71
Park Jongseong cúp điện thoại, ngồi thừ người ở đó, nhìn có vẻ cực kì bình tĩnh.
Lúc nhận điện thoại Park Jongseong cứ cho rằng đợi đến lúc cúp máy nhất định anh sẽ đập nát cái điện thoại này ra, sẽ nổi điên để giải tỏa cơn tức, nhưng câu nói cuối cùng của Lee Heeseung đã đảo lộn hoàn toàn mọi kế hoạch của anh.
Thế nên, giờ anh chẳng làm gì cả.
Rõ ràng trong lòng đang có một ngọn lửa đang bốc cháy rừng rực nhưng Park Jongseong lại bình tĩnh đến kì lạ.
Người mà Lee Heeseung yêu đó chính là Yang Jungwon, hai người đã quen nhau từ lúc còn ở bên Mĩ.
Park Jongseong đã nói dối chính người bạn tốt nhất của mình, nói rằng anh không biết Yang Jungwon.
Anh biết, như thế là không đúng.
Nhưng mà, tại sao anh lại phải nói điều đó với Lee Heeseung chứ?
Nói ra rồi để cậu ta đến cướp Yang Jungwon đi à?
Buồn cười thật... Anh sẽ không bao giờ làm cái loại chuyện ngu xuẩn như thế này.
Park Jongseong cực kì tự phụ, lại bá đạo, không những thế còn là một người bất kể thủ đoạn, nhưng ở trước mặt Yang Jungwon anh lại là một tên vô lại, anh chỉ như vậy đối với một mình cậu mà thôi.
Nhưng đối với những người khác, cho dù có là bạn bè đi chăng nữa, lúc cần phải tính kế nhau, thì không thiếu một thủ đoạn nào cả.
Park Jongseong đã coi trọng cái gì thì anh nhất định phải nắm thật chặt trong tay mình, người khác muốn cướp cũng đừng hòng cướp được.
Về điểm này anh và Yang Jungwon rất giống nhau ---- đồ của tôi, anh đừng có giành với tôi.
Nguyên tắc của anh là: Tôi biết lừa cậu là không đúng, nhưng tôi chẳng cảm thấy áy náy gì hết, nhượng bộ đồng nghĩa với việc chắp hai tay nhường cậu ấy cho đối phương.
Yang Jungwon chỉ có một, cậu thích cậu ấy, nhưng tôi cũng thích cậu ấy. Tôi chẳng có lý do gì để nhường cậu ấy cho cậu cả, dù cậu có là bạn tôi.
Nhưng, giờ anh đang phải đối mặt với một sự thật là, người bạn tốt nhất của anh, hiện đang...muốn tranh giành với anh.
Ánh mắt của Park Jongseong trở nên sắc bén: “Yang Jungwon, rốt cuộc sức hấp dẫn của cậu lớn đến mức nào mà ngay cả Lee Heeseung cũng bị cậu mê hoặc?’
Park Jongseong nhấc điện thoại nội bộ ở trên bàn lên: “Vào đây.”
Jun nhanh chóng gõ cửa bước vào, vừa vào phòng cậu đã cảm thấy bầu không khí trong phòng có gì đó là lạ.
Tuy nhìn Park Jongseong có vẻ rất bình thường nhưng không khí xung quanh anh lại rất bất ổn, vừa bước vào Jun đã cảm giác dường như tóc gáy đang dựng đứng hết cả lên, tín hiệu của sự nguy hiểm.
Jun ngoan ngoãn: “Park tổng.”
Park Jongseong từ từ cầm một tập tài liệu rất dày lên, đột nhiên ném thẳng vào người Jun: “Tôi bảo cậu điều tra tư liệu trong ba năm ở Mĩ của Yang Jungwon, tại sao lại không tra ra Lee Heeseung và cậu ta quen biết nhau?”
Jun run rẩy, chân mềm oặt tí thì quỳ xuống.
Giờ tâm trạng của sếp đang cực kì xấu, tốt nhất đừng có thanh minh thanh nga gì cả, lập tức nhận tội: “Đây...đây... Park tổng thành thật xin lôi, đây là sai sót của tôi, là do chúng tôi chưa làm hết sức, cậu Jungwon có lúc chuyển chỗ ở liên tục, hành tung rất khó xác định, ẩn náu rất kĩ càng, chúng tôi..vẫn chưa điều tra ra, cho nên...thành thật xin lỗi ngài.”
Jun cũng biết Lee Heeseung đang tìm người, lúc trước Park Jongseong cũng đã giao chuyện này cho cậu làm.
Nhưng không ngờ được, người mà Lee Heeseung muốn tìm với người mà Boss đang tìm lại là cùng một người.
Park Jongseong nhìn chằm chằm vào cậu ta, nhìn đến mức mà cậu ta toát hết cả mồ hôi lạnh.
Park Jongseong mở miệng: “Jun...”
Jun nuốt nước miếng: “Dạ, ngài, có gì dặn dò ạ?”
Park Jongseong nhìn thẳng vào mặt anh ta: “Nếu như cậu không tra rõ ràng chuyện này cho tôi, cậu có thể đi tìm Shim Jaeyoon về thay cậu được rồi đấy.”
Jun lập tức nói không hề nghĩ ngợi: “Vâng, vâng...nhất định sẽ tra rõ ràng ạ, em nhất định sẽ điều tra thật kĩ càng quá trình cậu Jungwon và Lee tiên sinh quen nhau, cùng nhau trải qua những gì.”
Cậu tuyệt đối tuyệt đối không muốn lên cao nguyên thay giám đốc Shim, thà bị đại boss giày vò mỗi ngày còn hơn.
Park Jongseong liếc nhìn điện thoại, nói: “Gọi điện thoại hẹn Milla, tôi có chuyện muốn bàn với chị ta.”
Jun vội vàng gật đầu: “Vâng ạ, lập tức sẽ hẹn ngay ạ, vậy...có nên tránh không cho cậu Jungwon biết không ạ.”
Park Jongseong ngẩng đầu: “Cậu nói thử xem.”
Cái nhìn của anh khiến cho Jun chỉ hận không thể ôm đầu chạy ra ngoài ngay lập tức.
“Hiểu...hiểu rồi ạ...” Jun run lẩy bẩy chạy ra ngoài, ra khỏi cửa, cảm giác xúc động đến phát khóc.
Thư kí Ten cầm một tập văn kiện đi đến định gõ cửa, nhìn thấy Jun mặt mũi trắng bệch, hỏi: “Sao thế?”
Jun lau mồ hôi trên trán, nhìn tập văn kiện trong tay Ten, có lòng tốt nhắc nhở: “Thôi đừng vào tìm chết nữa.”
Thư kí Ten cười lên: “Không sao đâu, tâm trạng của sếp có bao giờ tốt đâu, giống y như mẹ tôi đến kì mãn kinh ấy.”
Jun lắc đầu: “Lần này không giống những lần trước đâu, anh không chịu đựng nổi đâu, em chỉ nói thế thôi, anh đã muốn vào em cũng không cản, em sẽ giúp anh ‘nhặt xác’ vậy.”
Jun nói rồi lắc đầu quầy quậy đi mất, bước chân thì lảo đảo không vững.
Thư kí Ten nhìn tập văn kiện trong tay, lại nhìn nhìn về phía Jun, quay ra nhìn cánh cửa văn phòng tổng giám đốc, quyết định chạy.
...
Chị Milla trong lòng rất buồn phiền, Park thiếu đang yên đang lành tại sao đột nhiên muốn gặp chị để làm gì, lại còn không thể để Jungwon biết nữa chứ.
Chị Milla sai Timon đưa Yang Jungwon đi quay phim, cậu ấy mà có động tĩnh gì phải báo cho chị ngay lập tức, không thể để xảy ra bất kì chuyện gì được nữa.
Bức ảnh Yang Jungwon cùng người đàn ông thần bí đang hôn nhau nồng nhiệt ở trên mạng, chị Milla đã cho người đứng ra bác bỏ tin đồn, hôm qua Yang Jungwon ở đoàn làm phim quay phim cả ngày trời, tất cả mọi người trong đoàn làm phim đều có thể làm chứng, cậu ấy làm sao mà phân thân để chạy ra giữa đường hôn nhau được.
Còn về những tin đồn thất thiệt kia, bọn họ đã thu thập chứng cứ, hơn nữa đã báo cảnh sát, đối với các hành vi vu khống phỉ báng nhất định sẽ truy cứu đến cùng.
Hơn nữa dưới sự “giúp đỡ” của Tony, vấn đề Yang Jungwon và Tony có quan hệ với nhau đã bắt đầu nóng lên, vượt qua cả những tin đồn thất thiệt. Rất nhiều người đang buồn bực không hiểu Tony có ý gì khi đúng hôm Yang Jungwon bị tung tin đồn lại follow cậu, vì thanh minh cho cậu, hay là hai người..có quan hệ gì đặc biệt.
Cho nên có người bắt đầu đào bới trang cá nhân của Tony, so sánh một hồi, có một cư dân mạng đã mò ra bóng lưng của người trong mấy bức ảnh mà Tony post liên tục trên mạng hồi trước rất giống Yang Jungwon.
Và đề tài hot trên mạng hiện giờ chính là--- người tình bí mật của Tony đã lộ mặt, có khả năng là Yang Jungwon.
Fan của Tony bùng nổ, người qua đường cũng chạy đến giúp vui, tất cả đều chạy đến trang cá nhân của anh ta và Yang Jungwon, thoáng chốc đã đè lấp những tin đồn lá cải kia.
Đến giờ chị Milla mới thở ra một hơi nhẹ nhõm, so với đám tin đồn vớ vẩn ấy, scandal với Tony vẫn còn đáng yêu chán, đúng là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, giúp đỡ Yang Jungwon vượt qua một cửa ải khó khăn.
Nếu không là như vậy, chị Milla cũng không dám yên tâm đi gặp Park Jongseong.
Chị Milla đi gặp Park Jongseong với tâm trạng thấp thỏm bất an, chị âm thầm cảm khái, loại đàn ông cực phẩm này, cũng chỉ có tiểu yêu tinh Jungwon kia mới ăn được.
Đấy cứ nhìn cặp chân dài đó, nhìn cả khuôn mặt kia, xem cái thần thái cao ngạo, lạnh lùng, cái khí chất cự nhân ngàn dặm đó nữa, trừ Jungwon ra thì còn ai dám đến gần.
Chị Milla hít sâu một hơi, nói: “Park tổng, chào ngài.”
Park Jongseong chỉ cái ghế trước mặt ý bảo chị ngồi xuống.
Chị Milla ngồi xuống rồi hỏi: “Không biết hôm nay ngài tìm tôi tới đây là có gì muốn dặn dò?”
Park Jongseong liếc nhìn Jun một cái, anh ta vội vàng tiến lên phía trước, đặt trước mặt chị một tấm chi phiếu.
Park Jongseong: “Muốn bao nhiêu thì điền vào.”
Chị Milla ngẩn ra: “Park tổng nói thế là có ý gì?”
Park Jongseong thản nhiên nói: “Tôi muốn mua lại văn phòng đại diện của cô.”
Giọng nói của anh ta không to, lạnh lùng thản nhiên như thể đang thông báo một tin tức với cấp dưới của mình, không thể hoài nghi cũng chẳng thể cự tuyệt.
Gương mặt mập mạp của chị Milla hiện lên vẻ chấn kinh.
Một lúc lâu sau chị Milla cuối cùng cũng tỉnh táo lại: “Không, Park tổng, tôi biết ngài không thiếu tiền, nhưng văn phòng đại diện của chúng tôi chỉ là một công ty rất nhỏ mà thôi, không đáng để ngài phí tâm phí sức thế này, hơn nữa, mục đích khi tôi rời khỏi công ty cũ cũng chính là...”
Park Jongseong ngắt lời chị Milla: “Không phải là tôi đang thương lượng với cô.”
Câu này của anh ta làm cho chị Milla nuốt sạch những gì đang định nói vào bụng, người ta có tiền, người ta kiêu ngạo, vậy thôi.
Ý đồ của Park Jongseong rất rõ ràng, không phải tôi đang thương lượng với cô, tôi đang nói nói với cô rằng, tôi đã ngắm trúng đồ của cô rồi, tôi cho cô tiền thì cầm đi, cô mà không cầm, đừng trách tôi cướp của cô.
Trong lòng chị Milla lúc đó đang thầm mắng --- Quân ăn cướp!
Thế này thì có khác gì ăn cướp? Ỷ vào mấy cái đồng tiền dơ bẩn mà tuỳ tiện bắt nạt người khác à?
Nhưng lại có một giọng nói khác vang lên trong đầu chị Milla: “Không sai, người ta có tiền, người ta có thể bắt nạt mình được!”
Jun mỉm cười với chị Milla, nói: “Chị Milla, tôi hiểu chị đang băn khoăn điều gì, chị đang lo rằng sẽ bị Park thị khống chế đúng không? Nghệ sĩ lúc nhận vai, nhận kịch bản cũng thể tự chủ động chọn lựa, về vấn đề này chúng tôi sẽ cho chị được tự do tuyệt đối, tập đoàn Park thị muốn... Chỉ là văn phòng làm việc của chị, nhất định nó phải nằm trong lòng bàn tay của chúng tôi, còn điều kiện chị cứ tuỳ ý đưa ra, dù có thế nào thì kết quả cũng chỉ có một mà thôi, đương nhiên, chị cũng có thể cự tuyệt chúng tôi.”
Lời nhắc nhở của Jun rất hàm súc, nhưng tổng kết lại vẫn chỉ là, chị bán thì tốt, không bán cũng phải bán. Chị bán thì còn có tiền để cầm, đợi đến lúc Park tổng của chúng tôi cướp về, thì tiền chị cũng chẳng có, trước sau gì thì kết quả vẫn thế, chị xem đi, muốn uống rượu mời hay rượu phạt đây.
Chị Milla dần dần bình tĩnh lại, chị thật hối hận đã không để Yang Jungwon biết, đây căn bản là Hồng Môn Yến* mà.
*Hồng Môn Yến: Chỉ một cái bẫy hay một tình huống vui vẻ nhưng trong thực tế lại nguy hiểm.
Chẳng trách Jun đã dặn dò từ trước là không được để Jungwon biết.
Bọn họ mua phòng làm việc của chị mục đích căn bản là để tóm chặt Yang Jungwon mà thôi.
Chị Milla gật đầu: “Ý tứ của ngài đại khái tôi đã rõ ràng rồi, chính là, tôi có kí văn kiện này hay không cũng không có gì khác nhau đúng không?”
Jun gật đầu: “Ý tứ đại khái là như vậy đấy, chúng tôi cũng chỉ muốn hỏi qua ý kiến của chị, tất cả đều căn cứ trên nguyên tắc tự nguyện tự chủ của chị, chị cứ từ từ mà nghĩ, giờ vẫn còn sớm, thời gian vẫn còn nhiều lắm.”
Ý của câu này là: Chị không kí thì đừng hòng bước ra khỏi cửa.
Chị Milla bưng cốc cà phê trước mặt lên uống sạch, chị sợ nếu không uống hết, chị không nhịn được mà cầm cả cốc cà phê hắt vào mặt người ta mất.
Cuối cùng cũng hiểu tại sao có lúc Yang Jungwon nhắc đến tên của Park Jongseong là nghiến răng nghiến lợi.
Nhìn bề ngoài thì cao ngạo lạnh lùng, nhưng bản chất sao lại vô sỉ đến thế cơ chứ? Hơn nữa người ta vô sỉ mà còn kiêu ngạo cực kì, hoàn toàn không biết xấu hổ là gì.
Đè nén cơn giận xuống, chị Milla ngẩng đầu lên hỏi: “Mục đích của Park tổng là Jungwon đúng không?”
Park Jongseong: “Không sai.”
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co