Truyen3h.Co

[Jaywon] Mê hoặc cấm kị

106

Edennie_18

Yang Jungwon cười cười xoay người lại, đá chăn ra, quẳng lên người Park Jongseong.

Cậu chỉ mặc bộ đồ ngủ mỏng manh, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, cậu đã quen với việc phải nhanh chóng ngủ trong những hoàn cảnh ác liệt nhất, chăn ư, có cũng được không có cũng chẳng sao.

Dưới ánh đèn lờ mờ, Yang Jungwon cuộn mình lại, giường rất lớn, cậu thì rất nhỏ.

......

Trời sáng, Yang Jungwon mở mắt ra, đập vào mắt cậu là gương mặt của Park Jongseong, anh dựa thật sát vào cậu, đang say sưa trong giấc ngủ, cánh tay vòng qua eo cậu, chân thì đè lên đùi cậu, dường như ôm cả người cậu vào trong ngực anh.

Trên người Park Jongseong rất ấm, độ ấm từ trên người anh truyền đến khiến Yang Jungwon cũng cảm thấy ấm áp theo.

Yang Jungwon cau mày, anh ta bò lên từ lúc nào mà cậu không biết, đúng là trình độ bò giường càng ngày càng thuần thục.

Hơn bảy giờ sáng, Yang Jungwon vốn định rời giường nhưng cái ôm này đúng là rất ấm áp, cậu nghĩ, đợi lát nữa rồi dậy cũng được.

Yang Jungwon nghiêng người ngắm Park Jongseong, anh rất đẹp trai, ngũ quan tinh tế, làn da trắng trẻo, người đàn ông đẹp trai như thế này, cho dù là trong giới giải trí cũng không gặp nhiều, lúc anh ngủ nhìn trông rất ngoan, lông mi rất dài, đôi môi mím chặt, trên trán có một vết bầm nhỏ, chắc là bị cậu đá phải lúc tối qua.

Trên người anh có sự thành thục của đàn ông, có sự ngây thơ của thiếu niên, một con người đầy sức sống.

Yang Jungwon nghĩ, anh không nói gì, đúng là rất dễ nhìn, cũng không xấu xa bại hoại, dáng vẻ yên tĩnh như thế này thực ra... vẫn rất đáng yêu.

Yang Jungwon đột nhiên tự cười giễu bản thân, anh tốt thì sao, xấu thì thế nào, cũng... có quan hệ gì với cậu đâu? Nói cho cùng, hai người bọn họ thuộc về hai thế giới khác nhau, hai đường thẳng song song thì sao có thể giao nhau được?

Yang Jungwon lắc lắc đầu, lật chăn bò dậy, sự ấm áp này nói cho cùng... cũng không thuộc về cậu.

Ai biết, kẻ không từ bất kì thủ đoạn gì, tâm tư độc ác như cậu sẽ có kết cục như nào.

Yang Jungwon cầm quần áo đi vào phòng vệ sinh, rửa mặt xong cậu đi ra ngoài, đang cúi đầu cài cúc áo, bỗng bị ai đó đẩy một cái, thoáng chốc đã bị đè trên tường.

Yang Jungwon trợn mắt nhìn khuôn mặt chỉ cách mình trong gang tấc, "Anh...ưm..."

Vừa mới nói được một chữ, miệng bị người ta chặn kín, không cho nói.

"Mới sáng sớm ra, anh phát điên cái gì thế, mộng du à?"

Park Jongseong niết cằm cậu: "Sau này chỉ tôi mới có thể hôn em."

Yang Jungwon trợn mắt nhìn anh, "Qua một đêm rồi mà anh chưa tỉnh rượu à? Mau tránh ra, tôi còn phải ra ngoài bây giờ đấy."

Park Jongseong lặp lại lần nữa, cực kì chân thành: "Chỉ mình tôi có thể hôn em, em dám hôn người khác, thì tôi sẽ giết chết người đó."

Yang Jungwon nói lại kiểu chẳng sao cả: "Tuỳ anh thôi, anh muốn giết ai thì cũng chẳng liên quan gì đến tôi."

Park Jongseong cười lạnh: "Chỉ cần có người chạm vào em một chút, tôi sẽ hôn em một trăm lần, một trăm lần không được thì một nghìn lần...em phải nhận, không chịu được cũng phải chịu cho tôi."

Yang Jungwon lạnh mặt hỏi lại một câu: "Anh đánh răng chưa? Chưa đánh mà đã hôn à?"

Park Jongseong đen mặt, vào giờ khắc này, em có thể đừng nói những câu như thế được không.

Park Jongseong bực bội nói: "Không đánh răng thì mới càng phải hôn em, hừ..."

Yang Jungwon trợn mắt, quả nhiên cái gã này lúc ngủ mới đáng yêu, cậu véo má Park Jongseong: "Bảo bối, đừng có ngây thơ thế chứ, hôm nay tôi còn có cảnh giường chiếu đấy! Anh nói xem anh phải làm sao đây?"

Vốn dĩ Yang Jungwon cho rằng cậu nói ra câu này, Park Jongseong sẽ tức điên lên, nhưng không ngờ anh lại đứng ngây ra nhìn cậu, hơn nữa khuôn mặt trắng trẻo dần dần trở nên đỏ bừng: "Em...em.."

Yang Jungwon ngẩn ra, sau đó cậu hiểu ra cười một tiếng, cậu nâng cằm Park Jongseong lên: "Sao thế? Xấu hổ rồi à? Chỉ vì... tôi gọi anh là bảo bối sao?"

Park Jongseong đánh một phát vào tay Yang Jungwon: "Em...ngậm mồm."

Yang Jungwon cười lớn: "Ha ha ha... không ngờ đấy, anh xấu hổ thật à... bảo bối, bảo bối...."

Yang Jungwon cố ý muốn nhìn dáng vẻ xấu hổ của anh, liền gọi liên tiếp mấy tiếng bảo bối liền, cuối cùng Park Jongseong cũng không chịu nổi, đè cậu ra chặn miệng cậu lại.

Nụ hôn kết thúc, anh buông cậu ra, nhặt cái áo ngoài vứt trên đất lên, lấy ra một thứ rồi tiện tay quăng cho cậu.

"Đây là quà cảm ơn mẹ anh tặng cho em."

Yang Jungwon dựa vào tường bắt lấy cái hộp nhỏ được đóng gói tinh xảo đó, cậu cũng không nhìn ra được trong đó là cái gì, ngón tay lướt qua đôi môi, nói: "Anh cố ý đến đây một chuyến chỉ vì đưa quà cho tôi thôi à?"

Trên mặt Park Jongseong càng nóng hơn, quay lưng đi, làm như không để ý đến cậu, "Em đừng có ảo tưởng, ông đây đi công tác, không chịu nổi mẹ tôi nhõng nhẽo năn nỉ mới đồng ý tiện đường mang đến cho em."

Yang Jungwon đi đến bên cạnh đặt tay lên vai anh, ngón tay khe khẽ gãi vào cổ anh: "Tiện đường à?"

Park Jongseong gân cổ lên nói: "Đương nhiên là..."

"Nếu đã là tiện đường, vậy thì phiền anh cút đi cho, đi ngủ nhờ giường người ta cả đêm, còn muốn ở chùa tiếp hả, anh dù gì cũng là ông chủ của một công ty, đi công tác mà còn chạy đến đây đển chiếm tiện nghi của tôi, anh có thấy ngại không hả?"

Park Jongseong nằm ngửa ra giường, mặt dày vô sỉ nói: "Tôi đương nhiên là không ngại rồi, cũng đâu phải lần đầu tiên chiếm tiện nghi của em, tôi còn muốn ngủ nữa, đừng làm phiền tôi."

Yang Jungwon nghiến răng: "Đợi lúc tôi quay về mà anh vẫn còn nằm đó, hừ..."

Park Jongseong nghiêng đầu nhìn cậu, chậm rãi nói: "Còn có một chuyện em có muốn nghe hay không?"

"Không muốn, anh có thể nói ra được chuyện gì hay ho chứ."

Park Jongseong lật người lại, ôm lấy cái gối tối qua Yang Jungwon kê: "Vậy thì thôi, người trước đây em nhờ tôi tìm hộ, có tin tức rồi đó, em không muốn nghe thì thôi."

Còn chưa nói xong, Yang Jungwon vừa đi đến cửa lại bay về như một cơn gió. Cậu đè lên người Park Jongseong: "Mau nói cho tôi đi."

Park Jongseong lười biếng nói: "Em chẳng bảo là nghe còn gì?"

Yang Jungwon hôn một cái thật mạnh lên môi Park Jongseong: "Bảo bối, ngoan, mau nói đi."

Gương mặt vừa mới trở lại bình thường của Park Jongseong lại đỏ hồng lên, anh tức tối nói: "Một đứa như em, em... đừng có lúc nào cũng cướp lời của tôi được không?"

Bảo bối cái gì, ngoan cái gì, những câu đó nên là anh nói lúc đang ve vãn cậu mới phải, nhưng anh chưa kịp nói thì đã bị Yang Jungwon nói hết rồi.

Cảm giác như thể là Yang Jungwon đang tán ngược lại anh ấy.

Park Jongseong nghĩ nghĩ, cũng được, cậu ấy tán anh thế nào cũng được, nhưng cũng phải tán anh nhanh lên chứ! Yang Jungwon véo má Park Jongseong: "Chậc, nhanh nào."

Park Jongseong lười nhác nói: "Trong túi quần ấy, tự mà lấy."

Vừa mới dứt lời, tay Yang Jungwon đã thò vào trong túi quần anh, lôi ra một tờ giấy, cậu đọc địa chỉ và số điện thoại trên đó, nhếch môi lên, nụ cười lạnh lẽo tà ác.

Park Jongseong nhìn biểu cảm trên mặt Yang Jungwon, tóm lấy tay cậu, nói: "Anh không quan tâm em muốn làm gì, nhưng nhất định phải cho anh biết, hoặc là... trực tiếp nói với anh, anh sẽ làm hộ em."

Yang Jungwon căn bản là không nghe thấy những gì Park Jongseong nói, cầm tờ giấy nhét vào túi, ôm lấy mặt anh hôn chụt một cái: " Bảo bối, cảm ơn nha!"

Nói xong rồi đi luôn, để lại một mình Park Jongseong xoa mặt mình, một lúc sau, anh đạp một phát cái chăn bay xuống giường, lật người úp mặt vào gối đầu của cậu, chỉ một cái hôn lên mặt thôi mà sao...lại cảm thấy tim cứ đập thình thịch nhanh như thế nhỉ.

Thật là đáng ghét.

Park Jongseong dậy ra khỏi giường làm vệ sinh cá nhân, lúc đánh răng nhìn bản thân mình trong gương, trên mặt còn chưa hết đỏ, kiêu ngạo hất cằm lên: "Bảo bối, hứ..."

----------

Park Jongseong mua bữa sáng, lái xe đến trường quay, lúc đến nơi, Yang Jungwon đã bắt đầu quay phim.

Lúc Yang Jungwon làm việc, chăm chỉ lại rất tập trung, Park Jongseong ngồi trên ghế nghỉ của Yang Jungwon quan sát, người khác không biết thân phận địa vị của anh, nhưng sau khi chứng kiến 'vở kịch' hôm qua giữa ba người anh, Yoon Jeonghan, Yang Jungwon đều tò mò mà nhìn lén.

Timon ngồi bên cạnh Park Jongseong, trong lòng ôm bình nước của Yang Jungwon, định sau khi đạo diễn nói 'cut' một cái thì nhanh chân đưa cho cậu.

Park Jongseong nâng cằm nhìn Yang Jungwon khoác trên mình một bộ đồ hoa lệ, ung dung hoa quý, diễm áp quần phương, diễn xuất cực kì nhuần nhuyễn.

Lần đầu tiên Park Jongseong cảm thấy, vẻ đẹp của Yang Jungwon không phải cái đẹp theo nghĩa bình thường.

Park Jongseong hỏi Timon: "Cảnh này quay đến bao giờ thì xong."

"Chắc phải đợi thêm một lúc nữa." Timon cẩn thận nhìn Park Jongseong, thấy ánh mắt của anh ta không một giờ phút nào rời khỏi Yang Jungwon, cậu hỏi: "Park tổng, có phải anh cảm thấy lúc anh Jungwon diễn trông rất đẹp không?"

Park Jongseong hắng một tiếng: "Cũng thường thôi, tạm được."

Timon âm thầm bĩu môi, còn thường thôi hả, nhìn không chớp mắt kìa.

Park Jongseong còn đang suy nghĩ sao Yang Jungwon quay cảnh này lại lâu thế, bữa sáng mua lúc nãy đã nguội mất rồi, đột nhiên trước mặt tối đi, ánh sáng bị một bóng người che lấp. Ngay sau đó liền nghe thấy giọng nói của nữ vang lên: "Ngài là...Park tổng?"

Park Jongseong không thèm ngẩng đầu, sắc mặt u ám: "Tránh ra." Đừng có khiến anh lỡ mất không ngắm được người ta.

Timon ngẩng đầu, là diễn viên diễn vai Quý Tần - Changmin, một diễn viên nhỏ, vẻ bề ngoài rất ngọt ngào đáng yêu, cô ta tươi cười nói: "Park tổng, thật xin lỗi, tối qua tôi đã thấy ngài quen quen rồi, một năm trước tôi đã từng gặp ngài trong một bữa tiệc, mãi vẫn không dám xác nhận...vừa nãy mới xác định đúng là ngài, chào ngài, tôi là Changmin."

Timon trong lòng không vui, Changmin bình thường quan hệ với những người trong đoàn làm phim cũng không tệ, là một người sáng sủa hoạt bát, nhưng cô ta nhân lúc anh Jungwon đang bận đóng phim để tiếp cận Park tổng rốt cuộc là có mục đích khác hay là chỉ đơn thuần là chào hỏi? Changmin nhìn thế nào cũng không giống cái loại con gái tâm tư kín đáo, cô ta cười rất tươi tắn, có hai cái răng khểnh, là một cô gái rất dễ khiến người ta không đề phòng.

Park Jongseong căn bản là không để ý đến cô ta, đối với bàn tay đang chìa ra của cô ta cũng coi như là không thấy.

Changmin ngại ngùng rút tay về, cúi đầu, "Park tổng... có phải là tôi đang làm phiền ngài không?"

Park Jongseong không nhịn nổi nhắc Timon một câu: "Ngẩn ra đấy làm gì, vào hè rồi, côn trùng nhiều lắm, còn không mau đuổi chúng đi cho tôi à, vo ve vo ve, nghe đau cả đầu."

Khoé miệng của Timon giật giật, vì cái quái gì nghe câu này buồn cười thế nhỉ?

Timon đứng dậy: "Hình như đến phần cô diễn rồi đấy."

Nét mặt Changmin hiện lên chút lo lắng, cô ta không đi nói: "Park Tổng, xin ngài hãy cho tôi vài phút, tôi có một việc... muốn xin ngài giúp đỡ, anh trai của tôi đang làm việc tại công ty ngài, anh ấy..."

"Nói cái gì đằng sau lưng tôi đấy?" Yang Jungwon đi đến ngắt lời Changmin, khoé môi là một nụ cười nghiền ngẫm, ánh mắt đảo qua Park Jongseong và Changmin.

Park Jongseong giơ chân kéo cái ghế vừa nãy Timon ngồi lại gần, "Ngồi đi."

Changmin nhìn Yang Jungwon với ánh mắt sợ sệt pha lẫn ngại ngùng: "Thật ngại quá anh Jungwon, em vừa mới nhận ra Park Tổng, cũng không nghĩ nhiều cho nên qua đây chào hỏi một câu, hơn nữa anh trai em cũng làm ở công ty của Park tổng, cho nên...em muốn... làm quen một chút, anh đừng nghĩ nhiều nha."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co