147
Trời sáng, vừa đúng 7 giờ, Park phu nhân đã dậy trước, rón rén trèo xuống giường, rửa mặt sạch sẽ rồi đi ra cửa.
Lúc Yang Jungwon tỉnh dậy không thấy Park phu nhân đâu, sợ hết hồn, sáng sớm ngày ra Park phu nhân có thể đi đâu được, cậu đang định ra ngoài tìm bà thì Park phu nhân đã về rồi, tay bà còn cầm một hộp đựng thức ăn nữa.
Yang Jungwon vội hỏi: “Sao bác dậy sớm thế ạ?”
“Bác bảo người mang bữa sáng đến, bác xuống dưới sảnh lấy.” Park phu nhân lo là người khác đến gõ cửa sẽ đánh thức Yang Jungwon, cho nên bà tự mình xuống sảnh của khách sạn cầm bữa sáng lên.
Yang Jungwon ngẩn ra, đôi mắt cậu nóng lên.
Park phu nhân hỏi Yang Jungwon: “Con đánh răng rửa mặt chưa?”
Yang Jungwon ngây ngô lắc đầu: “Chưa ạ!”
Park phu nhân khoát tay với cậu: “Mau đánh răng rửa mặt đi, nhanh rồi còn ra ăn sáng.”
Yang Jungwon ngây ngô gật đầu, nhanh chân vào phòng vệ sinh, mở nước, hai tay cậu hứng nước vỗ lên mặt, sự mát lạnh của nước cuối cùng cũng khiến Yang Jungwon hồi phục lại một chút lý trí.
Cậu ngẩng đầu nhìn chính mình trong gương, trên mặt ướt nhẹp, đôi mắt đỏ hồng.
Yang Jungwon cúi đầu xuống, dạo này cậu thường vô thức liên hệ hình ảnh của mẹ mình với Park phu nhân lại với nhau, nhưng thực ra bọn họ là hai kiểu người khác nhau, không có một điểm chung gì hết.
Khi Yang Jungwon bước ra khỏi nhà vệ sinh, cậu cũng đã lấy lại được bình tĩnh.
Park phu nhân đưa đôi đũa cho cậu, lại múc cho cậu một bát cháo hải sản, gắp cho cậu một cái bánh bao gạch cua nhìn trông rất ngon miệng.
“Con ăn nhiều vào nha, gầy quá cũng không tốt cho sức khoẻ đâu.”
Yang Jungwon vội gật đầu: “Vâng ạ!”
……
Buổi sáng Yang Jungwon phải tiếp tục đóng phim, Park phu nhân ngồi ở vị trí cậu vẫn thường hay nghỉ ngơi, người khác cứ tưởng rằng đó là mẹ ruột của Yang Jungwon.
Quay xong một cảnh, Park phu nhân mau chóng bảo Yeson rót cho Yang Jungwon một cốc trà giải nhiệt, bình trà này là bà dặn riêng với đầu bếp làm cho Yang Jungwon.
.......
Buổi chiều, Yang Jungwon không phải quay phim nữa, cậu đưa Park phu nhân, Yeson và Timon cùng đi dạo phố.
Đi dạo một buổi chiều, Yang Jungwon từ lúc cha sinh mẹ đẻ đến giờ mới nhận thức được cái gì gọi là điên cuồng mua sắm.
Vào một cửa hàng độc quyền của Chanel, Yang Jungwon chỉ liếc nhìn một cái lắc tay hoạ tiết quả trám một cái thôi.
Park phu nhân liền vẫy tay bảo nhân viên của cửa hàng đóng gói luôn cả hai màu của chiếc lắc tay đó.
Thế nên Yang Jungwon không dám liếc nhìn lung tung nữa.
Đi mua sắm cả một buổi chiều, nhiều đến nỗi mấy tay cũng không xách được nữa, cậu bảo Timon lái xe chở đồ đạc về khách sạn trước, còn cậu đi cùng Park phu nhân và Yeson vào một căn phòng riêng trong nhà hàng đồ Âu ăn lót dạ trước đã.
Giữa bữa ăn Yang Jungwon vào toilet một chuyến, lúc về đi ngang qua bàn số 9, "choang" một cái, một cái dĩa rơi ngay trước mặt cậu.
“Làm phiền cậu nhặt giúp tôi cái dĩa lên.”
Yang Jungwon nghiêng đầu quay sang nhìn đôi nam nữ nọ, hình như họ là vợ chồng, phong độ khí chất rất tốt, nhìn cách ăn mặc không phải là người bình thường.
Yang Jungwon nhìn người đàn ông đó có hơi quen quen, cậu thấy đây cũng chỉ là việc tiện tay thì làm, liền khom người nhặt lên.
Người đàn ông trung nên đó lại nói: “Phiền cậu lau sạch nó cho tôi.”
Đây đâu phải là nhờ vả mà là ra lệnh thì đúng hơn, Yang Jungwon cau mày.
“Bác trai này, tôi không phải là nhân viên ở đây.”
Người đàn ông trung niên đó "hừ" lạnh một tiếng: “Thanh niên trong nước giờ toàn thế này cả hay sao, không biết lễ phép hay có gia giáo, chẳng trách ở nước ngoài người ta thường nói người trong nước không biết lịch sự.”
Yang Jungwon cười lạnh nói: “Ông chẳng phải cha mẹ của tôi, cũng chẳng phải trưởng bối của tôi, giờ tôi còn đang khách khí với ông là để nể mặt ông lắm rồi, ông cũng đừng có cậy già mà lên mặt, còn nữa, ông thấy ở nước ngoài tốt thì còn về nước làm gì nữa?”
Người đàn ông trung niên khinh khỉnh nói: “Bẻm mép thật, tuy tôi không ở trong nước, nhưng những việc có liên quan đến cậu Yang đây, tôi lại đều được nghe nói đấy, cứ tưởng rằng những lời đồn đại trên mạng không thể tin, nhưng xem ra không có lửa làm sao có khói, một đứa chỉ biết dựa vào quy tắc ngầm để leo lên như cậu, suốt ngày chỉ biết đi làm tình nhân của người khác, đạo đức quả nhiên thấp kém, cũng không biết rốt cuộc thì Jongseong vừa ý cậu ở điểm nào.”
Yang Jungwon âm thầm giật mình, chẳng trách lại thấy quen như thế, ông ta có đôi ba phần giống với Park Jongseong, người đàn ông này --- là cha của Park Jongseong?
Park Jongseong chưa bao giờ nhắc đến cha mình trước mặt Yang Jungwon, trong nhà họ Park chỉ có anh và Park phu nhân, tình cảm của hai mẹ con rất tốt, cái thứ gọi là tình cảm cha con, dường như chưa bao giờ tồn tại.
Nếu như không biết chính xác Park Seojun vẫn còn sống thì Yang Jungwon cứ nghĩ cha của Park Jongseong đã chết rồi.
Yang Jungwon nghe Park Seojun nói như vậy cũng không tức giận, những lời này đối với cậu mà nói hoàn toàn không có tính công kích gì cả, toàn là gió thoảng bên tai mà thôi.
Trong đầu Yang Jungwon đang phân tích tình huống, cậu lạnh nhạt liếc qua người phụ nữ đang ngồi bên cạnh ông ta.
Vừa nãy Yang Jungwon không nhìn kĩ, bây giờ nhìn lại mới phát hiện ra, người phụ nữ này giữ gìn chăm sóc bản thân mình rất tốt, tuổi tác chắc cũng không kém Park phu nhân là mấy, khí chất rất thanh cao, ý nhị mười phần, đường nét mặt mày vô cùng tinh xảo, cả người toả ra sự thanh khiết, có đôi chút xuất trần thoát tục.
Không khó để tưởng tượng, lúc còn trẻ bà ta nhất định là một vị mỹ nhân khí chất xuất chúng.
Phụ nữ đến tầm tuổi này rồi, những thứ thể hiện ra bên ngoài không chỉ là dung mạo, bà ta không nhìn Yang Jungwon, tay cầm tách cafe chậm rãi thưởng thức.
Sống lưng thẳng tắp, chiếc cổ tinh tế mềm mại, làn da rất trắng, ngón tay thon dài, cách bà ta cầm tách cafe cũng không có gì khác so với người bình thường, nhưng lại có vẻ gì đó trông rất đẹp, mỗi một động tác đều có thể khiến người ta say mê.
Yang Jungwon liếc Park Seojun một cái, ánh mắt ông ta khi nhìn về phía người phụ nữ này tràn đầy ấm áp, yêu thương.
Đừng coi thường Yang Jungwon vẫn còn trẻ, nhưng kinh nghiệm sống của cậu không hề ít đâu.
Giữa hai người này cậu dùng đầu gối nghĩ cũng biết là có quan hệ gì.
Giữa hai người này đâu đâu cũng lồ lộ một thứ gọi là gian tình.
Yang Jungwon đột nhiên hiểu ra tại sao Park phu nhân và Park Jongseong từ trước đến nay chưa bao giờ nhắc đến người đàn ông này.
Còn cần phải nhắc đến à? Có cần thiết phải nói đến ông ta không? Ánh mắt trao đổi của hai người trước mặt cậu này, cộng thêm sự ăn ý trong từng động tác, chỉ cần nhìn qua cũng biết không thể là vừa mới quen nhau, mà tuyệt đối đã quen biết nhau từ rất lâu rồi.
Park Seojun có vợ có con trai ở nhà lại không cần, ra nước ngoài sống cùng người phụ nữ khác, Park Jongseong và Park phu nhân nhắc đến ông ta làm gì?
Yang Jungwon vốn còn đang suy nghĩ xem nên dùng thái độ gì để ứng xử với Park Seojun, bây giờ thì tốt rồi chẳng cần phải nghĩ ngợi gì nữa.
Yang Jungwon nhấc tay chỉ thằng vào người phụ nữ nọ, hỏi: “Trước khi ông Park đây mở miệng nói những thứ đó với tôi, tôi muốn hỏi ông một câu trước đã, quý bà ngồi bên cạnh ông này là ai?”
Park Seojun cau mày, quát lớn: “Hỗn láo, cậu có hiểu thế nào là lễ phép không, ai cho phép cho giơ tay chỉ trỏ vào mặt trưởng bối như thế?”
Yang Jungwon cười lạnh một tiếng: “Trưởng bối, được, ông không nói với tôi, tôi có thể đi hỏi Park Jongseong, hỏi anh ấy xem người phụ nữ đứng bên cạnh ông này rốt cuộc là vị trưởng bối nào? Nếu như tôi không lầm thì hình như Park tiên sinh vẫn chưa ly hôn với bác Park đúng không? Một người đàn ông đã có vợ mà chưa ly hôn, thường xuyên ở cùng với một người phụ nữ khác, nói cho dễ nghe một tí thì là chung sống bất hợp pháp, nói khó nghe một chút, thì phải gọi là thông dâm! Tôi không gọi các người là đôi cẩu nam nữ đã là nể mặt các người lắm rồi.”
Bà ta cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn Yang Jungwon, nói: “Cậu Yang đúng không, tôi nghĩ cậu đã hiểu lầm rồi thì phải…”
Yang Jungwon ngay lập tức ngắt lời bà ta: “Mời bà câm miệng hộ tôi, tiện nhân! Này, bác gái, để hôm nay tôi dạy cho bà một đạo lý, tiện nhân sở dĩ gọi là tiện nhân không chỉ vì thân phận thấp hèn mà còn vì hành vi của bọn họ khiến người ta ghê tởm, bà thật sự nghĩ rằng chỉ cần bà phủ một lớp da người lên là tôi không ngửi thấy cái mùi khai của hồ ly tinh trên người bà à, đều là hồ ly tinh bà giả vờ làm tiên nữ cái mẹ gì, bày ra cái vẻ lạnh lùng, cao ngạo không vương bụi trần đó cho ai xem, còn không phải chạy đến làm vợ bé cho một thằng đàn ông mấy chục năm à.”
Bà ta cũng không tức giận, bà ta chỉ nhăn mày nói: “Giáo dưỡng của cậu Yang có phải là kém quá rồi không? Dù là ở trong nước hay ở ngoài nước, đều không nên như thế này.”
Ngược lại Park Seojun lại tức đến tối mặt: “Câm mồm, mày là cái thá gì mà dám nói với cô ấy như vậy?”
Yang Jungwon khinh bỉ nói: “Ông Park đây cũng hài hước thật đấy, tôi xin được hỏi ông một câu, lúc người phụ nữ này đứng bên cạnh ông, ông lấy tư cách gì, lấy đâu ra mặt mũi là dám chỉ trích tôi?”
Yang Jungwon quay sang nhìn bà ta: “Bác gái, để tôi nhắc nhở bác một câu, nhân phẩm của con người tôi không tốt, tôi làm kẻ thứ ba, nhưng ít nhất tôi còn chưa tồi tệ đến mức đi phá hoại hạnh phúc gia đình nhà người khác, ít nhất tôi cũng không đi làm vợ bé cho người khác mấy chục năm.”
Yang Jungwon không thấy bản thân mình cao quý đến đâu, trong mắt rất nhiều người khác cậu đích thực là một kẻ đi cướp bạn trai của người khác.
Thủ đoạn của cậu cũng đúng là rất ti tiện.
Nhưng mà…có một điều duy nhất, những người đàn ông mà cậu quyến rũ vẫn chưa kết hôn.
Yang Jungwon thấy Park Seojun đang định mở mồm nói gì đó, cậu lại chặn ngang họng ông ta: “Còn nữa… nếu như ông còn có chút sĩ diện thì sẽ chẳng chạy đến trước mặt tôi … mà so đo vớ vẩn như trẻ con thế này đâu, con người tôi đây không được dạy dỗ, thế nên tôi thấy cái thứ gọi là giáo dưỡng này, có nói cũng phải nói với những người có nó mới được, còn các người tôi cảm thấy không cần thiết, chính các người lấy mông làm mặt giờ còn trông đợi tôi dùng giáo dưỡng lễ phép để đối xử với các người?”
Park Seojun không ngờ được Yang Jungwon lại là người chua ngoa đanh đá đến thế, chữ chữ như đao, không hể nể nang chút nào.
Căn bản không thèm coi ông ta là cha ruột của Park Jongseong, sự khinh bỉ trong mắt của cậu ta hoàn toàn không hề che dấu.
Park Seojun mặt mũi càng lúc càng đen sì tức tối: “Mày quả thực là một thằng đanh đá…”
Bà ta nhẹ nhàng vỗ lưng Park Seojun an ủi ông ta, khuyên ông ta đừng nên tức giận.
Bà ta lãnh đạm nhìn Yang Jungwon, nói: “Cậu Yang đây miệng lưỡi quả thật sắc bén!”
Yang Jungwon căm ghét nói: “Bác gái không cần phải khen, tự tôi biết.”
Cậu nhìn về phía Park Seojun cảm thấy ông ta đúng là một kẻ có mắt không tròng, ăn no lú mề rồi.
“Tôi còn gọi ông một tiếng là Ông Park là vì tôi còn nể mặt Park Jongseong và bác Park, nếu không tôi đã gọi hai người là đôi cẩu nam nữ, thì cũng cố mà chịu.”
“Còn nữa, ông chẳng phải là trưởng bối gì của tôi, đừng hòng đè đầu cưỡi cổ được tôi, nếu muốn trở thành trưởng bối của tôi thật, được thôi, đợi đến lúc tôi lấy Park Jongseong rồi hẵng vác cái gọi là trưởng bối ra mà dùng, còn trước đó chứ gì, xin lỗi, tôi từ chối bởi vì ông không có tư cách đó.”
“Tôi và các người chẳng có gì để nói với nhau cả, nếu như hai người đến đây chỉ vì tìm tôi, tôi nghĩ các người đã nhìn thấy rồi, bây giờ cũng có thể cảm giác được mùi vị của sự thất vọng là như thế nào rồi đúng không, nếu như hai người về nước chỉ để du lịch, đất nước chúng tôi vô cùng hoan nghênh, dù sao thúc đẩy phát triển ngành du lịch trong nước, gia tăng GDP của quốc gia cũng là chuyện tốt. Còn nếu như muốn về nước định cư, hoặc muốn khiến người khác ghê tởm, vậy thì tôi khuyên các người một câu, nhân lúc còn sớm thì cút đi, cáo từ, chúc hai vị ngoại tình vui vẻ.”
Yang Jungwon từ trước đến giờ vẫn như vậy, tôi coi thường ông vậy thì ông cũng đừng mong tôi sẽ đối xử ôn hoà gì hết, tôi đếch cần quan tâm ông có phải là cha ruột của Park Jongseong hay không.
Hơn nữa, làm cha như thế này, lại khiến Yang Jungwon nghĩ đến Yang Junghoon, vừa nãy cậu không nhảy lên đập cho ông ta một trận đã là nể mặt Park Jongseong lắm rồi.
Park Seojun lúc nãy cố ý làm rơi nĩa trước mặt cậu, là đang cố ý làm khó cậu, rõ ràng là ông ta biết cậu là ai, Yang Jungwon không khỏi hoài nghi, bọn họ đến Seoul là vì muốn gây sự với cậu.
Đi được một quẵng, trong lòng Yang Jungwon càng lúc càng cảm thấy đau lòng, cậu nghĩ đến một người lương thiện như Park phu nhân, đó là người phụ nữ đáng yêu nhất, tốt đẹp nhất mà cậu đã từng gặp thế mà lại bị một tên cặn bã phụ lòng mấy chục năm, bị một con đ* ức hiếp bao nhiêu năm như thế.
Yang Jungwon vừa tức lại vừa thương, cậu nghĩ tới mẹ mình, bà và Park phu nhân đều là những người phụ nữ bị loại đàn ông cặn bã như thế này phụ lòng.
Hai người họ đều là những người phụ nữ vô tội cả.
Yang Jungwon dừng bước, không được, cậu không thể dễ dàng bỏ qua cho họ như vậy được, cậu nheo mắt, xoay người quay trở lại.
Bà ta đang trấn an Park Seojun, hai người họ không ngờ Yang Jungwon lại quay trở lại, vừa kinh ngạc lại vừa nhìn cậu với ánh mắt chẳng vui vẻ gì.
Yang Jungwon mỉm cười: "Chào mừng hai người về nước, lần đầu gặp, tôi có chút quà mọn muốn tặng hai người."
Bà ta nhíu mày, trực giác của bà ta cho thấy Yang Jungwon nhất định sẽ không làm ra loại chuyện tốt đẹp gì.
Đúng lúc ấy, một phục vụ nam trong nhà hàng bưng lên hai ly rượu nho, Yang Jungwon ngăn lại, cậu bưng hai ly rượu lên, đổ vào thành một ly.
Yang Jungwon đưa rượu tới trước mặt bà ta, nói một cách nghiêm túc: "Cùng là kẻ thứ ba với nhau, dù gì bà cũng là máy bay chiến đấu hạng nặng giữa các tiểu tam, là tiền bối, tôi kính bà một ly, không biết tiền bối có thể nói cho tôi biết bí quyết quyến rũ đàn ông mấy chục năm qua của bà là gì được không, để sau này tôi còn có cái mà truyền lại cho thế hệ sau nữa."
Bà ta lạnh lùng nói: "Cậu Yang, xin cậu hãy tự trọng......"
Yang Jungwon mỉa mai nói: "Tự trọng? Đợi tới khi bà truyền lên cái quần lót mà bà lột ra rồi hãy nói với tôi hai chữ này, mông của bản thân thì phơi bày cho cả thiên hạ ngắm mà còn mặt mũi đi nói người khác à."
Park Seojun tức tới tái xanh cả mặt: "Cậu cút ngay cho tôi."
Ông ta muốn giơ tay ra đẩy Yang Jungwon, nhưng cậu vẫn nghiêng người tránh được, lật cổ tay một cái, cả ly rượu đầy hất hết lên mặt bà ta.
Yang Jungwon đặt mạnh ly rượu xuống, nói: "Không cần phải cảm ơn tôi, tôi thấy bà không biết xấu hổ như vậy nên giúp bà rửa mặt chút thôi."
Rốt cuộc trên khuôn mặt của bà ta cũng lộ ra sự tức giận: "Cậu... Tôi niệm tình cậu trẻ tuổi không hiểu chuyện, không tính toán với cậu, thật không ngờ cậu lại không biết lễ độ như vậy, không hiểu lễ giáo, bà già kia chọn con dâu cái kiểu như vậy đấy hả......"
Vốn dĩ Yang Jungwon đã định bỏ đi luôn rồi, nhưng nghe thấy lời này, cậu cười lạnh một tiếng rồi giáng một cái tát đau điếng xuống mặt bà ta.
Cậu đánh bà ta rất mạnh, giống như bị một chiếc roi da quật lên mặt, bà ta bị đánh thẳng vào mặt, mặt mũi choáng váng, cơ thể hơi chao đảo, ngồi phệt mông xuống ghế.
Yang Jungwon chầm chậm thu tay lại: "Nếu đã làm đĩ, thì đừng có tự coi mình là người, bà không có tư cách nhắc tới bác Park đâu."
"Lần này tôi chỉ tạt rượu vang lên mặt bà, lần sau.......bà cứ cẩn thận đấy, vì tôi sẽ tạt axit lên mặt bà, xem bà còn có thể vờ thanh cao được nữa không, chắc các người từng điều tra về tôi rồi đúng không, vậy các người nên biết, tôi không có cái gì là không dám làm."
Park Seojun vốn định tới ra oai phủ đầu với Yang Jungwon, xem xem rốt cuộc cậu là người như thế nào, ông ta không tin một người sống quá nửa đời người, trải qua bao sóng to gió lớn như mình lại không xử lí được một thằng nhãi ranh.
Nhưng ngàn vạn lần không thể ngờ được rằng, đây lại là một đứa lưu manh, vô lại, không được dạy dỗ gì hết.
Dù cho biết ông ta là cha của Park Jongseong, cậu cũng không hề nể mặt ông chút nào, vừa đánh vừa chửi, sắc bén như một con dao, hơn nữa còn là một con dao đã được tẩm kịch độc.
Ông ta định giơ tay lên đánh Yang Jungwon, nhưng cậu lại tránh được.
"Để tôi xem xem, không có sự cho phép của tôi, cậu làm thế nào vào được nhà họ Park, loại người như cậu, bước vào bẩn cửa nhà tôi."
Yang Jungwon khinh thường nói: "Tôi nể Park Jongseong gọi ông một tiếng là ba, nên hôm nay tôi mới giữ chút thể diện cho ông, ông Park, người ta có câu "biết thân biết phận", ông chê tôi bẩn thỉu, vậy phải nghĩ trước xem bản thân mình có làm ra chuyện sạch sẽ gì không đã, trong lòng con trai ông, phỏng chừng ông còn không bằng chết luôn rồi đấy."
"Cậu........"
Yang Jungwon không đợi ông ta nói hết, cậu đã giơ tay hất tung chiếc bàn lên, bát đĩa cốc chén trên bàn đều rơi hết xuống đất.
"Thật xin lỗi, thứ lỗi cho tôi không thể nhìn đôi cẩu nam nữ các người ăn uống vui vẻ với nhau được, tôi khuyên các người một câu, đừng có chọc vào tôi, mau cút đi, cũng đừng tưởng tôi thật sự ham hố Park gia của các người, ông đây chỉ đơn giản là không nhìn thuận mắt lũ người khốn nạn các người thôi."
Yang Jungwon không muốn để Park phu nhân nhìn thấy Park Seojun, cậu không muốn thấy Park phu nhân đau lòng.
Yang Jungwon chẳng buồn đoái hoài tới bọn họ nữa, nhanh chóng nhấc chân rời khỏi đó, tránh để Park phu nhân thấy cậu mãi không trở lại, lại tìm tới đây.
Bà ta lạc lõng ngồi xuống, lấy khăn tay ra, từ từ lau mặt.
Bà ta không khóc, cũng không làm loạn, ánh mắt mang theo vẻ thê lương hiu quạnh, vẻ mặt có chút đau buồn.
Bờ vai gầy yếu, toát ra vẻ mong manh khiến người khác động lòng.
Bà ta khẽ nói: "Seojun, hay mình trở về đi, chuyến này, thật sự không nên về đây."
Bà ta càng như vậy, không hề khóc lóc cũng không hề làm loạn, không tranh không cướp, càng khiến Park Seojun đau lòng, ông ta càng thấy hổ thẹn với bà, càng muốn bù đắp cho bà hơn.
Park Seojun ôm lấy bờ vai bà ta, nói: "Anh để em phải chịu ấm ức rồi, khiến em chịu tủi nhục suốt 30 năm nay, già rồi, vẫn để em phải chịu sự sỉ nhục thế này, em yên tâm, nếu như đã trở lại, anh sẽ giải quyết tất cả mọi chuyện, những chuyện đáng lẽ nên giải quyết từ năm ấy, anh sẽ cho em một thân phận chính đáng.”
Bà ta lắc đầu: "Không cần đâu, bao nhiêu năm nay em cũng đã quen bị hiểu lầm rồi, dù gì chị ấy cũng đã gả cho anh bao nhiêu năm nay, còn sinh cho anh một đứa con trai, về tình về lý, anh không thể phụ chị ấy được."
Bà ta cười khổ nói: "Còn chúng ta cứ như vậy đi, tuổi tác chúng ta cũng đã lớn rồi, cũng chẳng còn mấy năm mà giày vò nhau nữa, em muốn sống một cuộc sống yên ổn, không cần phải vì mấy thứ danh lợi kia mà làm khổ nhau nữa đâu."
Vành mắt Park Seojun đỏ lên: "Em quá lương thiện rồi, em chẳng giành giật gì, nhưng anh cũng không thể phụ lòng em thêm nữa, anh đã thẹn với em ba mươi năm nay, nhưng đời người có được bao cái ba mươi năm cơ chứ, anh muốn đem mọi thứ vốn dĩ thuộc về em đều trao hết cho em."
Bà ta nhìn đống hỗn độn dưới đất, lạc lõng nói: "Seojun, anh không cần thiết phải làm như vậy, từ trước tới giờ em chưa bao giờ trách anh cả."
"Nhưng anh sẽ tự trách chính mình, em không phải nói nữa, dù cho đây không phải là vì chúng ta, cũng nên nghĩ cho hai đứa con chứ, tuy chúng không phải do chúng ta sinh ra, nhưng từ nhỏ đã nuôi dưỡng bên cạnh chúng ta, so với tự mình sinh ra còn thân thiết hơn nữa, hai đứa nhỏ đều hiểu chuyện như vậy, chúng ta cũng phải giữ cho chúng nó chút gì đó chứ?"
Bà ta khẽ thở dài: “Haiz.... Anh lúc nào cũng vậy, em nói gì anh cũng không chịu nghe, nhưng nếu như anh đã muốn làm thế, vậy chắc chắn em cũng sẽ đứng về phía anh.”
Park Seojun cảm động nói: "Anh biết, trên thế gian này, ngoài em ra sẽ không còn ai có thể đối xử tốt với anh hơn em được nữa."
"Tuy Yang Jungwon có càn quấy ngang ngược, nhưng cũng chỉ là một diễn viên hạng tép riu, không quyền không thế, dám làm vậy, chắc chắn cũng chỉ là một con tốt thí mạng thôi, em không việc gì phải tức giận cả, anh sẽ xử lí nó nhanh thôi."
Bà ta lắc đầu: "Thôi bỏ đi, chỉ là một đứa trẻ không hiểu chuyện thôi mà...... Nếu là người không hiểu nội tình, chắc sẽ nghĩ giống cậu ấy thôi, cậu ấy như vậy ngược lại càng thấy rõ ít nhất cậu ấy cũng là một người có trọng nghĩa, chỉ là hiểu lầm mà thôi."
Park Seojun nhíu mày: "Chắc chắn là do bà ta, nhưng chuyện gì cũng phải rành mạch, với loại người như Yang Jungwon thì không đáng, kể cả không trút giận thay em thì anh cũng phải vì Jongseong, anh không thể để Yang Jungwon tiếp tục đắc ý được, nhà họ Park chúng ta tuyệt đối không cho phép loại người như cậu ta bước chân vào cửa."
"Anh....... Haiz, thôi thì tùy anh vậy........"
........
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co