Truyen3h.Co

[Jaywon] Mê hoặc cấm kị

103

Edennie_18

Jun không nhịn được mà âm thầm hỏi thăm tổ tông nhà Park Jongseong một lượt, sếp lại phát điên cái gì chứ.

Nhưng dưới dâm uy* của Park Jongseong, Jun đành phải cố gắng sắp xếp một chuyến hành trình tới Incheon.

*Tiếng lóng chỉ uy quyền hoặc sự ép buộc của một ai đó

Jun buồn bực, chạy đi tìm Key hỏi lí do.

Key vừa nghe liền bật cười: "Cậu bị ngu à, đương nhiên là Yang Jungwon đang quay phim ở Incheon rồi."

"Nhưng...sếp muốn đi thì cứ đi sao còn bắt tôi lấy danh nghĩa của công ty để sắp đặt hành trình nữa."

Key lắc lắc đầu: "Cậu không cách nào hiểu nổi tâm lí của một người mắc bệnh kiêu ngạo giai đoạn cuối đâu."

Anh ta lại gõ gõ bàn nói tiếp: "Đơn thương độc mã chạy qua chẳng khác nào tự thừa nhận "anh muốn gặp em", dùng danh nghĩa của công ty thì có thể lấy cớ "Tôi không muốn gặp cậu đâu nhưng mà có việc qua đây nên mới thuận tiện qua xem cậu", hiểu chưa?"

Miệng Jun méo xệch: "Đờ mờ... nói một câu "anh muốn gặp em" thì chết sao?"

"Không chết, nhưng sẽ mất mặt chết."

...

Nói tới Yang Jungwon thì cậu vừa ngồi máy bay tận hai tiếng, bay tới Incheon còn chưa kịp thu thập sắp xếp lại hành lý đã bị đạo diễn gọi tới phim trường.

Quá trình quay bộ phim này có thể nói là khá thăng trầm, chuyện của Hye-in khiến cho đạo diễn Philip như ăn phải thuốc nổ lúc nào cũng có thể chửi mắng người khác, bồi thường là chuyện nhỏ nhưng nếu lỡ như không đuổi kịp thời gian lên sóng thì sẽ gây ra án mạng thật đó!

Thế nên những cảnh quay bổ sung lần này diễn ra rất gấp gáp, đạo diễn Philip cũng đã lên tiếng, không còn thời gian cho bọn họ NG nữa, mỗi lần quay mà NG quá ba lần liền cầm lấy quần áo mà cút xéo đi.

Yang Jungwon nghe xong thầm nghĩ: Nếu ông ta mà biết vụ Hye-in là do cậu gây ra liệu có giết chết cậu không nhỉ?

Nghĩ đến đây, Yang Jungwon không nhịn mà bật cười.

Bỗng có người ghé vào tai cậu hỏi: "Đang cười cái gì vậy?"

Một âm thanh tràn ngập từ tính, trong những người đàn ông mà cậu quen biết chỉ có một người có âm thanh như vậy, không cần nhìn cậu cũng đoán được ai, Yang Jungwon khẽ nhếch khóe môi: "Chú... Yoon..."

Nụ cười trên mặt Yoon Jeonghan lại càng lúc càng tươi: "Chú thì chú, lâu lắm rồi không gặp, dạo này thế nào?"

Yang Jungwon chỉnh lại tư thế: "Chú không xem sao? Hiện giờ tôi là nam minh tinh lắm tai tiếng nhất hiện nay đó."

Yoon Jeonghan cười: "Nhưng tôi thấy cậu vẫn còn tốt lắm?"

"Chẳng lẽ lại chau mày ủ dột mới tốt sao?"

"Sắp tới Studio của tôi định quay một phim, trong đó có một vai tôi nghĩ khá hợp với cậu, có muốn thử không?"

Yang Jungwon nhướng mày: "Đây là báo đáp vì tôi gọi anh một tiếng "chú" sao."

Cuối cùng thì đạo diễn Philip cũng phổ biến xong, Yoon Jeonghan đáp: "Coi như vậy đi, quay xong sẽ bàn bạc chi tiết hơn."

.....

Quay cảnh quay đầu tiên, cuối cùng thì Yang Jungwon cũng gặp được nữ chính - Taeyeon, cô ấy không xinh đẹp như Hye-in nhưng hơn ở khí chất, rất lễ phép còn chào hỏi Yang Jungwon nữa, không quá thân thiết nhưng cũng không quá kiêu ngạo, nghe nói bối cảnh gia đình rất lớn, không ai dám chơi quy tắc ngầm với cô ấy.

Quay xong, Taeyeon ngồi xuống bên cạnh Yang Jungwon: "Anh Yang và thầy Yoon có quen biết sao?"

"Không quen."

"Nhưng em thấy cả đoàn làm phim, thầy Yoon hình như... hay nói chuyện với anh nhất."

Yang Jungwon cười như không cười: "Đàn ông là phải giật về mới có thể là của mình chứ không phải là hỏi han mà giành được, tôi mà thích anh ta thật còn cần cô đến hỏi sao?"

Yang Jungwon tuổi không lớn nhưng trải qua quá nhiều chuyện, cậu nhìn ra cô gái trẻ trung trước đang ngồi trước mặt mình tuy có vẻ trầm ổm nhưng ánh mắt lại không che dấu được mọi chuyện. Khi cô ấy hỏi cậu, trong mắt không che giấu được sự ghen tị và hoài nghi, tất nhiên còn có cả sự ái mộ đối với Yoon Jeonghan.

Yang Jungwon không biết mình yêu một ai đó sẽ như thế nào nhưng cậu có thể nhìn ra người khác sẽ ra sao.

Taeyeon bị Yang Jungwon vạch trần bí mật, mặt lập tức đỏ bừng lên: "Cậu...cậu nói bậy."

Yang Jungwon cười "Xì" một tiếng: "Có nói bậy hay không trong lòng cô tự hiểu, đừng có mà thử tôi cũng đừng nghĩ giở trò với tôi, trên đời này chẳng có thứ gì có thể giành được bằng sự nghi ngờ, nghi kị lẫn nhau."

Yang Jungwon ghét nhất là bị người khác dò xét, cho dù cậu có xuất hiện ở bất cứ đâu cũng sẽ bị người khác coi là tình địch, nhưng thực tế thì sao... cậu có quyến rũ đàn ông của họ sao? Từ trước tới giờ cậu chỉ lên giường với duy nhất một người thôi, đó chính là Park Jongseong.

Nhưng hết lần này đến lần khác, ai ai cũng nghĩ cậu có vô số đàn ông, phóng đãng lẳng lơ thành tính, hồi trước cậu còn nghĩ lên tiếng giải thích nhưng có ai nghe cậu chứ? Họ lại nghĩ cậu đang tự dát vàng lên mặt mình, cứ thế cậu cũng chả buồn mở miệng để biện hộ cho mình nữa.

Taeyeon không nói gì nữa, mãi sau mới mở miệng lải nhải: "Đúng, anh nói đúng, em thích thầy Y, thích lâu lắm rồi, lâu đến nỗi chẳng nhớ mình đã thích tự lúc nào, em gia nhập giới giải trí cũng vì thầy ấy, được đóng chung với thầy ấy, em kích động đến nỗi không ngủ được, em muốn thầy ấy nhớ kĩ em nhưng lại sợ thầy ấy ghét bỏ em diễn không hay, thế nên ngày nào cũng đứng trước gương diễn đi diễn lại vai diễn của chính mình..."

Yang Jungwon nghe cô nói mà chẳng biết tâm trí đã bay tới phương nào.

Cậu cũng đã từng, đã từng có cơ hội để yêu một người nhưng có vẻ như ông trời đã không nhân từ với cậu đến vậy.

Có đôi khi thích một người mà không vì bất cứ lí do gì cũng là một loại hạnh phúc xa xỉ. Nhưng mà loại hạnh phúc này lại không có bất cứ quan hệ gì với cậu hết.

Yang Jungwon buông kịch bản trên tay xuống, đứng dậy chuẩn bị cảnh quay tiếp theo với Yoon Jeonghan.

Taeyeon gọi giật Yang Jungwon lại: "Anh, chờ một chút..."

"Tôi phải làm việc, không có thời giờ tán gẫu với cô."

Taeyeon vội vàng đứng dậy, ngưng trọng nói: "Anh Yang, tôi thấy thầy Yoon hình như có ý với anh, nếu anh đã không thích thầy ấy thì làm ơn cách thầy ấy xa một chút? Tôi biết yêu cầu này hơi quá đáng nhưng tôi không hi vọng..."

Yang Jungwon quay phắt người lại: "Cô không hi vọng cái gì? Không hi vọng Yoon Jeonghan yêu tôi hay là tôi lỡ thích Yoon Jeonghan? Cô dựa vào đâu mà dám yêu cầu như vậy? Biết rõ là quá đáng còn muốn tôi làm, cô có tư cách gì mà đòi thao túng tình cảm của người khác? Chẳng lẽ chỉ vì cô thích nên tôi không được phép qua lại với anh ta sao, cô là gì của anh ta?"

Taeyeon bị Yang Jungwon nói cho đỏ cả mặt: "Tôi...tôi..."

Yang Jungwon ngắt lời cô: "Đã không có gan theo đuổi người ta, còn hồn nhiên cho rằng không cho phép bất cứ người nào tới gần anh ta thì anh ta sẽ là của cô sao? Tôi từng gặp nhiều người ích kỉ nhưng cái loại như cô thì đúng là hiếm."

Nói xong không thèm để ý Taeyeon, nhấc chân rời đi.

Yang Jungwon có chút buồn bực, cô ta dựa vào đâu mà nghĩ rằng cậu không tới gần Yoon Jeonghan thì cô ta sẽ có hi vọng? Con người Taeyeon không xấu nhưng cậu không thích loại người như vậy.

Cậu ghét nhất là bị người khác áp đặt, thầm nghĩ: Tốt nhất đừng có chọc vào tôi, nếu không tôi đi quyến rũ Yoon Jeonghan thật thì cô chỉ có nước khóc chết thôi.

Vị trí đã được sắp xếp xong, Yang Jungwon đứng trước máy quay, chuyên viên trang điểm đang giúp cậu trang điểm lại. Cậu liếc mắt nhìn Yoon Jeonghan đang đứng cách cậu vài bước, năm tháng đã lưu lại trên người người đàn ông này một loại khí chất trầm ổn, bình thản có cảm giác rất xa xôi không thể nào với tới.

Yang Jungwon mỉm cười, trên đời này có rất nhiều loại đàn ông nhưng có thể giống như Yoon Jeonghan lại không có mấy người? Chẳng trách lại có thể khiến một cô gái trẻ như Taeyeon mê như điếu đổ.

Đạo diễn Philip chê dàn cảnh bố trí không thích hợp, yêu cầu trợ lý trường quay mau chóng bố trí lại. Yoon Jeonghan mặc bộ long bào đi tới gần cậu: "Cậu vừa nhìn trộm tôi?"

Chuyên viên trang điểm xong liền lập tức rời đi, Yang Jungwon miễn cưỡng nói: "Chú đừng có mà nghĩ nhiều, tôi không có nhìn trộm mà đang nghiên cứu chú."

Yoon Jeonghan cảm thấy thú vị: "Thế nghiên cứu ra được cái gì rồi?"

Yang Jungwon bỗng nhớ tới Taeyeon, ngẩng đầu nhìn gương mặt ấm áp dịu dàng của Yoon Jeonghan: "Nghiên cứu ra... bảo đao của chú còn chưa có cùn đâu ha."

Yoon Jeonghan sửng sốt: "Có ý gì?"

Yang Jungwon nháy mắt với anh ta: "Ý ở mặt chữ chú à!"

Đúng lúc này, dàn cảnh đã bố trí xong, đạo diễn hô bắt đầu. Phân cảnh này là phân cảnh mới được cho thêm, hai người đã từng diễn chung với nhau mấy lần nên nhập vai khá nhanh chóng, nếu không có vấn đề gì thì chỉ cần quay một lần là xong. Mọi người trong đoàn đều thích cảnh quay của hai người, bởi vì không chỉ đẹp mắt mà quan trọng nhất vẫn là...quay nhanh!

Quay xong ánh mắt tràn đầy tình cảm của Yoon Jeonghan, đạo diễn lớn tiếng hô thông qua.

Yang Jungwon nằm trong lòng Yoon Jeonghan, nói: "Chú, có thể buông tay ra được rồi đây."

Tay Yoon Jeonghan vẫn đặt ngang hông cậu, giữ chặt lấy cậu, cười cười: "Lúc này, cậu nên tiện thể mà quyến rũ tôi chứ?"

Yang Jungwon vẫn giữ nguyên tư thế kì quái nằm trong lòng Yoon Jeonghan, khiến không ít người tò mò liếc mắt nhìn trộm, cậu trợn mắt nói với anh ta: "Thế này là chú đang muốn tranh với cháu trai của mình sao?"

Yoon Jeonghan cười phá lên: "Scandal của cậu với Tony hot như vậy mà không thấy thằng cháu của tôi làm cái gì, xem ra... hai người cũng đi đến hồi kết rồi nhỉ."

"Chú à, cháu nghĩ chú không có khiếu kể chuyện cười đâu."

Phó đạo diễn lúng túng gọi: "Thầy Yoon, cảnh tiếp theo là cảnh của ngài đấy."

Yoon Jeonghan có chút tiếc nuối buông Yang Jungwon ra, trước khi đi còn nhẹ nhàng để lại một câu: "Nói thật, tôi đang rất háo hức với cảnh quay ngày mai."

Yang Jungwon nhíu mày, ngày mai? Mai diễn cảnh gì?

Vừa quay người lại liền thấy Taeyeon mặt mũi trắng bệch nhìn cậu, Yang Jungwon trợn trắng mắt, xem ra lại bị coi là hồ ly tinh rồi.

...

Ngày hôm sau, đạo diễn đưa cho Yang Jungwon một tờ kịch bản của phân cảnh mới được thêm vào - cảnh giữa cậu, Yoon Jeonghan và Taeyeon, nhìn hết kịch bản cậu mới biết được ý câu nói ngày hôm qua của Yoon Jeonghan là gì, mẹ cái lão già biến thái này.

Đạo diễn hô chuẩn bị, Yang Jungwon buông kịch bản đứng dậy.

Park Jongseong vừa xuống máy bay liên chạy thẳng đến phim trường, nghĩ bụng Yang Jungwon mà nhìn thấy anh ta chắc chắn sẽ rất vui vẻ?

Kết quả vừa đặt chân tới phim trường liền đập vào mắt cảnh Yang Jungwon liếc mắt đưa tình với Yoon Jeonghan, tình chàng ý thiếp ôm ấp nhau, không biết hai người họ nói câu gì mà Yoon Jeonghan đột nhiên cúi đầu xuống hôn cậu.

Park Jongseong, cmn!!!!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co