Truyen3h.Co

Jaywon | Kindergarten

kindergarten 2

lindzynie08

"chào thầy, tôi về đây ạ"

"con chào thầy"

"ừ, haru về nhé. chị với bé về cẩn thận ạ"

park jongseong vẫy tay tạm biệt học sinh rồi trở lại vào trong lớp. bây giờ là 4 giờ chiều và tất cả học sinh lẫn giáo viên đều đã về hết, chỉ còn lại duy nhất lớp của anh là vẫn còn sáng đèn.

jongseong tiến lại chỗ cậu bé còn lại cuối cùng của lớp, gạt đống đồ chơi xếp hình ra rồi ngồi xuống bên cạnh bé. cánh tay phải đưa lên xoa cái đầu nhỏ của chinhae, jongseong lên tiếng trấn an:

"chinhae đừng lo nhé, chắc là cậu jungwon sắp đến rồi. chỉ cần đợi một xíuuu nữa thôi là cậu jungwon sẽ đến đón chinhae liền"

"nhưng mà các bạn đều về hết rồi, chỉ còn mỗi chinhae thôi. hay là cậu jungwon quên chinhae mất rồi?"

chinhae ngước đôi mắt to tròn, mếu máo mà hỏi jongseong. với cương vị là một người thầy, jongseong cũng thấy khó xử vô cùng, anh đâu biết là hiện tại jungwon đang làm gì, như thế nào đâu mà có thể trả lời chinhae được nên jongseong chỉ đành bất lực mà an ủi cậu bé thôi.

bác bảo vệ đi xung quanh khoá cửa các lớp lại, dừng chân ở trước cửa lớp "hoa hướng dương" của jongseong rồi hỏi:

"giờ này mà vẫn chưa ai đón bé à?"

jongseong đang an ủi bé, nghe bác bảo vệ hỏi mà giật mình quay lại. cười một cái bất đắc dĩ, jongseong cũng lên tiếng đáp lại:

"vâng ạ, chắc là cậu ấy đến muộn một chút. bác cần khoá cửa các lớp luôn ạ?"

"ừ, chốc nữa đội y tế xuống phun khử khuẩn nên cô hiệu trưởng bảo bác là các cháu về cái là phải khoá cửa lớp luôn, với lại hôm nay nhà bác cũng có việc nên cần về sớm. bác tưởng về hết rồi nên đi khoá cửa. nếu mà chưa ai đón bé thì hai thầy cháu cứ ngồi đây cũng được, khi nào cháu bé đó về thì bác khoá cửa sau, phải tầm 5 giờ đội y tế mới đến mà"

"thôi ạ, cháu đưa bé ra công viên bên cạnh trường ngồi đợi cũng được. ngồi trong này lâu cũng bí nên cháu định đưa bé ra ngoài ấy ạ. nếu mà bác có việc thì bác cứ để chùm chìa khoá ở đây để cháu khoá cho, cháu với bé cũng dọn dẹp rồi đi luôn đây ạ"

"vậy à, thế bác để chìa khoá ở đây, khi nào khoá cửa xong thì bỏ vào phòng bảo vệ cho bác nhé. jongseong đúng là tốt bụng quá"

"vâng cháu cảm ơn, bác về cẩn thận ạ"

jongseong sau khi nhận chùm chìa khoá từ bác bảo vệ xong thì cũng cùng chinhae thu dọn đồ đạc. hai thầy cháu khoá cửa lớp lại rồi bỏ chùm chìa khoá vào một cái khay trong phòng bảo vệ, dắt tay nhau đi sang công viên bên cạnh. chinhae nhìn thấy bên trong công viên toàn là đồ chơi, nào là cầu trượt, xích đu, bập bênh, thú nhún liền 'oa' lên đầy phấn khích. jongseong thấy bé háo hức như vậy trông đáng yêu vô cùng. người hơi cúi xuống, jongseong hỏi bé:

"chinhae thích lắm à?"

bé chinhae đang vui lắm, nghe thầy hỏi thế thì trả lời ngay không cần suy nghĩ:

"vâng ạ"

"thế chinhae muốn chơi không nào?"

"có ạ!" chinhae trả lời nhanh như cắt, đôi mắt sáng lên như châu báu. jongseong cười nhẹ rồi cho phép chinhae vào chơi.

bé được chơi các trò chơi trong công viên thì vui lắm, cứ cười toe toét mãi thôi, chẳng để ý rằng 30' đã trôi qua và một bóng người từ xa đang hớt hải chạy đến. jongseong trầm lặng ngồi đọc sách trên ghế đá được đặt bên cạnh bồn cây xanh cùng với những đoá hoa mẫu đơn hồng nhạt đang đua nhau nở rộ, nghe thấy từ xa có giọng nói quen thuộc của ai đó vọng lại, anh liền bỏ cuốn sách sang bên cạnh, tay lấy ra chai nước trong ba lô rồi ngồi đợi ai kia chạy đến.

"chinhae à" jungwon vội vàng nói lớn, đôi chân dùng hết sức lực mà chạy thật nhanh đến chỗ đứa cháu nhỏ đang mải mê với cái cầu trượt màu vàng, không thèm để ý đến em.

chả là 15' trước, jungwon vừa mới nhận được tin nhắn của chị gái với nội dung: em đón chinhae về chưa? và thế là trong sự hoảng loạn cùng sợ hãi, jungwon đã nhanh chóng tạm biệt hội bạn của mình mà ba chân bốn cẳng chạy đến trường mầm non. nếu để chị gái biết em vì mải tám chuyện với lũ bạn mà quên đón chinhae thì kiểu gì jungwon cũng sẽ bị chị gái cầm cổ mà lắc như lắc cổ gà cho mà xem. jungwon sợ, rất sợ là đằng khác, vậy nên, em đã dùng cả tính mạng của mình để chạy đến đây. thế mà vừa đến trường mầm non thì phát hiện cổng trường khoá, lớp mà chinhae học cũng khoá luôn làm jungwon sợ chết khiếp, chạy thục mạng đi để tìm chinhae, vừa chạy vừa cầu nguyện không có chuyện gì xảy ra. may thay, ngay khi jungwon định chạy đi báo công an vì không thấy cháu trai đâu thì vô tình thấy thằng bé đang chơi cầu trượt vui vẻ bên trong công viên cách trường mầm non 100m.

vừa đặt chân lên bãi cỏ xanh mượt của công viên, jungwon đã nhanh chóng chống hai tay xuống đầu gối mà thở hổn hển, thầm chửi trong đầu mấy câu mà không nên nói ra thì tốt hơn

chinhae đang chơi, thấy người cậu của mình đến đón thì chạy nhanh ra rồi ôm chầm lấy cậu, vừa mếu máo vừa nói:

"cậu jungwon, sao cậu không đến đón chinhae? cậu quên chinhae à?"

"cậu xin lỗi, do cậu bận việc quá nên không để ý để đến đón chinhae. cậu xin lỗi nhé"

"chinhae còn tưởng cậu quên chinhae rồi..."

"cậu sao mà có thể quên chinhae được chứ. à chinhae à, ai đưa cháu ra đây thế? lần sau cậu chưa đến đón thì phải ở trường đợi cậu chứ!"

"à, do anh thấy jungwon chưa đến nên mới dắt chinhae ra đây chơi. dù sao ở trong không gian kín lâu cũng không tốt với trẻ con mà"

"a, anh jongseong..."

vãi thật, jungwon cứ nghĩ có mỗi một mình chinhae đợi mình đến đón thôi, ai dè còn có cả anh crush cũng đang đợi mình đến đón cháu để ảnh còn đi về...

jungwon cười một cái đầy cứng ngắc, thầm chửi trong đầu số mình đen hơn cả con chó mực mà em mới gặp ban nãy. đứng lên một cách đầy gượng gạo, jungwon xấu hổ cười trừ. đừng ai hỏi sao em cứ cười mãi thế, có biết nói gì đâu mà chả cười.

"jungwon chắc là chạy mệt lắm nhỉ? em uống nước đi"

jongseong đưa chai nước cho jungwon và jungwon đưa tay ra cầm lấy một cách nhanh chóng. cứ tưởng bản thân sẽ mệt đến chết vì thiếu nước, may mà có chai nước của jongseong ở đây đã cứu jungwon một mạng. anh jongseong đúng là crush của em mà!

chinhae tranh thủ cậu chưa bảo đi về liền quay trở lại với cái cầu trượt màu vàng kia. để chinhae chơi đã rồi về sau cũng được.

jongseong để ý thấy chinhae đã chạy đi chơi liền cầm lấy tay jungwon mà kéo về phía cái ghế đá mà anh đã ngồi lúc trước một cách vô cùng tự nhiên. jungwon hoảng không?

xin thưa là có. không những hoảng mà còn sợ nữa cơ, nhưng mà có dám rút tay ra không? xin thưa lần 2 là không. được crush nắm tay vui còn chưa hết thì rút tay ra làm gì?

hai người ngồi xuống ghế đá, cả người jungwon như con tôm luộc, hồi hộp đến đỏ cả mặt, lòng bàn tay toát hết cả mồ hôi, tim thì đập nhanh như gắn động cơ, cảm giác em như sắp ngất đến nơi vậy.

cứ những tưởng mình sẽ chết ngất bởi cái bầu không khí ngột ngạt này thì đột nhiên tiếng chuông điện thoại của em vang lên làm jungwon mừng muốn chết. em vội vàng rút điện thoại ra rồi nhanh chóng mà nghe máy:

"alo, bảo gì tao đấy?"

"mày bảo gì cơ? tao nghe không rõ"

"há? cái gì?"

"jungwon có thể mở loa ngoài lên thử xem, có lẽ là do lỗi loa rồi"

jongseong thấy cậu nhóc trước mặt loay hoay mãi bởi không nghe rõ điện thoại thì bèn lên tiếng. jungwon nghe anh crush bảo thế thì cũng ngoan ngoãn nghe theo, chỉ là, nếu biết trước tương lai khi mở loa ngoài lên là gì, có lẽ jungwon nhất định sẽ không mở lên đâu.

"alo, mày bảo gì đấy? nãy tao nghe không rõ"

[còn tưởng mày giả vờ không nghe rõ để trốn chứ]

"tào lao vừa thôi, có gì mà tao phải trốn. bảo gì thì bảo nhanh lên, tao đang đón chinhae"

[hứ, đến đón chinhae hay đến gặp crush]

"m-mày hâm à! nói gì đấy" jungwon hơi lớn giọng đáp lại, mồ hôi chảy dọc hai bên thái dương, người hơi khom lại như để che đi cái điện thoại, bộ dạng trông giống như là đang lấp liếm, che giấu thứ gì đó.

[này nhá yang jungwon, tao biết anh crush của mày là ai rồi. đã bảo là tự khai đi thì không nghe, cứ phải để bổn vương ra tay mới chịu cơ]

"mày hâm à, đã bảo không có rồi cơ mà" jungwon vội giọng đáp lại, thỉnh thoảng lại đánh mắt ra phía sau xem jongseong có đang chú ý đến cuộc gọi này không và quả nhiên, jongseong nhìn em chằm chằm nãy giờ =)

[vẫn còn chối! thế để tao đọc profile cho nghe nhớ. họ tên: park jongseong, nghề nghiệp: giáo viên mầm non, cụ thể là trường mầm non cháu trai mà-]

tít tít tít

jungwon chẳng biết là do hoảng quá hay do lỡ tay mà ấn tắt luôn máy. em cầm chặt điện thoại, hai tròng mắt mở to, mồ hôi chảy ngày càng nhanh, thấm ướt đẫm cả phần tóc gáy.

chết mẹ rồi

"jungwon, thích anh à?"

"a...e-em..."

jungwon lúng túng quay người lại, hai tai đỏ bừng, khuôn mặt hiện rõ sự bối rối, ấp úng trả lời jongseong. vốn dĩ em cứ nghĩ rằng: khi nghe thấy cuộc hội thoại này, anh jongseong cũng sẽ mặc kệ mà làm ngơ, ai dè ảnh hỏi thẳng vấn đề luôn mới chết. jungwon định bụng sẽ phủ nhận chuyện này, nhưng chẳng biết vì điều gì thôi thúc mà em quyết định sẽ ra một quyết định táo bạo nhất cuộc đời mình.

bây giờ mà không thổ lộ, có trời mới biết khi nào mình nói!

em nắm tay lại, bàn tay bấu chặt vào quần, đầu cúi gằm và đôi môi chúm chím mấp máy như chuẩn bị nói ra chuyện gì đó. jungwon lấy hết can đảm cả đời của mình, đánh cược hết vận may vào chuyện này, hít một hơi thật sâu, em vỗ vỗ ngực mấy cái cho bình tĩnh rồi dõng dạc nói:

"vâng. em thích anh"

1 giây

2 giây

3 giây

đáp lại câu tỏ tình ấy của jungwon là một bầu không khí im lặng đến lạnh lùng. vài ngọn gió khẽ khàng thổi qua, hàng hoa mẫu đơn nhẹ nhàng rung rinh theo gió và chẳng biết từ đâu, vài cành hoa anh đào đua nhau bay phấp phới trong không trung, như có như không mà cứa vào trái tim thổn thức của em. sự im lặng của đối phương khiến jungwon cảm thấy nặng nề vô cùng, tưởng chừng như có một bàn tay vô hình bóp nghẹt lấy trái tim em, không thể nào thở nổi.

làm ơn, mau nói gì đi

mồ hôi hai bến thái dương em túa ra ngày càng nhiều, đôi môi nhỏ xinh đã bị jungwon cắn đến đỏ, trông như chuẩn bị chảy máu đến nơi. trong lúc jungwon đang hoảng loạn đến phát điên thì bên này, jongseong lại âm thầm quan sát từng hành động của cậu bạn nhỏ kia, ánh mắt chẳng biết từ khi nào mà ánh lên vẻ ôn nhu, cưng chiều, như thể cả thế giới của anh đều nằm trên con người nhỏ bé trước mặt.

"jungwon đừng cắn môi nữa, sắp chảy máu rồi"

jongseong tiến gần về phía em, đưa tay ra nắm lấy bàn tay đang bấu chặt vào quần của jungwon rồi nhẹ nhàng hôn lên từng đốt ngón tay em. jungwon nhìn từng cử chỉ đầy ngọt ngào của jongseong mà hai má đỏ bừng, cơ thể đột nhiên trở nên bất động, mặc cho anh thầy này muốn làm gì thì làm. sau khi chiếm tiện nghi của em nhỏ trước mặt xong, jongseong thoải mái mà cười một cách hài lòng rồi nghiêng khuôn mặt điển trai của mình sang một bên, ánh mắt lấp lánh chớp chớp như chú mèo con, ranh mãnh hỏi một câu mà nghe xong jungwon chỉ muốn cắm đầu xuống đất thật sâu:

"jungwon thật sự thích anh nhỉ?"

hối hận rồi, đột nhiên em không muốn thích cái người này nữa được không?

"v-vâng"

"đúng nhỉ?"

đúng cái đầu anh.

"nếu không còn chuyện gì nữa thì em xin phép đưa chinhae về trước nhé ạ. chinha-"

"anh cũng thích jungwon lắm"

"d-dạ?"

jungwon toan tính đứng dậy rời đi nhưng vì câu nói này mà đột nhiên đứng im bất động, cả người đỏ như con tôm luộc, bất ngờ đến nỗi anh thầy của chinhae kéo em ngồi xuống bên cạnh rồi tiếp tục chiếm tiện nghi của em từ khi nào mà jungwon còn chẳng biết.

đẩy cái đầu đang tựa đầu vào vai mình rồi vân ve từng ngón tay của mình ra, jungwon nhìn thẳng vào đôi mắt chứa ngàn vì sao của jongseong, lắp bắp hỏi lại:

"a-anh thích em thật ạ?"

"ừm!" jongseong gật đầu chắc nịch

"vậy mình là tình song phương ấy ạ?"

"nếu jungwon thích, anh có thể trở thành người yêu của em ngay bây giờ luôn cũng được"

"oa, khó tin thật" jungwon trầm trồ cảm thán trước những gì vừa mới xảy ra, khoé miệng không kìm được mà nhếch lên thật cao, đôi mắt mèo vui đến nỗi híp cả lại, hai bên má lúm sâu hoắm lộ ra trông hệt như em bé vừa mới nhận được kẹo, đáng yêu vô cùng.

jongseong thấy em bé trước mặt dễ thương quá mức cho phép, chẳng ngần ngại mà tiến đến hôn chụt lên bầu má phúng phính của em rồi cười khúc khích làm jungwon ngại đến nỗi chỉ muốn bỏ chạy.

"sao thầy jongseong lại thơm thơm cậu jungwon của chinhae thế ạ?"

chinhae chẳng biết từ khi nào đã đứng trước mặt cặp chíp bông kia, nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ, đôi mắt tròn xoe ánh lên vẻ tò mò làm jungwon chỉ biết đứng người mà cười ngượng. trái ngược lại với em người yêu thì jongseong lại có vẻ thản nhiên và bình tĩnh hơn hẳn. anh khom người xuống nhấc chinhae ngồi lên đùi mình, sau đó lại vô cùng tự nhiên hôn xuống hai bên má của bé.

"chinhae biết vì sao thầy lại thơm thơm chinhae không?"

"không ạ"

"vì chinhae là bé ngoan đó, chỉ có bé ngoan mới được thơm thơm thôi"

jongseong vừa dứt lời, đôi mắt của chinhae liền sáng lên, lấp lánh như những vì sao. giờ thì bé hiểu vì sao cậu jungwon lại được thầy jongseong thơm thơm rồi nhé!

"a, vậy cậu jungwon cũng là bé ngoan nên thầy mới thơm thơm cậu, đúng không ạ?"

"ừm, chinhae nhà ta thông minh quá"

jongseong cười tít mắt, đưa tay lên xoa xoa đầu cậu học trò nhỏ như một phần thưởng, cũng không quên liếc mắt sang kiểm tra xem bạn nhỏ nhà mình thế nào. và không ngoài dự đoán, gò má của jungwon phớt hồng và đôi tai em thì đỏ ửng.

"chinhae à, mình về thôi, muộn lắm rồi, bố mẹ chinhae đang đợi ở nhà rồi đó" jungwon đứng phắt dậy, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của chinhae, ngượng ngùng nói lớn.

chinhae thấy cậu jungwon nói thế thì buồn thiu, nhảy xuống khỏi đùi của jongseong, nắm chặt lấy bàn tay của jungwon, tiếc nuối nhìn thầy rồi cũng vẫy vẫy tay tạm biệt.

"thầy ơi, chinhae về đây , mai chinhae lại đến chơi với thầy ạ"

"ừ, hai cậu cháu về cẩn thận nhé. à mà, tối anh qua đón jungwon nhé"

"v-vâng"

"...."

"...."

"nhưng mà anh đâu có biết nhà em?"

"jungwon chẳng để ý gì cả, anh chỉ ở cách em có 3 căn hộ thôi mà"

"anh ở-"

"anh ở 2907, jungwon ở 2904 mà nhỉ"

"sao em không thấy anh???"

"anh mới chuyển đến... tháng trước thì phải?"

"...."

nghe đến đây, đột nhiên mặt jungwon trở nên bí xị, môi hồng bĩu ra và mũi nhỏ chun lại. hoá ra anh crush ở cạnh nhà em gần một tháng nay mà em chẳng hay biết gì, dỗi bản thân thật sự. jungwon vùng vằng, định cầm tay chinhae ra về luôn, thế nào mà vừa bước ra khỏi cổng công viên, một bàn tay đột nhiên kéo em trở lại. jungwon thắc mắc, quay đầu lại thắc mắc hỏi anh người yêu tại sao lại giữ mình lại thì jongseong chỉ lí nhí nói nhỏ:

"jungwon giận anh hả?"

"g-gì?! em không có!"

"nhưng mà trông mặt em không vui..."

"em không có thật mà"

"vậy thôi, em và chinhae về đi, cũng muộn rồi.."

ngó thấy mặt em người yêu có vẻ như càng ngày càng nhăn lại, jongseong chỉ đành tiếc nuối thả tay em ra. jungwon gật đầu ngoan ngoan nghe theo, chỉ là hình như mọi chuyện có vẻ sai sai thì phải.

chụt

jungwon nhướn người lên, thơm nhẹ vào má jongseong một cái rồi cúi đầu ngượng ngùng, nói nhỏ:

"t-tối anh nhớ qua đón em đấy"

người vừa được thơm thì tất nhiên vừa bất ngờ vừa hạnh phúc đến điên lên, khoé miệng kéo lên thật cao, để lộ cả hàm răng trắng. anh nhanh chóng ừm một tiếng thật to, rồi hớn hở vẫy tay tạm biệt hai bạn nhỏ đáng yêu đang ra về.

sau khi hai người khuất bóng sau con đường đầy hoa anh đào hồng thắm, jongseong mới thở phào nhẹ nhõm, như mất hết sức lực mà ngồi thụp xuống, đưa tay lên che đi khuôn mặt đã ửng hồng của mình.

"jungwon thật sự là người yêu của mình sao, thật là, điên mất thôi..."

một nụ cười mãn nguyện hiện trên môi anh. vậy là thành đôi rồi...

end.
________________________________

tiểu phẩm nhỏ:

[alo, chị đây, có chuyện gì à?]

"chị ơi..."

[sao thế? em có chuyện gì à? hay là chinhae làm sao?]

"oaa, chị ơii"

[làm sao? chị chuẩn bị về rồi đây. đợi chị chú-]

"em thoát ế rồi..."

[h-hả?]

"em có người yêu rồi chị ơiii"

[thế hả! trời ơi, chúc mừng em!]

"oa, sao em lại may mắn thế này.."

[n-này, em khóc đấy hả? đừng khóc, chuyện vui mà, sao lại khóc chứ. đừng khóc mà...]

2023.06.27 Tues
🍀💙

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co