Truyen3h.Co

[Jaywon] Mê hoặc cấm kị

128

Edennie_18

Park Jongseong quấn quýt lấy cậu một hồi trên giường rồi mới dậy đánh răng rửa mặt.

Ăn xong bữa sáng Park Jongseong mang đến, Yang Jungwon nói: “Đi thôi.”

Trên đường đi, Park Jongseong kể cho Yang Jungwon nghe về nhà họ Sang: “Hôm nay Sang Hoon được bảo lãnh thành công, được thả ra khỏi trại tạm giam, nhà họ Sang nhất định sẽ đến đón bà ta, từ xưa đến nay danh tiếng nhà họ Sang đều không tốt, những gia tộc đứng đắn có lịch sử lâu đời của Seoul này đều không muốn dính dáng gì nhiều đến nhà họ Sang, hồi trước thì sợ cái thế xã hội đen của bọn họ giờ họ đã tẩy trắng, làm về xuất nhập khẩu, miễn cưỡng có thể tính làm ăn trong sạch.

Khi Park Jongseong nói về nhà họ Sang, Yang Jungwon rõ ràng nhận thấy sự khinh thường trong giọng nói của anh, xem ra anh đúng là rất coi thường người nhà họ Sang.

“Người nắm quyền trong nhà họ Sang bây giờ là anh họ của Sang Hoon, Sang gia con cháu rất nhiều nhưng lại kém cỏi, cha của Sang Hoon vẫn còn nhưng mẹ thì đã mất, có một người em trai, mấy năm về trước có liên quan đến một vụ án hình sự nên đã trốn ra nước ngoài, đến nay vẫn chưa về, cha của bà ta bị gạt ra khỏi trung tâm quyền lực của nhà họ Sang, tính ra thì bà ta đã chẳng còn chút thể diện nào trong nhà họ Sang hết.”

“Nhưng…điều đó không có nghĩa là có thể tuỳ tiện xử lý Sang Hoon được, đánh chó còn phải ngó mặt chủ, hơn nữa, giờ Sang gia có một…” nửa câu sau Park Jongseong do dự một hồi vẫn không nói ra.

Yang Jungwon tò mò: “Có gì cơ?”

Park Jongseong xoa đầu cậu: “Không có gì, chắc em sẽ không tiếp xúc đến người này đâu.”

Yang Jungwon ở trong nhà họ Yang bao nhiêu năm nhưng cậu chưa một lần đặt chân đến nhà họ Sang, ngay cả tết nhất, Sang Hoon cũng chỉ đưa hai chị em Yang Minhee đi, chưa bao giờ đưa cậu đến nhà họ Sang, Sang gia cũng chẳng bao giờ đến nhà họ Yang, cho nên cậu cũng không biết rõ nhà họ Sang cho lắm.

Hôm nay cậu đi gặp Sang Hoon, để đề phòng Yang Junghoon lôi kéo được Sang Hoon, cậu nhất định phải tách bọn họ ra bằng được, không thể để hai người bọn họ hoà hợp, bằng không sẽ rất khó đối phó.

Xe dừng lại trước cửa trại tạm giam, Yang Jungwon vừa nhìn đã thấy một chiếc Bentley đen bóng, yên lặng đỗ ở đó, dưới ánh mặt trời, nó ánh lên sự lạnh lẽo của kim loại.

Park Jongseong nói: “Chắc đây là xe của nhà họ Sang.”

Cửa trại tạm giam mở rộng, Yang Jungwon nhìn thấy Sang Hoon tiều tuỵ đi ra ngoài, cậu mở cửa bước xuống xe, Park Jongseong nói: “Tôi đi cùng với em.”

Yang Jungwon cản anh lại: “Không, anh đợi tôi ở đây, tôi đi một mình, có một vài chuyện tôi muốn một mình nói với bà ta, tôi biết anh muốn giúp tôi, tôi cũng cám ơn anh, nhưng…có những việc, tôi muốn tự mình làm.”

Park Jongseong cau mày: “Em…rốt cuộc là đến bao giờ em mới có thể học được cách dựa vào tôi?”

“Có lẽ…”

Chắc sẽ có một ngày như thế, nhưng bây giờ vẫn không được, cậu vẫn không dám.

Park Jongseong túm lấy cổ tay Yang Jungwon: “Đừng đi xa, chỉ ở trong tầm quan sát của tôi thôi.”

Yang Jungwon gật đầu, cậu mở cửa xuống xe.

Yang Jungwon đi thẳng đến trước mặt Sang Hoon, “Lâu rồi không gặp.”

Tay của Sang Hoon đang chuẩn bị mở cửa chiếc Bentley nhìn thấy Yang Jungwon như thể ăn phải thuốc nổ, gào thét lên: “Đê tiện, mày vẫn còn dám gặp tao à, xem tao có xé rách cái bản mặt mày ra không…”

Yang Jungwon giơ tay lên cản lại cánh tay của Sang Hoon: “Vừa mới ra khỏi trại tạm giam, không muốn quay vào thì tôi khuyên bà nên im mồm đi.”

Sang Hoon đẩy Yang Jungwon ra: “Cút, hôm nay nếu như đang ở một nơi khác, tao sẽ giết mày ngay lập tức.”

Yang Jungwon tính kế khiến bà ta phải vào tù, huỷ hoại cuộc đời con gái bà ta, giờ bà ta đang hận đến mức muốn lột da róc xương Yang Jungwon ra.

Yang Jungwon tháo cặp kính đen ra, để lộ đôi mắt xinh đẹp: “Hôm nay tôi đến tìm bà là vì muốn nói chuyện về Yang Junghoon, nếu bà muốn nghe thì chúng ta nói chuyện một lát, còn không muốn…thì thôi, dù sao người xảy ra chuyện cũng không phải là tôi, bà muốn chết, tôi cũng chẳng cản.”

“Đợi đã…mày nói thế là có ý gì?”

“Có hứng thú, thì nói chuyện một lát đi.”

Yang Jungwon phát hiện Sang Hoon đang do dự, bà ta nhìn cửa sổ xe, trong mắt là sự vùng vẫy, bà ta giường như rất sợ hãi người ngồi trong xe.

Yang Jungwon liếc một cái, bên ngoài không thể nhìn vào được bên trong xe, đột nhiên cửa kính xe từ từ hạ xuống, một đôi mắt xuất hiện, đôi mắt đó tối đen, sâu thẳm, giống như một vết mực đen sẫm đậm đặc, trong khoảnh khắc đối mặt đó, Yang Jungwon chỉ cảm thấy một cơn lạnh chạy ngược từ dưới bàn chân lên toả ra khắp người, dưới ánh nắng chói chang, cậu tự nhiên lại không cảm nhận được cái nóng.

“Jeongmin, tôi… tôi có vài chuyện, đợi thêm khoảng mười phút nữa là được rồi…” Sang Hoon nhìn người trong xe lắp bắp nói, hoàn toàn không có cái vẻ lớn lối như khi đối mặt với người khác nữa, thậm chí là còn có chút khẩn cầu.

Yang Jungwon kinh ngạc, gã là ai, thế mà lại khiến cho một người như Sang Hoon sợ sệt đến thế này? Có vẻ địa vị của gã ở nhà họ Sang cũng không thấp.

Lúc Yang Jungwon còn đang nghi ngờ, người trong xe đột nhiên hỏi cậu: “Cậu là Yang Jungwon.”

Giọng nói của gã ta lạnh lùng cũng giống hệt đôi mắt của gã, không có chút nhiệt độ nào, bình tĩnh nói ra tên của Yang Jungwon.

Yang Jungwon mấp máy môi cười nhạt, nói: “Đúng.”

“Lên xe nói đi.”

“Tôi nghĩ có vài chuyện, người khác không tiện nghe.”

Yang Jungwon thấy đôi mắt đó hơi híp lại, dường như có một sự uy hiếp xông thẳng về hướng mình, đậm đặc và tối tăm.

Sang Hoon quát lên: “Yang Jungwon mày câm mồm cho tao.”

“Jeongmin, xin lỗi …chỉ mười phút thôi là được, tôi ra chỗ mấy cái cây kia nói chuyện một lát.”

Hai người đi đến dưới một tán cây, trước tiên Yang Jungwon cho Sang Hoon nghe một đoạn ghi âm, chính là đoạn ghi âm mà Timon lén thu được hôm cậu gặp Yang Junghoon, Yang Jungwon cũng chẳng chỉnh sửa gì, để Sang Hoon nghe hết từ đầu đến cuối.

Nghe xong, Sang Hoon nhào đến đánh Yang Jungwon: “Thằng khốn này…cái loại người như mày sao không đi chết đi, làm bao nhiêu chuyện xấu xa như thế, cảnh sát tại sao không bắt mày? Mày phải xuống địa ngục mới đúng.”

Sang Hoon dường như phát điên đánh lên người Yang Jungwon, móng tay bà tay cào lên tay Yang Jungwon, để lại một vết cào dài đỏ rực, bà ta cào rất sâu, da Yang Jungwon lại mỏng, vết cào đó nhanh chóng rỉ máu.

Yang Jungwon cau mày tát cho bà ta một cái, đốp một phát, âm thanh chói tai, đối mặt với Sang Hoon, cậu tuyệt đối sẽ không nể mặt chút nào hết.

“Bà muốn điên đến lúc nào nữa, nếu như tôi thật sự muốn bà chết, giờ mà còn đến tìm bà à?”

“Mày… đánh tao...thằng…đĩ…”

Yang Jungwon cười lạnh: “Không dám nhận, nếu bà còn không bình tĩnh lại, chúng ta không cần nói gì nữa hết.”

Sang Hoon nghiến răng nghiến lợi hận không thể ăn tươi nuốt sống Yang Jungwon: “Rốt cuộc mày muốn nói gì?” Yang Jungwon nhìn vết cào đang rỉ ra máu đỏ sẫm trên cánh tay, màu đỏ yêu diễm trên cánh tay trắng mịn, thoạt nhìn nó có một vẻ đẹp quỷ dị.

Cậu cười lạnh: “Có biết tại sao bà lại rơi vào cái cảnh như ngày hôm nay không, bởi vì bà ngu, so với hận tôi, chẳng lẽ bà không cảm thấy Yang Junghoon càng đáng hận hơn à? Tôi chỉ tuận miệng nói một câu, bảo ông ta một mạng đổi một mạng, vậy mà ông ta lại dễ dàng đồng ý như vậy, trong mắt ông ta, mạng của bà, tình cảm vợ chồng hơn hai mươi năm, con gái bà, đều không quan trọng bằng tiền, bà nhìn đi, xem mình và con gái rẻ mạt thế nào, bà nhìn xem năm đó bà không tiếc mưu hại mẹ tôi cướp lấy người đàn ông đó, ông ta là cái loại người gì? Còn không bằng cầm thú.”

“Chẳng qua tôi chỉ tuỳ tiện nói một câu, ông ta liền tưởng là thật, bà cho rằng tôi sẽ ngu như thế à, trực tiếp xui ông ta đi giết bà? Tôi chỉ muốn khiến ông ta khó xử mà thôi, kết quả là ông ta tưởng đó là thật, ông ta vì không muốn vào tù mà mù quáng làm theo, không cần suy nghĩ gì hết.”

“Mãi cho đến hôm qua tôi nghe nói, ông ta đã đưa con gái bà vào viện tâm thần mới phát hiện ra hoá ra ông ta tưởng tôi nói thật, tôi không muốn chịu cái tội mưu sát người đâu, cho nên mới có lòng tốt nhắc nhở bà một câu, không ngờ bà lại chẳng biết đúng sai phải trái gì hết, được thôi, nếu bà thực sự cảm thấy ông ta vẫn là một người chồng đáng giá để tin tưởng thì đi tìm ông ta là được rồi.”

Yang Jungwon đã sớm nhìn thấu Yang Junghoon, hổ độc còn không ăn thịt con, ông ta ngay đến đứa con ruột là cậu đây còn có thể đuổi giết, có một ngày, ông ta không thể xoay người được nữa chắc chắn sẽ đem Yang Minhee ra làm đá kê chân.

Trong đôi mắt đục ngầu của Sang Hoon rưng rưng nước mắt, miệng thì thầm nói: “Minhee, Minhee…”

Nụ cười của Yang Jungwon lại càng ác độc, “Sang Hoon, nếu bà còn có não thì cũng  sẽ không rơi vào cảnh ngày hôm nay, sổ sách của công ty của Yang Junghoon thiếu 350 tỷ, số tiền đó, ông ta mang đi đâu rồi, làm gì rồi? Dù gì thì bà cũng là một cổ đông thế mà chẳng biết cái gì cả sao?”

Sang Hoon đột ngột ngẩng đầu lên, đôi mắt đó dường như có thể thiêu cháy cậu.

Giận dữ như thế này Yang Jungwon càng vui, bà ta càng phẫn nộ càng tốt, Yang Jungwon dang tay nhún vai: “Tôi chỉ thông báo lại với bà thôi, đương nhiên tôi không có lòng tốt để giúp bà đâu, tôi càng thích xem cảnh chó cắn chó, quan trọng nhất là, kẻ đầu sỏ đã tạo ra tất cả mọi chuyện ngày hôm nay chính là Yang Junghoon, so với hận bà, tôi càng hận ông ta hơn, bà… sau này tôi có thể từ từ xử lý bà, nhưng ông ta…tôi hận không thể khiến ông chết ngay tức khắc.”

“Hừ, chẳng qua mày muốn để chúng tao đối đầu nhau thôi, sợ chúng tao hợp lại đối phó với mày chứ gì.”  Sang Hoon cũng không phải là một con ngốc.

“Đúng thế, cho nên, tôi muốn nói cho bà biết trước chân tướng việc này, nếu như bà biết những chuyện này rồi, vẫn có thể đồng giường cộng chẩm với ông ta vậy thì tôi cũng không biết nói gì hơn, dù sao một con người đã khốn nạn lên rồi thì đó cũng là bệnh, tôi chỉ nói thế thôi, nghe hay không là tuỳ bà.”

Yang Jungwon quay người rời đi, cậu mới bước được hai bước, mặt trời mùa hạ chói chang, bóng người đổ trên mặt đất, cậu nhìn thấy một cái bóng đằng sau bổ nhào lên người cậu. Yang Jungwon nhẹ nhàng lách người ra, ‘bịch’ một tiếng Sang Hoon ngã nhào lên mặt đất.

Bà ta nghĩ nếu đã gặp rồi không thể để Yang Jungwon nhẹ nhàng trở về như thế được, nhất định phải xé nát cái bộ da hồ ly trên người nó ra. Nhưng bà ta không ngờ Yang Jungwon lại tránh thoát dễ dàng như thế, mà bà tai lại ngã sõng xoài trên mặt đường nhựa cứng, dù sao thì bà ta cũng đã già rồi, đầu gối và cùi chỏ đau như thể vỡ nát ra đến nơi.

Yang Jungwon đi đến bên cạnh, dẫm chân lên mu bàn tay Sang Hoon: “Chậc, sao lại bất cẩn thế? Từng này tuổi rồi mà vẫn còn vồ ếch chơi à? Nhà họ Sang mấy người thật là… thiếu tiền đến thế hay sao?”

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co