Truyen3h.Co

[Jaywon] Mê hoặc cấm kị

8

Edennie_18

Vai diễn trong bộ phim truyền hình "Giai Nguyệt” đã được chốt hạ, chỉ còn bước cuối cùng - kí hợp đồng là xong, cả đợi thông báo thời gian bắt đầu vào tổ quay phim nữa.

Chỉ là vai diễn trong bộ phim điện ảnh “Tuý Hương” vẫn chưa có tin tức gì, đợi hơn một tuần, 10 giờ tối cuối tuần, khi Yang Jungwon sắp lên giường đi ngủ thì chị Milla đến một cách bất thình lình.

“Jungwon à, nhanh, mau dậy đi, đạo diễn Quirk, nhà chế tác, và cả mấy bên đầu tư nữa muốn gặp em.”

Yang Jungwon cau mày: “Muộn thế này sao? Gặp ở đâu vậy?”

“Tối nay đó, vai chính trong bộ phim đó đã quyết định xong xuôi rồi, bên chế tác, nhà đầu tư và cả đạo diễn nữa cùng nhau tụ tập liên hoan một bữa, Jungwon, chú ý một chút, có thành hay không, đêm nay cực kì …quan trọng."

Chị Milla không nói rõ ra nhưng cậu nghe cái giọng điệu đó, Jungwon liền biết thế có nghĩa là gì.

Hừ, muộn thế này rồi mà còn liên hoan, ha ha…

Jungwon gật đầu: “Em hiểu rồi.”

Chị Milla thấy Jungwon đồng ý nhanh chóng sảng khoái đến thế ngược lại lại có chút áy náy, chị nói: “Jungwon em là người mới, nhưng tuổi của em cũng không nhỏ, cơ hội lần này, nếu không nắm thật chắc, thì rất có thể sẽ không có lần sau nữa đâu.”

Jungwon vừa chọn quần áo vừa nói: “Ừm………Chị không cần nói, em biết em muốn gì.”

Jungwon biết rõ hơn ai hết cái bản thân cậu muốn là gì, cậu muốn báo thù, cậu đã chờ đợi ba năm nay rồi, cậu không ngại đợi thêm một khoản thời gian nữa, điều mà cậu phải làm bây giờ, chính là, nhanh chóng trở nên nổi tiếng trong giới giải trí.

Yang Jungwon đã đến nơi mà chị Milla bảo với cậu, đây chính là nhà hàng cao cấp ở Seoul….. Bamboo house. 

Một nhân viên phục vụ xinh xắn dẫn Jungwon đến một căn phòng riêng, vừa mở cửa Jungwon liền nghe thấy câu --- “Em như nàng tiên, em khiến anh phát điên. Anh yêu em nhiều đến nỗi trái tim anh nhức nhối. Giọng nói em êm ái làm anh tê tái…”

Khoé miệng cậu giật giật.

Người chế tác nhìn thấy cậu liền gọi: “Cuối cùng thì cậu Yang cũng đến rồi, hôm nay cậu đến muộn, phải phạt mới được…”

Yang Jungwon cười ha hả, uống rượu là chuyện không thế tránh khỏi, thay vì cứ kì kèo từ chối chi bằng sảng khoái uống cho rồi.

Một hơi uống hết sạch ba chén rượu trắng, Jungwon mới lần lượt chào hỏi đạo diễn và diễn viên chính.

Cậu nhìn thấy nữ diễn viên đóng vai chính của phim này -- người đang ngả vào lòng của gã đàn ông là nữ chính-Helga, gã đó là một trong những bên tham gia đầu tư cho bộ phim, bàn tay của hắn ta đã sờ soạng vào trong váy của cô ấy, trông cô ấy rõ ràng đang rất căm tức nhưng vẫn phải kiên nhẫn chịu đựng, vẫn cứ phải cười, vẫn cứ phải mềm mại đối đáp với những kẻ đó.

Đạo diễn đang nói chuyện với diễn viên đóng vai nam chính - Theodore, cho dù có nhìn thấy vẫn cứ coi như là không thấy.

Con mắt tí hin của một gã đầu tư khác - Ho tổng cũng đang nhìn Yang Jungwon từ trên xuống dưới, “Ô, Yang thiếu gia chân chính đây rồi, cậu còn đẹp hơn trong ảnh gấp trăm lần, đã mấy năm rồi tôi mới gặp người có “hương vị” giống như Yang thiếu nha."

Yang Jungwon mỉm cười: “Ho tổng quá khen rồi, cứ gọi tôi Jungwon là được.”

Thái độ “hiểu chuyện” của Jungwon khiến Ho tổng rất vui vẻ.

Hơn nửa tiếng sau, bị ép uống một bụng toàn rượu và để cho gã đầu tư đó sờ soạng hết mông đến đùi, Jungwon trong lúc ngà ngà say ‘không cẩn thận’ đổ rượu ướt hết quần áo, sau đó mượn cớ vào phòng vệ sinh một chuyến.

Ý tứ của gã đó rất rõ ràng, Yang Jungwon, tối nay mày chỉ cần ngủ với lão ta một giấc, vai diễn đó sẽ là của mày. Không biết có phải hôm nay Jungwon uống quá nhiều rượu hay sao mà đột nhiên cậu cảm thấy bản thân mình trở nên quái dị.

M* nó chứ, cậu không muốn ngủ với cái gã Ho tổng vừa già vừa xấu đó, cậu biết, những kiểu giao dịch như vậy, có lần thứ nhất thì có lần thứ 2, thứ 3.

Jungwon cũng đâu thèm để ý đến bản thân bẩn hay sạch, nhưng cái mà cậu quan tâm đó chính là cơ thể này là của mẹ cậu cho cậu.

Cậu nghĩ đến những gì mẹ đã nói trước khi qua đời, “Jungwon, con phải sống cho thật tốt, phải sống thật hạnh phúc...”

Jungwon lấy trong túi áo thỏi son dưỡng, mở nắp, bên trong có giấu gói bột nhỏ màu trắng đục.

Trong nháy mắt Yang Jungwon hiện lên vẻ tàn nhẫn âm trầm, nếu như không được thật, cùng lắm thì cậu học lừa đảo, trước lúc về nước cậu đã nghĩ đến sẽ có chuyện này, nhưng Yang Jungwon không phải ai... Cũng có thể ngủ được.

Điện thoại rung lên, chị Milla gọi điện đến, Jungwon nhấc máy, nói qua với chị Milla tình huống hiện tại.

Một lúc lâu sau, chị Milla mới nói: “Ở trong nước thì sẽ bị như thế này, không có ai chống lưng, muốn có được vai diễn, thì phải cho người ta thấy “thành ý”. Bị người khác sờ soạng quấy rối là chuyện không thể tránh khỏi, Jungwon... Em là người quyết đoán nhất mà chị đã gặp, chị biết em sẽ lựa chọn như thế nào mà."

Yang Jungwon cười lạnh: “Vâng, em biết rồi.”

Chị Milla nghe thấy trong giọng nói của Jungwon có gì đó không đúng, vội nói: “Jungwon, em định buông xuôi đấy à?”

“Buông xuôi, chị đang đùa gì thế?”

Cậu đã đi đến bước này, thì đã chẳng có đường lui nữa, không cần biết phải dùng đến bất cứ thủ đoạn nào, cậu nhất định phải lấy bằng được thứ mà cậu muốn.

Chị Milla chợt cảm thấy không nhẫn tâm để cậu làm vậy, “Jungwon... Thôi vậy, thôi bỏ đi em, về đi, giờ chị đến đón em, vai diễn này không có cũng được, chị có thể giúp em tìm một vai khác.”

Jungwon nhìn ảnh phản chiếu bản thân mình trong gương, rất đẹp, hai lăm tuổi, thời điểm kiều diễm toả sáng nhất.

“Jungwon...”

“Chị yên tâm đi, em sẽ không để bản thân mình chịu thiệt thòi đâu.”

Cúp điện thoại, Jungwon lại cảm thấy chếnh choáng, cậu lấy một bao thuốc lá từ trong túi ra, rút một điếu ngậm trên miệng, sờ tìm một hồi mà không thấy cái bật lửa đâu.

Jungwon miệng ngậm điếu thuốc đi ra ngoài, nhìn thấy một người đàn ông đứng trước cửa phòng vệ sinh nam, thân hình cao lớn vững chãi, ánh đèn mờ ảo khiến cậu nhìn không rõ mặt mũi người đó, nhưng Jungwon lại thấy rất rõ đôi môi người đó đang mấp máy như đang nói chuyện điện thoại.

Jungwon híp mắt, ô, đôi môi của người này thật đẹp nha.

Nhìn thôi... Là khiến cho người ta muốn hôn còn nữa... Người này sao mà quen quen.

Jungwon đi đến bên cạnh người đó: “Người anh em, có lửa không?”

Người đó nhìn cậu, Yang Jungwon ngẩng đầu lên, men rượu làm đầu cậu choáng váng, ánh mắt mông lung, cậu càng muốn nhìn cho rõ tướng mạo của người này thì càng không tài nào mà nhìn rõ được.

Tách một tiếng, một ngọn lửa nhỏ sáng lên, ở ngay trước mặt Jungwon.

Jungwon cúi người châm điếu thuốc: “Cám ơn.”

“Có muốn hút một điếu không?”

“Không cần”

Chớp mắt môt cái ngọn lửa đã tắt, Jungwon nhìn thật rõ ràng hình dáng đôi môi đó, môi mỏng mà lạnh lẽo, màu hồng cực kì xinh đẹp, loang lên từng vệt sáng lạnh lẽo, lại có cảm giác quen thuộc đến không ngờ, hình như cậu đã gặp ở đâu đó rồi.

Men rượu trong người tích tắc đã hoá thành thuốc kích thích, cả người cậu bắt đầu nóng lên, bắt đầu... Không khống chế nổi bản thân.

Cổ họng Jungwon trở nên khô khốc, cậu chợt cảm thấy thật khát, cậu nhìn chằm chằm vào đôi môi của người nọ.

Bất thình lình cậu đẩy anh ta vào tường, kiễng chân hôn lên đôi môi mỏng ấy.

Trước cửa phòng vệ sinh ánh sáng u ám, Yang Jungwon đang ôm hôn người đàn ông đến mặt còn không nhìn rõ, cậu cảm thấy bản thân thật điên cuồng.

Nhưng mà... Cậu vốn dĩ là một kẻ điên, thế này thì đã là cái gì?

So với việc bị “con lợn” Ho Tổng đó sờ soạng quấy rồi, cậu càng thích ‘ăn đậu hũ’ của trai đẹp hơn, cái loại tâm lý báo thù này, khiến cho Yang Jungwon hôn càng sâu, mà cái cảm giác này... Thật quen thuộc nha, hình như cậu đã từng hôn người này.

Giữa nụ hôn mê đắm mơ màng, Jungwon buông người đó ra.

“Đây là tạ lễ, mùi vị cũng không tồi...”

Một tay Jungwon cầm thuốc lá, một tay vỗ vỗ gương mặt của người nọ, cười đến xinh đẹp tuyệt diễm, nhưng trong giọng nói lại để lộ mấy phần tự sỉ nhục bản thân: “Nếu như là mấy năm về trước, nói không chừng chỉ vì một điếu thuốc mà tôi có thể theo anh về nhà, lên giường với anh cho mà xem.”

Jungwon loạng choạng quay đi, đột nhiên cổ tay bị tóm chặt, cậu bị người đó kéo ngược trở lại, cả người xoay liền mấy vòng, lúc dừng lại thì lưng cậu áp sát cánh cửa phòng vệ sinh nam.

Người đàn ông bị cậu hôn vừa nãy nói: “Ngủ với tôi một đêm, tôi sẽ cho cậu diễn vai chính của phim "Túy Hương.”

Giọng nói của anh ta như đang đè nén cái gì đó, khàn khàn trầm thấp, nghe rất thích, nhưng hình như trong đó lại có mấy phần tức giận đến mức nghiến răng nghiến lợi.

Yang Jungwon chớp chớp đôi mắt: “Quy tắc ngầm hả?”

“Cứ xem là thế.”

Không biết Yang Jungwon lấy đâu ra sức lực đẩy anh ta một cái, hất tay xoay người đi luôn.

Loạng choạng đi được mấy bước cậu bỗng quay người nhìn lại, thấy người nào đó bị cậu cưỡng hôn vẫn đứng nguyên ở chỗ cũ: “Sao không đi?”

“Đi đâu?”

“Quy tắc ngầm chứ đi đâu, đi khách sạn, tôi mời!”

...

Yang Jungwon chẳng còn biết bản thân mình đang làm trò gì nữa, cậu chỉ nghe thấy người đó nói, để cậu diễn vai chính trong “Tuý Hương” thế là cậu đi với anh ta thôi.

Nhận thức của Jungwon dần dần mơ hồ, cậu thật sự đã say rồi, lúc ngồi lên xe không biết gì hết mà bắt đầu lăn ra ngủ.

Cho đến lúc cậu lơ la lơ mơ tỉnh lại thì đã nằm trên giường trong phòng của khách sạn, người nọ cưỡi trên bụng cậu, đè ép cậu đến nỗi khó chịu, từ trên cao nhìn xuống, bóp chặt lấy cằm cậu chất vấn: “Cậu thế mà vẫn có thể ngủ được?”

Yang Jungwon say xỉn, nghiêng đầu cười: “Anh trông rất giống một người mà tôi quen, thật đấy...”

“Người quen, người quen như thế nào?”

Yang Jungwon gặm gặm đầu ngón tay, nghĩ một hồi: “Không nhớ được, thật mà.”

Người đó cúi đầy cắn lấy cánh môi cậu, đầu lưỡi vẽ theo hình đôi môi xinh đẹp của cậu, “Không nhớ được tướng mạo, vậy em còn nhớ tên hay không?”

Yang Jungwon ‘ưm’ một cái, nụ hôn của anh ta thật dễ chịu: “Cũng không nhớ nữa...”

“F*ck...”

Anh ta nghiến răng: “Không nhớ được một cái gì, thế mà còn nói là người quen?”

Yang Jungwon: “Hôn anh cảm giác cũng thật quen thuộc nha...”

“Chết tiệt... Rốt cuộc mấy năm nay cậu đã hôn bao nhiêu người?”

Yang Jungwon: “Không biết nha...”

...

Sau đó, Yang Jungwon chỉ biết rằng quần áo của mình bị xé nát bét, rồi thì... Thì chẳng có gì hết, một đứa say xỉn thì còn mong nó nhớ được cái gì, bị một người lạ mang đi, sáng ra phát hiện mình vẫn còn sống là may mắn lắm rồi đấy.

Đợi đến lúc cậu tỉnh dậy, trên người toàn là dấu hôn xanh xanh tím tím, đầu đau sắp nứt ra, cả người bủn rủn chẳng còn chút sức lực nào

Nhìn sang bên cạnh, trên gối vẫn còn vệt lõm vào, trong không khí vẫn còn vương lại chút hơi thở của người nọ, nhưng cái tên đó đã sớm cút rồi.

Yang Jungwon xuống giường phát hiện quần áo của mình bị xé thành vải vụn, cậu chửi một câu m* nó, cái tên khốn nạn, xé quần áo cậu nát bét thế này là muốn khiến cho cậu không thể ra ngoài được mà.

Yang Jungwon tức muốn nổ phổi.

Tối hôm qua cậu dự định chơi trò lừa đảo với con lợn Ho tổng, cho gã uống thuốc mê rồi nằm cạnh gã chờ tới sáng... Không ngờ lại bị người khác chơi cho một vố trắng trợn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co