24.
Trần Nhật Đăng xoay lưng về phía cậu, căn bản là không muốn nhìn mặt người yêu. Trần Anh Chung mở to mắt nhìn tấm lưng gầy của nó, Nhật Đăng vừa bảo cậu về đi khi cậu chỉ vừa mới đến thăm nó.
- Đăng, em sao thế? Anh vừa đến thăm em mà?
- Tôi không muốn gặp cậu nên là cậu đi về đi!
- Tôi? Hôm nay em còn xưng tôi với anh nữa à?
Trần Nhật Đăng im lặng, cứ nghĩ chỉ cần im lặng thế này một hồi lâu thì người kia sẽ chán nản mà tự giác bỏ về. Nhưng không, Trần Anh Chung nhẫn nhịn mà kéo ghế ra ngồi đó để chờ nó trả lời cậu.
Đăng nó nằm một hồi lâu không nghe thấy tiếng động gì nữa thì mới quay lại xem xem người kia đã ra về hay chưa. Nhưng nào ngờ vừa quay ra đã thấy ánh mắt của Trần Anh Chung đang nhìn nó chắm chằm. Hoảng quá, nó lại giả vờ như không thấy gì mà vội quay lại vào phía trong vách tường.
- Em tránh cái gì?!
Trần Anh Chung đi đến xốc nó ngồi dậy đối diện với cậu, Trần Nhật Đăng mệt mỏi không muốn nói chuyện rồi lại từ từ trượt dài xuống chiếu.
- Không có, về đi!
- Ha, lại còn ăn nói trống không? Em đổ bệnh vặt rồi lại mắc thêm bệnh hỗn hào với anh à?
Trần Nhật Đăng bắt đầu uất ức đến ứa nước mắt, nó vùi mặt vào trong mền gối mà tủi thân bật khóc. Đã bảo là không muốn gặp rồi mà cứ nhất quyết đòi gặp rồi lại bảo người ta hỗn hào với mấy người.
- Đăng, em giận anh cái gì thì phải nói cho anh biết chứ?
Giọng nói của Trần Anh Chung hệt như là đang cằn nhằn với nó vậy, thấy vậy Đăng lại càng khóc nhiều hơn nhưng lại cố gắng không để cho Trần Anh Chung phát hiện mình đang khóc.
- Trần Nhật Đăng, em giận cái gì?
- Trần Nhật Đăng?
- Ngủ rồi à?
Trần Anh Chung thấy Đăng nó cứ vùi mặt vào trong mền gối thì cứ tưởng là nó ngủ rồi nên đi đến giờ người Trần Nhật Đăng ra xem thử. Nào ngờ vừa trông thấy khuôn mặt lấm lem nước mắt nước mũi của người ta thì đã dọa cho công tử nhà Trần một phen lo sốt vó.
Trần Nhật Đăng mím môi rồi đẩy cậu ra, dù cho Trần Anh Chung có nói đến thế nào thì nó cũng nhất quyết muốn đẩy cậu ra ngoài rồi đóng cửa lại.
Nhưng Trần Anh Chung lại không biết sợ mà liền đưa tay mình vào để chặn cửa, ngay lập tức cơn đau đã ập đến khiến cậu phải vội rụt tay lại rồi kêu la oai oái.
- Ui da, đau... đau anh Đăng à!
- Đăng à, nghe anh nói đi mà em...
Trần Nhật Đăng cũng không vì chút lưu tình nào mà dứt khoát đóng chặt cánh cửa lại ngay khi Trần Anh Chung đã rụt tay lại.
Nó biết là cậu đau, nó cũng lo lắm ấy chứ nhưng mà nó giận cậu lắm. Giận cậu vì đã thân thiết quá mức với người con trai khác, giận cậu vì để cho người ta khoác tay cậu đi mà không phản đối lời nào.
Nhưng mà vừa rồi có phải là hơi quá đáng rồi không?
Chắc là cậu Anh Chung thấy đau lắm, Đăng nó đột nhiên lại cảm thấy có lỗi quá đi mất. Thôi thì ngày mai nó sẽ nhờ anh Trọng đem thuốc đến cho cậu Anh Chung sức vậy.
.
Trần Anh Chung trở về nhà với bàn tay trái sưng lên vì bị kẹp vào cửa nhưng cậu lại chẳng thèm quan tâm đến chuyện đó. Chuyện khiến cậu phải để tâm ngay lúc này chính là người ta lại giận cậu mất rồi.
Đến cậu cũng chẳng hiểu lý do vì sao lại bị người ta giận lẫy thì làm sao có thể chuộc lỗi với người ta được đây.
Phùng Thiệu Huy vừa thấy Trần Anh Chung trở về nhà thì liền chạy ra sân mà kéo tay Anh Chung vào nhà rồi ép cậu ngồi xuống bàn nước tận tình rót trà thiếu điều là muốn đút cho cậu uống luôn đó.
Trần Anh Chung nhìn một màn vừa rồi liền vội liếc xéo Phùng Thiệu Huy một cái. Gia đình cậu ta lâu ngày mới xuống chơi nên sẽ ở lại nhà Anh Chung hai bữa rồi mới về lại huyện trên. Vậy là phải bị con người này làm phiền trong hai ngày tới nữa rồi.
- Tôi có tay!
Trần Anh Chung theo thói quen dùng tay trái cầm ly trà lên uống, Phùng Thiệu Huy liền nhìn thấy một vệt đỏ to tướng trên tay Anh Chung, cậu ta liền la ó om sòm hết cả lên.
- Nè, tay cậu làm gì mà lại bị thương như thế hả? Đưa đây tôi xem!
- Không cần!
Phùng Thiệu Huy mặc kệ những lời Trần Anh Chung vừa nói mà liền đưa hai tay chộp lấy bàn tay đang bị thương của cậu rồi lật qua lật lại xem xét.
- Không được rồi, nó sưng hết cả lên rồi đây này. Nếu không sức thuốc thì-...
- Tôi đã bảo là không cần rồi mà sao cậu phiền thế?!
Trần Anh Chung tức giận hất tay Phùng Thiệu Huy ra rồi bỏ đi vào trong. Nhìn theo bóng lưng của cậu ba nhà họ Trần, Phùng công tử liền nhe răng rồi giơ nắm đấm hăm doạ.
- Đừng tưởng cậu là chủ nhà thì tôi sẽ nhượng bộ cậu!
.
Vài hôm sau, nhờ có chị Thảo chăm chỉ sắc thuốc mà anh Anh Chung đem đến cho Nhật Đăng uống, ấy vậy mà hôm sau nó đỡ bệnh hẳn. Mặc dù bà chủ và anh chị trong tiệm may cũng đã kêu nó hãy nghỉ ngơi thêm rồi hẵng làm việc nhưng Đăng nó nhất quyết không chịu.
Tầm xế chiều, Trần Nhật Đăng e ngại đặt một hộp thuốc nhỏ vào tay anh Trọng, nó thủ thỉ:
- Anh Trọng, anh đem hộp thuốc này đến nhà ông Trương cho anh Anh Chung giùm em. Anh có hỏi thì anh bảo là của bà chủ gửi cho anh ấy, có được không anh?
- Tại sao em lại muốn nói dối anh ấy trong khi em mới là người gửi cho ảnh?
- Em...
- Thôi anh không giúp đâu. Em tự mà đem đến cho ảnh đi!
- Anh Trọng... – Đăng nó mím môi nhìn anh Trọng với cặp mắt long lanh đầy mong đợi.
- Thôi thôi thôi, mấy người đừng có tưởng là trưng ra cái vẻ mặt đó thì tui đây sẽ mềm lòng!
Thú thật thì Trọng nó mềm lòng thật, nhưng nó sẽ không giúp Nhật Đăng đâu vì Trọng nghe Thảo kể về chuyện em Đăng không muốn gặp anh Anh Chung rồi. Trọng nó cũng nghĩ chắc là hai người họ lại giận dỗi nhau vì chuyện gì nữa rồi nên Trọng nó muốn để em Đăng và anh Anh Chung tự mà giải quyết với nhau chứ không phải cứ cái kiểu quan tâm mà tránh mặt nhau thế này.
Trần Nhật Đăng bĩu môi hờn dỗi, anh Trọng đúng là hết thương nó thật rồi.
Vậy thì nó sẽ tự mình đem thuốc đến cho anh Anh Chung, thầm nghĩ chắc là sẽ nhờ anh Minh hay một người làm nào đó trong nhà Trần đem vào cho ảnh, còn nó sau đó thì sẽ an tâm mà trở về tiệm may thôi.
.
Trần Anh Chung đứng trước cửa phòng má mình rồi thở dài, cuối cùng vẫn là lấy hết can đảm mở cửa bước vào trong.
- Má, con có chuyện muốn thưa với má!
-.Hửm, có chuyện gì con nói đi!
- Lúc anh hai mần đám cưới thì anh hai bao nhiêu tuổi vậy má?
- Ừm, để má nhớ xem. Hình như là hai mươi sáu tuổi đấy! Mà đột nhiên con lại hỏi chuyện đó làm gì?
- Con muốn mần đám cưới!
- Hả, con nói cái gì Trần Anh Chung?! – Bà Đào hoảng hốt mà nhìn cậu nhưng Anh Chung vẫn có vẻ là bình tĩnh lắm.
- Con thưa với má là con muốn mần đám cưới!
- Con muốn mần đám cưới với con cái nhà ai? Cho dù là tiểu thư quyền quý cỡ nào cha má cũng sẽ cố gắng rước người ta về cho con. Người đó rốt cuộc là ai vậy hả con?
Bà Đào sau khi cảm thấy bất ngờ vì Anh Chung đòi cưới sớm thì lại bắt đầu cảm thấy vui mừng vì cuối cùng con trai út của mình cũng đã thông suốt. Sau bao nhiêu lâu cố gắng làm mai làm mối thì cậu cũng đã ưng thuận một cô tiểu thư nào đó rồi.
- Má à... không có phải tiểu thư nhà quyền quý gì hết á!
- Không phải tiểu thư nhà quyền quý cũng được, gia cảnh thế nào cũng được. Cha má sẽ mần đám cưới cho con hết!
- Người ta không phải con gái mà là con trai má à...
- Cái gì? Con điên hả Anh Chung?
- Má, con không có điên!
- Vậy thì sao mà lại đòi cưới con trai hở con?
Má Anh Chung đánh vào vai cậu chan chát, Trần Anh Chung đau đớn liền tránh né đủ đường.
- Con... con lỡ ngủ với người ta rồi, không lẽ bây giờ con ăn ốc rồi mà không thèm đổ vỏ hở má?
- Trời ơi Anh Chung ơi là Anh Chung, mày giết má đi Anh Chung ơi! Mày làm má khổ, mày làm má khổ quá Anh Chung ơi!
- Thôi mà má, má cũng biết người ta nữa đấy!
- Ai? Chẳng lẽ lại là em Đăng làm ở tiệm may à?
Nghe Anh Chung nói xong trong đầu bà Đào chỉ có duy nhất một cái tên chính là em Đăng ở tiệm may Viễn Đông.
- Dạ, là em ấy đó má! – Anh Chung cười cười đắc ý.
- Cái gì? Con... con qua lại với em Đăng? Còn dám làm em ấy thành ra như vậy? Má đánh chết mày Anh Chung ơi!
Má cậu rượt Anh Chung chạy vòng vòng căn phòng, nhưng sức bà thì không thể sánh được với sức trẻ của cậu. Cuối cùng vẫn là bà mệt quá nên ngồi xuống bàn trà uống nước cho đỡ mệt, còn Trần Anh Chung không biết vì sao lại ngáo ngơ mà tiếp tục chạy xung quanh căn phòng.
Bà Đào nhìn mà chóng mặt thay, bèn lấy chiếc guốc dưới chân ném vào Anh Chung, lúc đó cậu mới tự chủ được mà dừng lại thôi không chạy nữa.
Anh Chung cười hề hề gãi đầu rồi lại tiến đến ngồi bên cạnh má mình, sau đó lại khoác lấy tay bà rồi giở giọng nịnh nọt.
- Má, má thương con á, thì cưới em Đăng cho con nha má?
- Không được, như vậy thì người ngoài nhìn vào chắc chắn sẽ đàm tiếu gia đình mình. Nhất định không được!
- Má, má mà không cưới em Đăng cho con là con chết á cho má coi!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co