21
Yang Jungwon đẩy cửa phòng hoá trang đi vào ngồi xuống, cậu ngắm khuôn mặt của mình trong gương, lại nhìn vào đôi mắt của mình, một đôi mắt hung ác, tràn đầy dã tâm.
Park Jongseong đã đến rồi, giờ nên làm gì nhỉ?
Việc Park Jongseong cố ý đến đây một chuyến và cộng thêm cả ánh mắt của anh ta khi nhìn cậu, cậu có thể chắc chắn rằng, anh ta cũng có chút ít rung động với cậu, nếu không thì đã sớm tính toán với cậu rồi?
Nếu đã có chút rung động thì cậu sẽ khiến cho cái “chút” ấy thành “nhiều chút” hơn.
Cậu cũng muốn làm một người thanh cao, nhưng ở trong cái giới giải trí này thì không cho phép người ta được thanh cao, những ‘tân binh’ không có ô dù che chở mà muốn thành công thì đúng là nằm mơ giữa ban ngày.
Cho dù như thế nào đi chăng nữa, ở cái đất Seoul rộng lớn này ngoài Park Jongseong ra cậu không tìm được chỗ dựa nào vững chắc hơn.
Huống hồ, cậu có tư cách gì để đối đầu với Park Jongseong chứ, cậu không thể đối chọi nổi với một người như thế, thế nên thay vì chống đối rồi bị anh ta dẫm chết như một con kiến, cách tốt nhất là lợi dụng anh ta.
Nhưng, cứ nghĩ đến việc, lòng tự tôn của cậu lại tiếp tục bị Park Jongseong giẫm đạp, trong lòng Yang Jungwon lại khổ sở, cậu cúi đầu nhìn bàn tay của mình, đến lúc nào, đôi bàn tay này mới có thể tát cho Park Jongseong một phát chết luôn được nhỉ?
Từ trước đến nay Yang Jungwon luôn là một người quyết đoán, những việc mà cậu làm không bao giờ dây dưa lằng nhằng.
Nghe ngoài cửa có tiếng bước chân, cậu liền bước đến đứng cạnh cái giá treo áo. Cửa phòng thay quần áo bị đẩy ra, Yang Jungwon đứng quay lưng về phía cửa, với tay túm lấy cái khoá áo đằng sau.
“Timon, cái khoá áo của tôi bị kẹt rồi, cậu gỡ nó ra hộ tôi.”
Mãi một lúc sau mới có người đi đến sau lưng cậu, giơ tay kéo cái cái khoá áo xuống.
Người đó đứng sát gần cậu, hơi thở phả lên gáy, nóng ấm, ngưa ngứa.
Yang Jungwon nói: “Được rồi, cậu đi ra ngoài trước đi, tôi cần thay quần áo.”
Người đứng đằng sau cậu vẫn bất động, Yang Jungwon quay lại: “Sao thế, có việc gì à mà còn không đi...?”
Lúc này, Yang Jungwon mới ngẩn ra, lùi lại mấy bước, giọng nói cao vút: “Ơ... Là Park tổng à? Lúc bé cô giáo không dạy anh là muốn vào phòng người khác thì phải gõ cửa à?”
Lúc Park Jongseong đẩy cửa vào, Yang Jungwon đã biết thừa rồi.
Tiếng bước chân của mỗi một người đều khác nhau, cậu đương nhiên phân biệt được đâu là bước chân của Park Jongseong và đâu là của Timon.
Cậu cố ý đấy thì làm sao.
Yang Jungwon lùi về sau đã tỏ rõ thái độ, cặp mắt của Park Jongseong khoá chặt lấy đôi mắt của cậu, anh bước lên trước hai bước, ép Yang Jungwon phải lùi lại dựa sát vào tường, anh giam cậu trong vòng tay của mình: “Tất cả những gì ở đây đều thuộc về tôi, chỉ cần tôi muốn, em cũng là của tôi, vậy thì tại sao tôi phải gõ cửa.”
Yang Jungwon cảm nhận được sự tức giận của anh ta, cậu muốn dụ dỗ anh ta thật nhưng không có nghĩa là cậu muốn chơi trò mập mờ với anh ta, “Được thôi, tôi đi là được chứ gì.”
Yang Jungwon khom lưng định chui ra từ dưới cánh tay anh thì đã bị Park Jongseong đẩy trở lại, ấn cậu dựa sát vào tường: “Tôi đã cho phép em đi chưa?”
Yang Jungwon đột nhiên trở nên đứng đắn, khiến cho Park Jongseong không vui.
Yang Jungwon nghiến răng ken két: “Vậy thì xin hỏi Park tổng, ngài muốn gì?”
Đôi môi mỏng của Park Jongseong cười lạnh: “Lần trước em xuống tay ác lắm, không có tôi thì ai cho em ‘sướng’ đây?”
Vết thương trên cổ Park Jongseong vẫn còn hơi đau. Còn cái đạp đó tuy không nặng nhưng dẫu sao đó cũng lần đầu tiên trong đời.
Cái cảm giác đó, Park Jongseong nghĩ cả đời này chắc cũng chỉ có một lần duy nhất thôi. Yang Jungwon chỉ cần dựa vào việc đó là có thể để lại ấn tượng mãi mãi không bao giờ phai trong lòng anh rồi.
Yang Jungwon ngẩng đầu, cười giả tạo: “Haha, buồn cười quá cơ, đàn ông khiến tôi ‘sướng’ còn nhiều lắm, có thiếu anh cũng chẳng sao.”
Yang Jungwon khinh thường liếc Park Jongseong: “Nể anh là người có quyền, có tiền, nếu không thì tôi đã đạp cho anh tuyệt tử tuyệt tôn luôn rồi.”
Câu này, là lời từ đáy lòng của Yang Jungwon. Cậu thật sự rất muốn đạp cho Park Jongseong một cái chết tươi luôn.
Khoá áo đằng sau của Yang Jungwon đã được kéo xuống, cái áo lỏng lẻo khoác trên người sắp tuột xuống đến nơi, nửa người trên gần như lộ hoàn toàn trước mặt Park Jongseong.
Da thịt trắng mịn, không một người nào có thể chống cự được sự mê hoặc của sắc đẹp cả.
Anh ta nhớ đến vừa rồi là Yang Jungwon gọi trợ lí nhờ kéo hộ khoá áo, giờ nghe cậu nói như vậy cơn giận dữ của anh lại bị thổi bùng lên, Park Jongseong cúi đầu cắn một cái thật mạnh vào hõm cổ của Yang Jungwon, “Đoạn tử tuyệt tôn? Ác thật đấy! Em cứ thử nhắc đến chuyện em có bao nhiêu đàn ông lần nữa xem? Có tin là tôi sẽ khiến em về sau sẽ không thể gặp được bất thằng đàn ông nào nữa không?”
Yang Jungwon đau tới mức hít một hơi, “Hứ, nói cứ như anh không phải là đàn ông ấy.”
Park Jongseong tức anh ách: “Yang Jungwon, em cũng phóng khoáng thật đấy, hử? Dám để người khác cởi đồ hộ em?”
Yang Jungwon cười: “Thì làm sao, cứ như anh chưa bao giờ cởi quần áo của tôi ra ấy.”
Yang Jungwon đã sớm biết, người vào phòng là Park Jongseong, nên mới cố tình giả vờ không biết, cậu biết cậu phải làm thế nào để khơi dậy hứng thú của Park Jongseong, cứ dụ dỗ anh ta, đưa đến tận miệng, nhưng lại không cho anh ta ‘ăn’ tiếp.
Park Jongseong nhấc cằm Yang Jungwon lên, mắt dán vào đôi môi đỏ mọng.
Yang Jungwon làm ra cái vẻ lười không muốn lắm lời với anh nữa: “Còn chuyện gì nữa không?”
“Còn.”
“Còn thì nói nhanh, nói xong thì đi đi cho tôi nhờ.”
Park Jongseong nhìn chằm chằm vào đôi mắt của cậu gằn giọng nói “Làm tình với em”
Yang Jungwon cười to, giơ tay ôm cổ Park Jongseong, đôi môi hồng kề sát tai anh ta, chậm rãi nói: “Xin lỗi, tôi không muốn làm tình với anh.”
Cả người Park Jongseong đè nặng lên người Yang Jungwon: “Em tưởng nói thế là được à?”
Lưng của Yang Jungwon áp sát vào bức tường lạnh lẽo, cảm giác không thoải mái chút nào.
Cậu không nhìn Park Jongseong nữa mà ngẩng đầu lên nhìn trần nhà, ánh đèn neon loá mắt, cậu lạnh nhạt nói: “Đúng, tôi nói thì làm sao mà được, Park thiếu gia muốn ngủ với ai mà không được? Nhưng tôi đây là không phải mũi silicon, thì cũng gọt mặt, độn cằm, loại hàng như thế này anh cũng thích được cơ à?”
Ngón tay của Park Jongseong đẩy vạt áo trên cánh tay của Yang Jungwon xuống: “Nhưng hôm nay tôi lại muốn chơi mặt phẫu thuật như em đấy, thì sao nào?”
Yang Jungwon bỗng thấy mệt mỏi, không muốn chơi trò yêu đương mập mờ với anh ta nữa.
Cậu căm hận nhìn chằm chằm vào Park Jongseong, nghiến răng nghiến lợi mắng: “Park Jongseong, mẹ cha nhà anh chứ, anh có bệnh hả? Tôi bảo là tôi không muốn chơi với anh, anh đừng có trêu chọc tôi!”
Ánh mắt của Park Jongseong dần dần trở nên hung hãn: “A... Trêu chọc em ư?”
Rõ ràng là cậu chạy đến chọc anh trước, sao giờ lại biến thành anh rồi?
Gương mặt Park Jongseong trở nên dữ tợn, anh siết chặt lấy eo cậu, tốc áo cậu lên.
Yang Jungwon hơi sợ hãi, đẩy anh ta ra: “Anh đừng có làm bừa.”
Park Jongseong thực sự muốn ‘xử’ cậu ngay tại đây.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co