Truyen3h.Co

[Jaywon] Mê hoặc cấm kị

19

Edennie_18

...

Cho dù như thế nào, được đóng vai chính trong MV mới của Tony, cũng là điều đáng để mong chờ.

Danh tiếng của Tony chính là một bệ phóng hoàn hảo, có thể cho cậu thêm rất nhiều trợ lực.

Chẳng cần biết Tony có muốn lên giường với cậu thật hay không, nếu có thể lợi dụng ngu gì lại bỏ qua. Mục tiêu của cậu từ trước đến giờ chưa bao giờ thay đổi, chỉ cần thành công bất luận là phải dùng tới thủ đoạn gì cậu cũng sẽ phải thực hiện.

Ngay tối hôm đó cậu nhận được một mail được gửi từ nước M.

Xem xong, Yang Jungwon nhếch môi, gương mặt xinh đẹp tràn đầy thù hận. Yang Jungwon nhấc điện thoại lên nhấn gọi đến dãy số di động trong mail.

Vài giây sau đầu bên kia đã nhấc máy.

Yang Jungwon: "Kang Jihyun?"

Đầu dây bên kia ngập ngừng một lát mới trả lời: "Vâng, là tôi, xin hỏi ai đấy ạ?"

Yang Jungwon: "Cô có người chị mất tích được 8 năm rồi đúng không?"

'Choang' hình như có tiếng thuỷ tinh vỡ vụn vang lên từ đầu dây bên kia, ngữ điệu chủ nhân cũng thay đổi: "Cậu là ai?"

Yang Jungwon chậm rãi nâng cằm lên: "Tôi là người có thể giúp cô, muốn biết tung tích của chị cô, giờ hãy đến quảng trường trung tâm thành phố đi."

Yang Jungwon cúp điện thoại, tắt máy tính, thay một bộ quần áo thể thao màu đen rộng rãi, đeo khẩu trang, đội mũ, nhân lúc tối trời khoá cửa ra khỏi nhà.

...

Hơn mười giờ tối, quảng trường trung tâm thành phố vẫn còn rất náo nhiệt, các bác gái tập khiêu vũ ở quảng trường đã về hết, nhưng đám thanh thiếu niên vẫn còn đang chơi ván trượt, những đôi tình nhân vẫn còn đang âu yếm nhau, những vũ công hip hop thì vẫn đang cuồng nhiệt trong các cuộc đối đầu, buổi tối ở thành phố này cũng náo nhiệt đầy sức sống như ban ngày.

Yang Jungwon đứng quan sát một bóng dáng gầy gò ngồi bên cạnh bồn hoa, một lúc lâu sau mới sải bước qua đó, ngồi phía sau cô ta.

Cậu cười: "Không tồi, đến đúng giờ lắm, đừng quay lại, nếu cô quay lại, thì đừng mong biết được cái gì hết."

Kang Jihyun giật mình, mới xoay được nửa người đành phải yên lặng quay lại: "Cậu là ai? Cậu biết những gì? Chị tôi bây giờ đang ở đâu?"

Yang Jungwon nghe ra sự gấp gáp, run rẩy trong giọng nói của cô ta, cậu ngẩng đầu ngước nhìn bầu trời: "Đừng tìm nữa, chị cô đã chết rồi."

Kang Jihyun sụp đổ: "Không... Tôi không tin, chị của tôi... Nhất định vẫn còn sống."

"Tin hay không tuỳ cô, ba năm trước, tôi dùng bí mật này để uy hiếp Yang Junghoon, mới tránh thoát một hồi tai hoạ."

"Tôi không tin, tôi... Tôi..."

Yang Jungwon ngắt lời: "Tám năm trước, chị của cô -Kang Jiyeon làm thư kí của Yang Junghoon, bị ông ta ngắm trúng, bỏ thuốc cưỡng hiếp, rồi chụp lại cảnh đó đe doạ cô ấy, ép chị cô phải nghe theo ông ta, chị cô không còn cách nào khác đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt. Sau này cô ấy có thai, bị vợ của Yang Junghoon là Sang Hoon biết được tìm đến tận nhà, đạp vào bụng. Lúc đó chị cô đang mang thai bốn tháng liền sảy thai, một thi hai mệnh. Hai vợ chồng họ thấy chị cô chết, liền hợp sức huỷ thi diệt tích, dọn dẹp sạch dấu vết, nguỵ tạo bằng chứng cho thấy chị cô đã ra nước ngoài.

Yang Jungwon đưa cho Kang Jihyun một phong thư.

Kang Jihyun mở ra nhìn, trong đó có vài bức ảnh đã ố vàng, có một bức ảnh chị cô đang ôm bụng bầu khá lớn, tay cô run rẩy không cầm nổi bức ảnh, tay kia thì bụm lại miệng, từ trong cổ họng thoát ra những tiếng khóc nghẹn ngào.

Yang Jungwon nhắm mắt, năm đó khi mẹ cậu qua đời, cậu cũng đã khóc như vậy.

Nhưng năm tháng qua đi, cậu đã quên mất khóc là như thế nào.

"Khóc thì làm được gì? Khóc thì chị cô có thể sống lại được không? Có báo thù được cho chị cô không?"

Kang Jihyun đưa tay quệt nước mắt, nghiến chặt răng: "Tôi muốn báo thù, tôi phải báo thù cho chị tôi."

"Vậy thì chia rẽ gia đình của hắn, làm cho hắn táng gia bại sản, thân bại danh liệt... Giết người thì phải đền mạng, đây mới là cách báo thù hoàn hảo nhất."

"Tại sao cậu phải giúp tôi?"

Yang Jungwon nhếch mép: "Tại sao à? Kẻ thù của kẻ thù chính là đồng minh của tôi."

Kang Jihyun siết chặt bức ảnh trong tay: "Được, tôi sẽ hợp tác với cậu, nhưng tôi cần phải làm những gì?"

Giọng nói của Yang Jungwon trở nên lạnh lẽo: "Sự trẻ trung xinh đẹp của cô chính là vũ khí sắc bén nhất, Yang Junghoon ấy à, cách tiếp cận tốt nhất đương nhiên là ở trên giường, khiến cho ông ta một lòng một dạ với cô, khiến cho ông ta cam tâm tình nguyện giết vợ vì cô, để cho ông ta đem hết gia sản của Yang gia để lại cho cô, cuối cùng..."

Khoé môi Yang Jungwon hiện lên một nụ cười lạnh, đôi mắt tràn ngập sự thù hận, cậu cắn từng chữ một: "Cuối cùng, GIẾT NGƯỜI THÌ PHẢI ĐỀN MẠNG!"

Nội tâm của Kang Jihyun đang đấu tranh kịch liệt, cô nhìn những bức ảnh, nhớ lại những năm tháng hai chị em cô nương tựa vào nhau mà sống, chị cô phải bỏ học đại học để kiếm tiền cho cô được tiếp tục đi học.

Kang Jihyun nghiến răng hạ quyết tâm: "Tôi... Tôi... Tôi biết rồi."

Yang Jungwon lại đưa cho Kang Jihyun một phong thư khác: "Đây là tư liệu về Yang Junghoon, xem cho kĩ, muốn dụ dỗ ông ta cũng cần có kĩ năng, tự xem mà học cho tốt."

"Sau này tôi phải làm thế nào để liên lạc với cậu?"

"Không cần chủ động liên hệ với tôi, nếu cần tôi sẽ tìm cô."

"Được"

...

Kang Jihyun đi rồi, Yang Jungwon vẫn ngồi bất động ở quảng trường một lúc lâu.

Cậu thấy mình thật xấu xa, một cô gái trong sáng như Kang Jihyun lại bị cậu kéo vào cuộc trả thù điên cuồng này.

Nhưng, một khi đã bắt đầu cậu sẽ không hối hận.

Đồng tình, cái thứ này không cần thiết phải hiện hữu trong cậu.

Yang Jungwon đứng dậy chuẩn bị quay về, lúc cậu đi ngang qua đám thiếu niên đang chơi ván trượt, có người huýt sáo trêu ghẹo.

Yang Jungwon không để ý lắm liếc thoáng qua, cái liếc này khiến cậu nở nụ cười, thượng đế đúng là đang giúp cậu.

Yang Jungwon híp mắt nhìn cậu thanh niên dáng vẻ tuấn tú đang giẫm ván trượt ở đằng xa, cậu cắn từng chữ một: "Yang--- Min--- hyun!!!"

Thật trùng hợp đó chính là cậu em trai cùng cha khác mẹ của của cậu, cậu con trai quý giá nhất của nhà họ Yang - Yang Minhyun. Yang Jungwon không thể không cười, đây đúng là niềm vui bất ngờ mà.

Sau đó Yang Jungwon lôi một con dao cạo lông mày, ra khỏi cửa mang theo "dao" đúng là sáng suốt.

Cậu xoay người lại đi đến một con đường cạnh quảng trường chuyên dùng để làm bãi để xe.

Yang Minhyun từ bé đã thích xe cộ, Sang Hoon cũng rất chiều chuộng con trai, đã mua cho cậu thứ gì đều phải là tốt nhất.

Trong một loạt xe điện, xe địa hình dựng ở hàng đầu có dựng một chiếc mô tô Harley cực kì bắt mắt.

Yang Jungwon liếc nhìn xung quanh xác định không có ai, mới bước nhanh qua đó.

Nhanh chóng làm xong xuôi tất cả, Yang Jungwon quay người chuẩn bị rời khỏi thì một con xe xịn chạy qua, cách chỗ cậu đứng 2 mét...

Park Jongseong ngồi trong xe đúng lúc nhìn thoáng qua bắt gặp ánh nhìn thâm độc của Yang Jungwon dường như ánh mắt đó hội tụ tất cả những gì độc ác đen tối nhất.

Park Jongseong chẳng phải là người tốt lành gì nhưng khi bắt gặp ánh mắt đó cũng cảm thấy rợn tóc gáy.

Ngay lập tức ra lệnh: "Dừng xe"

Lúc Park Jongseong chạy xuống xe đã không thấy bóng dáng của Yang Jungwon đâu. Tuy rằng cậu đeo khẩu trang còn đội mũ nữa, nhưng Park Jongseong chỉ cần liếc mắt một cái là nhận ra cậu.

Nhưng nửa đêm nửa hôm cậu ăn mặc như thế chạy ra đây làm gì?

Park Jongseong ngồi vào xe mà trong lòng vẫn tràn đầy nghi ngờ, xe vẫn chưa chạy, anh bỗng liếc thấy Yang Minhyun, cậu ta đi đến bãi đỗ xe dắt cái xe máy của mình ra.

Park Jongseong nheo mắt, vừa nãy... Yang Jungwon dừng lại trước cái xe này một lúc thì phải, cậu đã làm cái gì à?

Park Jongseong nói với lái xe: "Bám theo cậu ta."

Lái xe cũng không dám hỏi nhiều: "Vâng, thiếu gia."

Bám theo sau cậu ta khoảng hơn mười mấy phút, Park Jongseong thấy hình như xe của Yang Minhyun bị mất khống chế, đến một đoạn ngã tư, đang đèn đỏ, cậu ta không dừng xe lại được, sau đó đâm thẳng vào một chiếc SUV.

Cả người Yang Minhyun bị hất thẳng lên trời rồi rơi mạnh xuống đất, bất tỉnh nhân sự, máu me lênh láng.

Park Jongseong khoé môi cong cong, thế này có gì mà còn không hiểu. Trong đêm tối, đôi mắt phượng xinh đẹp lóe lóe sáng.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co