89
Lee Heeseung không thể trắng trợn, không kiêng dè gì như Park Jongseong được, đây là lễ trưởng thành của em gái anh, cả đời chỉ có một lần, anh không thể phá hỏng nó được.
Lee Heeseung đẩy Park Jongseong ra: "Chuyện này sau này tôi sẽ tìm cậu để tính sổ.”
Park Jongseong từ tốn chỉnh lại quần áo: "Cứ thoải mái, anh em với nhau thì phải tính toán rõ ràng."
Kể cả Lee Heeseung không tìm anh, anh cũng phải tìm cậu, bắt cậu phải giải thích rõ ràng chuyện của hai người khi còn ở Mỹ, nếu không, chuyện này đừng hòng kết thúc.
Lee Heeseung cắn răng: "Tôi sẽ không để cậu ấy cho cậu vậy đâu."
Nói xong anh liền xoay người rời đi.
Park Jongseong nhặt áo khoác lên, thắt lại cà vạt, nhếch miệng: "Vậy cậu cứ thử xem có thể cướp được không đi đã."
............
Park Jongseong chỉnh quần áo xong quay trở lại bữa tiệc, nhìn một vòng, không thấy Yang Jungwon đâu, nhưng lại thấy mẹ anh, anh đi tới: "Mẹ."
Park phu nhân đang bị mấy quý bà nhà khác vây lại, vừa thấy anh lập tức kéo anh tới bên bà: "Con làm gì thế, sao con lại đưa tiểu yêu tinh kia tới đây."
"Người yêu của con, tất nhiên con phải đưa tới rồi, cậu ấy đâu."
"Ai mà biết chạy đi đằng nào rồi, không biết lễ độ gì, nó còn chẳng thèm chào hỏi mẹ cơ."
Park Jongseong vội chuyển chủ đề: "Sao mẹ không đeo bộ trang sức phỉ thúy mới mua?"
"Bà Cho bên tập đoàn BN mượn mất rồi, bà ấy mở miệng hỏi chẳng lẽ mẹ lại không cho mượn."
Hai người đang nói thì bất chợt.
"Jongseong, bác gái, lâu rồi không gặp hai người."
Hai mẹ con ngẩng lên, thấy Yang Somin tao nhã, xinh đẹp mặc một chiếc váy xanh nhạt dài đứng trước mặt.
"Somin à, cháu cũng.........."
Park Jongseong lạnh lùng ngắt lời: "Mẹ, mẹ đi nói chuyện với bạn đi, lớn tuổi thế này rồi cũng phải cẩn thận, đừng cứ suốt ngày cứ không nhìn rõ người tốt người xấu như vậy."
Yang Somin sắc mặt không đổi, nhiệt tình nói: "Bác gái, con đi với bác nhé, hai chúng ta cũng lâu lắm chưa gặp rồi."
Park Jongseong kéo Park phu nhân: "Yang Somin, cô không có tai hay vờ nghe không thấy thế, có tai để làm gì hả, hay về tôi bảo người ta cắt đi cho cô nhé."
Sắc mặt Yang Somin trắng bệch: "Jongseong, em biết anh không muốn gặp em, nếu em biết hôm nay anh cũng tới đây, em nhất định sẽ không để anh nhìn thấy em, nhưng đích thân cô Lee đưa thư mời, em cũng không thể thất lễ bảo không tới được."
Park phu nhân nhỏ giọng: "Jongseong, sao lại nói như thế?"
Bỗng có một người chen vào giữa Park phu nhân và Park Jongseong, hai tay khoác lấy cánh tay cả hai người: "Yo, sao lại vui vẻ thế này, mọi người đang nói gì thế? Cho em nghe với."
Yang Somin vừa nghe thấy giọng nói ấy, tay liền siết chặt lại, nụ cười trên mặt như thể nứt ra.
Park phu nhân nhìn Yang Jungwon, "Cậu ở đâu chui ra vậy, làm tôi giật cả mình."
Yang Jungwon nhiệt tình nói: "Bác gái, mới mấy ngày không gặp mà bác đã đẹp lên thế này rồi, cảm ơn bác lần trước cho con mượn quần áo để mặc nhé, lần sau tới nhà, bác lại làm sườn kho cho con ăn được không? Con thích lắm.”
Park phu nhân bĩu môi: "Ai làm cho cậu, đấy là tôi nấu cho con trai tôi ăn."
"Bác thương con trai bác, con trai bác lại thương con, nên bác cũng thương con mà, chẳng phải như nhau cả sao?" Yang Jungwon ngoảnh lại: "Cưng à, anh nói có phải không?"
Park Jongseong véo véo gương mặt Yang Jungwon: "Coi như em nói có lí, vừa chạy đi đâu đấy?"
Yang Jungwon buồn bực nhìn anh: "Bị một tên khốn làm tổn thương nên tìm một người đàn ông tốt để trị thương, không được sao?"
Nụ cười trên gương mặt Park Jongseong cứng đờ, mẹ nó, cậu đang chửi anh sao.
Anh trơ tráo nói: "Yên tâm đi, tên khốn đó về sẽ xin lỗi em."
Yang Jungwon lườm anh: "Xin lỗi, tôi cũng chẳng ham hố, trừ khi, anh hôn tôi........."
Bà Park nghểnh tai lên nghe hai người nói chuyện, vừa thấy Yang Jungwon nói vậy liền nói: "Này, tiểu yêu tinh kia, đây là lễ trưởng thành con gái nhà người ta, cậu đừng có mà vớ vẩn, ở nhà có đùa nghịch thế nào cũng được, ra ngoài đừng có làm loạn."
Park phu nhân vừa dứt lời, con trai bà đã nâng cằm Yang Jungwon lên, cúi xuống hôn cậu một cái: "Ngoan, đừng giận nữa."
Park phu nhân chỉ hai người: "Được lắm, hai đứa chúng mày làm tao tức chết rồi."
Yang Jungwon ôm lấy cánh tay Park phu nhân lắc lắc: "Đâu mà bác gái, bác xem chúng con tình cảm như vậy, đáng ra bác phải vui mới đúng chứ, như vậy thì bác mới nhanh bế cháu được."
Park phu nhân hừ một tiếng, bà không nhìn cậu nhưng cũng không rút tay mình ra.
Cả nhà ba người tỏ ra rất thân thiết, Yang Somin đứng đó như một kẻ ngốc cô độc, không ai thèm để tâm tới cô ta, cũng chẩn ai buồn liếc mắt tới cô ta.
Ngọn lửa đố kị và căm phẫn trong lòng cô ta lại hừng hực bốc cháy, tất cả những gì Yang Jungwon có được bây giờ đáng lẽ đều là của cô ta.
Park Jongseong là của cô ta, Park phu nhân đáng ra cũng phải đối xử tốt với cô ta, nhưng tất cả những điều này đều bị Yang Jungwon cướp mất.
Khi thấy Yang Jungwon và Park phu nhân như vậy, Yang Somin mới phát hiện, trước đây Park phu nhân có đối tốt với cô ta nhưng cũng vẫn xa cách, nhưng giờ bà ấy có vẻ chán ghét Yang Jungwon chứ thực chất trong ánh mắt bà cũng không hề có chút nào xem thường cậu ta cả.
Yang Somin nhận thức được một mối nguy hiểm trước nay chưa từng có, khiến cô ta cảm thấy như sắp mất đi tất cả.
Yang Somin thề, cô ta nhất định sẽ xoay chuyển lại tình thế.
Yang Somin kiềm chế xúc cảm muốn xé xác Yang Jungwon lại, miễn cưỡng mỉm cười: "Jungwon, con vẫn giận mọi người trong nhà à, về lâu như thế rồi cũng không chịu về nhà, mọi người trong nhà đều nhớ con lắm đấy."
Lúc này Yang Jungwon mới ngoảnh lại, cậu cười như không cười, đánh giá Yang Somin: "Ôi, cô cũng ở đây ạ, con xin lỗi, mắt con vụng quá không thấy cô, thật ra cũng không thể trách con được, so với ba năm trước giờ trông cô khác quá, nếp nhăn nhiều thế kia, nhìn còn không trẻ bằng bác gái, cô với con đứng với nhau, người nào không biết còn tưởng cô cháu mình là mẹ con ấy chứ."
Park Jongseong cười xấu xa chen vào: "Mẹ, khen mẹ trẻ kìa."
Park phu nhân có ngốc cũng biết cô cháu nhà họ Yang đang bóc mẽ nhau, bà muốn cười cũng phải cố nhịn, trừng mắt với Park Jongseong: "Mẹ trẻ là điều tất nhiên, cần con phải nói chắc?"
Sắc mặt Yang Somin lại càng trắng hơn, Park phu nhân nói vậy rõ ràng là đang đứng về phía Yang Jungwon.
Yang Somin bình tĩnh lại, cười dịu dàng nói: "Chuyện năm ấy, con cũng đừng trách anh cả, anh ấy....cũng chỉ là muốn nghĩ cho cô thôi, nhưng có thù hận thế nào thì cũng ba năm rồi, con nên bỏ qua đi, chúng ta dù sao cũng là người một nhà, con nói có phải không? Nghe lời cô, mai về nhà đi."
Yang Somin tỏ ra như một trưởng bối thực thụ, hiền lành săn sóc, dịu dàng phòng khoáng, như thể cô ta có thể bao dung tất cả những lỗi lầm của Yang Jungwon vậy.
Yang Jungwon cười tít mắt nói: "Chuyện năm ấy? Ý cô nói là chuyện con quyến rũ người đàn ông của cô, bị cô bắt gian tại giường ấy ạ?"
Dưới ánh mắt kinh hãi của Park phu nhân, Yang Jungwon nhún vai, thoải mái nói: "Nếu là chuyện này, vậy đích xác là con sai rồi, có điều, con cũng không định thay đổi đâu, thế nên con đâm lao rồi phải theo lao thôi, người đàn ông của cô, ngày nào con cũng dùng đây này, dùng cũng thích lắm."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co