jaywon | abo | tình yêu ràng buộc
25
Muộn hơn một chút, ông Im và người yêu ra về, trong nhà nhất thời khôi phục lại sự yên tĩnh, trên người Jongseong vẫn còn đang đeo tạp dề, nhìn qua xem chừng ra dáng người chồng của gia đình lắm.
"Con buồn ngủ rồi, em bế nó về phòng ngủ." Jungwon nói.
Jongseong đang lau bàn, đáp lại một tiếng: "Ừm."
Sau khi Jungwon dỗ con xong thì Jongseong cũng đã dọn dẹp xong phòng khách, anh đi vào phòng ngủ thì thấy cậu đang ngồi ngơ ra bên giường.
"Đang suy nghĩ gì thế?" Anh hỏi.
Dòng suy nghĩ của Jungwon bị làm loạn, cậu ngẩng đầu nhìn Jongseong, lắc đầu một cái, "Không."
Jongseong biết cậu có tâm sự nhưng cũng không hỏi nhiều, "Đi tắm đi, nghỉ sớm một chút."
Hai người rửa mặt lên giường, không khác gì thường ngày, mỗi người chiếm một nửa giường, ở giữa vẫn duy trì một khoảng cách nhất định.
Jungwon nằm trên giường, không chớp mắt nhìn chằm chằm trần nhà, xuất thần nhớ lại những chuyện xảy ra trong hai ngày qua.
Giống như đang nằm mơ.
Đầu óc cậu vô cùng hỗn loạn, không biết sau này mình nên làm những gì, cậu nhớ lại những lời của Jongseong và Im Sung Kyun.
Đúng rồi, Park Jongseong, hôm đó anh không phải đã nói là mình cũng bị bệnh hay sao...
"Je..." Jungwon nghiêng đầu sang, đang định hỏi thì phát hiện ra anh cũng đang nhìn mình chăm chú. "Jongseong..."
Jongseong nhíu mày, "Sao thế?" Anh nghiêng người nằm trên giường, một tay chống đầu, một tay tùy ý đặt bên ngoài chiếc chăn dày.
Jungwon há miệng, có chút luống cuống liếm môi một cái, "Anh...Hôm đó anh có nói là anh bị bệnh..."
"Ừm." Jongseong gật gật đầu.
"Thế..." Jungwon bị anh nhìn thì bên tai có chút nóng lên, không biết là luống cuống hay là ngại ngùng, ngay cả lời nói cũng có chút hỗn loạn, "Vậy phải làm sao bây giờ...Bác sĩ có cho anh thuốc uống không?"
"Có." Anh quay người lại, "Nhưng cũng chỉ có tác dụng phụ đạo thôi."
Jungwon vén chăn xuống, lẩm bẩm nói: "Vậy, vậy em có thể giúp được gì không?" Cậu nhớ lúc mình mang thai, đã được bác sĩ dạy rằng cách tốt nhất là được alpha của mình động viên, thế thì mới điều trị được chứng rối loạn tín tức tố. Mà để làm được điều đó thì phương pháp hiệu quả nhất chính là trao đổi tín tức tố của hai người.
Jongseong nghiêng đầu nhìn cậu, không nói gì.
Jungwon không chờ được anh mở miệng nhưng vẫn không đành lòng bỏ cuộc, vậy nên cậu không thể làm gì khác hơn ngoài kiên trì mở miệng: "Em...Em có thể điều tiết giúp anh."
Anh nhẹ giọng nở nụ cười, "Bây giờ trong bụng em còn có đứa nhỏ, điều tiết giúp anh kiểu gì?" Trên mặt anh có vương nét cười, đôi mắt nhìn về phía bụng dưới cậu, "Không được đâu."
Tai Jungwon nóng lên, "Không...Không nhất định phải đi vào."
"Tay cũng được..." Cậu không dám nhìn mặt Jongseong, vội vã dời tầm mắt mình đi, "Miệng...Miệng cũng được."
Nụ cười trên mặt anh chậm rãi biến mất không còn gì, "Không cần."
Jungwon nghe thấy câu trả lời của anh thì có chút cuống lên, cậu ngồi dậy, vẻ mặt có chút nóng nảy, giọng thì nghe có vẻ bức thiết* lắm, "Tại sao vậy?"
*Bức thiết: Rất cần thiết đến mức không trì hoãn được
Nói xong, vẻ mặt của cậu thay đổi, ngữ khí xìu xuống: "Em có thể giúp anh mà..."
Jongseong nhìn cái vẻ đó của cậu thì biết rằng người này lại để tâm mấy chuyện vụn vặt rồi, anh duỗi tay nắm chặt tay Jungwon, kéo cậu lại gần, "Không phải anh ghét bỏ gì em, anh chỉ sợ anh làm em bị thương thôi. Em quên thời kỳ động dục mấy tháng trước rồi à? Anh đã làm em đau."
Nhắc tới thời kỳ động dục đó, cơ thể Jungwon không tự chủ được bắt đầu phát run.
Cậu vươn tay ôm lấy cánh tay anh, "Em không sợ, nói rồi mà, chỉ dùng những nơi khác thì sao anh làm em bị thương được chứ?"
Jongseong mặc cho cậu ôm cánh tay mình, "Jungwon, nghe lời."
Cậu nghe thấy câu này thì yên tĩnh lại, hai tay cậu ôm chặt cánh tay Jongseong, nhẹ nhàng nằm xuống gối, nhìn anh không chớp mắt, đôi môi khẽ mím lại.
"Chờ con được ba tháng thì chúng ta lại nói chuyện này tiếp nhé, được không?" Jongseong bất đắc dĩ, dời đề tài đi, "Đặt cho con một cái tên đi, không thì đến lúc đó biết đằng nào mà gọi."
Nghe Jongseong nói muốn đặt tên cho con thì Jungwon sửng sốt một chút, lực chú ý bị chuyển đến chuyện đặt tên.
Hai mắt cậu sáng lên, giọng điệu sung sướng lên không ít, "Được."
Jongseong mở ngăn kéo bên cạnh, lấy ra một cuốn sổ ghi chép từ trong đó.
Jungwon có hơi ngạc nhiên nhưng vẫn ngoan ngoãn không nhúc nhích, chờ anh mở miệng.
Anh lật vài trang, sau đó đưa cuốn sổ cho cậu.
"Em xem đi? Có thích hay không."
Jungwon nhận cuốn sổ, nhìn thấy trên đó có chi chít chữ, cậu mở to hai mắt ra.
Trong cuốn sổ có ghi thật nhiều thật nhiều cái tên.
Có họ Park, cũng có họ Yang.
Jungwon dựa vào đầu giường, hô hấp khẽ run, cậu dùng ngón trỏ mơn trớn từng cái tên trên đó.
Jongseong thì ngồi bên cạnh lật từ điển, "Nếu vẫn không thích cái nào thì chúng ta sẽ tìm thêm."
Cậu nghẹn ngào một lát, cậu nuốt một ngụm nước bọt xuống cổ họng, "Em...Em xem một chút." Nhìn từng cái tên trên đó, Jungwon giơ tay dụi dụi con mắt.
"Jongseong à..." Jungwon nói, "Khi nào thì anh...Tìm những cái tên này từ khi nào..."
Hành động lật từ điển của Jongseong khựng lại một chút.
Là trong vô số đêm đen yên tĩnh, cũng là khi đang chìm trong đấu tranh giày vò.
"Có linh cảm thì viết." Anh nhẹ nhàng cong khóe miệng lên, hỏi: "Không thích cái nào sao?"
Jungwon rơi nước mắt, lắc đầu: "Thích chứ."
"Cái nào cũng thích..."
Cậu đóng quyển sổ lại, đặt bên cạnh mình xem như bảo bối.
Cậu ôm lấy cánh tay Jongseong, đầu nhẹ nhàng dựa vào vai anh.
Khóe mắt ướt át, giọng thì toàn giọng mũi, cậu mở miệng nói: " Park Jongseong."
"Jongseong của em...."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co