Truyen3h.Co

[Jaywon] Mê hoặc cấm kị

141

Edennie_18

Ba người nọ thua chỉ còn lại đúng đồ lót, giờ ai cũng hận không thể chui xuống gầm bàn.

Ba người đã từng này tuổi rồi, cộng lại cũng phải hơn một trăm tuổi, nhưng hôm nay lại bị một đứa khốn nạn mới hơn hai mươi tuổi làm cho mặt xám mày tro, mất hết mặt mũi nào nữa.

Bọn họ không ngờ được, Yang Jungwon đê tiện này lại xuống tay độc ác đến thế, thắng hết tiền mặt thì đến trang sức, hết trang sức rồi thì đến túi xách, xong túi xách là đến giày, mất giày rồi đến quần áo...

Lúc Yang Jungwon bảo Yeson lột đồ còn tiếc nuối nhìn đồ lót trên người bọn họ: "Nếu không phải là đồ lót mà các người mặc không bán được, thì đúng là muốt lột hết sạch đồ trên người các vị xuống."

Ồ, còn không phải là chỗ lợi hại nhất của cậu ta đâu, đó chính là nhìn ra viên kim cương đính trên móng tay giả của Choi thái thái. Những người có tiền như bọn họ, kim cương dùng để dán đương nhiên không phải cái loại nhân tạo rẻ tiền, là sản phẩm của hãng Swarovski Group đấy, Yang Jungwon thắng hết sạch mọi thứ của Choi thái thái, liền nhìn chòng chọc vào viên đá đính trên móng tay của bà ta, Yeson đè xuống nạy viên kim cương đính trên ngón tay ra.

Lúc đó trong lòng cả Lee phu nhân và Cheon phu nhân đều chỉ nghĩ một điều, thật may mắn là bọn họ không tự tìm chết mà làm móng tay.

Yang Jungwon ngẩng đầu ưỡn ngực đưa Park phu nhân và Yeson ra khỏi phòng riêng, thức cả đêm nhưng tinh thần ba người vẫn rất hưng phấn, còn thần kì hơn cả cắn thuốc, Yeson một tay vác bao tải trên vai, cảm thấy tâm trạng đi theo nam thần thắng được chiến tích có cần sảng khoái đến thế không? Park phu nhân kéo tay Yang Jungwon, con mắt sáng ngời lấp lánh: "Chúng ta làm thế này có ....có hơi..."

Yang Jungwon cười hỏi: "Quá xấu xa à?"

Park phu nhân lắc đầu thật mạnh.

Yang Jungwon: "Vậy thì làm sao?"

Trên gương mặt Park phu nhân tràn đầy kích động, túm chặt lấy tay Yang Jungwon lắc lắc: "Có phải là quá sung sướng rồi không?'

Yang Jungwon cười thành tiếng: "Ha ha...bác cảm thấy sảng khoái là được rồi, hôm nay chúng ta lấy lại được danh dự, chỉ vì một chữ sảng khoái mà thôi."

"Jungwon, con thật lợi hại quá đi mất, thật lợi hại...con lợi hại thật đấy..."

Park phu nhân giống một đứa trẻ kéo tay cậu tung tăng vui vẻ, dường như sắp đem cậu thành thần đến nơi.

Park phu nhân đánh bài bao nhiêu năm nay, nói thật thì số lần thắng quả thật rất ít ỏi, suốt ngày bị người ta đè đầu cưỡi cổ, bà làm sao mà không biết bản thân có cái biệt danh 'tán tài thùng', nhưng biết rồi thì có ích gì đâu, bà đánh bài kém bỏ xừ đi được, bà đã rất cố gắng để học, nhưng vẫn không có tác dụng gì.

Nhưng mà, hôm nay... Park phu nhân cảm thấy, những oan ức bực bội sau bao nhiêu năm bị chèn ép, trong một đêm đã bay sạch sành sanh.

Park phu nhân nhìn Yang Jungwon càng nhìn càng hài lòng, thật sự là quá giỏi đấy mà.

Biết lấy lại danh dự cho mình này, vừa ra tay vài phút đã quét sạch một mảnh, khiến cho đám người cặn bã đó suốt ngày bắt nạt bà trên bàn đánh bài thua chỉ còn đồ lót, cảm giác này thật kì diệu.

Park phu nhân kéo Yang Jungwon và Yeson đi toilet một chuyến, Yeson không cảm thấy buồn nên không định đi, cô khiêng bao tải chuẩn bị cho lên xe trước.

Nhưng Yeson không ngờ được vào lúc 5 giờ sáng BL vẫn còn có khách, vừa mới rẽ đã không cẩn thận đụng phải một người rồi.

Cái bao tải chắn tầm mắt của Yeson, cô chỉ nhìn thấy từ dưới cằm của người đó trở xuống, anh ta bị ngã ngồi trên đất.

Yeson vội vàng nói: "Thật ngại quá đi mất, xin lỗi, xin lỗi, tôi không nhìn thấy anh, anh có sao không?'

Một giọng nói âm trầm vang lên từ phía dưới: "Là cô..."

Yeson nghe thấy liền kêu ầm, ôi chết moẹ, chẳng phải là cái gã bị cô nhận lầm thành nữ đấy à.

Yeson giật bắn, không nói nhiều, khiêng đồ chạy thẳng một mạch.

Cũng chẳng thèm quan tâm lúc mình chạy, dưới chân dẫm phải cái gì, chạy nhanh như bay, chớp mặt một cái đã chẳng thấy bóng dáng đâu nữa.

Sang Jeongmin sắc mặt đỏ hồng, trên làn da vốn nhợt nhạt trắng xám giờ lại có một vẻ đẹp khác thường, khoé môi dường như thoa một tầng máu, toát lên một vẻ đẹp quỷ dị yêu dã, đúng như Yeson đã nói, còn đẹp hơn cả phụ nữ.

Ánh mắt Sang Jeongmin âm u lạnh lẽo, lửa giận ngút trời, anh ta cắn răng nhịn đau vịn tường đứng dậy.

Đằng sau có người đi đến, nhìn thấy dáng vẻ có hơi chật vật của Sang Jeongmin, kinh ngạc nói: “Ô, sao lại thế này, không phải cậu bảo là cậu đi rồi à, sao lại ngã ở đây thế? Cậu có uống bao nhiêu đâu mà?”

“Bị người ta đụng ngã à? Trên quần có dấu chân này, còn bị người ta dẫm lên nữa à?”

“Không sao, chỉ cần cái chân thứ ba của cậu còn có thể đứng lên, những cái khác đều không sao cả.”

Sang Jeongmin lạnh lùng nhìn anh ta, người đó vuốt vuốt sống mũi: “Tôi chỉ nói thế thôi mà, còn cả thế này nữa, cậu bảo cậu đến hoan nghênh tôi về, kết quả là một đêm cậu chẳng làm gì cả, ngồi im một chỗ giống y như hoà thượng ấy, gái xinh nhảy thoát y trước mặt cậu, cậu cũng chẳng có cảm giác gì, này, tôi hỏi thật này, cậu có lên được không đấy?”

Sang Jeongmin đẩy cho anh ta một cái: “Cút!”

“Chậc, Jeongmin à, anh em với nhau đừng có mà sĩ diện thế, nếu không được thật, anh đây đưa cậu đi bệnh viện khám xem thế nào.”

Sang Jeongmin sải bước đi ra ngoài, nhất định anh ta phải bắt bằng được cái đồ không biết sống chết ấy.

……

Park phu nhân kéo tay Yang Jungwon đi ra, tầm tuổi bà rồi mà một đêm không ngủ vẫn không cảm thấy mệt mỏi, cả người vẫn tràn đầy năng lượng, cứ nghĩ đến phu nhân thích bắt nạt bà bây giờ đang trần truồng không biết phải làm sao, trong lòng bà cảm thấy sảng khoái cực kì.

Địa vị của Yang Jungwon trong lòng Park phu nhân đã bay lên độ cao không ai sánh được.

Park phu nhân cảm giác như thể cuối cùng mình cũng tìm thấy một người bạn, kéo Yang Jungwon nói hết chuyện này đến chuyện kia.

Yang Jungwon nghe Park phu nhân nói trước đây bà đánh bài thua như thế nào, như thế nào, cậu thấy thật đau lòng, những người đó chưa bao giờ coi bà là bạn chỉ cảm thấy bà dễ bắt nạt, rất dễ bị bẫy, có thể kiếm chác từ trên người bà mà thôi.

Cũng may Park phu nhân là một người có tấm lòng rộng rãi, tính cách ngây thơ hồn nhiên, nếu đổi thành người khác không biết bị người ta làm cho tức phát khóc bao nhiêu lần rồi.

Xe của bọn họ quản lý đã lái ra cửa, đi đến đại sảnh, còn cách cửa có mấy bước thôi Yang Jungwon gặp một người quen không được coi là quen lắm.

Yang Jungwon nhướng mày: “Ồ, Sang tiên sinh.”

Sang Jeongmin lạnh mặt bước ra ngoài thì gặp Yang Jungwon và Park phu nhân, đành phải đứng lại, vẻ mặt âm tàn cũng đỡ hơn phần nào, nói: “Bác Park, cậu Yang.”

Park phu nhân nhận ra Sang Jeongmin, cười nói: “Jeongmin đến đây chơi đấy à, muộn thế này mới về sao, sức khoẻ cậu không tốt đừng thức đêm.”

Sang Jeongmin gật đầu: “Cảm ơn bác đã quan tâm, sức khoẻ cháu rất tốt.”

Trong lòng Yang Jungwon có chút chột dạ, hy vọng Yeson đừng có xuất hiện vào lúc này nếu không thì đúng là xui xẻo.

Yang Jungwon vội vã kéo Park phu nhân đi, cậu nói: “Bác ơi, chúng ta về thôi, đánh bài cả đêm rồi, đầu cháu cũng hơi đau.”

Park phu nhân nghe thế vội nói: “Vậy chúng ta mau về thôi, về nhà  nghỉ ngơi cho khoẻ, bác nấu gà tần cho con tẩm bổ.”

“Jeongmin, bác đi trước đây, sau này có thời gian thì đến nhà chơi nhé.” Park phu nhân kéo tay Yang Jungwon muốn đi.

Sang Jeongmin đã gọi lại: “Cậu Yang đợi một chút đã.”

Yang Jungwon biết là không hay rồi, trên mặt vẫn cứ bình tĩnh như cũ, hỏi: “Sang tiên sinh có chuyện gì sao?”

Sang Jeongmin hơi cong khoé môi, để lộ một nụ cười rất nhạt nhẽo, khuôn mặt xinh đẹp đó càng trở nên dễ nhìn, anh ta nói: “Cảm phiền cậu gọi cô trợ lý của cậu ra đây được không? Tôi có vài lời muốn nói với cô ta.”

Vẻ mặt Yang Jungwon đầy hoài nghi: “Trợ lý nào cơ?”

Sang Jeongmin biết Yang Jungwon đang cố ý giả ngu, anh ta rất nhẫn nại nói: “Chính là…cô trợ lý mà hôm đó khiến tôi ngã nhoài trên đất…”

Yang Jungwon giả vờ như thể vừa mới nhớ ra: “Ồ…là cô bé nhận nhầm anh thành phụ nữ đó à? Cô bé đó à, đêm hôm thế này, khụ…bây giờ cũng không phải đêm nữa rồi, nhưng giờ này chắc cô bé đó đang ở nhà, tôi làm sao mà gọi nó ra cho anh được?”

“Hơn nữa, đó cũng là trợ lý của tôi chứ không phải là của Sang tiên sinh, tôi dựa vào cái gì mà phải giúp anh? Người ta là một cô gái nhỏ, anh muốn gặp thì gặp thế thì quá tuỳ tiện rồi.”

Đôi môi mỏng của Sang Jeongmin hiện lên một nụ cười: “Ở nhà à? Nhưng tôi rõ ràng vừa mới nhìn thấy cô ta mà.”

Yang Jungwon…fuck! Yeson đen đủi thế cơ à.

“Thật à, quái lạ nhỉ, anh nhìn thấy cô bé đó ở đây à, chậc, có phải anh nhìn nhầm hay không, tôi thấy sắc mặt của Sang tiên sinh không được tốt lắm, chắc không phải là thức đêm mà thấy ảo giác đấy chứ?”

Park phu nhân nghe mà cứ mơ mơ hồ hồ, bà buồn bực, Yeson rõ ràng đang ở đây mà, tại sao Jungwon lại bảo con bé nó không có ở đây? Nhưng Jungwon đã nói là không có thì nhất định là đúng.

Park phu nhân phụ hoạ: “Đúng nha, đúng nha, Jeongmin à, sức khoẻ cháu từ trước đến giờ vẫn không tốt, nên ngủ sớm dậy sớm giữ gìn sức khoẻ, nói không chừng là vừa nãy cháu nhìn thấy ảo giác đấy.

Sang Jeongmin nheo mắt: “Cái này sợ không phải là nhận lầm, tôi có thể nhìn lầm, nhưng dấu giày trên người tôi không thể nhầm được…”

Yang Jungwon và Park phu nhân nhìn nhau.

Yang Jungwon giơ hai tay nhún vai: “Vậy nếu như anh nhất quyết bảo là anh đã nhìn thấy thì anh đi tìm đi, dù sao chúng tôi không thấy cô ấy.”

Park phu nhân gật đầu: “Đúng đấy, chúng tôi có nhìn thấy đâu.”

Không cần biết anh ta nói cái gì, chỉ cần không chịu thừa nhận là được.

Yeson không ngốc, nhất định là đang ngồi trên xe không chịu xuống đâu.

Sang Jeongmin thoáng cái đã không còn gì để nói, anh có thể nói gì được đây? Chưa bao giờ gặp ai vô sỉ như thế.

Yang Jungwon ngáp một cái: “Ôi chao, thắng cả một đêm, mệt chết đi được, bác gái chúng ta mau về nhà nghỉ ngơi thôi.”

“Ừ, về thôi.” Park phu nhân kéo tay Yang Jungwon lên xe.

Sang Jeongmin lạnh lùng nhìn bọn họ đi mất, lúc cửa xe mở ra, anh rõ ràng thấy một cái đầu đang lấp ló.

Sang Jeongmin cười lạnh, hừ…. trốn được mùng một đừng tưởng trốn được mười lăm.

Để xem cô có thể thoát được mấy lần.

Sang Jeongmin chuẩn bị quay người rời khỏi chỗ này, nhưng chiếc xe mới đi được có mấy mét kia lại thò ra một cái đầu lè lưỡi trêu ngươi anh.

“Sang Jeongmin!”

“Người vừa nãy nói chuyện với cậu, đẹp thật đấy, giới thiệu cho tôi đi.”

Sang Jeongmin từ từ quay lại, cười lạnh một cái: “Đó là người của Park Jongseong, tôi dám nói cậu có dám cướp không?”

“Đệt…”

Yang Jungwon giơ tay kéo Yeson vào trong xe: “Đừng có mà chủ động khiêu khích anh ta nữa, em muốn tìm đường chết à?”

Yeson cười hì hì: “Em ngứa mắt anh ta mà.”

Yang Jungwon thở dài, Yeson vẫn còn là trẻ con.

Về đến nhà họ Park, Yang Jungwon nằm xuống là ngủ, ngủ chưa được hai tiếng đã bị một cuộc điện thoại đánh thức, cậu mơ màng nghe điện: “A lô…đúng, tôi là Yang Jungwon.”

“Chúng tôi ở trại tạm giam, Yang Junghoon chết rồi…”

Yang Jungwon ngồi bật dậy, không còn chút buồn ngủ nào nữa.

Yang Junghoon chết rồi? Trong đầu Yang Jungwon hoàn toàn trống rỗng, não cậu cứ lặp đi lặp lại câu nói đó, ông ta làm sao mà chết được?

Yang Jungwon một lúc lâu sau mới có thể mở miệng nói chuyện: “Ông ta chết như thế nào?”

Người của trại tạm giam nói: “Sáng sớm cắt cổ tay tự sát, lúc phát hiện ra đã quá muộn rồi.”

Yang Jungwon lạnh lùng nói: “Không thể nào, loại người như ông ta tuyệt đối không thể nào tự sát được.”

Loại người như Yang Junghoon làm sao có thể tự sát được, kẻ cặn bã như ông ta, kể cả có sống chui lủi như một con chó cũng  sẽ không tự sát, bởi ông ta không dám, ngay cả dũng khí cầm dao lên cắt vào tay mình ông ta cũng  không có, nói gì đến tự sát?

Tự sát? Đừng có đùa, cho dù tất cả mọi người trên thế giới này đều làm thế nhưng duy chỉ có ông ta sẽ không làm đâu.

“Ông ta đúng là tự sát, cậu và ông ta là cha con, có thời gian thì đến lĩnh thi thể của ông ta về đi.”

Nói rồi người đó cúp máy luôn.

Yang Jungwon bật dậy nhảy xuống giường, cậu không nghỉ ngơi cả một đêm, vừa mới ngủ được hai tiếng đồng hồ, lao xuống giường mặt mũi đã tối sầm, cả người dường như ngã quỵ trên mặt đấy, Yang Jungwon lảo đảo mấy cái mới đứng vững được.

Yang Junghoon không thể chết được, ông ta mà chết, ai có thể lật lại được vụ án năm đó của mẹ cậu? Cậu làm sao có thể đưa chân tướng sự việc năm đó ra ánh sáng.

Vụ án năm đó, đã trôi qua bao nhiêu năm, tất cả những chứng cớ đã biến mất hết, nếu như có thì cậu đã không phải đợi lâu đến thế.

Thế cho nên Yang Jungwon mới ly gián Yang Junghoon và Sang Hoon, bọn họ trở mặt thành thù mới có thể đào ra vụ án năm đó.

Nhưng bây giờ Yang Junghoon đã chết rồi, tất cả đã trở thành tử vô đối chứng, Sang Hoon giờ đã an toàn, bà ta càng không thể nói ra chuyện năm đó.

Yang Jungwon hai mắt hoa lên, cậu phải đi, cậu phải biết, Yang Junghoon rốt cuộc chết như thế nào.

Cậu vịn tường bước được hai bước, chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, mặt mũi tối sầm, cậu ngã xuống, mọi thứ trước mắt dường như càng ngày càng trở nên xa xôi, mí mắt của Yang Jungwon càng ngày càng nặng nề, trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, hình như cậu nhìn thấy Park Jongseong.

……

Park Jongseong lo lắng nhìn thời gian, Yang Jungwon đã hôn mê sáu giờ đồng hồ rồi, sáng nay anh về đến nhà, nghĩ rằng mình sẽ thấy Park phu nhân đang làm bữa sáng, kết quả là chẳng thấy đâu.

Lên lầu liền nhìn thấy Yang Jungwon vịn tường cả người đổ gục về phía trước.

Park Jongseong bị cậu doạ cho hết hồn, vội vàng lao đến ôm cậu bế về phòng.

Park Jongseong ngay lúc đó sợ đến mức hồn vía lên mây, đây là lần thứ hai anh nhìn thấy Yang Jungwon gục ngã, nhìn cậu sắc mặt trắng bệch, quầng mắt xanh đậm, trong lòng anh đau nhói.

Park Jongseong gọi một người bạn làm bác sĩ đến nhà xem xem Jungwon thế nào, anh ta nói, đây là ngủ thôi.

Park Jongseong mơ hồ, ngủ thôi à?

Mệt đến mức nào mới có thể ngủ say như thế này?

Rốt cuộc là làm cái gì mà mệt thành thế này?

Park Jongseong hỏi thím Song mới biết chuyện, chiều hôm qua ăn cơm xong, Yang Jungwon đi ra ngoài với Park phu nhân, hai người đi đến tận sáng nay 6h mới về đến nhà.

Park Jongseong… Chết tiệt, hai người đi làm cái gì? Đi cả đêm đến sáng mới về! Thật giỏi quá mà!

Park Jongseong thật muốn dựng hai người dậy hỏi cho rõ ràng, rốt cuộc hai người bọn họ một già một trẻ đi đâu làm gì mà cả đêm không về?

Anh lại hỏi thím Song, hai người đi đâu, làm gì, thím Song lại lắc đầu bảo không thể bán đứng bà chủ được.

Yang Jungwon đang ngủ sâu, Park phu nhân cũng đang say sưa, chẳng ai có thể nói cho anh biết được cả.

Park Jongseong ở nhà đợi sáu tiếng đồng hồ, mãi cho đến 2 giờ chiều Park phu nhân mới tỉnh dậy.

Park phu nhân biết Yang Jungwon hôn mê sợ đến mức vội vàng chạy vào phòng cậu.

Hai người ngồi bên giường canh Yang Jungwon, Park Jongseong phụng phịu hỏi: "Mẹ, hai người tối hôm qua đi đâu? Làm gì?"

Park phu nhân sau khi nghỉ ngơi xong tinh thần khá là phấn chấn: "Đi chơi bài, Jungwon đi lấy lại thể diện cho mẹ, con không biết thằng bé lợi hại đến thế nào đâu, vừa ra tay đã đại khai sát giới đánh cho đám người kia tè ra quần luôn, mẹ nói với con này, cuối cùng ấy, bọn họ thua sạch bách chỉ còn lại bộ quần áo lót trên người thôi, hahaha, cái bộ dạng như lợn luộc của bọn họ đúng là buồn cười muốn chết, giờ cứ nghĩ đến cảnh đó lại càng sảng khoái."

"Hừ, mẹ bị đám người kia ức hiếp nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng tranh được ngẩng cao đầu lấy một lần, con trai, con trai, lần sau nhất định sẽ cho con chiêm ngưỡng phong thái của Jungwon nhà mình."

Park Jongseong nhất thời cạn cmn lời, hẳn là đi chơi bài? Chơi bài thâu đêm... ôi đệch.

"Mẹ, con không ở nhà trông coi thì hai người tạo phản đúng không? Chơi bài mà cũng dám chơi cả đêm, mẹ cho mẹ được mấy tuổi rồi? Cậu ấy còn trẻ không nói, mẹ thì sao? Một lão thái thái hơn năm chục tuổi đầu rồi, sao không để người khác bớt lo vậy?"

Park phu nhân bị Park Jongseong mắng méo cả miệng, rụt cổ rụt tai không dám ho he một câu nào nữa.

Park Jongseong nghiến răng liếc sang Yang Jungwon: "Còn cả cậu ấy nữa... chờ cậu ấy tỉnh, con nhất định sẽ thu thập cậu ấy một trận, đầu óc của mẹ không được thông minh sáng dạ lắm, nhưng đầu óc của cậu ấy đâu có đến nỗi, ấy thế mà lại dám cùng mẹ quậy không biết bờ bến luôn."

Park phu nhân ngẩng đầu: "Con không được mắng thằng bé... con muốn dạy dỗ, thì... con dạy dỗ một mình mẹ là được rồi, Jungwon thấy mẹ bị ức hiếp quá đáng nên mới giúp mẹ xuất đầu, dạy dỗ đám khốn nạn kia."

Park Jongseong cười ha hả: "Ô được đó nha, con mới đi được vài ngày, không ngờ hai người đã thân thiết tới mức độ này? Còn biết nhận tội thay cậu ấy cơ đấy?"

Park phu nhân gật đầu liên tùng tục nói: "Đây là điều đương nhiên rồi, thằng bé tốt như thế, mẹ đương nhiên là thích rồi, con cả ngày chỉ biết mắng mẹ nhưng thằng bé tốt hơn con nhiều, lần nào thấy mẹ bị ức hiếp nó đều giúp mẹ xử lí đám cặn bã ấy."

Park Jongseong vốn là rất tức giận nhưng nghe mẹ đẻ của mình nói xong, đúng là không biết nên để cơn tức này phát vào đâu. Rõ rành rành là xong chuyện này, tiểu lão thái thái nhà anh lại càng thích Yang Jungwon hơn, so với anh còn thích hơn nhiều.

Anh nhếch nhếch khóe môi, tùy ý hỏi một câu: "Mẹ... được rồi, con không bằng cậu ấy chi bằng mẹ lấy cậu ấy về cho con đi!"

Park phu nhân "hừ" một tiếng, đột nhiên giơ tay nhéo lỗ tai Park Jongseong: "Con đúng là biết nằm mơ, nếu con không chịu thua kém, bà già này có phải làm những chuyện thất đức như thế không hả?"

"Con..."

Park Jongseong vừa mới mở miệng, Yang Jungwon mơ mơ màng màng tỉnh lại.

Park phu nhân đẩy Park Jongseong ra, tiến lại gần cậu: "Jungwon... Jungwon... cháu thế nào rồi? Có đói bụng không? Đầu có còn đau không?"

Yang Jungwon nhất thời đang không biết mình đang ở chỗ nào, một lát sau nhìn thấy gương mặt lo lắng của Park Jongseong và Park phu nhân mới dần tỉnh táo lại.

Yang Jungwon muốn ngồi dậy, Park Jongseong vội vàng đỡ cậu dậy.

"Sao rồi?"

Park phu nhân áy náy nói: "Là bác không đúng, không nên để cháu thức cả đêm như thế, giờ cháu thấy trong người thế nào?"

Yang Jungwon lắc đầu: "Cháu không sao, cháu thấy tốt lắm.., giờ mấy giờ rồi ạ!"

"Hai giờ rưỡi chiều."

Yang Jungwon vội vàng hất chăn ra: "Cháu có việc, phải ra ngoài một chuyến."

Park Jongseong kéo cậu lại: "Trông em thế này con muốn đi đâu?"

Yang Jungwon do dự một lát, cuối cùng cũng không nói những việc này trước mặt Park phu nhân: "Tôi có chút chuyện riêng cần giải quyết, anh nghỉ ngơi trước đi."

Park Jongseong thay đổi giọng nói, nắm chặt lấy cổ tay cậu: "Anh đưa em đi."

Park Jongseong đương nhiên biết Yang Jungwon muốn đi đâu, anh đã nhận được tin về cái chết của Yang Junghoon từ trước đó.

Yang Jungwon tám phần là đang bị kích động, giờ điều mà cậu muốn thấy nhất có lẽ chính là thi thể của Yang Junghoon, vì họ đều biết rõ Yang Junghoon không thể nào tự sát được.

Park phu nhân sốt ruột nói: "Jungwon, tới giờ con vẫn chưa chịu ăn gì cả, con ăn chút gì đã rồi hãng đi."

Yang Jungwon vốn muốn từ chối bà, nhưng thấy thấy vẻ mặt tràn ngập sự săn sóc và lo lắng của Park phu nhân, cậu lại không thể nào thốt ra khỏi miệng được, cậu gật đầu: "Vâng!"

Yang Jungwon không biết mình đang ăn gì, trong đầu cậu giờ chỉ còn là cái chết của Yang Junghoon.

Cậu ăn qua loa một chút rồi rời khỏi nhà họ Park.

Tầm ba giờ chiều, ánh náng chói mắt, Park Jongseong lo lắng cho sức khỏe của cậu nên cũng không bật điều hòa trong xe quá cao.

Yang Jungwon đã bình tĩnh lại, cậu hỏi Park Jongseong: "Anh biết Yang Junghoon chết rồi phải không?"

"Biết rồi."

"Anh có tin là ông ta tự sát không?"

Park Jongseong lắc đầu: "Chắc không phải đâu."

Mắt Yang Jungwon lóe lên một tia lãnh ý: "Tôi cảm thấy... chuyện này là do Sang Jeongmin làm."

Khi biết tin Yang Junghoon chết, người đầu tiên mà Yang Jungwon nghĩ tới chính là Sang Jeongmin.

Hôm đó, khi cậu thấy Yang Junghoon, rõ ràng là ông ta đã hoàn toàn bị lay động, nhiều nhất cũng chỉ nghĩ hết một đêm, ông ta hi vọng có thể tìm được một lối thoát cho mình đến như thế cơ mà.

Vậy mà giờ còn chưa tới hai ngày ông ta đã chết là sao? Hôm ấy, Yang Junghoon sợ hãi như vậy, chính ông ta còn nói sợ rằng chỉ một thời gian nữa thôi, nhà họ Sang sẽ giết ông ta.

Mà Sang Jeongmin trước đây vẫn luôn theo dõi cậu, hôm trước, khi cậu từ trại tạm giam đi ra, vừa ra khỏi cửa cũng đã gặp Sang Jeongmin.

Một kẻ thông minh như gã ta, sao lại không đoán ra cuộc giao dịch giữa Yang Jungwon và Yang Junghoon chứ.

Có lẽ, chính điều này khiến Yang Junghoon động tâm, cho nên mới ra tay với ông ta trước.

Park Jongseong gật đầu: "Hiện giờ ngoài nhà họ Sang ra, có vẻ như thật sự cũng không tìm được ai khác có thể ra tay với Yang Junghoon nữa."

Sang Jeongmin sẽ ra tay với Yang Junghoon, chuyện này nghe thì có vẻ như cũng chẳng có gì ngạc nhiên, nhưng nếu như anh ta không làm gì thì đó có khi mới là điều khiến người ta sửng sốt.

Park Jongseong nắm lấy tay Yang Jungwon: "Không sao đâu..... Còn có cách khác mà, chuyện này cũng không đến mức độ hoàn toàn không thực hiện được, em không được chẳng lẽ anh cũng không được sao? Anh thông minh thế này cơ mà."

Yang Jungwon thấy hơi hối hận: "Đáng lẽ tôi không nên kéo dài, hôm đó đáng ra tôi nên....."

Park Jongseong ngắt lời cậu: "Dù hôm đó em có thuyết phục được Yang Junghoon thì sao? Nhà họ Sang muốn động thủ với  lão ta, em vẫn khó mà đề phòng được."

Yang Jungwon hơi chán chường, Park Jongseong nói đúng, kể cả hôm ấy Yang Junghoon có đồng ý, kể cả cậu có muốn ra tay thì vẫn chỉ là cơ hội không thể nào thực hiện được.

Yang Jungwon vực lại tinh thần hỏi: "Sao anh lại trở về?"

Park Jongseong ghét bỏ bĩu môi: "Phí lời, tất nhiên là anh phải về rồi, không về để em cả mẹ anh trèo lên trời chắc."

Yang Jungwon cười: "Cũng có làm gì đâu, chỉ là đi chơi bài, rồi làm mấy chuyện trái pháp luật thôi mà."

"Không làm gì à, ai thắng cũng chỉ còn mỗi cái quần lót, Lee gia, Cheon gia, Choi gia đều gọi điện mách anh hết cả rồi."

Yang Jungwon châm biếm: "Còn có mặt mũi mà đi mách tội cơ mà? Hơ..... Không hiểu cái gì gọi là dám chơi dám chịu à, kĩ thuật chơi bài thì kém lại kêu người khác mạnh, mấy hôm trước khi bọn họ thông đồng lại cướp 2.500.000 won của bác gái, sao không mách với anh luôn đi? Giờ còn cáo với chả trạng... Hơ hơ...... Anh trả lời họ thế nào?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co