Truyen3h.Co

[Jaywon] Mê hoặc cấm kị

68

Edennie_18

Park Jongseong khép cửa phòng ngủ lại, lấy điện thoại ra gọi cho Jun: “Làm chút chuyện cảnh cáo Yang Somin cho tôi, để cô ta biết điều một chút, đừng có làm chướng mắt tôi, nếu cô ta vẫn còn dám động tới Yang Jungwon thì tôi không muốn thấy cô ta còn sống ở trên cái đất Seoul này nữa.”

Dập điện thoại, Park Jongseong tắt máy, cởi quần áo vào phòng ngủ, xốc chăn, chán ghét cởi nốt một bên giày cho Yang Jungwon, rồi nằm xuống ôm chặt lấy cậu...ngủ.

Anh nói ngày nào cũng ngủ với cậu, ngủ đến khi nào chán thì tỉnh, đâu chỉ là nói xuông.

...

Giờ, Yang Jungwon càng ngủ ngon bao nhiêu, Yang Somin càng điên cuồng bấy nhiêu.

Yang Somin gần như trở nên điên dại, vành mắt đỏ ngầu, cô ta đập vỡ mọi thứ trong phòng, nào là máy tính, điện thoại, ly cốc, tất cả đều biến thành một đống hỗn độn.

Yang Somin cầm một con dao rạch con gấu bông được cấp dưới tặng, rạch cho te tua không còn chỗ nào lành lặn, bông cũng lòi hết cả ra ngoài.

Yang Somin liên mồm lẩm bẩm: “Tao biết ngay mà, Yang Jungwon, tao biết mày sẽ không buông tha cho tao, tao biết mà...”

“Thằng khốn, thằng khốn, thằng khốn... Tại sao mày lại giật mất người đàn ông của tao, tại sao mày lại cướp mất anh ấy? Tại sao mày không chết đi, sao mày vẫn còn sống trên đời này làm gì... Sao khi đó mày không chết luôn cùng với con mẹ mày đi...”

“Yang Jungwon, tao sẽ không tha cho mày đâu, những gì là của tao đừng hòng ai cướp mất, những ngày tháng phú quý của tao mày cũng đừng hòng phá hoại...Park Jongseong là của tao!”

Yang Somin run rẩy nhặt điện thoại lên, điện thoại đã bị vỡ nát không dùng được nữa.

Cô ta nhấc điện thoại bàn, nhấn vào một dãy số.

“Alo, anh Hwang, tra giúp tôi hành tung gần đây của Yang Jungwon, phải, tôi cần chính xác thời gian, giá cả tùy anh.”

Buông ống nghe xuống, gương mặt của Yang Somin trở nên méo mó, hung tợn.

Yang Jungwon, ngày nào mày còn chưa chết thì tao vĩnh viễn không thể yên lòng.

...

Yang Jungwon thật sự rất mệt, cậu ngủ thẳng tới hơn ba giờ chiều mới tỉnh dậy, hơn nữa lại là bị cơn đói làm cho tỉnh.

Yang Jungwon ôm bụng bò dậy, không cần biết Park Jongseong có ở bên cạnh hay không, lảo đảo đi thẳng vào bếp.

Trong bếp vẫn còn canh và thức ăn Park phu nhân nấu lúc trước, chỉ cần hâm ấm lại là được.

Yang Jungwon dựa vào bệ bếp, mắt chăm chăm nhìn vào nồi, hận không thể khiến lửa to hơn nữa để canh gà trong đó sôi lên tức thì.

Cuối cùng, khói trong nồi cũng bốc lên, canh gà tỏa hương thơm ngào ngạt, Yang Jungwon vội vàng múc lấy một bát to tướng.

Tắt bếp, cậu ôm bát quay lại liền thấy Park Jongseong đang tựa vào khung cửa, nhìn cậu bằng một đôi mắt sâu thẳm.

Yang Jungwon vội ôm chặt lấy bát: “Muốn ăn thì tự đi mà múc.”

Park Jongseong đi theo sau cậu: “Em múc cho tôi đi.”

“Sao anh không bảo tôi đút cho anh luôn đi.”

Park Jongseong gật đầu: “Tôi cũng đang định nói thế, hay là em đút cho tôi vậy?”

“Hơ hơ...mặt anh trơ quá rồi đấy, biến qua một bên, đừng có làm làm phiền nhã hứng ăn uống của tôi.”

Park Jongseong áp tới: “Vậy để anh đút cho em nhé.”

Yang Jungwon cảm thấy canh gà vì câu nói này mà mất hết cả mùi vị, cậu ngẩng đầu: “Mẹ anh có biết anh ti tiện bỉ ổi tới mức này không?”

Park Jongseong chen chúc với Yang Jungwon trên chiếc sofa đơn: “Nói thừa, tất nhiên là biết rồi, dù gì cũng là mẹ tôi nấu cho tôi, em để tôi ăn một chút đi.”

Yang Jungwon bỗng vươn tay đặt lên bụng Park Jongseong: “Không đúng, cái này không phải nấu cho anh, là nấu cho đứa con bị chính tay anh nhẫn tâm giết chết!”

Park Jongseong cảm giác như dẫm phải hố.

Yang Jungwon chỉ bịa một câu trước mặt mẹ anh, thế mà khiến mẹ anh tin sái cổ.

Park Jongseong hiểu mẹ mình, hôm nay khi lại gặp Yang Jungwon, vị phu nhân cao quý nhà anh rõ ràng là rất chột dạ, vì bà cảm thấy thằng con mình đúng là “chẳng ra gì” cả!

Nhưng anh bị oan thật mà.

Anh cũng muốn nháo tới độ có người được sinh ra, nhưng Yang Jungwon, hồ ly tinh này làm gì cho anh cơ hội ấy?

Park Jongseong cắn răng nói: “Em còn mặt mũi mà nói ra hả, cũng chỉ có mẹ tôi mới tin em.”

Yang Jungwon cắn một miếng thịt gà, không thể không nói, tay nghề nấu ăn của Park phu nhân quả thật rất được.

Yang Jungwon nhổ xương gà ra, “Chậc, đừng trách mẹ anh IQ thấp, có trách cũng phải trách nhân phẩm anh kém, đều do anh mà ra cả thôi, anh nói xem anh phải thối tha đến mức nào mà ngay cả mẹ đẻ mình cũng không tin mình vậy chứ.”

Park Jongseong câm nín.

Quả thực, anh cũng đang nghĩ tới vấn đề này, anh phải xấu xa đến thế nào mới khiến mẹ anh nguyện tin một tiểu yêu tinh chứ không tin con trai ruột của bà nhỉ.

Park Jongseong ngả người ra phía sau, vòng tay qua ôm eo Yang Jungwon: “Hôm nay, mẹ tôi nói dù sao hai cả hai đứa mình cũng đều không ra gì, ai cũng đừng làm hại được ai, tôi nói cho em hay, nếu như đã như vậy thì sao phải đi hại người khác nữa, hai đứa xấu xa bỉ ổi như nhau, chắp vá lại là đúng rồi, em thấy thế nào?”

Trái tim Yang Jungwon bỗng thắt lại, những lời này của Park Jongseong rõ ràng là muốn nói chuyện lâu dài với cậu.

Yang Jungwon húp nước canh: “Ha ha, chẳng ra làm sao cả? Anh từ bi đại phát không muốn hại người khác, nhưng ông đây không có lương thiện tới vậy, tôi muốn tìm con trai nhà lành, để hại người ta cả đời.”

Vẻ mặt vốn đang ung dung của Park Jongseong bỗng trở nên u ám, anh lạnh lùng nhìn Yang Jungwon: “Giống như Tony?”

Yang Jungwon nhìn thẳng vào mắt Park Jongseong, cố tình nói: “Cũng khó nói lắm, nói không chừng lại là giống như Taemin ấy? Tôi cũng khá mong chờ vào ngày anh gọi tôi một tiếng mợ.”

Park Jongseong bỗng lật Yang Jungwon xuống, đè dưới thân anh, trực tiếp chặn miệng cậu lại.

Yang Jungwon vừa ăn canh gà nên trong miệng sặc mùi canh gà.

Một lúc sau Park Jongseong liền buông cậu ra, đen mặt, nói: “Em nói xem, em đánh không lại tôi, những lời ngứa đòn như vậy em bớt nói một câu thì chết được à?”

Sao anh lại cảm thấy chán ghét khi nghe tên người đàn ông khác được thốt ra từ miệng Yang Jungwon như vậy chứ.

Yang Jungwon: “Không thể!”

Cậu vươn tay ra rút hai tờ giấy ăn, lau miệng rồi lại ăn canh gà tiếp.

Dù là trong tư thế vừa rồi, Yang Jungwon vẫn cầm chắc bát trong tay, canh trong bát không sánh ra ngoài một giọt nào.

Park Jongseong khẽ méo miệng, trong mắt Yang Jungwon nụ hôn của anh còn không bằng húp một ngụm canh gà.

Địa vị của anh trong lòng Yang Jungwon rốt cuộc thấp đến mức nào chứ?

Park Jongseong hừ một tiếng: “Mẹ tôi mà biết em thích canh bà ấy nấu như vậy, chắc sẽ vui lắm đấy.”

“Vậy hả? Vậy anh tuyệt đối đừng nói cho mẹ anh biết.”

“Tại sao?”

Yang Jungwon húp cạn bát canh, đặt bát xuống, quay lại liếc đôi mắt quyến rũ nhìn anh: “Chậc, lỡ như mẹ anh thích tôi, cứ bắt tôi gả cho anh thì làm thế nào?”

Tim Park Jongseong lại đập nhanh vài nhịp, không đợi anh kịp mở miệng, Yang Jungwon đã đứng dậy: “Tôi phải đi rồi, đồ của tôi đâu.”

Park Jongseong nằm phịch xuống sofa, lười nhác: “Đồ gì?”

Yang Jungwon đạp cho anh một phát: “Đừng có giả bộ với ông, quần áo của tôi, hành lí của tôi, đồ của tôi đâu, anh dám vứt đồ của tôi, tôi phá chết anh!”

Park Jongseong gác chân lên bàn, nói một cách như đang muốn ăn đòn: “Hôn tôi đi, hôn tôi rồi tôi sẽ nói cho em biết.”

Ngay sau đó, trước mắt anh tối sầm lại, Yang Jungwon đã đè lên người anh.

Park Jongseong bị Yang Jungwon đè xuống, anh vươn tay muốn ôm lấy cậu, nhưng lại bị cậu cắn mạnh một phát vào môi, Park Jongseong...

Yang Jungwon tranh thủ cảnh cáo: “Biết điều một chút!”

Park Jongseong, tôi...

Một lúc sau, Yang Jungwon đẩy anh ra, đứng dậy, “Nói!”

Park Jongseong sờ lên bờ môi đã bị cắn sưng vù của mình, buồn bực cực độ: “Sao tôi lại cảm thấy chúng ta nên đổi vai cho nhau thì hơn nhỉ.”

Anh đã hạ quyết tâm nhất định phải thuần phục được Yang Jungwon, bước tới đỉnh cao của đời người.

Nhưng, tại sao anh cứ cảm thấy, con đường này...bị lệch mất rồi.

Yang Jungwon vươn tay nâng cằm Park Jongseong lên, nhếch mép, cười một cách xấu xa.

Cậu cũng chẳng nói gì, buông tay ra: “Tôi đi đây.”

“Em như vậy, đi kiểu gì?”

“Đi kiểu gì là việc của tôi, không liên quan tới anh.” Yang Jungwon chân trần định bước ra ngoài.

Park Jongseong cắn răng: “Nể tình em là người của tôi, tôi sẽ tiễn em một lần.”

Park Jongseong nghĩ, theo như lời của mẹ anh nói, nếu như có thể “nháo” tới độ sinh được mạng người không biết sẽ là chuyện của bao lâu sau nữa, lúc bắt đầu anh chỉ có hứng thú chuyện xác thịt với Yang Jungwon, nhưng tới giờ... Anh không thể nói rõ ra được rốt cuộc đây là tình cảm gì nữa rồi?

Ít nhất, mỗi lần gặp lại Yang Jungwon, trong lòng anh không còn nghĩ tới việc đè cậu xuống, hay ngủ với cậu nữa.

Mục tiêu lâu dài của anh là ngủ với cậu, ngủ tới lúc nào chán thì tỉnh! Cái này phải lên một kế hoạch đàng hoàng.

Anh nhìn chân cậu: “Chiếc giày kia em không đi nữa à?”

Yang Jungwon khua tay: “Không đi nữa, coi như cảm ơn bát canh gà của mẹ anh, thưởng cho anh đấy.”

Park Jongseong, ĐỆCH... MẸ!

“Yang Jungwon, con mẹ nó em có thể hào phóng một lần được không, đừng có keo kiệt như thế nữa được không hả? Lần này ngay tới cả tiền xu cũng không cho, chỉ bố thí cho tôi một chiếc giày?”

Mẹ nó, một chiếc giày thì làm được cái quái gì hả?

Yang Jungwon bĩu môi: “Anh đừng đòi hỏi, anh làm ra cái chuyện xấu xa đó, ông đây chưa đạp chết anh là nể mặt anh lắm rồi.”

Cướp nhà của cậu, cướp đồ của cậu, còn mong cậu cảm ơn á, hừ hừ...

Yang Jungwon mở cửa, đi chân đất ra ngoài, Park Jongseong nghiến răng, cầm theo chìa khóa xe và ví tiền đuổi theo.

Hành lang được lát đá hoa trơn bóng, rất lạnh lẽo nhưng Yang Jungwon vẫn bước đi vững vàng cứ như không có bất cứ cảm giác gì.

Park Jongseong lại nghĩ tới tấm ảnh Yang Jungwon mặc mỗi chiếc áo sơ mi mỏng cô đơn bước đi giữa đường trong đêm.

Anh chửi thầm trong lòng một tiếng, coi như tôi nợ em.

Park Jongseong đi tới, vác Yang Jungwon lên.

Mặc kệ Yang Jungwon có phản kháng thế nào, anh cứ vác cậu như vậy xuống tận hầm rồi nhét cậu vào trong xe.

Ra khỏi tòa chung cư, trời cũng đã chập tối, lúc đi ngang qua một cửa hàng bán giày, Park Jongseong dừng xe lại.

“Đợi đó.”

Bỏ lại hai chữ, Park Jongseong xuống xe.

Yang Jungwon nhìn theo bóng lưng anh đi thẳng vào tiệm giày.

Park Jongseong nhanh chóng xách ra một hộp giày, anh mở cửa xe tiện tay ném hộp giày cho Yang Jungwon: “Đi vào.”

Yang Jungwon thoáng sửng sốt, vừa mở ra xem, cậu liền bĩu môi.

Một đôi giày đen đế thấp mũi tròn, rõ ràng là kiểu dành cho các cụ U50 thường đi mà.

“Anh có biết là đôi này xấu lắm không hả, mua cho bố anh đi chắc?”

Park Jongseong đứng ngoài xe, vẻ mặt lạnh lùng: “Biết chứ, tôi còn đặc biệt hỏi chủ tiệm, nếu không phải loại dành cho các ông chú đi thì ông đây không mua, em đã yêu nghiệt như thế rồi, còn đi thêm giày đẹp để "trêu hoa ghẹo nguyệt" khắp nơi nữa à.”

Park Jongseong đúng là có hỏi riêng nhân viên trong tiệm loại giày nào vừa xấu mà đi lại thoải mái, người nhân viên đó giới thiệu luôn cho anh đôi này, đúng là xấu phát tởm.

Yang Jungwon bị tức tới nghẹn lời: “Anh...”

Park Jongseong lạnh mặt: “Thích thì đi, không thích thì thôi.”

Yang Jungwon lườm anh một cái, đi vào, đi thì đi, ai bảo giờ cậu đang đi chân đất chứ.

Yang Jungwon cau có xỏ một chân vào chiếc giày xấu không tả nổi kia.

Nhưng trong lòng Yang Jungwon cũng thấy có chút là lạ, vì dù thế nào đi chăng nữa, Park Jongseong cũng là người đàn ông đầu tiên mua giày cho cậu.

Park Jongseong đắc ý nhếch mày: “Chậc, thế chẳng phải là tốt rồi sao?”

Yang Jungwon cắn răng: “Đẹp, sao anh không mua cho mình một đôi mà đi.”

Park Jongseong hất cằm: “Tất nhiên là không được rồi, tôi đẹp trai như vậy, sao có thể đi đôi giày xấu xí thế được chứ.”

Nực cười, anh đâu phải là kẻ đi trêu hoa ghẹo nguyệt khắp nơi như Yang Jungwon, một Yang Jungwon thôi anh giờ còn chưa thu phục được, nếu như anh còn ăn mặc xấu xí thêm nữa, không, càng không có cửa.

Yang Jungwon ha ha cười một tiếng, thật muốn đạp cho anh một phát, làm sao giờ?

Bỗng cậu thấy phía sau có một chiếc xe, có ai đó đang lén lút ngó đầu ra khỏi cửa sổ, Yang Jungwon hơi sửng sốt, cậu nheo mắt lại, lẩm bẩm: “Trùng hợp ghê?”

Park Jongseong hỏi: “Gì thế?”

Yang Jungwon ngẩng đầu mê hoặc cười với Park Jongseong, không đợi anh kịp phản ứng lại, cậu đã chui ra khỏi xe, ôm chặt lấy cổ Park Jongseong rồi hôn lên.

Cảnh tượng chuyển biến quá nhanh, Park Jongseong ngẩn ra tại chỗ, nhưng tay của anh nhanh hơn não, cũng đã ôm cậu vào lòng.

Park Jongseong vừa hôn vừa đắc ý nghĩ: Haiz, lòng dạ của cậu thật như mò kim đáy bể, giây trước vừa chê giày xấu, giây sau đã hôn anh giữa đường để cảm ơn rồi, nơi người tới người đi nườm nượp thế này mà cũng không sợ bị nhìn, da mặt đúng là dày thật.

Trong lòng Park Jongseong đắc ý bao nhiêu thì tay anh càng ôm chặt bấy nhiêu.

Một lúc lâu sau, má Yang Jungwon phiếm hồng, môi hơi sưng, mắt đọng nước, nhìn trông như một yêu tinh, cậu buông cổ Park Jongseong ra, làm nũng nói: “Cưng à, đi thôi.”

Park Jongseong cảm thấy xương cốt đều mềm nhũn, đây là lần đầu tiên Yang Jungwon ngoan như vậy, còn làm nũng với anh, đúng là chuyện lạ xưa nay chưa từng thấy.

Nhưng, anh bị ngược quen rồi, tự dưng được ưu ái như thế anh có chút không thích ứng được.

Yang Jungwon mà lại biết điều vậy sao? Anh không tin.

Park Jongseong hắng giọng, ôm eo Yang Jungwon hỏi: “Nói đi, em muốn làm gì?”

Yang Jungwon lườm anh, vươn ngón tay chỉ lên môi anh: “Không có gì, chỉ là...cảm ơn anh thôi, sao thế, không muốn à, hay muốn tôi đạp anh mấy phát hơn?”

Park Jongseong áp sát vào cậu, dán lên tai cậu nói: “Muốn chứ, sao lại không muốn được, nhưng tôi thấy chưa đủ, hay là đêm nay đi thuê phòng đi?”

Yang Jungwon vươn tay véo lên eo Park Jongseong: “Hứ...một đôi giày ông già mà muốn tôi ngủ với anh, nằm mơ đi, nhân viên của anh có biết anh bẩn tính đến thế này không?”

Yang Jungwon véo rõ đau, làm Park Jongseong phải hít một hơi lạnh.

Yang Jungwon liếc mắt nhìn chiếc xe phía sau, cười lạnh một cái, cũng giỏi nhẫn nhịn ghê.

Cậu vươn tay khều cằm Park Jongseong, nói: “Tổng tài keo kiệt, đi thôi, tôi còn phải kiếm tiền nuôi cả nhà, nếu không lần sau ngay cả hai đồng tiền xu típ cho anh cũng không có đâu.”

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co