỏ tình nên mới đồng ý thôi, em nghĩ đây là cách giải thoát, anh không cần phải chịu đựng em nữa"

"Em đừng có ngớ ngẩn"

"Có thể bây giờ anh thấy không quen thôi, một thời gian nữa anh sẽ thấy bình thường khi không có em"

"Đây không phải quyết định của riêng em, anh có quyền phản đối"

Heeseung nắm lấy vai Jaeyun, anh cố nhìn vào đôi mắt Jaeyun, nhưng Jaeyun lảng tránh điều đó

Không phải

Một thoáng thôi, Heeseung nghĩ: đến đây là kết thúc rồi?

Tất cả chỉ mới bắt đầu thôi mà?

Jaeyun gạt tay Heeseung ra khỏi vai mình, anh lặng lẽ bỏ đi, Heeseung không nói gì thêm nữa

Sao lại...

Tất cả chỉ mới bắt đầu, nhưng đây sẽ là cách nó kết thúc, dù không ai trong họ muốn như vậy.

Cảnh vật đã chìm vào bóng tối, không một bóng người lướt qua.

Heeseung đứng đó rất lâu, làn gió ban đêm khẽ lay những cành thông gầy guộc, căn biệt thự trong đêm tối sáng đèn dù đã nửa đêm.

- 2T1M -

Gradually, they grew distant. Heeseung always had secrets that Jaeyun would never know, like what happened today. Honestly, the previous things weren't serious secrets; it's just that Heeseung wasn't interested in telling Jaeyun.

Jaeyun, as usual, chose the safe option of remaining silent and not asking questions. But then his intuition told him this time it was serious; Heeseung might do something unimaginable, and he wanted to stop him.

It was all just Jaeyun's speculation, but he still wanted to follow it to the end.

With his experience as a prosecutor, when he saw the gas can and lighter, he understood what the person was about to do. He jumped out of his car and followed Heeseung secretly.

In the darkness, he grabbed the match that the person lit. The person looked up at him with a puzzled expression, and Jaeyun, not wanting to hide it, admitted he was watching.

Sometimes he felt superfluous in Heeseung's life; he knew nothing about him. He was the one who confessed first, the one who always gave in, because he wanted to hold onto this relationship at all costs – it was his first love, after all.

But now, those doubts had exploded; they were no longer doubts, they had become reality. Could it be that Heeseung didn't love him at all?

"I don't want to argue with you either," Jaeyun sighed.

Noticing that unusual attitude, Heeseung began to worry.

He was a cold person; he didn't understand love, nor did he know how much he craved it.

He used to think that living alone wasn't a bad idea; if everyone turned their backs on him, he'd still be okay in some way. Friends, lovers, and family passed through his life in a flash, leaving him with only one philosophy: don't care too much about the people around you; they'll all leave eventually.

But for the first time, he wanted to hold onto something, like Sim Jaeyun, a child with many flaws.

He once wanted to see Jaeyun as just another normal person, but then he felt that she was always quietly trying to reach him, in a way more special than anyone else.

He understood what her feelings were; he had experienced countless bland relationships, most of the reasons for the breakups being his indifference.

If Jaeyun still wanted to move forward, he would surely become a shadow of the past in the near future; he and Jaeyun would no longer be able to talk to each other normally.

Heeseung had secretly prepared for that ending from the beginning of their relationship, yet he intended to turn everything back to what he called "normal".

But whether Jaeyun didn't know or pretended not to know, every time he became distant, Jaeyun would try to ignore it and remain silent. He erased all the negative emotions in Heeseung or in the relationship, as if Heeseung was the one who inflicted the wounds, and he was the doctor healing them. He understood him perfectly, like that time they went shopping together, when Jaeyun saw Heeseung staring intently at a teddy bear, and casually said, "If Heeseung hyung likes this teddy bear, I'll buy it for him. Don't make that cold face anymore, it looks fake." And Jaeyun smiled, a smile that held no ill intent, not a fake smile at all.

Actually, that teddy bear is still at Heeseung's house; he sleeps with it every day.

Perhaps those things made it impossible for him to label Jaeyun as normal. He was everything to Heeseung.

He started to become a little curious about Jaeyun's personality. He secretly researched everything about his boyfriend, noting down all of Jaeyun's likes in his notebook. Of course, Jaeyun didn't know about it; Heeseung always tried to hide it, pretending not to care.

In that moment of anger over his failed plan, he blurted it out.

He knew he had said something wrong; just looking at Jaeyun's face was enough to understand. He felt incredibly guilty. Since they started dating, this might be one of the rare times Jaeyun had expressed his need for attention in their relationship.

"Jaeyun, I'm sor-"

"Let's break up," Jaeyun said bluntly.

"What are you saying?" Heeseung was shocked.

"Maybe you don't love me, maybe you only agreed because you saw me confess my feelings. I think this is a way to escape, you don't have to put up with me anymore."

"Don't be silly."

"Maybe you're not used to it now, but after a while you'll feel normal without me."

"This isn't just your decision, I have the right to object."

Heeseung grabbed Jaeyun's shoulders, trying to look into Jaeyun's eyes, but Jaeyun avoided his gaze.

No.

For a fleeting moment, Heeseung thought: Is this the end?

It's only just beginning, isn't it?

Jaeyun brushed Heeseung's hand off his shoulder and silently walked away. Heeseung said nothing more.

Why...

It's only just beginning, but this is how it will end, even though neither of them wanted it this way.

The landscape was shrouded in darkness, not a soul in sight.

Heeseung stood there for a long time, the night breeze gently swaying the slender pine branches. The villa was brightly lit in the darkness, even though it was midnight.

- 2T1M -

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co