29
Ba...
Một tiếng giòn tan vang lên, Park Jongseong vỗ lên tay Yang Jungwon.
“Sờ cái gì mà sờ? Không sợ có vi khuẩn à?”
Yang Jungwon đảo mắt khinh thường, móc từ trong túi ra một ống tiêm, kín đáo đưa cho Park Jongseong: “Làm đi.”
Park Jongseong sửng sốt, “Thuốc gì đây?”
Dĩ nhiên Park Jongseong thuốc này là cho Yang Minhyun, chẳng qua... Thứ bên trong tuyệt đối không phải thứ tốt lành gì.
Yang Jungwon liếc anh một cái: “Cái này anh không cần phải để ý đến, cũng không phải là giết người, chẳng qua... Chỉ khiến nó không bao giờ tỉnh lại thôi.”
Đối với Yang gia mà nói, Yang Minhyun xảy ra chuyện gì cũng là đả kích trí mạng.
Yang Minhyun là bước đầu tiên trong kế hoạch trả thù của cậu, một khi đã bắt đầu thì không thể quay đầu lại.
Park Jongseong nhìn vào ánh mắt lạnh lùng không chút độ ấm của Yang Jungwon.
Anh kéo cậu vào trong ngực: “Muốn kéo tôi xuống nước?”
Hai người đều mang khẩu trang, chỉ lộ ra ánh mắt, trong mắt họ phản chiếu hình bóng của nhau, đột nhiên Yang Jungwon cười, giơ tay ôm lấy cổ của Park Jongseong: “Nếu không anh cho là gì? Có làm hay không?”
Ngón tay thon dài Park Jongseong đùa nghịch ống tiêm, “Làm thì tối nay có lợi lộc gì?”
Yang Jungwon nhíu mày: “Hầu hạ anh một đêm?”
Đột nhiên, Park Jongseong cúi đầu, hôn lên đôi môi của Yang Jungwon, mặc dù cách một lớp khẩu trang nhưng dường như vẫn có thể cảm giác được nhiệt độ nóng bỏng.
Park Jongseong buông Yang Jungwon ra: “Được...”
Yang Jungwon nhìn Park Jongseong tiêm thuốc trong ống vào bắp tay của Yang Minhyun, sự vui vẻ trong mắt cậu càng nồng đậm.
Park Jongseong rút kim tiêm ra: “Được rồi, bây giờ, tôi cũng coi như... Đồng lõa giết người, em yên tâm rồi chứ.”
Yang Jungwon cúi người, nói với Yang Minhyun: “Em trai yêu quý, hẹn gặp lại! Chúc em, vĩnh viễn, không bao giờ tỉnh lại.”
Park Jongseong cau mày, nắm lấy cánh tay Yang Jungwon, lôi ra ngoài.
“Chuyện xấu đã làm, còn không chạy, bản lĩnh yếu nhớt còn muốn gieo giắc tai họa nếu không có tôi đi theo, sớm muộn gì cũng bị người ta tống vào nhà giam?”
Yang Jungwon cười nhạo.
Chắc cậu từng đào mả nhà anh lên quá, nên giờ cứ làm chuyện gì là bị tóm nhược điểm.
Ra khỏi cửa, khúc rẽ trước mặt, chính là lối ra, bỗng nghe được tiếng bước chân của y tá đi kiểm tra phòng, Park Jongseong nhanh chóng lôi Yang Jungwon trốn ở một gian phòng bệnh khác ở bên cạnh.
Chờ y tá đi khỏi, lại lôi cậu ra ngoài.
Park Jongseong vừa đi vừa lôi kéo Yang Jungwon né tránh người đi tuần quay trở lại phòng trực, đúng lúc y tá trực không có ở đây, hai người cởi quần áo ra, để lại chỗ cũ.
Ra khỏi bệnh viện, ngồi trên xe, Yang Jungwon liếc Park Jongseong một cái: “Xem ra thuần thục như vậy chắc từng làm không ít chuyện xấu!”
Park Jongseong một tay lái xe, một tay nắm lấy tay Yang Jungwon: “Đúng, tôi còn có thể làm chuyện xấu xa hơn nữa kìa, có muốn thử một chút hay không?”
“Anh muốn chết như vậy, đương nhiên tôi sẽ không ngăn cản.”
Park Jongseong giờ chẳng còn là sự uy hiếp đối với nữa... Anh ta đã thành đồng lõa của cậu rồi, hahaha.
Quay về nhà riêng của Park Jongseong trời đã tờ mờ sáng.
Vừa vào cửa, Park Jongseong liền áp Yang Jungwon lên cánh cửa, trải qua một đêm điên rồ khiến cho anh không thể chờ đợi nữa mà muốn nuốt Yang Jungwon vào bụng.
Anh nghĩ chắc anh bị điên rồi mới giúp cậu ta làm ra chuyện đó!
Yang Jungwon giơ tay ngăn cản nụ hôn của Park Jongseong, cười một cách rạng rỡ: “Tôi là nói hầu hạ anh một đêm, nhưng giờ trời đã sáng? Hầu hạ cái rắm?”
Park Jongseong: “...”
Yang Jungwon ngáp một cái, đẩy Park Jongseong ra rồi vỗ nhẹ vào gương mặt đang đen như đít nồi của anh ta. “Tôi mệt rồi, ngủ trước đây, đừng làm phiền.”
Cậu tìm phòng ngủ rồi mở cửa đi vào, đá đôi giầy ở chân ra, quần áo cũng chẳng thay nằm bệt ra giường luôn.
Mệt mỏi cả một đêm, Yang Jungwon cơ hồ đặt lưng xuống phát là ngủ luôn.
Park Jongseong vẫn đang ở trong phòng khách, ngây người khoảng mười phút.
Lúc này, anh ta bị tức đến phì cười, gan cũng thật to, đã nằm trong tay anh còn dám nói như vậy?
Qua gian đoạn nguy hiểm rồi, thì không thèm lấy lòng anh nữa.
Hóa ra, những lời đó của cậu ta cũng chẳng khác gì những lời hôm chụp ảnh ở studio, chỉ để “dỗ” anh mà thôi?
Park Jongseong chậm rãi cởi cúc áo sơ mi, trong mắt thấp thoáng lộ ra sự tà ác, nguy hiểm.
Gan của Yang Jungwon rất lớn, nhưng cậu lại quên mất một điều, muốn trêu vào Park Jongseong đâu có dễ.
Anh ta muốn chơi đùa với cậu mới để cho cậu trắng trợn đến như thế, chọc anh ta mất hứng, đương nhiên anh ta sẽ phải “chỉnh đốn” lại rồi.
Khi đi đến phòng ngủ, quần áo trên người Park Jongseong đã được cởi ra.
Vóc người cao to, làn da trắng ngà, hai mắt đen như mực, khuôn mặt đẹp trai lạnh lùng nghiêm nghị cứ như một bức tượng hoàn mỹ do một bậc thầy điêu khắc sáng tạo nên, khiến bất cứ người nào nhìn thấy cũng phải mê muội.
Nhưng... Lúc này, lại không có ai chiêm ngưỡng.
Yang Jungwon vẫn nằm ngủ như chết ở trên giường, có đẹp đến đâu cũng chẳng thắng nổi cơn buồn ngủ của cậu.
Park Jongseong thấy mình như một thằng hề đang diễn trò, trong khi anh đang tức đến nổ cả đầu thì người ta vẫn ngủ say như chết.
Park Jongseong nắm lấy vai Yang Jungwon lật người cậu lại, đưa tay cởi quần áo.
Anh lỗ mãng lột bộ quần áo thể thao ra, trên người cậu lúc này chỉ còn lại đồ lót.
Làn da trắng như tuyết, nằm trên ga giường màu xám, ánh nắng buổi sớm chiếu vào da thịt, cả cơ thể tỏa sáng cứ như ánh sáng của trân châu, cực kì quyến rũ.
Park Jongseong híp mắt, đè người lên...
Còn chưa đụng tới người Yang Jungwon, thì cậu đã chậm rãi mở miệng, giọng vẫn mang theo chút ngái ngủ: “Park thiếu gia, nếu anh hứng thú với việc cưỡng hiếp người khác đến vậy, thế thì tùy anh đi.”
Động tác của Park Jongseong chợt dừng lại, anh thừa nhận anh không phải một chính nhân quân tử có tiêu chuẩn đạo đức đàng hoàng, nhưng... Cưỡng hiếp, hahaha, anh ta đương nhiên sẽ chẳng cần để ý tới Yang Jungwon có muốn hay không.
Nhưng, Park Jongseong anh muốn người như thế nào giơ tay ra là vơ được cả nắm, cần phải bức bách người khác sao?
Lời của Yang Jungwon chẳng khác gì đang vũ nhục tự tôn và lòng kiêu ngạo của anh.
Trong nháy mắt, dục vọng đang sôi trào bỗng chốc bị dập tắt, thật ra thì, so với bất cứ ai sự kiềm chế của Park Jongseong rất là đáng nể, chỉ có điều, khi đối mặt với Yang Jungwon hình như không có tác dụng mấy.
Park Jongseong u ám nói: “Được thôi, hôm nay sẽ buông tha cho em, em lại nợ tôi thêm một đêm.”
Yang Jungwon nhắm mắt, khẽ nhếch môi tỏ vẻ khinh thường, quay người về phía khác, hoàn toàn không để ý tới việc trên người có còn quần áo hay không, nhanh chóng chìm vào mộng đẹp.
Ánh mắt của Park Jongseong lạnh như băng, thật không hiểu tại sao anh lại có thể nhẫn nại với cậu đến thế được.
Cậu ta thì có gì tốt?
Xinh đẹp?
Người đẹp hơn cậu ta, anh chưa từng thấy qua sao?
Tính tình tốt?
Hahaha, anh chưa thấy người nào xấu tính đến cực phẩm như cậu.
Hiền lành, lương thiện?
Thôi cho xin, chưa có ai dám vượt qua cậu ta về độ độc ác, âm hiểm.
Nhưng, dựa vào cái gì mà anh lại vì cậu mà làm bao nhiêu chuyện không hợp lẽ thường đến như vậy, anh thế mà giúp cậu... Giết người!
Park Jongseong nhìn chằm chằm vào người đang ngủ trên giường, người khác khi ngủ sẽ thả lỏng phòng bị, như thế có khi sẽ làm cho người ta không thấy đáng ghét nữa.
Nhưng, Yang Jungwon lại không như vậy, cho dù có ngủ say, cậu vẫn siết chặt hai bàn tay, cặp mày vẫn cứ nhíu lại, môi mím chặt, cả khuôn mặt nhỏ nhắn luôn tỏ ra phòng bị, phòng bị tất cả mọi thứ.
Chỉ cần bất cứ ai tiến đến gần, chỉ cần một giây thôi cậu cũng sẽ phải cắn đối phương một phát.
Park Jongseong cứ đứng ngây người nhìn chòng chọc vào cậu hơn nửa tiếng, khuôn mặt bình tĩnh ngày càng phiền muộn, xoay người đi ra ngoài gọi điện.
Anh gọi tới một số trong danh bạ: “Alo, là tôi, đi xóa toàn bộ nhật kí camera giám sát ở bệnh viện trong ngày hôm nay.”
Đầy dây bên kia hỏi lại một câu vì sao!
Park Jongseong cười lạnh: "Vì sao ấy à? Bệnh viện nhà tôi, tôi muốn xóa, cậu có ý kiến à?
Tắt máy, Park Jongseong không đè nén được cơn tức trong lòng, vứt di động lại, xoay người trở về phòng ngủ.
Anh tóm lấy mắt cá chân mảnh khảnh của Yang Jungwon: “Cút ra ngoài, đây là phòng của tôi.”
Lại bị đánh thức, Yang Jungwon biếng nhác nói: “Đừng làm phiền...”
Park Jongseong nghiến răng: “Đây là giường của tôi.”
Yang Jungwon hất hất chân: "Tôi có phải chưa từng ngủ với anh đâu, một cái giường tính cái gì?
Park Jongseong...
Giây kế tiếp, anh đã nằm xuống chiếm lấy nửa cái giường cũng kéo toàn bộ chăn qua.
Cứ tưởng, Yang Jungwon bị lạnh sẽ bỏ đi, kết quả là, cậu vẫn nằm co mình ở mép giường, như sắp rơi xuống đến nơi, tiếp tục ngủ, dường như... Chẳng có gì ảnh hưởng.
Người khác rơi vào hoàn cảnh này, sẽ vô thức tới gần chỗ ấm áp hơn, nhưng cậu thì không, vẫn nằm yên không nhúc nhích.
Park Jongseong thở dài một hơi, đúng thật là... Lăn qua lăn lại, cuối cùng người phải kinh ngạc vẫn là anh.
Park Jongseong nhấc chân, chỉ cần đạp nhẹ một cái là có thể đá cậu lăn xuống đất.
Thế nhưng, sau khi giơ chân chưa tới mấy giây liền thu hồi lại, xoay lưng lại phía cậu, không thèm để ý tới cậu nữa.
Park Jongseong cứ tưởng mình tức đến mức không ngủ được nhưng không nghĩ rằng lại nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
...
Yang Jungwon bị đông cứng tỉnh lại, ngồi dậy thấy Park Jongseong giành hết chăn, nằm ở phía bên kia giường, hai người nằm cách nhau khoảng một thước.
Trên mặt Yang Jungwon chẳng có bất cứ phản ứng gì, đi xuống giường, nhặt lấy quần áo của mình, đá giày sang một bên, đi chân đất ra ngoài.
Kết quả...
Vừa đi ra khỏi phòng ngủ, cửa phòng khách cũng được mở ra từ bên ngoài.
Sau đó... Một bác gái tiến vào.
Hai người nhìn nhau, sững người một lát.
Bác gái nhanh chóng phản ứng lại, biểu tình trên mặt còn có cực kì khoa trương, chỉ vào Yang Jungwon: "Cậu là ai? Tại sao lại ở trong nhà con trai tôi?"
Yang Jungwon nghe thế liền biết, chưa kể tới chuyện bác gái này ăn mặc cũng rất phú quý, vừa nhìn là biết một quý phu nhân an nhàn, cậu chậm chạp mặc quần áo, thản nhiên nói: “Đương nhiên là để ngủ cùng con trai yên quý của bác? Không thì còn có thể làm được cái gì nữa?”
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co