13
Yang Jungwon tức đến mức không duy trì nổi nụ cười, nhưng cậu vẫn cố gắng giữ nụ cười trên môi, tay đặt lên ngực Park Jongseong: “Đúng thế đấy, đang gấp chết đi được ấy, người ta thật muốn thử xem Park tiên sinh đây... Rốt cuộc là đàn ông đến đâu.”
Park Jongseong: “Đảm bảo sẽ khiến cậu vừa lòng.”
Cái tiết mục táo bạo trắng trợn này khiến cho mấy người kinh nhiệm lão làng xung quanh cũng phải đỏ hết cả mặt.
Ánh mắt của Park Jongseong dần tối lại, bàn tay ôm eo Yang Jungwon càng lúc càng siết chặt.
Chị Milla có ngốc mấy đi chăng nữa cũng không thể không nhận ra không khí giữa hai người này tuyệt đối là có vấn đề, chị phải mau chóng làm cho ra nhẽ.
Chị Milla nói: “Thành thật xin lỗi, Park tổng, Jungwon là người mới vẫn chưa hiểu chuyện cho lắm, sau này nhất định tôi sẽ dạy bảo cậu ấy thật tốt.”
“Jungwon, em xem dáng vẻ bây giờ của em còn ra cái thể thống gì không, còn không mau đứng dậy.”
Park Jongseong cau mày liếc mắt nhìn chị Milla một cái, cái nhìn khiến cho chị Milla lạnh hết cả tóc gáy.
Chị lăn lộn trong cái giới giải trí này đã ngần ấy năm, có dạng người gì mà chị chưa từng gặp, ngay cả những diễn viên cốt cán lâu năm chuyên diễn những vai hoàng đế cũng không có ánh mắt đáng sợ như thế.
Park Jongseong vẫn không buông tay ra, Yang Jungwon cong cong khoé môi, đặt tay lên cổ tay của Park Jongseong, chầm chậm lướt đến những ngón tay của anh ta, rồi tách từng ngón tay ra một.
Yang Jungwon đứng dậy, quay sang mỉm cười nói với đám người đang ngồi ngây ra như phỗng ở đó: “Thật xin lỗi, không tiếp chuyện với mọi người được nữa rồi.”
Chị Milla vội vội vàng vàng đưa Yang Jungwon đi ra ngoài.
Chị Milla dẫn Yang Jungwon ra một hành lang không có bóng người hỏi: “Em và Park Jongseong có ân oán gì với nhau đúng không? Người quen à?”
Chị Milla lục một bao thuốc lá ra đưa cho Yang Jungwon một điếu.
Chị Milla đến giờ vẫn chưa biết Park Jongseong chính là cái tên khốn đã bò lên giường cậu rồi xách quần đi thẳng.
Châm điếu thuốc, Yang Jungwon hít vào một hơi, nhả ra một vòng khói trả lời: “Cũng gọi là có chút.”
Chị Milla nhìn ánh mắt uất hận lại chất chứa phức tạp của Yang Jungwon liền biết cái gọi là có chút không hề nhẹ nhàng như những gì cậu nói.
“Vướng mắc tình cảm hả?”
Yang Jungwon cười lớn, ngay cả những ngón tay đang kẹp lấy điếu thuốc cũng run lên, tàn thuốc rơi lả tả, “Haha... Tình cảm ư? Chị Milla, chị coi trọng em quá rồi, nếu như em và thái tử nhà họ Park mà có cái gọi là tình cảm, em còn phải lăn lộn đến nước này sao?”
Kì thực trong lòng Yang Jungwon bây giờ cũng đang rất là lo lắng, hai năm trước khi vẫn còn đang ở nước ngoài cậu gặp chị Milla đang đi du lịch, chị Milla nói cậu cực kì thích hợp với giới giải trí.
Thế nên lần này quay về, theo kế hoạch vốn dĩ là đợi đến khi nào sự nghiệp của cậu có chút thành tựu, đến lúc đó sẽ quay lại tính sổ với nhà họ Yang.
Nhưng bây giờ thì sao? Vừa mới về nước đã gặp phải đủ thứ chuyện, có nổi tiếng hay không còn khó nói nữa là báo thù? Sao giờ?
Cậu sắp mất hết kiên nhẫn rồi.
Chị Milla nghe thế thấy cũng đúng, nếu như Yang Jungwon có quan hệ với Park Jongseong thật thì đã sớm bay lên tận mây xanh, muốn vai diễn nào mà chẳng được chứ không phải rơi vào bước đường cùng như ngày hôm nay.
Chị Milla nhớ lại những gì Park Jongseong nói và làm với Yang Jungwon lúc nãy, mới thấy Park Jongseong thật đáng ghét, chắc chắn vì muốn làm khó dễ với Yang Jungwon nên động chân động tay như thế.
Mặc dù chị chẳng dám đắc tội với Park Jongseong nhưng trong lòng chị đã âm thầm xếp anh ta vào loại đàn ông cặn bã.
Chị rít một hơi thuốc: “Em nói xem sao em lại đen đủi đến thế chứ, vừa mới về nước, khó khăn lắm mới giành được hai vai diễn, vai truyền hình thì bị cướp mất, vai điện ảnh thì loại từ vòng gửi xe, mẹ nó chứ, lại còn bị ‘một tên khốn nạn’ ngủ không trả tiền, hôm nay thì đối đầu với Park Jongseong, hình như hắn ta không muốn bỏ qua cho em đâu.”
Yang Jungwon rít một hơi thuốc, nhả ra một vòng khói, híp mắt nhìn người đàn ông vừa mới ra khỏi phòng cười một cách lạnh lùng: “Chị nói đúng, hắn ta đúng là ‘một tên khốn nạn’.”
Chị Milla nói: “Thôi, em về trước đi, chị thấy vai diễn lần này cũng toi rồi, giờ em vào thể nào cũng lại bị vị thái tử kia gây khó dễ.”
Trong lòng Yang Jungwon bỗng cảm thấy ấm áp: “Cũng được, chị Milla cảm ơn chị...”
“Thôi chị vào trong trước đây.”
“Vâng”
Yang Jungwon đưa mắt nhìn người đàn ông đang nghe điện thoại đứng quay lưng về phía họ cách đó không xa, cậu nở một nụ cười âm hiểm.
...
Park Jongseong nghe điện thoại xong quay về thấy mỗi chị Milla đang ngồi đó, còn Yang Jungwon thì không thấy bóng dáng đâu, bèn hỏi một câu, chị Milla lấy cớ Yang Jungwon không khoẻ nên về trước rồi.
Park Jongseong mặt mũi sa sầm quay lưng đi thẳng, không có Yang Jungwon thì anh ở đây làm cái quái gì.
Ra khỏi quán lẩu, Park Jongseong ghét bỏ cởi ngay cái áo khoác đang mặc ra, trên người dường như vẫn còn ám mùi khói khiến cho anh ghét cay ghét đắng.
Park Jongseong đi ra chỗ đỗ xe ở ngay mặt tiền quán tìm xe của mình, trong xe lái xe vẫn còn đang ngồi đợi thấy anh ta liền vội vàng đi xuống mở cửa ghế đằng sau, mời Park Jongseong lên xe.
Sau khi anh ta lên xe, lái xe chuẩn bị đóng cửa lại nhưng chưa kịp đóng thì đã bị một người đẩy ra, “Này, cậu làm gì thế?”
Lái xe vội đưa tay ra cản lại, nhưng người đó đã chui vào trong xe mất rồi.
Dưới ánh sáng ảm đạm của đèn đường, Park Jongseong vẫn nhìn thấy rất rõ người vừa chui vào xe là ai.
Park Jongseong sững sờ mất mấy giây sau đó liền cười lên: “Không phải là cậu đã về rồi à?’
Yang Jungwon vuốt lại đầu tóc, quay đầu lại cười đến phong tình vạn chủng: “Nghe anh nói kìa, anh vẫn còn ở, thì em nỡ lòng nào mà đi được? Không phải đã nói rồi sao, phải để Park tổng tối nay thử xem xem, là thật hay là giả?”
Yang Jungwon từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ là người ngậm đắng nuốt cay mà ăn thiệt thòi, bị Park Jongseong trêu đùa như thế, lặng lẽ cúi đầu ra về mà không chơi lại Park Jongseong một vố thì đó không phải là phong cách của cậu.
Không “chơi” chết được thì cũng phải làm một trận nhớ đời.
Trên tất cả các phương diện, Park Jongseong là một người cực kì soi mói, thế nên chỉ cần tìm cái xe đẹp nhất, tốt nhất ở trong bãi đỗ thì chắc chắn đó là xe của anh ta.
Yang Jungwon liếc mắt một cái là đã tìm được xe của anh ta, tìm một chỗ cách đó không xa để đợi “con thỏ” xuất hiện.
Bao nhiêu bực tức chán ghét trong lòng Park Jongseong bỗng tan biến, anh đưa tay nâng cằm Yang Jungwon lên, nhìn gương mặt xinh đẹp của cậu, khoé môi cong lên.
Lái xe thấy tình huống như vậy không biết nên làm thế nào: “Park tổng?”
Park Jongseong rướn người choàng tay kéo Yang Jungwon ôm vào ngực.
“Lái xe đi”
Lái xe không dám nhìn nữa vội vàng mở cửa ngồi vào buồng lái.
Park Jongseong ôm Yang Jungwon, người cậu như thể không xương dựa sát vào lòng anh, không gian trong xe vốn hẹp, mùi hương trên người Yang Jungwon lan toả khắp nơi.
Đó là một mùi hương đặc biệt độc đáo, chỉ ngửi qua thôi cũng đủ khiến người ta lên cơn nghiện
Ba năm này rất ít khi anh nhớ đến Yang Jungwon nhưng mỗi khi nửa đêm thức giấc, mùi hương này vẫn luôn quanh quẩn quấn quít tra tấn anh.
Park Jongseong cuối cùng vẫn không nhịn được cúi đầu hôn lên môi Yang Jungwon, nhưng cậu đột nhiên né tránh khiến nụ hôn rơi lên vành tai nhỏ xinh.
Park Jongseong nhẹ nhàng ngậm lấy vành tai mềm mại trắng mịn, âu yếm mút vành tai mềm mại, tiếng nói trầm khàn vang lên bên tai Yang Jungwon.
“Đi khách sạn nhé?”
Yang Jungwon thình lình đẩy mạnh Park Jongseong một cái, anh không hề đề phòng liền bị đẩy ngã ngửa về phía sau.
Yang Jungwon xoay người, hào phóng ngồi dạng chân trên đùi Park Jongseong, cười đầy chế giễu: “Đi khách sạn làm cái gì, chơi ‘xe chấn’ luôn đi, nếu lại gặp phải tên cặn bã nào đấy thèm tiền đến phát điên, ngay cả tiền phòng cũng không thèm trả, thì tôi lỗ chết?”
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co