87
Hai người chẳng ai chịu mở lời, Park Jongseong phóng xe như muốn đòi mạng, ánh đèn hai bên đường lướt qua mờ ảo.
Sắc mặt Yang Jungwon có chút tái nhợt, cậu cắn răng nói: “Việc của tôi còn chưa xong, anh dám kéo tôi đi chết thì tôi cũng sẽ dám cho anh hết đường làm đàn ông đấy.”
Park Jongseong cuối cùng cũng có thể tìm thấy loại “vũ khí” có thể hành hạ được Yang Jungwon, anh lại nhấn ga, hừ một tiếng: “Nếu đời này không thể thực hiện được mục tiêu vĩ đại nhất của tôi vậy cũng có khác gì không thể làm đàn ông nữa đâu?”
Yang Jungwon nghĩ tới mục tiêu vĩ đại của anh ta, ngay lúc đó thật muốn đạp cho anh ta một phát, nhưng nhớ ra anh đang lái xe, cậu lại lặng lẽ thu chân lại.
Yang Jungwon tóm chặt lấy dây an toàn, cười lạnh: “Mẹ anh nói đúng lắm, từ nhỏ tới giờ anh đúng là không biết xấu hổ là gì hết?”
Park Jongseong... Anh cảm thấy sớm muộn gì mình cũng bị mẹ đẻ chôn chết trong cái hố bà đào quá.
Anh cười châm biếm: “Hai người thật sự tìm được tiếng nói chung rồi à.”
“Đúng vậy, chẳng phải thế sao? Mẹ anh, còn nói với tôi...”
Park Jongseong vội ngắt lời: “Cảm ơn, tôi không muốn biết, em ngậm miệng lại đi.”
“Tôi...”
Park Jongseong liếc cậu, ánh mắt tràn đầy oán giận: “Tôi dám chắc chắn rằng nếu em còn dám nói thêm một câu nữa thôi, tôi sẽ dừng xe ngay tại đây, chúng ta sẽ chơi xe chấn ngay bên đường đấy.”
Yang Jungwon...được, con mẹ nó, anh giỏi, tôi câm là được chứ gì!
Cả dọc đường miệng kín bưng, cuối cùng hai cũng an toàn tới được bệnh viện, trước khi xuống xe, Yang Jungwon bỗng hỏi Park Jongseong: “Yang Jongseong, sao anh lại muốn giúp tôi?”
Nghe thấy ba chữ Yang Jongseong kia, Park Jongseong đen mặt nói: “Tôi là đàn ông, tôi nói được làm được, tôi đã nói rồi, em muốn gì tôi cũng đều có thể cho em.”
Cánh tay của Yang Jungwon đang vịn vào cửa xe bỗng chững lại.
Trong lòng không hiểu sao lại có một dự cảm mãnh liệt, một tâm trạng phức tạp ập tới khiến cậu không kịp phòng bị, trong nháy mắt, lòng cậu ngổn ngang như sóng biển.
Park Jongseong đạp lên cánh cửa xe phụ: “Còn không xuống, muốn tôi lên chơi "xe chấn" với em thật à...”
Yang Jungwon bừng tỉnh, cậu trừng mắt nhìn Park Jongseong, tên thần kinh này đúng là không yên được lúc nào, lúc nào cũng muốn bị ăn đòn.
Yang Jungwon xuống xe, thấy trên cửa xe đã bị Park Jongseong đạp lõm một vết, khinh bỉ nói: “Đúng là người đại gia, đạp thế mà cũng không thấy xót.”
“Tôi nhiều tiền, tôi thích thì đạp, em quản được chắc?” Nói rồi, Park Jongseong lại đạp thêm cái nữa, hất cằm, vênh mặt nhìn Yang Jungwon khiêu khích.
Yang Jungwon nhìn anh như một kẻ thần kinh.
“Anh đạp đi, cứ đạp thoải mái, dù sao cũng không phải là xe của tôi, anh muốn đốt tiền là chuyện của anh, nhưng IQ của anh thấp thế cũng kì, rốt cuộc tôi cũng phát hiện ra anh với mẹ anh cũng có điểm chung rồi.”
Yang Jungwon dội bom một câu rồi đi mất.
Park Jongseong ngẩn ra một lúc rồi mới hiểu, Yang Jungwon là đang nói anh với mẹ anh IQ đều thấp như nhau.
Park Jongseong hung hăng đuổi theo, IQ của anh cao lắm đấy nhé, chỉ là, trước mặt Yang Jungwon thì nó lặn đâu mất thôi.
Tránh đám y tá và bác sĩ, Park Jongseong đưa Yang Jungwon tới phòng bệnh của Kang Jihyun, cô chỉ ở phòng bệnh thường, không có người trông coi, chỉ có mình cô, Yang Junghoon không biết cũng biến đâu mất.
Yang Jungwon thấy Kang Jihyun nằm trên giường bệnh, sắc mặt nhợt nhạt, cơ thể suy yếu, trong lòng thấy xót xa vô cùng, cậu nói: “Là tôi có lỗi với cô, chính tôi đã đẩy cô vào vũng bùn này.”
Park Jongseong kinh ngạc nhìn Yang Jungwon, người con trai này cư nhiên biết đối xử tốt với người khác, vậy tới khi nào cậu mới đối xử tốt với anh đây!
“Không, là tôi nên cảm ơn cậu, nếu không phải nhờ cậu, tôi vĩnh viễn cũng không thể trả thù được cho chị tôi, những gì tôi làm không phải do ai ép buộc cả, là tôi cam tâm tình nguyện, huống hồ giờ tôi cũng không xảy ra chuyện gì lớn, bác sĩ nói là đưa tới kịp thời, chỉ cần tĩnh dưỡng sẽ không ảnh hưởng tới đường sinh đẻ sau này.” Kang Jihyun thấy Yang Jungwon ngoài việc thấy kinh ngạc ra cô còn cảm thấy có chút ấm áp, hai người họ rất ít khi gặp mặt, cũng ít khi nói chuyện, không tính là bạn bè, chỉ là đồng minh có chung kẻ thù mà thôi.
Nhưng trong lòng Kang Jihyun rõ hơn ai hết, nếu không nhờ Yang Jungwon, cô sẽ không bao giờ biết được kẻ đã giết chết chị gái mình, cũng càng không có cách nào báo thù thay chị cô, thậm chí cô còn không biết chị cô còn sống hay đã chết, và sẽ sống mơ hồ như vậy tới cuối đời. Kang Jihyun rất cảm kích Yang Jungwon đã cho cô biết những chuyện này.
Một câu cảm ơn của Kang Jihyun khiến Yang Jungwon cảm thấy hổ thẹn vô cùng, vì lúc mới đầu cậu cũng chỉ muốn lôi kéo người giúp đỡ, muốn lấy Kang Jihyun làm công cụ trả thù của cậu mà thôi.
“Thật xin lỗi...tôi...”
Kang Jihyun ngắt lời Yang Jungwon: “Cậu không cần cảm thấy có lỗi với tôi, tôi vẫn ổn, hơn nữa tôi còn phải cảm ơn cậu mà, chuyện trên mạng tôi biết rồi, cảm ơn cậu, còn giúp tôi che giấu việc tôi là bồ nhí, không để tôi bị người ta coi thường.”
Lúc mới nhập viện, mọi người đều nghĩ cô là bồ nhí, hết y tá tới bệnh nhân đều chỉ trỏ cô, sau khi mọi tin tức trên mạng lật ngược lại, khi bác sĩ với y tá tới khám cho cô đều cảm thấy áy náy, đồng cảm, cũng đối xử với cô rất tốt.
“Chuyện này cô nên...”
Yang Jungwon còn chưa nói hết, Park Jongseong đã chen vào: “Cậu ấy hại cô nhập viện rồi nằm đây, giúp cô cũng là chuyện nên làm thôi, nếu không trong lòng cậu ấy sẽ luôn cảm thấy có lỗi với cô.”
Yang Jungwon kinh ngạc nhìn Park Jongseong, anh không muốn cậu nói ra việc chuyện này là anh làm, anh muốn...muốn Kang Jihyun cảm kích cậu sao?
Vành mắt Kang Jihyun đỏ lên, “Cảm ơn cậu, tôi vốn tưởng nửa đời sau của mình sẽ sống trong cảnh chửi rủa của người đời cơ, thật sự...rất cảm ơn cậu...”
Yang Jungwon không biết nên nói gì, đây đều là do Park Jongseong làm, thật sự thì cậu...cũng không giúp được gì.
Park Jongseong nắm lấy tay Yang Jungwon, anh siết chặt tay cậu, không để cậu nói ra.
Tuy giờ Kang Jihyun với cậu là đồng minh, nhưng sau này ai biết được?
Bất kể có thể nào, họ cũng đều phải nắm được bí mật của đối phương, để Kang Jihyun cảm kích Yang Jungwon, sau này có gặp phải uy hiếp gì, ít nhất Kang Jihyun cũng sẽ nghĩ đến những gì Yang Jungwon đã làm cho cô, ít nhất cũng sẽ không bán đứng cậu.
Park Jongseong lăn lộn trong thương trường bao năm, anh nắm khá rõ tâm tư người khác, tất nhiên, người này không phải là Yang Jungwon.
Kang Jihyun nghĩ tới một chuyện, “Phải rồi, tôi có chuyện này phải nói với cậu, cậu phải chú ý tới em gái của Yang Junghoon, người phụ nữ này không đơn giản đâu, cô ta tới tìm tôi thăm dò, muốn từ miệng tôi tìm hiểu một số chuyện, hình như cô ta cũng đã nghi ngờ chúng ta thông đồng với nhau.”
“Được, tôi biết rồi, đợi cô khỏe lên thì mau chóng rời khỏi nơi này đi, đi càng xa càng tốt.” Yang Somin có thể được xem là thông minh và nham hiểm nhất trong đám người nhà họ Yang, giờ Yang gia loạn như một nồi cháo, nhưng chỉ có duy nhất mình cô ta đến giờ vẫn chưa thấy ho he gì.
Yang Somin biết cậu với Park Jongseong thông đồng với nhau, cô ta không làm loạn lên cũng không ra tay, vẫn nhẫn nhịn, chịu đựng được tới giờ, giống như một con rắn độc, ẩn núp trong bụi cỏ, chờ đợi tới thời điểm tốt nhất để xông ra cắn cho một phát.
Kang Jihyun hỏi: “Vậy...Yang Junghoon...”
“Thuốc tôi đưa cho cô, cô đã dùng hết chưa.”
“Hết rồi...”
Yang Jungwon nhếch miệng cười độc ác: “Vậy thì không sao, cô cứ yên tâm rời khỏi đây đi.”
“Được!”
Ra khỏi bệnh viện, vừa lên xe đã thấy Yang Junghoon bước xuống xe từ phía xa.
Park Jongseong nhíu mày: “Có vẻ như Yang Junghoon yêu Kang Jihyun phết, lão âm thầm chuyển không ít vốn của công ty vào tài khoản của Kang Jihyun đâu.”
Yang Jungwon cười lạnh: “Lão ta chẳng có tình cảm gì với Kang Jihyun đâu, chẳng qua lão muốn đứa trẻ trong bụng cô ấy thôi, có điều, giờ lão chẳng còn đứa con trai nào nữa rồi.”
Park Jongseong liếc mắt nhìn Yang Jungwon, nói: “Gần đây Yang Junghoon rất hay chạy tới trại tạm giam, có vẻ như không lâu nữa, Sáng Hoon sẽ lấy lí do có vấn đề về thần kinh để được bảo lãnh ra.”
Yang Jungwon chẳng lấy làm lạ: “Xem ra cặp vợ chồng này cũng sắp bắt tay giảng hòa rồi.”
Hai vợ chồng nhà lão là một đôi cáo già, khi nhận thức được họ đang bị hãm hại, chắc chắn sẽ hai người đó sẽ lại kết hợp với nhau để đối phó với cậu.
Park Jongseong khởi động xe, hỏi: “Có cần tôi giúp không?”
“Giúp thế nào?”
“Sang Hoon nói bà ta mắc bệnh thần kinh, vậy buộc phải thông qua một cuộc kiểm tra, tới lúc đó, chỉ cần tra rõ ra kết quả bà ta hoàn toàn bình thường, không hề có bất cứ vấn đề về thần kinh nào, bên phía cảnh sát ắt sẽ không thả bà ta ra thôi.”
Yang Jungwon gật đầu: “Phải, không những không thả ra, mà còn bị kết tội trốn tránh người thi hành công vụ rồi cả khởi tố nữa, nhưng...ôi tôi nên cảm ơn anh thế nào mới được đây?”
Park Jongseong liếc qua, nhìn cậu: “Em biết tôi muốn gì mà.”
Anh nói rất nghiêm túc, không hề cợt nhả chút nào.
Yang Jungwon nhìn thẳng vào mắt anh: “Được.”
Park Jongseong kinh ngạc: “Đồng ý dứt khoát thế? Không giống với phong cách của em một chút nào.”
“Phải...chẳng lẽ anh muốn tôi nói không được.”
“Xì, em đồng ý cũng có tác dụng gì đâu, y như một tấm chi phiếu chưa ngậm được tới miệng.”
Yang Jungwon nhìn nửa mặt Park Jongseong nói: “Thứ tôi cần thì anh cho tôi, vậy anh cần gì tôi cũng sẽ cho anh.” Tôi không thể nợ anh quá nhiều được.
Nửa lời sau, cậu không nói ra, cậu thấy cũng chẳng nhất thiết phải nói.
Park Jongseong hơi run lên, khóe môi khẽ động, anh muốn nói gì đó nhưng lại không biết nên mở lời thế nào.
Mãi tới khi tới khách sạn nơi Yang Jungwon đang ở, hai người vẫn chẳng nói gì.
Xe đỗ lại, Yang Jungwon xuống xe: “Tối nay cảm ơn anh, tôi vào trước đây.”
Lúc đó Park Jongseong lại thấy Ken đi từ cửa khách sạn ra, anh đột nhiên vươn tay kéo lấy Yang Jungwon, ôm cậu vào lòng, cúi xuống hôn cậu.
Ken thấy hai người đang hôn nhau, lập tức mặt đỏ tía tai, giờ cậu nên đi hay không đi đây?
Park Jongseong bỗng mạnh bạo hôn Yang Jungwon khiến cậu không kịp phòng bị, cậu muốn giãy ra, nhưng lần này anh lại dùng sức giữ lại, hơn nữa cũng không để cậu từ chối nụ hôn của anh, anh hoàn toàn chiếm thế chủ động, kẹp cậu chết cứng.
Park Jongseong vốn là một người rất ngang ngược, chỉ là trước mặt người khác và Yang Jungwon, anh hoàn toàn trở thành hai người khác nhau.
Park Jongseong thấy Ken chạy ngược về khách sạn, anh buông Yang Jungwon ra, “Về đi, dành khoảng thời gian cuối tuần lại cho tôi.”
Yang Jungwon thở dốc: “Tôi không rảnh, cuối tuần, cả ngày đều có cảnh phải quay.”
Park Jongseong mặt mày ngả ngớn, kiêu căng nói: “Tôi là ông chủ của em, tôi nói em rảnh thì em sẽ rảnh, cho em hai sự lựa chọn, hoặc là ngủ với tôi tối nay, hoặc dành thời gian cuối tuần cho tôi, tự em chọn đi.”
Yang Jungwon lạnh lùng nhìn Park Jongseong một hồi, cậu nhấc tay lên xem giờ, lại hất cằm với anh: “Đi thôi, theo tôi lên lầu.”
Park Jongseong nghi ngờ: “Làm gì?”
Yang Jungwon đánh giá anh, cười như không cười: “Vừa hay đoàn làm phim thuê sẵn phòng cho tôi rồi, đỡ bắt anh tốn tiền thuê phòng, tôi mời anh ngủ.”
Park Jongseong...tôi!!!!!
Anh gật đầu, cười vô lại: “Được thôi, nếu em đã nhiệt tình tới vậy, tôi cũng không có lí do gì để từ chối cả, dù sao tối nay em có ngủ hay không thì cuối tuần em vẫn là của tôi, cuối cùng tôi cũng thấy ánh mặt trời rồi, lời đề nghị này được đấy, dù sao cũng phải để em mở mang kiến thức xem rốt cuộc tốc độ của tôi thế nào?”
Nói rồi Park Jongseong không nhìn Yang Jungwon nữa, anh bỏ lại cậu đi thẳng về phía cổng lớn của khách sạn.
Đi được vài bước, anh ngoảnh lại thấy Yang Jungwon vẫn đứng yên tại chỗ, anh hất đầu với cậu: “Đi thôi.”
Yang Jungwon cắn răng, tên khốn này.
Lúc trước ngoài miệng cậu vẫn có thể đè nén anh lại, nhưng giờ đừng nói đè nén, cậu sắp bị anh đè bẹp dí rồi kia kìa.
Cái tên không biết xấu hổ này.
Yang Jungwon nhếch miệng: “Ông chủ, thật ngại quá...tôi chợt nhớ ra tôi có việc bận rồi.”
Park Jongseong ngoài cười nhưng trong không cười: “Vậy sao? Vậy tôi phải kiểm tra kĩ lời em nói xem thế nào, chứ một chữ tôi cũng không tin.”
Yang Jungwon trợn mắt: “Phải đến mức thế sao?”
Park Jongseong nhét hai tay vào túi quần, hừ mũi một cái: “Vì em từ trước đến giờ luôn tuyệt tình như vậy, tôi cũng chỉ là bị ép buộc thôi, hết cách rồi.”
Muốn nắm tóm được Yang Jungwon, anh thật sự... Không còn là mình nữa rồi.
Để đối phó với người con trai này, một kẻ quân tử không biết giở trò, cao ngạo lạnh lùng gì đó chỉ có thể cút xa ra thôi.
Chỉ có mặt dày, dày đến vô liêm sỉ mới có cơ so chiêu với cậu.
Park Jongseong âm thầm nghĩ tới mấy người nhà họ Yang, anh không mắng được Yang Jungwon, nhưng chỉnh chết họ thì là chuyện quá đơn giản.
Yang Jungwon thấy Park Jongseong càng ngày càng khó chơi, trước đây anh bị cậu chọc cho giận sôi lên, nhưng giờ trên cơ bản thì không còn tác dụng gì nữa rồi.
Yang Jungwon thấy thật buồn bực, cậu chậm rãi bước tới trước mặt Park Jongseong, khoác tay lên vai anh, cười tươi như một đóa hoa: “Anh là ông chủ của tôi, ông chủ nói gì thì là thế ấy, nhớ cuối tuần tới đón tôi nhé.”
Yang Jungwon nghiến răng nghiến lợi nhấn mạnh hai chữ cuối cùng, đúng là tên thối thây vô liêm sỉ.
Park Jongseong vươn tay ra vuốt lên mặt Yang Jungwon: “Đồng ý từ sớm có phải tốt hơn không, còn cứ cố chấp với tôi, giờ em là người của tôi rồi, em còn muốn vượt mặt tôi sao?”
Bộp, Yang Jungwon đánh bay tay Park Jongseong ra, cậu đen mặt quay đầu bước đi, không thèm nhìn anh ta nữa.
Park Jongseong đuổi theo huýt sáo phía sau cậu.
Đợi đến khi Yang Jungwon vào cửa đi hẳn vào trong, Park Jongseong mới lên xe rời đi.
Nửa đêm trên đường không một bóng xe, cả thành phố nay đã chìm vào giấc ngủ, trở nên yên tĩnh, trí não anh mới có thể thả lỏng được một chút.
Trước mặt người khác, Park Jongseong luôn lạnh lùng, cao ngạo, người trong giới đều biết, anh không coi trọng bất cứ ai, anh ở tít trên cao, là người khiến tất cả mọi người phải ngẩng đầu theo dõi.
Nhưng đối mặt với Yang Jungwon, anh lại hoàn toàn thay đổi, anh không khống chế được mình, như gặp phải ma, anh không còn là anh nữa.
Thỉnh thoảng khi chỉ có một mình, Park Jongseong cũng tự hỏi chính mình mục đích của anh là gì? Chẳng lẽ chỉ là muốn lên giường với cậu thôi sao?
Người đẹp trên đời này thiếu gì, có đầy người tốt hơn Yang Jungwon, nhiều vô kể, tại sao anh lại cứ phải đi vào bế tắc với người con trai này?
Park Jongseong tự giễu, mục đích của anh là...là...là gì đây?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co